Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 152: Quỳ Xuống Cho Ta

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gần nửa canh giờ , nhờ tay lái xe đỉnh cao của Thanh Minh, Giang Nguyệt Dạng đến bên ngoài bãi săn hoàng gia đầu tiên.

 

Giang Tuẫn giữa đường bạn đồng môn gọi , ước chừng giờ ở bên trong bãi săn .

 

Giang Nguyệt Dạng vịn tay Thanh Chi bước xuống xe ngựa, nhưng mới tiếp đất thì phía kẻ mắt đ.â.m sầm .

 

Nàng đ.â.m lao về phía , may mà Thanh Minh phản ứng nhanh nhạy giữ nàng , nếu thì ngã dập mặt .

 

kẻ đ.â.m nàng chẳng may mắn như thế.

 

Chỉ thấy một cô nương mặc váy dài màu xanh lục do lực quán tính nên chân vững, trực tiếp ngã dập m.ô.n.g xuống đất.

 

Cô nương kêu lên đau đớn một tiếng, đó liền tỳ nữ phía đỡ dậy.

 

dậy xông tới c.h.ử.i mắng Giang Nguyệt Dạng tới tấp: “Ngươi mù , dám đụng bổn cô nương!”

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày, kẻ điên từ thế ?

 

Trong dịp thế mà cũng dám ngang ngược phách lối như , gia thế bất phàm thì ắt là kẻ não.

 

Thấy Giang Nguyệt Dạng phản ứng, cô nương áo xanh liền chỉ tay mặt nàng giận dữ quát: “Ngươi, mau xin bổn cô nương!”

 

“Là ngươi đ.â.m , xin là ngươi mới đúng!”

 

“Ta bảo ngươi xin bổn cô nương mau!” Cô nương áo xanh vung tay định tát mặt Giang Nguyệt Dạng.

 

Thanh Chi túm chặt lấy tay ả, dùng chút lực, cô nương áo xanh một nữa ngã bệt xuống đất.

 

“Ngươi, các ngươi dám động thủ với ! Người , bắt ả cho !”

 

Tỳ nữ của cô nương áo xanh lập tức bước lên, Thanh Chi mặt đổi sắc rút kiếm trong tay một nửa.

 

Đám tỳ nữ sợ hãi lùi .

 

lúc , một đàn ông trung niên cưỡi ngựa tiến gần.

 

Gã sa sầm mặt hỏi: “Đã xảy chuyện gì?”

 

Cô nương áo xanh thấy đàn ông, lập tức chỉ Giang Nguyệt Dạng mách : “Phụ , ả động thủ với con gái.”

 

Nghe , ánh mắt sắc bén của đàn ông quét qua Giang Nguyệt Dạng, đó lạnh giọng : “Quỳ xuống xin con gái bổn vương, chuyện coi như bỏ qua.”

 

Nghe đối phương tự xưng danh hiệu, Giang Nguyệt Dạng chẳng hề sợ hãi!

 

Nàng khẽ nhếch khóe môi, ánh mắt hờ hững : “Kẻ quỳ xuống xin là các mới đúng!”

 

Người đàn ông trung niên câu liền bật .

 

Gã tung xuống ngựa, từng bước ép sát Giang Nguyệt Dạng: “Bổn vương bảo ngươi quỳ xuống!”

 

Giang Nguyệt Dạng vẫn thẳng tắp như cũ: “Ta , quỳ là các .”

 

“To gan!”

 

Người đàn ông quát lớn một tiếng, đám tùy tùng phía gã liền hùng hổ xông lên, bộ bắt lấy Giang Nguyệt Dạng.

 

Thanh Chi và Thanh Minh lập tức tuốt bội kiếm trong tay , hai bên tức khắc giương cung bạt kiếm.

 

Bởi vì động tĩnh bên kinh động khá lớn, cho nên ít thấy tiếng vây quanh .

 

Nhìn thấy nhân vật chính là Giang Nguyệt Dạng, bọn họ đều nỗi đau của khác trong bụng, trong đó cả Anh Quốc công chứng kiến bộ sự việc từ đầu đến cuối.

 

Người đàn ông trung niên thấy thị vệ mà Giang Nguyệt Dạng mang theo dám công khai rút kiếm, khỏi hoài nghi phận của nàng.

 

gã nghĩ tới nghĩ lui cũng nhớ nổi trong hoàng thất nhân vật nào như Giang Nguyệt Dạng, bởi gã kết luận nàng chỉ là một con nhãi ranh trời cao đất dày.

 

Gã khẽ híp mắt Giang Nguyệt Dạng: “Bổn vương nhắc nữa, quỳ xuống!”

 

Giang Nguyệt Dạng mất kiên nhẫn : “Cần bao nhiêu nữa? Người quỳ là các !”

 

“Ngươi đến gan! Phụ là An Nam Vương do đích Bệ hạ sắc phong!”

 

“Thì nào?” Giang Nguyệt Dạng thong thả lấy từ bên hông một tấm lệnh bài đưa tới mặt đàn ông trung niên, “Quỳ xuống!”

 

An Nam Vương thấy lệnh bài trong tay Giang Nguyệt Dạng, tức khắc nuốt nước bọt cái ực.

 

Ả là ai?

 

Sao ả Vũ Lệnh của Bệ hạ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-152-quy-xuong-cho-ta.html.]

 

An Nam Vương là một vị dị họ vương Nguyên Đế sắc phong, ba tháng về quê tế tổ, bởi triều đình bây giờ biến đổi nghiêng trời lệch đất.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy bọn họ trơ đó, khẽ nhếch môi: “Sao, Vương gia kháng lệnh tuân ?”

 

“Một cái lệnh bài rách mà cũng ...”

 

“Câm miệng!”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cô nương áo xanh còn hết câu, An Nam Vương tát mạnh mặt ả một cái giòn giã.

 

Tiếng vang lanh lảnh.

 

Cô nương áo xanh đ.á.n.h đến ngây dại, đồng thời kinh hãi An Nam Vương.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy mất kiên nhẫn : “Các quỳ nhanh lên, đang vội.”

 

An Nam Vương quỳ, nhưng xung quanh quần chúng vây xem, gã quỳ chính là kháng lệnh, là thách thức quyền uy của Nguyên Đế!

 

Thế là, gã khẽ suy tính giật lấy cô nương áo xanh , quát lớn: “Nghịch tử, còn mau quỳ xuống xin vị cô nương !”

 

Cô nương áo xanh An Nam Vương kéo mạnh một cái, lảo đảo “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất.

 

Vùng đồi núi nhiều sỏi đá, cô nương áo xanh lập tức đau ứa nước mắt.

 

dám nửa lời oán thán, nén đau : “Xin , là đụng cô nương, xin cô nương tha thứ.”

 

Giang Nguyệt Dạng liếc cô nương áo xanh một cái, đó dời ánh mắt sang An Nam Vương.

 

“Ta nhớ là các cơ mà.”

 

An Nam Vương siết chặt nắm đấm: “Cô nương, nên chừa một đường lui, còn dễ gặp !”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng định bảo ai thèm gặp ngươi , thì Nguyên Đế dẫn theo một toán từ trong bãi săn bước .

 

Mọi mặt đồng loạt bái kiến Nguyên Đế, Giang Nguyệt Dạng cũng chắp tay hành lễ theo.

 

Nguyên Đế quét mắt một vòng, thấy một cô nương đang quỳ đất, khỏi hỏi: “Chuyện gì thế ?”

 

An Nam Vương nhanh nhảu đáp : “Khởi bẩm Bệ hạ, là con gái thần vô ý đụng vị cô nương .”

 

“Vương gia chuyện cứ một nửa giấu một nửa thế? Nửa còn ch.ó gặm mất ?”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Nguyên Đế ho khan một tiếng: “Giang Nguyệt Dạng, chuyện văn minh một chút.”

 

“Dạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng xì một tiếng trong lòng: [Thế mà bảo văn minh á? Lời khó hơn con còn đấy!]

 

Hệ thống: [Ký chủ cẩn thận lời , miệng cô thể chọc tức c.h.ế.t đấy. Nếu c.h.ế.t thật, dám chắc chuyến săn thu lập tức hủy bỏ, kỳ nghỉ của cô cũng tan thành mây khói luôn.]

 

Nghe , Nguyên Đế cạn lời tập, hai cha con An Nam Vương thì kinh hãi trợn tròn mắt.

 

“Ai tới cho Trẫm rốt cuộc xảy chuyện gì?”

 

“Thần xin .” Anh Quốc công từ trong đám bước .

 

Chẳng mấy chốc, Nguyên Đế hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.

 

Ông liếc Vũ Lệnh trong tay Giang Nguyệt Dạng, sang An Nam Vương, nhất thời nên phân xử thế nào.

 

An Nam Vương thấy thế lập tức giả vờ khó chịu : “Ai da Bệ hạ, cái chân từng thương chiến trường của thần bắt đầu đau .”

 

“Thế thì nguy đến , mau mau mau, mau đỡ An Nam Vương trong tìm thái y xem cho.”

 

Lời dứt, An Nam Vương liền nhanh chóng dìu xa.

 

Giang Nguyệt Dạng bóng lưng như chạy trốn của Nguyên Đế, trong lòng gầm thét: [A a a... Hoàng đế đồ khốn kiếp!]

 

Hệ thống: [Ký chủ, An Nam Vương từng cứu mạng Hoàng đế, Hoàng đế sẽ để cô nhục ông mặt bàn dân thiên hạ .]

 

[Thế đáng đời ức h.i.ế.p ?]

 

Sắc mặt Giang Nguyệt Dạng chợt đổi, lập tức sử dụng ngôn linh lực lên An Nam Vương.

 

“Quỳ xuống cho !”

 

 

Loading...