Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 146: Không Phải Người Một Nhà Không Vào Chung Một Cửa

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Không là một con rắn đấy chứ?] Giang Nguyệt Dạng rùng theo bản năng, [Ta sợ rắn nhất trần đời.]

 

Một vài hình ảnh xa xôi hiện về trong đầu, Tam hoàng t.ử bỗng cảm thấy cả đau nhức, nhất là phần mông.

 

Hệ thống nén trả lời: [Không... . Hắn... đem Lục công chúa mới sinh mấy ngày tới.]

 

Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt, [???]

 

[Ký chủ, cô thể tưởng tượng vẻ mặt kinh hãi của dạy học khi thấy Tam hoàng t.ử bế một đứa trẻ sơ sinh từ trong giỏ ?]

 

Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác gật đầu, rốt cuộc là loại nhóc quậy phá nghịch ngợm cỡ nào mới trò ?

 

Không , là loại trẻ trâu kỳ quặc đến mức nào mới hành vi .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, nếu nhầm thì bảo mang động vật nhỏ đúng ? Dù nhân loại cũng là động vật, nhưng lúc đó còn nhỏ thế, hẳn là ý thức điều . Sao xem Lục công chúa là động vật nhỏ nhỉ?]

 

[Bởi vì Lục công chúa lúc mới sinh trắng trẻo mập mạp, cho nên Đế Hậu và mẫu phi của Lục công chúa thường khen nàng đáng yêu như mèo Ba Tư. Tam hoàng t.ử nhiều, trong tiềm thức liền mặc định Lục công chúa với mèo Ba Tư là cùng một loài.]

 

Nhị hoàng t.ử Tam hoàng t.ử với ánh mắt vô cùng cạn lời, cái đầu của tam rốt cuộc mọc kiểu gì ?

 

Giang Nguyệt Dạng: [... Tiểu Qua, ngươi đúng lắm, Tam hoàng t.ử quả thực giống Bệ hạ nhất. Một thì nam nữ bất phân, một thì thú chẳng phân biệt. là quá quắt mở cửa cho quá đáng, dị hợm hết chỗ .]

 

[ đúng , vì với bọn họ thì mạch não của ký chủ quả thực bình thường chán!]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Cạn lời trong giây lát, Giang Nguyệt Dạng nhếch môi chút khách khí châm chọc : [Phải , vì với cái mỏ độc của ngươi thì sự kỳ quặc của Bệ hạ bọn họ chỉ là “múa rìu qua mắt Thợ Lỗ”, tự lượng sức thôi.]

 

Lần đến lượt hệ thống đả kích đến mức nghẹn lời.

 

Tam hoàng t.ử ngửi thấy chút mùi t.h.u.ố.c súng, tâm trạng vốn phần tồi tệ lập tức trở nên vô cùng sảng khoái.

 

Cãi , cãi hăng cho , như thế thì khỏi nhớ đến chuyện hóng dưa nữa.

 

Tiếc , chuyện chẳng chiều lòng .

 

Giang Nguyệt Dạng khi mắng cho hệ thống tự kỷ xong, liền cảm thấy tâm trạng vô cùng khoan khoái hỏi: [Rồi nữa? Tam hoàng t.ử mang Lục công chúa tới học đường, hậu cung chẳng loạn cào cào lên ?]

 

[Mẫu phi của Lục công chúa lật tung cả tẩm cung lên tìm một lượt cũng thấy, nghĩ rằng Lục công chúa chắc lành ít dữ nhiều .

 

Trong cơn đau đớn tuyệt vọng liền định treo cổ tự vẫn để tạ tội. May mà Hoàng hậu nương nương phát hiện manh mối, vội vàng dẫn chạy tới học đường.

 

Còn vị dạy học khi đứa bé sơ sinh là Lục công chúa thì hoảng sợ ngất lịm , dọa đám công chúa hoàng t.ử thét ầm ĩ.

 

Tam hoàng t.ử là đứa lớn nhất trong đám trẻ, bèn quát lớn một tiếng bảo đừng sợ, cách cho tỉnh , còn cho cung nhân mời thái y.

 

nghĩ chọc tức đến ngất, sợ Hoàng hậu nương nương chuyện sẽ đ.á.n.h đòn . Thế là, hà hai lòng bàn tay, tát bốp bốp bên trái một cái bên một cái mặt .

 

Thấy vẫn tỉnh, bảo các công chúa lưng . Còn bản thì tụt quần tè một bãi mặt , còn năng đầy lý lẽ với thái giám hầu hạ rằng: trong sách nước tiểu đồng t.ử trị bách bệnh, uống xong nhất định sẽ tỉnh !

 

Lúc Hoàng hậu nương nương dẫn chạy tới nơi, vặn thấy cảnh tượng , vặn câu cuối cùng .

 

Sau khi xác nhận Lục công chúa bình an vô sự, Hoàng hậu nương nương sai lấy ngay một cây roi trúc tới, chẳng màng đến vẻ đoan trang hiền thục ngày thường nữa, lột quần Tam hoàng t.ử quất đen đét m.ô.n.g .

 

Hoàng hậu nương nương đ.á.n.h mắng: Ta với con bao nhiêu , bảo con đừng học theo cha con, học hỏi trưởng con nhiều , con mãi hiểu thế hả?

 

Ta trăm phòng vạn phòng, ngày nào cũng sai hầm một bát óc cho con bổ não, kết quả cái đầu óc của con vẫn y đúc cha con! Cái thứ bùn nhão trát nổi tường nhà con, tức c.h.ế.t !]

 

[Ha ha ha...] Giang Nguyệt Dạng trong lòng ngả nghiêng, [Hóa Hoàng hậu nương nương cũng bóng gió mắng Bệ hạ não nha?

 

Ha ha... Không Hoàng hậu nương nương cho Tam hoàng t.ử ăn óc gì, ngàn vạn đừng là óc heo nhé, thế thì càng ăn càng ngốc đấy.]

 

Hệ thống nhàn nhạt đáp: [Chính là óc heo đấy.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-146-khong-phai-nguoi-mot-nha-khong-vao-chung-mot-cua.html.]

Giang Nguyệt Dạng càng đến hơn, [Không lý nào, Hoàng hậu nương nương thông minh như , cho Tam hoàng t.ử ăn óc heo chứ?]

 

[Bà lấy độc trị độc.]

 

[Ha ha ha... một nhà chung một cửa, lối tư duy của Hoàng hậu nương nương cũng độc lạ thật đấy.]

 

Tam hoàng t.ử lặng lẽ gật đầu, cho nên chuyện thể trách một , thế đều là do di truyền từ gốc rễ cả thôi.

 

Có trách thì trách phụ hoàng !

 

Nguyên Đế: Hừ hừ...

 

Chẳng hiểu , Nhị hoàng t.ử lúc cảm thấy chút may mắn.

 

Hệ thống : [Về , vị dạy học bày tỏ bản bình thường, thể dạy dỗ nổi Tam hoàng tử, liền dứt khoát xin từ quan.

 

Còn Tam hoàng t.ử khi dưỡng lành vết thương thì đến tạ với mẫu phi của Lục công chúa. Ai ngờ, cửa cung điện dựng một tấm biển gỗ, còn xích một con ch.ó ở đó.]

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tấm biển gỗ đó : Tam hoàng t.ử và ch.ó trong ?]

 

[Không , tấm biển là: Tam hoàng t.ử cấm , ch.ó là khách quý.]

 

[Vì thế?]

 

[Bởi vì Tam hoàng t.ử sợ chó!] Hệ thống đột nhiên phá lên, [Ha ha ha... Sợ ch.ó thì thể hiểu , nhưng ký chủ ? Con ch.ó xích cửa cung điện mới sinh mười mấy ngày thôi đó.]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Giang Nguyệt Dạng im lặng một thoáng cùng hệ thống nắc nẻ, hai tràng nối tiếp như sóng trào, nhấn chìm Tam hoàng t.ử ở bên trong.

 

Tam hoàng t.ử bày vẻ mặt xem nhẹ sự đời, lúc động tác bóc hạt thông của ngày càng thuần thục hơn.

 

Giang Nguyệt Dạng xong, ngước mắt Tam hoàng t.ử đang cặm cụi bóc hạt thông, đó lấy từ trong hộp thức ăn một túi quả óc chó.

 

Bề ngoài thì là lấy từ hộp thức ăn, nhưng thực chất là nàng mua từ thương thành .

 

Nàng đẩy túi lưới đựng quả óc ch.ó về phía Tam hoàng tử, thành tâm thành ý : “Điện hạ, ngài ăn nhiều quả óc ch.ó một chút, bổ não lắm đấy.”

 

Tam hoàng t.ử hừ lạnh một tiếng, cố ý hỏi thẳng: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi đang mắng não đấy ?”

 

“Thần , là Điện hạ tự suy diễn sai ý của thần thôi.”

 

Tam hoàng t.ử tức đến bật , “Thế còn lời xin với ngươi nữa chắc?”

 

“Nếu Điện hạ thì thần cũng chẳng ngại .”

 

Tam hoàng tử: “...”

 

Thấy Tam hoàng t.ử sắp nhịn nổi nữa, Giang Nguyệt Dạng nhanh chóng dậy : “Hai vị Điện hạ, trời muộn, thần về nhà .”

 

Nhị hoàng t.ử cũng lo Tam hoàng t.ử Giang Nguyệt Dạng chọc tức đến đổ bệnh, vội vàng dậy tiễn khách.

 

“Để tiễn Tiểu Giang đại nhân.”

 

“Không cần ạ, thể ngài bình phục hẳn, nên nghỉ ngơi nhiều thì hơn. Có mấy bước đường thôi, thần tự về là .”

 

Giang Nguyệt Dạng xong liền chắp tay cáo lui với hai , xoay vài bước bưng đĩa hạt thông Tam hoàng t.ử bóc xong lên.

 

“Mấy quả óc ch.ó nếu Điện hạ cần thì thần xin...”

 

Giang Nguyệt Dạng còn dứt lời, Tam hoàng t.ử ôm trọn túi óc ch.ó lòng .

 

“Đồ tặng cho khác đạo lý đòi !”

 

 

Loading...