Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 147: Không Chữa

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi về nhà, Giang Nguyệt Dạng cầm bút dùng bính âm một phong thư, sai đưa đến “Thải Vân Phường” cho Dạ Vô Hấn.

 

“Thải Vân Phường” là cứ điểm của “Huyết Sát Các” tại kinh thành, một xưởng nhuộm trông hết sức bình thường.

 

Bệ hạ bảo nàng mau chóng mua khoai tây và khoai lang đỏ, nàng cần một giúp đỡ che mắt thiên hạ.

 

Dạ Vô Hấn là thích hợp nhất.

 

Hệ thống hỏi: [Ký chủ, cô khác bên gì, chọn tiếng Anh kín đáo hơn?]

 

[Ta sợ Dạ Vô Hấn hiểu.]

 

[Người là sinh viên đại học chính quy đấy nhé.]

 

Giang Nguyệt Dạng khựng , đó chút chột : [Sinh viên đại học thì ? Sinh viên đại học thì nhất định hiểu tiếng Anh ?]

 

[Tiếng Anh cấp sáu của ...] Hệ thống bỗng nhận điều gì, [À! , ký chủ bây giờ tiếng Anh nữa chứ gì.]

 

[Ngươi thì ai bảo ngươi câm .]

 

Hệ thống ngoan ngoãn ngậm miệng , nhưng chẳng bao lâu nó nhịn mà bật cho Giang Nguyệt Dạng một bài hát tiếng Anh.

 

“a, b, c, d, e, f, g... h, i, j, k, l, m...”

 

Bài hát tiếng Anh còn phát xong, chỉ “bốp” một tiếng, hệ thống nhốt phòng tối.

 

Đến cả “lời trăng trối” cũng kịp .

 

Lúc ở một nơi khác, trong nhã gian của Thanh Phong Lâu.

 

Cổ Lan chống cằm bầu trời xanh ngoài cửa sổ, tâm trạng thấy rõ là .

 

Bạch Trạch đối diện y, lẳng lặng chờ đợi y mở lời.

 

Người trung gian là Lục Vân Đình thì thản nhiên tự rót cho một chén , nhâm nhi thưởng nghĩ: Giờ nàng đang gì nhỉ?

 

Không qua bao lâu, Cổ Lan thu tầm mắt Bạch Trạch mặt, nhàn nhạt : “Ngươi cũng thuộc dạng kiên nhẫn đấy.”

 

Đổi khác, gạt sang một bên lâu như thì sớm mất kiên nhẫn hoặc chủ động mở miệng hỏi .

 

Bạch Trạch bưng ấm rót thêm cho Cổ Lan, “Ta chẳng ưu điểm gì, chỉ sự kiên nhẫn là thừa thãi.”

 

“Ta hỏi ngươi ba câu, nếu câu trả lời của ngươi khiến hài lòng, sẽ đồng ý chữa trị cho quý phu nhân.”

 

“Xin Thần y cứ hỏi.”

 

“Câu thứ nhất, ngươi rõ ràng “Thất Tinh Hoa” trong tay Giang cô nương, vì nghĩ cách tìm về cho ?”

 

Bạch Trạch cần nghĩ ngợi liền trả lời: “Tiểu Giang đại nhân là một cô nương dễ mềm lòng, nếu mở lời, nàng nhất định sẽ cho. thể giả ngu để chiếm tiện nghi của nàng .”

 

“Ngươi thể dùng tiền mua hoặc lấy đồ đổi.”

 

“Thần y cảm thấy bỏ bao nhiêu tiền mua mới là thỏa đáng? Lại thứ gì đủ giá trị để đổi lấy “Thất Tinh Hoa”?”

 

Cổ Lan trả lời, hỏi tiếp: “Câu thứ hai, nếu ngươi d.ư.ợ.c nhân cho , ngươi bằng lòng ?”

 

“Được!” Bạch Trạch trả lời dứt khoát.

 

“Câu thứ ba, nếu , khi quý phu nhân sinh con xong, ngươi bắt buộc bỏ nàng , ngươi bằng lòng ?”

 

“Không bằng lòng.”

 

Cổ Lan bưng chén lên uống cạn một , “Được , ngươi , sẽ chữa trị cho quý phu nhân.”

 

Bạch Trạch sững sờ, cuối cùng hỏi thêm lời nào, chỉ chắp tay rời .

 

Hắn , Lục Vân Đình liền hỏi: “Câu trả lời của chỗ nào khiến ngươi hài lòng?”

 

“Chỗ nào cũng hài lòng.” Cổ Lan giải thích, “Câu thứ nhất, thử còn thử bỏ cuộc, thể thấy cũng chẳng tha thiết gì chuyện con.

 

Câu thứ hai, d.ư.ợ.c nhân nguy hiểm đến tính mạng, vì một đứa trẻ còn đời mà màng tới an nguy của bản , ngu xuẩn.

 

Câu thứ ba, bảo bỏ phu nhân của , chứ bảo cho cưới , đúng là ngu xuẩn hết chỗ .”

 

Lục Vân Đình: “...”

 

Lục Vân Đình lắc đầu, cuối cùng hỏi : “Xác định chữa?”

 

“Không chữa.”

 

“Được , còn việc, đây.” Lục Vân Đình dậy bước ngoài.

 

Cổ Lan cũng dậy theo, “Ngươi đấy? Có tìm Giang cô nương ? Cho cùng với.”

 

“Không .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-147-khong-chua.html.]

Cổ Lan lập tức trong, “Thong thả tiễn.”

 

Trước khi bước khỏi nhã gian, Lục Vân Đình bồi thêm một câu: “Cổ Lan, theo lý lẽ của ngươi. Ngươi bảo ngươi chữa trị cho “quý phu nhân”, nhưng chữa cho “Bạch phu nhân”?”

 

Cổ Lan im lặng.

 

Thải Vân Phường.

 

Các chủ Huyết Sát Các là Dạ Thương dùng ánh mắt sắc bén chằm chằm Dạ Vô Hấn, cả toát cảm giác áp bách khiến nghẹt thở.

 

Dạ Vô Hấn học theo nguyên chủ bày bộ mặt lạnh lùng, hề sợ hãi.

 

Gần đây, y nhớ một phần ký ức của nguyên chủ.

 

Bất ngờ phát hiện rằng, phụ của nguyên chủ tuy thủ đoạn tàn nhẫn nhưng vô cùng cưng chiều đứa con trai .

 

, Dạ Vô Hấn cảm thấy chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t nhận định bản chính là nguyên chủ thì Dạ Thương sẽ g.i.ế.c y.

 

Dạ Thương y chỗ nào bất thường, bèn lên tiếng hỏi: “Nghe bọn họ , dạo con đổi nhiều.”

 

“Con đổi ?” Dạ Vô Hấn khẽ nhếch khóe môi, “À... đúng , gần đây con đột nhiên một .”

 

“Người ?”

 

Dạ Vô Hấn nở một nụ , “Cha thấy thú vị ? Một kẻ điên g.i.ế.c chớp mắt, một yêu quý, cuối cùng là cùng một .”

 

Dạ Thương: Ai bảo nó đổi chứ? Chẳng vẫn điên như thế ?

 

lúc , một thuộc hạ từ ngoài cửa bước .

 

Hắn nơm nớp lo sợ : “Các chủ, Thiếu các chủ, gửi tới một phong thư, là gửi cho Thiếu các chủ.”

 

Dạ Thương giơ tay định lấy, Dạ Vô Hấn liền lạnh lùng lên tiếng: “Phụ , đó là thư gửi cho con.”

 

“Ta thể xem?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Không thể!”

 

Dạ Thương khẽ híp mắt dò xét Dạ Vô Hấn, một lát mới từ từ thu tay về.

 

Dạ Vô Hấn nhận lấy phong thư, mở xem ngay mà Dạ Thương : “Phụ , chuyện của “Huyết Sát Các” con hy vọng đừng can thiệp nữa.

 

Ngoài , trong lúc con , “Huyết Sát Các” nhận nhiệm vụ ám sát .”

 

Dạ Thương im lặng một hồi, cuối cùng dậy : “Chỉ cần con mất cái mạng nhỏ của , con quậy thế nào tùy con.”

 

Nói xong câu , ông xoay rời .

 

Dạ Vô Hấn thầm thở phào nhẹ nhõm, xem cái mạng nhỏ tạm thời giữ .

 

Sau đó, y mở phong thư .

 

Vừa thấy hàng chữ bính âm quen thuộc, y liền ngay bức thư do Giang Nguyệt Dạng gửi tới.

 

Xem tiếp nội dung bên trong, y định hướng sơ bộ cho cuộc sống của .

 

Nghề sát thủ chắc chắn thể tiếp , y c.h.é.m đầu.

 

“Người .”

 

Một lát , một thuộc hạ bước .

 

Dạ Vô Hấn lạnh mặt : “Truyền lệnh xuống, kẻ nào còn dám tới mặt phụ nhiều lời, đừng trách khách khí.”

 

“Vâng, Thiếu các chủ.”

 

Thấm thoát, một ngày trôi qua.

 

Mở mắt nữa, Giang Nguyệt Dạng Thái Hòa Điện.

 

Khâm Thiên Giám tính ngày lành, Trương tiểu tướng quân ngày mai sẽ thống lĩnh binh mã xuất chinh Xích Thủy.

 

Tư Nông Tự Khanh thì bẩm báo rằng bọn họ đem bộ khoai tây và mầm khoai lang đỏ mà Giang Nguyệt Dạng đưa đó gieo trồng xuống đất.

 

Nguyên Đế dặn dò Tư Nông Tự Khanh bọn họ ghi chép quá trình trồng trọt cẩn thận, tùy thời báo cáo tình hình sinh trưởng của khoai tây và khoai lang đỏ cho ông.

 

Nếu gặp vấn đề gì giải quyết thì cứ tìm Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng còn thể nữa, nàng chỉ đành bước khỏi hàng ngũ, như đáp một tiếng: “Tuân chỉ!”

 

Dứt lời, nàng nhịn mà cùng hệ thống kể tội Nguyên Đế, [Bệ hạ ngày nào cũng chỉ bóc lột , còn đáng ghét hơn cả bà chồng chuyên đày đọa con dâu nữa.]

 

Nguyên Đế: Ngươi còn mặt mũi Trẫm, chẳng ngươi ngày nào cũng chỉ chực túm lấy Trẫm để hóng dưa !

 

Hệ thống sáng nay mới thả khỏi phòng tối, liền cẩn thận từng li từng tí hỏi: [Thế ký chủ chút dưa cho vui vẻ ?]

 

 

Loading...