Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 150: Rốt Cuộc Trẫm Vẫn Là Kẻ Nghèo Rớt Mồng Tơi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bệ hạ, nơi phát hiện mỏ vàng là cương thổ của Đại Hạ, tư sản của Bệ hạ, bởi vàng theo lý nên quy về quốc khố!”
Sau khi điều tra lục soát vàng do Huyện lệnh huyện Vân Sơn cất giấu, Tạ Húc hề nán huyện Vân Sơn mà lập tức áp giải vàng chạy về kinh thành.
Tạ Húc vốn định dâng vàng cho Nguyên Đế, nhưng ngờ Giang Thượng thư sớm sắp đặt đợi ở cổng thành.
Nguyên Đế vốn định lén lút ôm đống vàng tư khố của , giữa đường đụng “kẻ cản đường” họ Giang .
Thế là lúc , hai đang tranh đoạt quyền sở hữu vàng.
Nguyên Đế tức giận chắp tay lưng : “Giang Thừa Thụy, khanh đừng quá đáng! Toàn bộ tài sản tịch thu từ Bình Tây Hầu phủ khanh sung hết quốc khố , vàng thể nhường cho Trẫm ?”
Giang Thượng thư lạnh lùng : “Bệ hạ, tang vật tịch thu từ Bình Tây Hầu phủ phần lớn đều là bạc cứu trợ thiên tai trích từ quốc khố, nay theo lý trả cho quốc khố, chẳng mấy chốc sẽ dùng để tái thiết Diễn Châu.
Còn phần còn thuộc về mồ hôi nước mắt của bách tính, cũng nên sung quốc khố, dùng cho muôn dân.
Bệ hạ là bậc quân vương của Đại Hạ, lý nên gương cho vạn dân noi theo. Một là một, hai là hai, thể càn? Nay vi thần đang việc theo đúng quy củ, Bệ hạ nên ngăn cản.”
Nguyên Đế đạo lý lớn của Giang Thượng thư chặn họng đến mức cãi câu nào, nhưng hiện tại ông thực sự cần tiền.
“Nếu Bệ hạ còn việc gì khác, thần xin phép mang vàng về kiểm kê nhập kho.”
Dứt lời, Giang Thượng thư đợi theo lệ chừng vài giây định cho khiêng rương .
Nguyên Đế thấy thế liền kéo Giang Thượng thư sang một bên, nhỏ giọng : “Giang ái khanh, Trẫm đòi nhiều, chỉ một rương thôi, một rương ?”
“Không thể.”
“Nửa rương.”
“Dù là một thỏi,” Giang Thượng thư khựng , “cũng thể.”
Nguyên Đế: “...”
Giang Thượng thư chắp tay hành lễ với Nguyên Đế, đó sang bảo Tạ Húc: “Làm phiền Tạ đại nhân cho chuyển vàng đến Hộ Bộ.”
Tạ Húc liếc Hoàng đế, thấy sắc mặt ông tức đến xanh mét nhưng lời nào, bèn khẽ gật đầu với Giang Thượng thư.
Sau đó, Cấm quân liền khiêng bộ vàng .
Nguyên Đế trơ mắt vàng sắp tới tay bay mất ngay mắt, hàng lệ già kìm mà nuốt ngược trong lòng.
Tạ Húc thấy vẻ mặt như mà nước mắt của Nguyên Đế, nhịn bèn bước tới lén nhét tay ông hai thỏi vàng.
Nguyên Đế cúi đầu thỏi vàng trong tay, đó nghi hoặc Tạ Húc.
Tạ Húc giải thích: “Vi thần lén giấu đấy.”
Nghe , Nguyên Đế trừng mắt đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép, hỏi: “Sao khanh giấu thêm nhiều một chút?”
“Hai thỏi là giới hạn của vi thần .”
Nguyên Đế: “...”
“Khoan , đều là vàng, thế còn tư sản của tên khốn Huyện lệnh huyện Vân Sơn ?”
Tạ Húc lùi vài bước: “Bệ hạ, đám trướng vi thần giục ngựa chạy như bay đến huyện Vân Sơn, dẫu cũng cho họ chút tiền vất vả.”
Tịch thu tài sản vốn là một món béo bở, ngoài những thứ ghi chép sổ sách và một vật phẩm bắt buộc nộp lên, thì nộp lên bao nhiêu phụ thuộc việc phụ trách tịch thu giữ bao nhiêu.
Chỉ cần quá đáng, Nguyên Đế và văn võ bá quan đều sẽ ý kiến gì.
Dù thì kẻ tịch thu nhà rốt cuộc bao nhiêu tài sản, ai mà cho rõ ?
“Vậy các khanh cũng thể lấy hết !” Nguyên Đế chìa tay về phía , “Trẫm cũng một phần.”
Tạ Húc lắc đầu: “Hết , vi thần chia hết xuống , Bệ hạ chẳng lẽ bắt vi thần đòi ? Vi thần dày mặt đến thế .”
Nguyên Đế: “... Thế thì chia nửa phần của khanh cho Trẫm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-150-rot-cuoc-tram-van-la-ke-ngheo-rot-mong-toi.html.]
Tạ Húc coi như thấy, ôm quyền : “Bệ hạ, vi thần đột nhiên nhớ còn việc gấp xử lý, xin thứ cho vi thần cáo lui !”
Dứt lời, chẳng đợi Nguyên Đế lên tiếng, Tạ Húc rảo bước rời .
Một làn gió nhẹ thổi qua, Nguyên Đế cô độc chôn chân tại chỗ, trông vẻ thê lương.
Ông cúi đầu hai thỏi vàng trong tay, khỏi khổ một tiếng. Rốt cuộc, đến cuối cùng Trẫm vẫn chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.
Giang Nguyệt Dạng ở Ninh An Cung trò chuyện bồi bạn gần nửa canh giờ, đó ôm vàng và ban thưởng của Hoàng hậu xuất cung.
Nàng hớn hở với hệ thống: [Hoàng hậu nương nương hào phóng thật đấy, tùy tiện thưởng một cái thôi là trân châu Nam Hải giá trị liên thành , hơn cái lão vắt cổ chày nước nhiều.]
Hệ thống tán thành: [Hộp trân châu Hoàng hậu nương nương ban cho ký chủ phẩm chất hơn nhiều vì với đấu trân châu mà dì nhỏ tặng cô đó.]
lúc , một nhóm cung nữ đối diện bước tới.
Chưởng sự cô cô dẫn đầu thấy Giang Nguyệt Dạng, liền dắt đám cung nữ cúi hành lễ với nàng.
“Nô tỳ thỉnh an Vĩnh Lạc Quận chúa.”
Dứt lời, đám cung nữ phía bà lập tức đồng thanh hô theo.
Giang Nguyệt Dạng ngẩn một lúc, lát mới nhớ bây giờ còn phận là Quận chúa.
Bởi vì bình thường gặp là quan viên Đại Hạ, họ gọi nàng cũng gọi là Tiểu Giang đại nhân, cho nên nàng chẳng cảm giác chân thực gì với phận Quận chúa cả.
Tự dưng gọi như , quả thật chút quen.
Thấy bọn họ vẫn giữ nguyên tư thế hành lễ, Giang Nguyệt Dạng vội : “Các ngươi dậy .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Tạ Quận chúa!”
Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng giật giật khóe môi, gật đầu với bọn họ rảo bước về phía cổng cung.
Đợi khi nàng xa, cô nàng ô dù quan hệ lưng Chưởng sự cô cô liền nhỏ giọng hỏi: “Cô cô, Vĩnh Lạc Quận chúa mặc quan phục thế ạ?”
Chưởng sự cô cô dẫn bọn họ tiếp tục bước về phía , thuận miệng giải thích: “Vĩnh Lạc Quận chúa còn là Biên soạn ngũ phẩm do đích Bệ hạ sắc phong đấy.”
“Vậy Quận chúa mặc quan phục, chúng chẳng nên gọi là đại nhân ạ?”
“Ngươi thì hiểu cái gì? Thân phận Quận chúa là tòng nhất phẩm, đương nhiên xưng hô theo phẩm cấp cao nhất!” Chưởng sự cô cô xong liền dừng bước, “Còn nữa, bước chân hoàng cung , mặt chủ tử, các ngươi chỉ tự xưng là nô tỳ, nhớ kỹ hết cho !”
“Vâng, nô tỳ xin ghi nhớ lời dạy bảo của cô cô.”
Cùng lúc đó ở một nơi khác, bên trong thiên lao Hình Bộ.
Thường Minh nhốt ở bên trong nhà lao, còn Tạ Húc ở bên ngoài, hai ngăn cách bởi một cánh cửa sắt.
“Đại nhân, với ngài.”
Tạ Húc mặt cảm xúc : “Người ngươi là , mà là những kẻ c.h.ế.t oan vô tội !”
Nghe , Thường Minh rơi những giọt nước mắt hối hận.
Chính sự ích kỷ của hại c.h.ế.t những đó, tội của thể tha thứ!
Tạ Húc: “Bệ hạ niệm tình công tích ngày của ngươi, thêm việc ngươi bức ép đe dọa, nên mở cho ngươi một con đường sống, tha cho ngươi tội c.h.ế.t nhưng lưu đày ba nghìn dặm. Ngươi... hãy tự giải quyết cho .”
Nói xong, định rời .
Thường Minh vội vàng cất tiếng gọi : “Đại nhân, nhà của ...”
“Họ cả.”
“Vậy thì .” Thường Minh gạt giọt nước mắt nơi khóe mi, “Đại nhân bảo trọng.”
Tạ Húc khẽ siết chặt nắm tay, cuối cùng thêm lời nào mà cất bước rời .
bước khỏi đại lao Hình Bộ, phía liền một cai ngục đuổi theo gọi đến: “Tạ đại nhân, Thường đại nhân... tự vẫn .”