Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 148: Tốt Tốt Tốt, Cuối Cùng Cũng Mọc Ra Não Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để giải tỏa sự bực bội trong lòng, Giang Nguyệt Dạng gào thét trong tâm trí: [Hãy cho thật đến, hôm nay ai là sáng nhất đại điện ?]

 

Nguyên Đế: “...”

 

Văn võ bá quan: “...”

 

Hệ thống phối hợp với nàng, lớn tiếng đáp : [Lưu Lưu Lưu Lưu đại nhân!]

 

Các vị đại nhân họ Lưu đồng loạt giật thót tim, các lộ thần tiên trong nháy mắt đều bọn họ lạy qua một lượt.

 

Trái tim đang treo lơ lửng của Nguyên Đế rơi phịch xuống đất, tâm trạng vô cùng vui vẻ móc từ trong tay áo một chiếc túi gấm.

 

Bên trong là chỗ hạt thông hôm qua ông cướp từ chỗ Tam hoàng tử, đều bóc sạch vỏ cả .

 

Ông nhặt mấy hạt thông bỏ miệng, ánh mắt quét qua từng vị ái khanh họ Lưu một lượt.

 

Ai là kẻ xui xẻo đó đây?

 

Tam hoàng t.ử thấy phụ hoàng nhà c.ắ.n hạt thông hóng dưa, nghĩ đến chuyện cướp mất hạt thông còn ép bóc hạt thông, trong lòng tức chịu nổi.

 

Tức , liền lấy nhân quả óc ch.ó ăn, còn nhét cho Thái t.ử mấy miếng.

 

Anh Quốc Công thấy hai cha con nhà nọ đang ăn vụng đồ ăn, thầm tính ngày mai cũng mang chút đồ ăn vặt tới.

 

Bệ hạ tự còn ăn, chắc chẳng nỡ phạt nhỉ?

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Lưu đại nhân nào thế?]

 

Các vị đại nhân họ Lưu hẹn mà cùng nín thở, đừng là đừng là đừng là ...

 

[Lại bộ Hữu Thị lang Lưu đại nhân!]

 

Lời thốt , một vị đại nhân họ Lưu nào đó nhịn vui mừng hét đến một tiếng.

 

“A...”

 

Giang Nguyệt Dạng giật nảy , đó đầy vẻ nghi hoặc về phía vị đồng liêu tự dưng hét lên kỳ quặc .

 

Nguyên Đế cũng dọa cho giật một cái, hạt thông tay rơi vãi vài hạt xuống đất.

 

Ông liếc mấy hạt thông đất, tức giận trừng mắt Lưu đại nhân phát tiếng hét.

 

Lưu đại nhân vui quá hóa buồn, liền bước quỳ xuống: “Thần kinh động đến Bệ hạ, xin Bệ hạ trách phạt!”

 

Nguyên Đế tức giận, nhưng để gián đoạn quá trình hóng dưa, ông chỉ đành phất tay : “Phạt bổng lộc nửa năm!”

 

“Tạ Bệ hạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng thu hồi tầm mắt, với hệ thống: [Mất toi nửa năm tiền lương như thế, t.h.ả.m thật đấy.]

 

[Gần vua như gần cọp, quen thôi.]

 

Lại bộ Hữu Thị lang: Hừ hừ... Hắn thể t.h.ả.m bằng ?

 

Lưu đại nhân phạt: Không t.h.ả.m thảm, chỉ cần Tiểu Giang đại nhân hóng dưa của , phạt bổng lộc một năm cũng vui lòng!

 

Ai còn trông chờ chút bổng lộc còm đó để sống chứ?

 

Thế thì c.h.ế.t đói từ lâu !

 

Giang Nguyệt Dạng ngáp một cái, [Không chuyện nữa, chúng tiếp tục ăn dưa thôi.]

 

Nguyên Đế lập tức thẳng dậy, rốt cuộc cũng bắt đầu công việc chính của ngày hôm nay .

 

Lại bộ Hữu Thị lang nhận mệnh nhắm chặt hai mắt, tới , chuyện lớn bằng chừng nào chứ, ai mà chẳng vài chuyện mất mặt!

 

[Được luôn!] Giọng hệ thống đầy vui vẻ, [Lưu đại nhân hồi đầu năm mắc chứng mộng du, chứng mộng du của ông chút khác biệt vì với bình thường.]

 

Lại bộ Hữu Thị lang hoang mang, mộng du á?

 

Nguyên Đế thấy chứng mộng du thì chút thất vọng, chuyện vẻ gì là mất mặt lắm ?

 

Văn võ bá quan trong lòng cân bằng, nhất là những quan viên từng bóc phốt đó, mộng du thì khác thế nào nữa thì khác đến chứ?

 

Xem dưa hôm nay ngon lắm !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-148-tot-tot-tot-cuoi-cung-cung-moc-ra-nao-roi.html.]

Giang Nguyệt Dạng: [Có gì khác biệt?]

 

[Chứng mộng du của ông thời gian cố định, cứ đến đêm mùng một và ngày rằm mười lăm mới phát tác.]

 

[Còn kén chọn ngày nữa cơ , đúng là màu.]

 

Lại bộ Hữu Thị lang: “...”

 

Nguyên Đế vui vẻ nhai hạt thông, đồng thời thầm phụ họa một câu, “Làm màu!”

 

Hệ thống cũng tán thành “ừm” một tiếng, [Cái bệnh của ông chỉ màu , mà còn dị rợn nữa cơ.]

 

[Nói rõ hơn xem nào?] Giang Nguyệt Dạng lập tức truy hỏi.

 

Nghe thấy hai chữ “rợn ”, Nguyên Đế liền đặt hạt thông trong tay xuống. Một mặt ứng phó qua loa với lời tấu của đại thần, một mặt dựng thẳng tai lên chăm chú lắng .

 

Những quan viên đang việc riêng cũng chủ động giảm tốc độ và âm lượng khi báo cáo công việc, cố gắng hết sức để bản thể rõ tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng.

 

Hệ thống : [Cứ hễ đến mùng một và ngày rằm, Lưu đại nhân mộng du tới “Tiệm vàng mã Hoàng thị” trong thành để mua đồ tang và tiền vàng mã.]

 

Giang Nguyệt Dạng đầy vẻ nghi hoặc, Nguyên Đế và văn võ bá quan cũng mà mù tịt chẳng hiểu gì.

 

Người lưng Quách Viện chính vỗ vỗ vai ông, nhỏ giọng hỏi: “Quách Viện chính, một lúc phát bệnh mộng du còn mua đồ ?”

 

“Tình huống bình thường thì thể.”

 

Hệ thống tiếp tục: [Chưởng quầy tiệm vàng mã dám tùy tiện đ.á.n.h thức Lưu đại nhân, liền dỗ dành dẫn ông rời . miệng Lưu đại nhân cứ lẩm bẩm đòi đồ tang và tiền vàng mã, nhất quyết chịu .

 

Hết cách, chưởng quầy đành đưa một bộ đồ tang và ít tiền vàng cho Lưu đại nhân. Điều kỳ diệu là, Lưu đại nhân cầm tiền vàng và đồ tang xong còn trả tiền đàng hoàng mới chịu !]

 

Nguyên Đế Lại bộ Hữu Thị lang đang ngơ ngác như bò đội nón, giả vờ, chứng mộng du của nhất định là giả vờ!

 

Hắn giả vờ mộng du để gì?

 

Chẳng lẽ là đang lén lút truyền tin tức gì ?

 

Giang Nguyệt Dạng cũng cảm thấy Lưu đại nhân đang giả bệnh, nhưng nàng dám chắc chắn một trăm phần trăm.

 

Thế là, nàng ướm hỏi: [Tiểu Qua, khi nào chứng mộng du của ông là giả vờ ?]

 

[Không , ông mộng du thật đấy.]

 

[Thế thì đúng là quá dị hợm .]

 

Hệ thống ha ha, [Thế nên mới bảo chứng mộng du của ông kỳ quặc mà!]

 

Nguyên Đế thở phào nhẹ nhõm, nhặt hạt thông lúc nãy đặt xuống lên ăn tiếp.

 

ăn mấy hạt hết nhẵn.

 

Ông tùy ý liếc mắt xuống phía , kết quả thấy miệng Tam hoàng t.ử đang phồng đến tướng. Sau đó, ông liền nháy mắt hiệu cho Lý Phúc Toàn.

 

Lý Phúc Toàn lập tức rón rén tới bên cạnh Tam hoàng tử: “Tam điện hạ, Bệ hạ xin chỗ đồ tay ngài.”

 

Tam hoàng t.ử nhanh chóng liếc Nguyên Đế một cái, đó đảo mắt : “Ngươi với phụ hoàng, đây là đồ Giang Nguyệt Dạng đưa cho nhi thần để bổ não. Nếu phụ hoàng nhu cầu, nhi thần nhất định hai tay dâng lên.”

 

Lý Phúc Toàn nghĩ ngợi một chút, rón rén về bên cạnh Nguyên Đế, thuật từng câu từng chữ Tam hoàng t.ử cho Nguyên Đế .

 

Nguyên Đế ý tứ châm chọc trong lời của Tam hoàng tử, tức giận đến mức thổi râu trợn mắt.

 

Nếu ông lấy đồ của , chẳng khác nào gián tiếp thừa nhận bản cần bổ não.

 

Tốt , cuối cùng cái đầu cũng mọc não đấy.

 

Tam hoàng t.ử thấy Lý Phúc Toàn nữa, tức khắc cảm nhận niềm vui sướng của Giang Nguyệt Dạng.

 

Hóa cái cảm giác khiến phụ hoàng ăn quả đắng ngay mặt mà chẳng sướng đến thế !

 

Bên , Giang Nguyệt Dạng im lặng một lát hỏi: [Kỳ quặc thì , thế còn cái sự rợn mà ngươi ở chỗ nào?]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

[Lưu đại nhân mua đồ tang và tiền vàng xong liền về nhà. Về đến nhà, ông mặc đồ tang , mang theo tiền vàng mộng du tới cửa phòng của cha .]

 

Giang Nguyệt Dạng há hốc mồm, dám tin hỏi: [Không là ông định đốt vàng mã cửa phòng cha đấy chứ?]

 

[ !]

 

 

Loading...