Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 153: Hoàng Đế Chỉ Có Mỗi Điểm Này Là Thông Minh Tuyệt Đỉnh!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Nam Vương “bịch” một tiếng quỳ rạp cả hai đầu gối xuống đất, suýt chút nữa kéo ngã cả đang đỡ gã quỳ theo.
Nhìn thấy cảnh tượng , khóe môi Giang Nguyệt Dạng cong lên đầy thỏa mãn, bên tai dường như còn vang lên tiếng răng rắc phát từ xương đầu gối.
“Vương gia!”
Người đang đỡ An Nam Vương lộ vẻ kinh hãi, luống cuống tay chân kéo gã dậy khỏi mặt đất.
An Nam Vương vóc dáng vạm vỡ thô kệch, nếu gã chủ động dậy thì khác khó mà lôi nổi.
An Nam Vương dậy, nhưng cú quỳ va đập mạnh sỏi đá mặt đất, hiện tại hai đầu gối tê đau, căn bản chẳng còn chút sức lực nào.
Giang Nguyệt Dạng thong thả bước qua, còn cố ý dừng mặt An Nam Vương, giả vờ kinh ngạc : “Ái chà, Vương gia quỳ ở đây thế ?”
Nguyên Đế: Bản mặt nỗi đau của khác của ngươi thể thu bớt ?
Trong mắt tất cả , An Nam Vương đang thì đột nhiên nhũn chân quỳ sụp xuống.
Ngay cả bản An Nam Vương cũng phát hiện điểm gì bất thường.
Bởi vì Giang Nguyệt Dạng bắt gã quỳ mãi, cho nên gã thể tự dậy.
Chỉ là lúc quỳ xuống va dây thần kinh ở đầu gối nên chân tê tạm thời lên nổi mà thôi.
An Nam Vương thấy Giang Nguyệt Dạng cố tình mặt để quỳ mặt nàng, bèn chống tay xuống đất gượng dậy.
Ban đầu, gã nén đau thẳng dậy một chút.
Thế nhưng, Giang Nguyệt Dạng khẽ nhếch khóe môi, thế là gã quỳ sụp xuống tiếp.
Lần thì An Nam Vương nhúc nhích nổi nữa.
Nguyên Đế thấy lập tức gọi thêm hai nữa: “Các ngươi qua đây khiêng An Nam Vương trong, bảo thái y xem xét cho kỹ.”
“Rõ!”
Vì sự việc xảy quá đỗi đột ngột nên kịp chuẩn cáng.
Bởi , An Nam Vương hai gã tùy tùng và hai thị vệ Cấm quân khiêng trong y hệt như khiêng một con lợn.
Những mặt ai nấy đều nhịn cúi đầu trộm, An Nam Vương coi như đá tấm sắt cứng .
Gã cũng xui xẻo thật, mới về kinh thành chọc trúng đại phật thể trêu là Tiểu Giang đại nhân.
Trong ba ngày tới, chắc chắn sẽ một quả dưa siêu đến khổng lồ dành riêng cho An Nam Vương, chỉ là lấy mạng gã thôi.
Sau khi An Nam Vương khiêng trong, Giang Nguyệt Dạng cũng theo Nguyên Đế bước .
Nàng bước đón nhận vô ánh mắt về phía , quen cũ và cũng từng gặp mặt bao giờ.
Người thường bảo giàu sang cầu trong nguy hiểm, bởi dẫu vụ việc tâm thuật , nhiều vẫn ôm tâm lý may rủi đến tham gia săn thu.
Ai nấy đều thầm nghĩ, ở đây đông như thế, chắc đến mức là kẻ xui xẻo .
Giang Nguyệt Dạng quanh một vòng, thấy chỗ ở , bèn nhỏ giọng hỏi: “Thanh Minh, ngươi ba ngày săn b.ắ.n chúng ở ?”
Nàng nghĩ Thanh Minh đây từng là ám vệ của Bệ hạ, chắc chắn từng theo Bệ hạ đến bãi săn , ắt hẳn chỗ ở.
Thanh Minh đưa tay chỉ: “Bên trong rừng trúc dựng một dãy nhà tương tự như khách điếm, lúc săn b.ắ.n thì Bệ hạ và các vị đại nhân đều ở trong đó.”
Hệ thống chen : [Mấy năm , Hoàng đế vì xây khách điếm đó mà Tả tướng đuổi theo mắng suốt ba ngày liền.
Tả tướng mắng ông ham mê hưởng lạc, chịu tiêu tiền chỗ cần thiết, kiên quyết đồng ý xây khách điếm ở bãi săn.]
[Tả tướng đồng ý thì cuối cùng khách điếm xây lên bằng cách nào?]
[Ông vay tiền Hoàng hậu nương nương để xây đấy, Hoàng đế nợ Hoàng hậu nhiều tiền lắm.]
Giang Nguyệt Dạng ngước mắt liếc Nguyên Đế đang đằng cách đó xa, chậc chậc hai tiếng: [Bệ hạ ăn bám xuất sắc đỉnh chóp thật đấy, ăn vét luôn mà!]
Nguyên Đế: [...]
Mấy vị quan viên cạnh Nguyên Đế đều mất tự nhiên ho khan một tiếng, đó đầu sang một bên trộm.
Hệ thống : [Hoàng đế chỉ mỗi điểm là thông minh tuyệt đỉnh thôi, cơm mềm ngon thế cơ mà! Kẻ ngốc mới ăn.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-153-hoang-de-chi-co-moi-diem-nay-la-thong-minh-tuyet-dinh.html.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nguyên Đế tức khắc hứng chịu đòn giáng thứ hai tim!
Ngươi tưởng Trẫm thế lắm ?
Còn chẳng do cha ngươi nắm giữ quốc khố, siết tiền chặt như bưng !
Nhắc đến cha ngươi là Trẫm thấy tức ách!
Nghĩ , Nguyên Đế bèn mở miệng hỏi: “Giang Thừa Thụy ? Sao thấy bóng dáng cả?”
“Khởi bẩm Bệ hạ, Giang Thượng thư dẫn Giang phu nhân rừng cây ạ.” Lý Phúc Toàn cung kính đáp.
Nghe lời , khóe miệng Giang Nguyệt Dạng giật giật: [Tiểu Qua, cứ cảm thấy Lý công công đang bậy về cha nương thế nhỉ?]
Lý Phúc Toàn: “...”
Những mặt ngẫm nghĩ một chút, ha ha ha... Lời của Lý công công cứ như Giang Thượng thư dắt Giang phu nhân chui bụi rậm .
Còn chui bụi rậm gì thì hiểu tự khắc sẽ hiểu!
Chẳng là bậy thì là gì?
Hệ thống bật phì: [Nghe thì giống chuyện đó thật, nhưng ông ý đó .]
Tâm trạng Nguyên Đế lên đôi chút, bởi vì Giang Thừa Thụy là cha ruột mà trong miệng con nhãi Giang Nguyệt Dạng cũng chẳng khá khẩm hơn ông là bao.
Ông hắng giọng : “Bảo qua đây cùng Trẫm cưỡi ngựa chạy một vòng.”
“Tuân chỉ!” Lý Phúc Toàn sai đồ của gọi Giang Thượng thư.
Giang Nguyệt Dạng thấy thế liền dẫn Thanh Minh và Thanh Chi rảo bước về phía rừng trúc.
Chẳng mấy chốc, nàng thấy một khu nhà trọ quy mô còn lớn hơn cả Thanh Phong Lâu.
Bên cạnh khách điếm còn dựng vài chiếc lều bạt, Cấm quân phụ trách công tác an ninh ở bên trong đó.
Giang Nguyệt Dạng bước khách điếm thì một cung nữ niềm nở nghênh đón.
“Nô tỳ thỉnh an Vĩnh Lạc Quận chúa.” Cung nữ cúi hành lễ, “Phòng của Quận chúa ở tầng ba, xin mời theo nô tỳ.”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Ngươi thể cho phân chia phòng ở thế nào ?”
“Bẩm Quận chúa, nữ quyến ở bên dãy Tây sương phòng, còn các vị lang quân ở bên dãy Đông sương phòng. Ở giữa sẽ Cấm quân gác, Quận chúa cứ yên tâm.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ mỉm , đúng là một cung nữ lanh lợi.
Đến cửa phòng, thấy căn phòng bên cạnh Cấm quân canh giữ, Giang Nguyệt Dạng theo thói quen hỏi: “Căn phòng ai ở ?”
“Bẩm Quận chúa, là Hoàng hậu nương nương ạ.”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Nếu còn việc gì khác thì ngươi cứ việc .”
“Bẩm Quận chúa, còn một việc nữa. Bệ hạ khi bắt đầu săn b.ắ.n sẽ tổ chức một cuộc thi b.ắ.n tên, mời đúng giờ Chính Ngọ (12 giờ trưa) đến xem hoặc tham gia thi đấu.”
“Được, .”
Sau khi cung nữ rời lâu thì bọn Cố Nhược cũng tới, khéo ở ngay phòng sát vách nàng.
Bốn tụ tập chuyện với , Kiều Nguyên Nguyên cũng dần dần trở nên thiết với .
Thấm thoát đến giờ Chính Ngọ, bên ngoài vang lên tiếng tù và.
Bốn dậy xuống lầu, khi đến cửa khách điếm thì bắt gặp một vị phu nhân khí chất thanh tao thoát tục, vị phu nhân còn chủ động mỉm gật đầu với Giang Nguyệt Dạng.
Giang Nguyệt Dạng mỉm đáp lễ, đợi vị phu nhân xa, nàng nhịn hỏi Cố Nhược: “Vị phu nhân là ai ?”
“Bà là An Nam Vương phi, đích thứ nữ tam phòng thuộc đích chi Huỳnh Dương Trịnh thị, tên là Trịnh Uyển Tình.”
“Một đại mỹ nhân như gả cho An Nam Vương nhỉ?”
Vừa dứt lời, nàng liền nhớ tới cô nương áo xanh lúc , lắc đầu lẩm bẩm với hệ thống: [Người thể mặt mà bắt hình dong, nước biển thể lấy đấu mà đong. Bà thể dạy dỗ đứa con gái kiêu căng hống hách, ngang ngược vô lý như thế, nhân phẩm quả thật còn xem xét .]
[Thế thì ký chủ oan cho , cô nương áo xanh lúc con gái ruột của bà .]