Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 149: Hắn Ngóng Trông Phụ Mẫu Qua Đời Đến Thế Sao?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Hắn đốt tiền vàng lẩm bẩm khấn vái: Cha, nương, hai đó sống cho nhé, con hễ rảnh rỗi là sẽ đốt tiền cho hai . Đốt thật nhiều tiền, để hai đó tiêu xài sung sướng thảnh thơi.]

 

Lời thốt , Nguyên Đế và văn võ bá quan đều ngơ ngác tập.

 

Giang Nguyệt Dạng mới tới đây, đối với cảnh gia đình của đám đồng nghiệp mấy hiểu rõ.

 

Bởi , xong lời hệ thống kể, Giang Nguyệt Dạng buột miệng : [Lưu đại nhân trông cũng mới ngoài ba mươi tuổi thôi, ngờ cha ông qua đời sớm như .]

 

Lại bộ Hữu Thị lang: “...”

 

Phụt!

 

[Ha ha ha...]

 

Hệ thống ôm bụng ngặt nghẽo, hơn một phút đồng hồ mới nén : [Ký... ký chủ ơi, cha ông vẫn còn sống sờ sờ kìa.]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

[Ủa chứ.] Giang Nguyệt Dạng khó hiểu, [Thù sâu oán nặng gì mà ngóng trông cha bay màu đến thế cơ chứ?]

 

Văn võ bá quan: Đây là đại bất hiếu đúng ? Làm gì đạo con cái nào mà ngay cả khi ngủ say cũng ngóng cho cha c.h.ế.t cơ chứ?

 

Lại bộ Hữu Thị lang kêu oan, kính yêu cha còn hết, thể mong họ c.h.ế.t ?

 

Chuyện ... rốt cuộc là thế nào?

 

[Cái hỏi chính bản ông .]

 

Giang Nguyệt Dạng đ.á.n.h giá Lại bộ Hữu Thị lang một lượt từ xuống , [Ta cũng hỏi lắm chứ, nhưng sợ đánh.]

 

[Thế thì ký chủ cứ kể tiếp .]

 

[Vẫn còn nữa ?]

 

[Đương nhiên.] Hệ thống tiếp tục: [Ban đầu, cha Lưu đại nhân thấy tiếng tang của Lưu đại nhân, sợ gặp thứ dơ bẩn nên dám ngoài xem.

 

Đến khi Lưu đại nhân tái phát bệnh, tới ngoài cửa phòng cha đốt tiền vàng tang một nữa, hai vợ chồng mới đ.á.n.h bạo bước xem, phát hiện đang mặc đồ tang chịu tang chính là Lưu đại nhân, suýt chút nữa thì tức c.h.ế.t tại chỗ.]

 

Giang Nguyệt Dạng nhanh mồm nhanh miệng : [Thế thì đống đồ tang với tiền vàng chẳng vặn dùng luôn ?]

 

Nàng dứt lời liền ý thức như , lập tức chắp hai tay : [Thất lễ thất lễ, nhất thời buột miệng, trách xin đừng trách. Lưu lão gia, Lưu lão phu nhân, con chúc hai sống lâu trăm tuổi.

 

Có điều, đứa con trai đến mộng du cũng ngóng trông hai bay màu thì nhất là đừng nhận nữa.]

 

Lại bộ Hữu Thị lang:... Ta !

 

Nguyên Đế cạn lời lắc đầu, thế gian vạn vật quả nhiên gì là .

 

Văn võ bá quan tỏ vẻ từng thấy mộng du , nhưng từng thấy chứng mộng du nào quái gở đến mức .

 

Hệ thống : [Hai vợ chồng tuy tức giận, nhưng thể tùy tiện đ.á.n.h thức đang mộng du. Đành trơ mắt đốt tiền vàng tang.

 

Khóc tang chính là cho bọn họ.]

 

Nghe đến câu phía , Giang Nguyệt Dạng nhịn phụt , [Ta lúc nên , nhưng thực sự nhịn nổi.

 

Không Lưu lão gia và Lưu phu nhân lúc đó tâm trạng thế nào nhỉ? Ta thật sự hỏi bọn họ một chút, tận tai con trai ruột tang cho chính là cái cảm giác gì. Tiếc là, khó mà hỏi .]

 

Hệ thống im lặng một lát, đó yếu ớt : [Ký chủ, cô thể tự thử nghiệm mà. Chờ đến tối, cô giả vờ mộng du sang phòng cha nương cô đốt tiền vàng tang, xong thì hỏi cảm giác của cha nương cô xem .]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Giang Thượng thư:... Ta còn c.h.ế.t đấy nhé?

 

Cha Lưu đại nhân: Chúng cũng c.h.ế.t.

 

Nguyên Đế tức khắc nở hoa trong lòng, cái đấy, Trẫm chuẩn tấu!

 

Văn võ bá quan: Thần xin phụ họa!

 

[Tiểu! Qua!]

 

Hệ thống lập tức phủi sạch quan hệ: [Ký chủ, thế, tại kiềm chế thôi.]

 

Giang Nguyệt Dạng im lặng một thoáng xìu xuống: [Thôi bỏ , ngươi kể tiếp .]

 

[Hôm , hai vợ chồng hỏi Lưu đại nhân nhớ tối qua ? Lưu đại nhân bảo tắm rửa xong là ngủ luôn, nhớ chút gì về chuyện mộng du.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-149-han-ngong-trong-phu-mau-qua-doi-den-the-sao.html.]

Hai vợ chồng sợ Lưu đại nhân xảy chuyện trong lúc mộng du, bèn lén theo mỗi khi phát bệnh.

 

Sau đó phát hiện Lưu đại nhân quen đường quen nẻo tới tiệm vàng mã, chưởng quầy tiệm vàng mã cũng xem như chuyện thường ngày mà đưa đồ tang và tiền vàng cho Lưu đại nhân.

 

Về , hai vợ chồng cũng quen với tiếng tang của Lưu đại nhân, chưởng quầy tiệm vàng mã cũng quen việc cứ hễ trời tối là để sẵn đồ tang và tiền vàng ở cửa.]

 

Lại bộ Hữu Thị lang: Cho nên... cha nương bắt buổi tối mặc quần áo chỉnh tề mới ngủ là vì lý do ?

 

[Kể xong ?]

 

[Xong .] Hệ thống khựng một chút, [Ký chủ, hôm nay chính là ngày rằm đấy.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng từ từ mở đến mắt.

 

Văn võ bá quan cũng sáng rực hai mắt, Nguyên Đế thì bắt đầu suy tính xem cách nào để lén trốn khỏi cung .

 

Sao khéo đúng ngày rằm thế chứ?

 

Hay là... dắt theo cả Hoàng hậu cùng nhỉ?

 

Tam hoàng t.ử và Ngũ hoàng t.ử hẹn mà cùng , đó đồng loạt toe toét miệng .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lại bộ Hữu Thị lang nuốt nước bọt cái ực, lát về sẽ bảo trói chặt , đừng hòng ai tới hóng hớt xem kịch!

 

Nửa canh giờ , buổi thiết triều kết thúc.

 

Giang Nguyệt Dạng bước khỏi đại điện, cung nữ bên cạnh Hoàng hậu nương nương tới mời nàng dời bước đến Ninh An Cung.

 

Lục Vân Đình bóng lưng mảnh mai từng bước xa , bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

 

Sau đó chuyển hướng bước chân, về phía cổng cung.

 

Ninh An Cung.

 

Giang Nguyệt Dạng bước trong thấy Hoàng hậu nương nương, điều khiến bất ngờ là Anh Quốc Công phu nhân cũng mặt ở đó.

 

Nàng chắp tay hành lễ: “Thần bái kiến Hoàng hậu nương nương, bái kiến Anh Quốc Công phu nhân.”

 

“Tiểu Giang đại nhân cần đa lễ, ban tọa.”

 

“Tạ Hoàng hậu nương nương.” Giang Nguyệt Dạng xuống xong, về phía Hoàng hậu, “Không nương nương triệu thần tới việc gì sai bảo ạ?”

 

Hoàng hậu nương nương cũng vòng vo, thẳng: “Lần Tiểu Giang đại nhân tặng sầu riêng cho bổn cung, bổn cung vô cùng yêu thích. Không Tiểu Giang đại nhân thể tìm thêm một ít cho bổn cung ?”

 

“Không Hoàng hậu nương nương bao nhiêu ạ?”

 

Hoàng hậu nương nương liếc Thượng Cô Cô một cái, Thượng Cô Cô lập tức bưng chiếc hộp tay đến mặt Giang Nguyệt Dạng mở .

 

Bên trong là mười thỏi vàng nguyên bảo, ước chừng một trăm lượng hoàng kim, tương đương với một ngàn lượng bạc trắng.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ nhếch khóe môi, theo thói quen thầm thì với hệ thống: [Hoàng hậu nương nương điều đưa tiền, đúng là hiểu chuyện. Nếu đổi là Bệ hạ, khéo đến một cọng lông cũng chẳng !]

 

Hệ thống: [Biết đủ , cái dáng vẻ nghèo kiết xác của Hoàng đế, bắt cô quyên tiền là may mắn lắm .]

 

Khóe miệng Hoàng hậu nương nương giật giật, hình tượng của Bệ hạ trong mắt hai các ngươi rốt cuộc thành cái dạng gì hả?

 

Anh Quốc Công phu nhân : “Tiểu Giang đại nhân, cũng nếm thử mùi vị của sầu riêng, liệu thể tìm giúp một ít ?”

 

Giang Nguyệt Dạng nghi hoặc, “Thần nhớ thần tặng phu nhân một quả sầu riêng mà, phu nhân ăn ?”

 

Nghe , Anh Quốc Công phu nhân tức thì ý thức lỡ miệng hớ.

 

Tuy nhiên, với tư cách là cao thủ chốn nội trạch, bà phản ứng cực nhanh : “Còn chẳng tại cái lão háu ăn nhà ! Ta bắt ông quỳ lên quả sầu riêng, ai ngờ ông dám bổ luôn quả sầu riêng ăn sạch!”

 

Giang Nguyệt Dạng giật giật khóe miệng, đó về phía Hoàng hậu nương nương : “Nương nương, sầu riêng dễ bảo quản, mua nhiều thế e là sẽ hỏng mất.”

 

“Vậy ?” Hoàng hậu nương nương bộ suy nghĩ, “Nếu thế, Tiểu Giang đại nhân loại hoa quả nào khác đề cử ? Bổn cung dạo gần đây ăn uống ngon miệng, chỉ ăn chút hoa quả thôi.”

 

“Ăn uống ngon miệng thì nên ăn cà chua bi ạ, loại đó khai vị .” Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ một chút, “Nương nương, thần dùng vàng mua cho nương nương nhiều loại hoa quả khác ? Nương nương cũng thể thưởng thức nhiều hương vị hơn.”

 

“Thế thì đương nhiên là !”

 

Lúc ở một nơi khác, bên ngoài thư phòng của Nguyên Đế.

 

Giang Thượng thư dẫn theo vài vị quan viên của Hộ bộ mặt Nguyên Đế, phía là mấy chục rương chứa đầy vàng ròng.

 

“Giang Thừa Thụy, ngươi là thổ phỉ đấy ?”

 

 

Loading...