Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 151: Bệ Hạ, Ngài Nói Chuyện Ngày Càng Giống Tiểu Giang Đại Nhân Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe tin Thường Minh tự vẫn trong ngục, Tạ Húc chôn chân tại chỗ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhấc chân rời .
Nếu như đây là cách chuộc tội của , thì đành như thế .
Màn đêm dần dần buông xuống.
Ở gần “Tiệm vàng mã Hoàng thị”, Túc Quốc công, Anh Quốc công, Tam hoàng tử, Ngũ hoàng tử... bao gồm cả Nguyên Đế và Tạ Húc, mười mấy con đều đang lặng lẽ trốn trong bóng tối, mắt chớp chằm chằm tiệm vàng mã.
Tạ Húc mấy hứng thú với chứng mộng du của Lưu đại nhân, mặt ở đây là để bảo vệ an cho Nguyên Đế.
Còn lúc tại Giang gia, Giang Thượng thư c.ắ.n răng tự hạ một liều t.h.u.ố.c xổ cho , hiện tại đang liên tục chạy nhà xí.
Sở dĩ ông như là vì lệnh của Nguyên Đế, tuyệt đối để Giang Nguyệt Dạng ngoài vây xem chứng mộng du của Lưu đại nhân.
Giang Thượng thư sợ giả bệnh sẽ hệ thống phát hiện, bèn nhẫn tâm tự uống một ít t.h.u.ố.c xổ.
“Cha, cha thấy thế nào ?” Giang Nguyệt Dạng lo lắng hỏi.
Giang Thượng thư giường, yếu ớt đáp: “Cha , chỉ là ăn bậy trúng thực thôi. Con gái , nương con thể yếu, ca ca con ôn thi, cho nên tối nay con thể ở chăm sóc cho cha ?”
“Vâng.” Giang Nguyệt Dạng đáp một tiếng, “Cha cứ yên tâm, tối nay con sẽ ở đây chăm sóc cha.”
Nghe lời , Giang Thượng thư mới yên tâm.
Còn bên phía tiệm vàng mã, bọn Nguyên Đế đợi tới đợi lui vẫn thấy bóng dáng Lưu đại nhân .
“Sao Lưu khanh vẫn tới? Khỏi bệnh ?” Nguyên Đế tự lẩm bẩm hỏi.
Nghe , Tạ Húc nhịn nhắc nhở: “Bệ hạ, liệu khả năng nào là Lưu đại nhân cũng thể tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân ?”
Nguyên Đế: “...”
“Vãi chưởng! Trẫm quên béng mất chuyện !”
Tạ Húc: “...”
Trong vô thức, Nguyên Đế học theo những từ ngữ chẳng mấy trang nhã của Giang Nguyệt Dạng.
Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, câu quả nhiên chẳng sai chút nào!
Nghĩ rằng Lưu đại nhân lẽ sẽ tới nữa, Nguyên Đế bèn phất tay : “Đi thôi, hồi cung.”
Lời dứt, từ đằng xa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Sau đó, mười mấy đang ẩn nấp tại đây liền thấy Lưu đại nhân từ trong một con hẻm bước .
“Vãi chưởng! Hắn thế mà đến thật!”
Tạ Húc: “...”
Tạ Húc uyển chuyển : “... Bệ hạ, ngài chuyện ngày càng giống Tiểu Giang đại nhân đấy.”
“Thì nào?”
“Tiểu Giang đại nhân chỉ thầm trong lòng, sẽ ảnh hưởng... Thôi bỏ , cũng như cả.”
Tạ Húc vốn định bảo Giang Nguyệt Dạng trong lòng thì ảnh hưởng đến hình tượng. nghĩ , tiếng lòng của nàng ai nấy đều thấy hết cả, vì với việc thẳng ngoài cũng chẳng khác là bao.
Nguyên Đế thấy năng khó hiểu, nhưng cũng thèm để ý.
Chỉ thấy ánh mắt ông vẫn bám riết lấy Lưu đại nhân, tiếp đó liền thấy Lưu đại nhân ôm lấy bộ đồ gai và tiền vàng mã cửa tiệm, đó đặt bạc xuống về.
“Quả nhiên y hệt như lời Giang Nguyệt Dạng .” Nguyên Đế nghi hoặc, “Chỉ là, tối nay ngoài nhỉ?”
Lưu đại nhân khi tan sở về nhà, tiên quỳ xuống dập đầu tạ tội với phụ mẫu, tiếp đó đêm xuống liền bảo hầu trói chặt .
rằng, dẫu trói chặt thì vẫn liều mạng bước ngoài.
Phụ mẫu của Lưu đại nhân từng trói cột nhà, kết quả là dây thừng siết hằn cả da thịt mà vẫn cứ đòi ngoài.
Bọn họ nỡ con trai thương nên mới cởi dây thừng , bởi lúc Lưu đại nhân mới xuất hiện ở đây.
Mất mặt thôi mà, mất mặt mãi cũng thành quen.
Giống như bọn họ , con trai tang quen tai , bình thường thấy còn trằn trọc khó ngủ.
Nguyên Đế nghĩ mãi thông vì tối nay Lưu đại nhân ngoài, nhưng ông cũng chẳng buồn bận tâm nữa.
Thấy Lưu đại nhân càng lúc càng xa, Nguyên Đế nhấc chân định bám theo.
Nào ngờ, ông bước một bước thì thấy hai đứa con trai của từ xó xỉnh nào chui .
Mấy vốn dĩ cũng bám theo Lưu đại nhân, thấy Tam hoàng t.ử bọn họ liền ôm hận rụt chân về.
Nguyên Đế nghiến răng nghiến lợi : “Hai thằng ranh con nửa đêm nửa hôm ngủ chạy ngoài lượn lờ, xem bài vở vẫn còn nhẹ quá đây mà!”
Tạ Húc:... Bệ hạ, ngài tự xem đang cái gì ?
Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử kèm hai bên tả hữu của Lưu đại nhân, Ngũ hoàng t.ử còn đưa tay quơ quơ mặt Lưu đại nhân.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-151-be-ha-ngai-noi-chuyen-ngay-cang-giong-tieu-giang-dai-nhan-roi.html.]
“Tam ca, phản ứng gì.”
“Nói nhỏ thôi, đừng giật tỉnh dậy, sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi đấy.”
Ngũ hoàng t.ử lập tức hạ thấp giọng hỏi: “Tam ca, chúng thật sự theo về Lưu gia ? Thế lắm nhỉ?”
“Không , chỉ một chúng .”
Nghe lời , Anh Quốc công và Túc Quốc công liền bước , những khác thì lá gan đó.
Ngũ hoàng t.ử thấy hai họ, kinh ngạc há hốc mồm.
Còn Nguyên Đế vì để giữ gìn hình tượng đế vương, đành tức tối phất tay áo rời .
“Hồi cung!”
Chẳng bao lâu , bốn theo bọn họ tới cửa Lưu gia.
Bọn họ suy nghĩ một chút, thẳng trong mà trèo lên đầu tường để quan sát.
Chốc lát , bọn họ liền thấy tiếng tang của Lưu đại nhân, cũng thấy phụ mẫu của Lưu đại nhân với vẻ mặt quá quen thuộc bên cạnh .
Tam hoàng t.ử : “Anh Quốc công, cung môn đóng , lát nữa và Ngũ sẽ tới Anh Quốc công phủ tá túc một đêm.”
Anh Quốc công: “... Hai vị điện hạ chẳng lẽ ngay từ đầu tính đến chuyện đến nhà thần ở nhờ ?”
“Chứ nữa?”
“Nếu như thần tới...”
“Không thể nào.” Tam hoàng t.ử thề thốt chắc nịch, “Với cái tính vì hóng dưa mà màng nguy hiểm tính mạng của Anh Quốc công ngài, tuyệt đối thể bỏ qua cơ hội bực .”
Anh Quốc công: “...”
Thoắt cái đến ngày săn b.ắ.n mùa thu, bên ngoài cổng Giang gia, ba cỗ xe ngựa từ từ dừng .
Cố Nhược, Ôn Thư Nhan và Kiều Khê lượt bước xuống từ xe ngựa của , Kiều Khê còn dẫn theo sinh đôi Kiều Nguyên Nguyên.
Tuy hai dung mạo giống hệt nhưng dễ phân biệt, bởi vì khí chất toát từ hai khác biệt.
Trên Kiều Nguyên Nguyên nơi nào cũng lộ rõ vẻ cẩn trọng rụt rè.
Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt Dạng bước ngoài.
Nàng mặc một bộ váy dài màu vàng ngỗng, càng tôn lên đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu, thêm phần linh động tinh nghịch.
Trâm hoa lê cài giữa mái tóc vô cùng tinh xảo, ánh nắng rọi chiếu tựa như đóa hoa lê đang độ nở rộ.
“Cố Nhược, Thư Nhan, Kiều tỷ tỷ.” Giang Nguyệt Dạng cong mày , lượt cất tiếng chào ba .
Ba mỉm vẫy tay với nàng: “Nguyệt Dạng.”
Đợi khi Giang Nguyệt Dạng bước tới mặt ba , Kiều Khê liền chủ động giới thiệu của cho nàng .
Còn Cố Nhược thì liếc cánh cổng lớn của Giang gia một cái, tiếp đó nhịn cất tiếng hỏi: “Nguyệt Dạng, chỉ một thôi ?”
“ , cha nương chê lề mề nên một bước .” Giang Nguyệt Dạng thuận miệng đáp.
Nghe , Cố Nhược thôi.
Ôn Thư Nhan thấy thế, khẽ : “Nguyệt Dạng, chẳng một vị trưởng ? Huynh tham gia săn thu ?”
“Có chứ.”
“Vậy Giang công t.ử cùng Giang Thượng thư ư?”
“Không , ca ca đợi cùng .”
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, giọng Giang Nguyệt Dạng dứt thì Giang Tuẫn từ bên trong bước ngoài.
Chàng bước tới mặt mấy , chắp tay thi lễ: “Chào mấy vị cô nương.”
Bốn Cố Nhược cúi đáp lễ: “Chào Giang công tử.”
Mãi đến lúc , Giang Nguyệt Dạng mới nhận cử chỉ hành vi cùng ngữ khí giọng điệu hôm nay của Cố Nhược chút là lạ.
Vì thế, nàng khỏi đầu nghi hoặc hỏi Ôn Thư Nhan: “Sao cứ cảm thấy hôm nay Cố Nhược là lạ thế nào nhỉ?”
Nghe lời , Ôn Thư Nhan mỉm ghé sát tai nàng nhỏ vài câu.
Ngay đó, Giang Nguyệt Dạng liền đưa mắt qua giữa ca ca nàng và Cố Nhược đang thẹn thùng e ấp.
Hóa , kể từ khi thông báo về thời gian săn thu, bọn Cố Nhược ngoại ô để luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Ca ca nàng hôm qua cùng mấy bạn đồng môn cũng ngoại ô hóng gió, bảo là để giải tỏa áp lực thi cử.
Sau đó, Cố Nhược may ngã ngựa, vặn ca ca nàng cứu một mạng.
Nhìn dáng vẻ của Cố Nhược, e là mối tình đầu chớm nở, trao trọn cõi lòng .