Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 157: Báo Cha Mà Không Tự Biết
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi An Nam Vương khiêng , chẳng bao lâu cuộc thi b.ắ.n tên cũng phân định vị trí đầu bảng.
Chính là Thái t.ử điện hạ.
Nguyên Đế thấy dưa ăn xong, cuộc thi b.ắ.n tên cũng kết thúc, liền dậy : “Người , dắt ngựa Xích Diễm của trẫm tới đây.”
Xích Diễm là con ngựa yêu quý của Hoàng đế, đồn là một con tuấn mã ngàn dặm.
Nguyên Đế tiếp: “Hôm nay những mặt ở đây đều là những t.ử xuất sắc của các gia tộc, hãy để trẫm xem tài nghệ lưng ngựa của các ngươi ! Trước khi mặt trời lặn, kẻ nào săn nhiều con mồi nhất, trẫm sẽ ban cho kẻ đó một tâm nguyện.”
Dứt lời, tuấn mã Xích Diễm của Nguyên Đế dắt tới.
Đó là một con tuấn mã bờm đỏ rực rỡ như ngọn lửa chói lòa, móng ngựa đạp mạnh mẽ xuống mặt đất, phát những tiếng vang trầm đục.
Nguyên Đế xoay lên ngựa.
Thái t.ử cùng những hộ vệ an cho Nguyên Đế như Tạ Húc, thấy cũng lập tức xoay lên ngựa theo, chỉ chờ Nguyên Đế một lệnh.
Giang Nguyệt Dạng Nguyên Đế lưng ngựa, chợt nhớ điều gì đó, theo thói quen liền thì thầm với hệ thống: [Bệ hạ chẳng bảo ai giành giải nhất thi b.ắ.n tên sẽ trọng thưởng ? Thế phần thưởng ?]
Hệ thống buột miệng đáp một câu, [Bị Hoàng đế nuốt chửng bụng .]
Nguyên Đế đang định giục ngựa vung roi: “……”
[Quả nhiên, đứa con báo cha thì ắt sẽ ông bố báo hại con cái.]
Hệ thống ha hả, [Thái t.ử là đứa con cha báo, còn ký chủ là đứa con chuyên báo cha.]
Giang Nguyệt Dạng: [Ngươi đừng ngậm m.á.u phun , báo cha hồi nào chứ?]
Hệ thống im lặng thèm .
Nguyên Đế chỉ xem như thấy lời Giang Nguyệt Dạng, hô lớn một tiếng “Xuất phát!”, liền như mũi tên rời cung lao thẳng về phía sâu trong bãi săn.
Gió cuốn bụi mù mịt, chim chóc trong rừng kinh hãi bay dáo dác khỏi tổ.
Một lát , một thị vệ cấm quân phi ngựa trở .
Hắn về phía Giang Thượng thư đang định dìu Giang phu nhân về khách điếm, “Giang Thượng thư, Bệ hạ cho gọi ngài qua đó cùng săn.”
Giang Thượng thư: Dạng Dạng , con xem, đây chính là chỗ con báo cha đấy. Bệ hạ nhận cục tức từ chỗ con, liền trút hết bộ lên đầu vi phụ . Cái m.ô.n.g của vi phụ…… chịu nổi .
Thấy Giang Thượng thư phản ứng, thị vệ cấm quân ướm lời thăm dò: “Giang Thượng thư?”
Giang Thượng thư thở dài một , “Bổn quan qua đó ngay đây.”
Sau khi hai rời , Tam hoàng t.ử cùng mấy công t.ử con nhà quan chơi với y cũng chuẩn săn bắn.
Giang Nguyệt Dạng thấy liền vẫy Thanh Minh bên cạnh ghé tai dặn dò, đó Thanh Minh gật đầu bước về phía Tam hoàng tử.
Thanh Minh bên cạnh Tam hoàng t.ử khẽ : “Tam điện hạ, cô nương nhà thần bảo vài con thỏ sống.”
Tam hoàng tử: “……”
Nàng thật sự coi như đàn em mà sai bảo đấy , thỏ sống thì bắt kiểu gì cơ chứ?
Thỏ nó chạy còn nhanh hơn cả nữa!
chẳng còn cách nào khác, ai bảo đây là lời hứa do chính đưa cơ chứ?
Vì thế, Tam hoàng t.ử đành bất lực thở dài một tiếng, “Ta . Ngươi bảo với nàng , mắt của Nhị ca vẫn y như , bảo nàng nghĩ cách xem .”
Thanh Minh gật đầu bên cạnh Giang Nguyệt Dạng, đồng thời chuyển lời của Tam hoàng t.ử cho nàng.
Giang Nguyệt Dạng sang Tam hoàng tử, thấy y cũng đang , bèn giơ tay ký hiệu OK.
Tam hoàng tử: “???”
Ba ở cách đó xa thu hết bộ cảnh tượng đáy mắt.
Hứa An chẳng vặt quả dại từ , c.ắ.n một miếng, tức thì chua đến mức gương mặt méo xệch cả .
“Phi!” Hắn nhổ miếng thịt quả trong miệng , “Quả chua thế , rõ ràng là chín đỏ au mà.”
“Chua lắm ?” Cổ Lan cầm lấy một quả đỏ từ tay ngửi ngửi, “Cũng tàm tạm, ai đó bây giờ còn chua hơn nhiều.”
Lục Vân Đình liếc mắt y một cái, chẳng chẳng rằng lật lên ngựa phi nhanh .
“Công tử, ngài đợi với!”
Hứa An vứt quả trong tay , vội vàng trèo lên ngựa đuổi theo.
Cổ Lan thì thong thả tản bộ trong rừng cây, y xem xem trong bãi vây loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm nào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-157-bao-cha-ma-khong-tu-biet.html.]
Sau khi đám công t.ử gần hết, Trưởng công chúa cũng dắt ngựa của .
Nàng về phía đám quý nữ hỏi: “Có ai cùng bổn công chúa săn ?”
“Thần nữ xin bồi tiếp điện hạ.” Trương lục cô nương là đầu tiên lên tiếng hưởng ứng.
“Thần nữ cũng xin cùng điện hạ.”
Thoáng cái mấy cô nương bước , Trưởng công chúa liền dẫn bọn họ cưỡi ngựa tiến về phía khu vực săn bắn.
Mấy Cố Nhược bóng lưng dần xa của bọn họ, cũng tới góp vui.
“Dạng Dạng, chúng cũng trong chơi ?”
“Xin kiếu.” Giang Nguyệt Dạng bắt chéo hai tay thành hình chữ X, “Tớ ngã từ lưng ngựa xuống .”
“Thế bọn tớ nhé.”
“Đi , .”
Giang Nguyệt Dạng theo hướng mấy rời chậc chậc lắc đầu, “Hừ Đàn bà con gái, các là săn con mồi đấy ? Hay là săn trong mộng thế?”
Hệ thống : [Người trong mộng cũng là con mồi mà.]
[Ngươi thế…… cũng chẳng sai.]
[Ký chủ ? Cẩn thận con mồi ngươi nhắm trúng khác săn mất đấy nhé.]
Giang Nguyệt Dạng chẳng cần nghĩ ngợi liền đáp: [Con mồi mà dễ dàng kẻ khác săn mất thì đều chẳng con mồi .]
Nàng xong liền định dạo loanh quanh ngắm nghía, nào ngờ phía gọi giật .
“Tiểu Giang đại nhân.”
Giang Nguyệt Dạng tiếng đầu , là một vị phu nhân mà nàng quen .
Vị phu nhân nhún gối hành lễ với Giang Nguyệt Dạng, đồng thời chủ động tự giới thiệu: “Thiếp là phu nhân của Thẩm Ngự Sử.”
Giang Nguyệt Dạng ấn tượng với Thẩm Ngự Sử, dù để cảm ơn ông , nàng còn đặc biệt tặng phu nhân nhà ông một quả sầu riêng nữa.
“Thẩm phu nhân gọi chuyện gì chăng?”
“Quả sầu riêng Tiểu Giang đại nhân tặng, vô cùng thích.”
Ồ Hóa là vì sầu riêng mà đến.
Nói cũng , cổ đại mức độ tiếp nhận sầu riêng cao đến thế cơ ?
Giang Nguyệt Dạng : “Thẩm phu nhân mua sầu riêng ?”
“Phải, từ ăn đó đến nay vẫn luôn nhớ mãi quên, nhưng ngại mạo đến tận nhà phiền.”
Thực tế là do Thẩm Ngự Sử cho phép bà tìm Giang Nguyệt Dạng, bảo rằng bớt tiếp xúc với Giang Nguyệt Dạng thì thể giảm thiểu nguy cơ ăn dưa.
Giang Nguyệt Dạng gật đầu, “Trước đó Hoàng hậu nương nương cũng nhờ mua hộ sầu riêng, tới lúc đó tiện thể mua giúp Thẩm phu nhân một ít.”
“Vậy thì đa tạ Tiểu Giang đại nhân quá, cần bao nhiêu bạc?”
“Đến lúc đó Thẩm phu nhân đưa cũng .”
Nghe , Thẩm phu nhân cũng qua : “Nghe Tiểu Giang đại nhân thích hoa, chỗ mấy chậu hoa lan, về nhà sẽ sai mang tới phủ của Tiểu Giang đại nhân.”
Giang Nguyệt Dạng xua tay từ chối, “Thẩm phu nhân cần khách khí như thế , cứ trả tiền là , đồ vật khác thì cần .”
“Cần chứ, cần chứ, cứ quyết định nhé.”
Nói xong, bà cho Giang Nguyệt Dạng cơ hội từ chối, xoay bước nhanh mất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Thẩm phu nhân.”
Thẩm phu nhân coi như thấy, bước chân đáy giày càng càng nhanh.
Giang Nguyệt Dạng theo bóng lưng của bà đầy vẻ trầm ngâm, Dạ Vô Hấn hôm qua thư hồi âm cho nàng , y bằng lòng giúp đỡ che mắt thiên hạ.
Qua vài ngày nữa, những thứ dùng để che đậy tầm mắt ngoài sẽ chuyển tới biệt viện của nàng.
Tới lúc đó nàng thể đem bộ hoa quả Hoàng hậu nương nương cần, khoai tây và khoai lang mà Bệ hạ giao hết cho bọn họ .
Giang Nguyệt Dạng đang mải suy nghĩ thì hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Ký chủ, bên trong khu săn b.ắ.n kịch để xem đấy, mau tới hàng ghế đầu hóng hớt .]
[Có kịch gì thế?]
[Ngươi tới đó là ngay.]