Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 143: Điện Hạ Đã Chuẩn Bị Tâm Lý Chưa?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , bên trong Thái Hòa Điện.
Các bậc đại lão ở hàng đầu cứ liên tục ngoái đầu vật thể trói quấn chặt như xác ướp bên chân Giang Nguyệt Dạng.
Tiểu Giang đại nhân đây là đem theo thứ đồ gì cung thế ?
Một lát , Nguyên Đế ngự giá đến.
Cả Nguyên Đế ủ rũ uể oải, hai mắt còn sưng húp.
Ông tùy ý quét mắt xuống phía , đó ngoài dự đoán thấy thứ đồ bên chân Giang Nguyệt Dạng.
“Giang Nguyệt Dạng, ngươi mang thứ linh tinh bậy bạ gì cung đấy?”
Lần , hai quả sầu riêng nàng tặng cho Hoàng hậu hun cả Ninh An Cung nồng nặc mùi hôi thối, hại ông nhà mà về .
Giang Nguyệt Dạng bước khỏi hàng chắp tay : “Khởi bẩm Bệ hạ, là một con chim công xanh. Nó cứ nhất quyết đòi theo thần, thần đuổi thế nào cũng chịu .”
Nghe , Nguyên Đế giật nảy phắt dậy.
“Ngươi cái gì?”
“Thần nó là một con chim công xanh ạ.”
Văn võ bá quan đầy vẻ suy tư sang, đồn chim công của Bệ hạ hôm qua mất tích, tìm thế nào cũng thấy.
Chắc hẳn chính là con nhỉ?
Nguyên Đế khi xác định nhầm, liền hoảng hốt hấp tấp bước xuống khỏi long ngai.
Ông tới mặt Giang Nguyệt Dạng, ngón tay run rẩy chỉ con chim công băng gạc quấn kín khắp , hỏi: “Ngươi... ngươi gì nó?”
Giang Nguyệt Dạng trưng vẻ mặt vô tội đáp: “Thần gì ạ.”
“Không gì mà nó biến thành nông nỗi ?”
“Chuyện .” Giang Nguyệt Dạng giải thích, “Con chim công điều. Thần lòng cưu mang nó, nó ơn thì thôi , còn lấy cánh tát mặt thần.
Thần bèn dạy dỗ cho nó một bài học xem thế nào mới là một con chim công, ai ngờ nó tát thần thêm một cái nữa. Đánh thần xong nó liền chuồn, kết quả vì quá béo, bay nửa chừng thì rớt xuống đất, ngã vỡ đầu mẻ trán gãy cả chân.”
Hệ thống thản nhiên mở miệng: [Ký chủ, cô là do cô đòi vặt sạch lông nó nên nó mới chạy trốn hả?]
[Đó cũng là do nó đ.á.n.h nên mới vặt lông nó chứ bộ.]
Giang Nguyệt Dạng tiếp tục giả ngây giả ngô mặt Nguyên Đế: “Bệ hạ, hôm nay thần đem nó tới đây là nhờ Bệ hạ giúp thần tìm chủ nhân của nó, để chủ nhân của nó bồi lễ xin thần, bồi thường tiền t.h.u.ố.c thang cho thần nữa.
Người thường bảo thế nào thì nuôi vật thế , con chim công tính tình xa như , chủ nhân của nó nhất định tính khí cũng tồi tệ! Đến lúc đó nếu chủ nhân của con chim công chịu xin , kính xin Bệ hạ chủ cho thần.”
Nguyên Đế: “...”
Hệ thống: [Ký chủ, cô xem Hoàng đế chịu thừa nhận con chim công là của ông ?]
[Không .]
Nguyên Đế: Ha ha... Hóa ngươi thừa chim công là của Trẫm cơ đấy?
[Không nhận thì cô nhọc công thế gì?]
[Ta dám như Tả tướng đại nhân mắng thẳng mặt ông , nhưng thể mắng khéo c.h.ử.i xéo ông . Ông còn chẳng thể gì . Quan trọng hơn cả là hai cái tát của thể chịu uổng phí .]
Nguyên Đế rủ mắt liếc con chim công, ngươi xem ngươi chọc ai chọc, cứ nhất quyết đ.â.m đầu chọc ả.
Chưa đem ngươi hầm canh là nàng từ bi hỷ xả lắm .
Giờ thì , hại cả Trẫm cũng chịu mắng lây!
dù cũng là con chim công do chính tay nuôi nấng suốt hai năm ròng rã, Nguyên Đế nỡ vứt bỏ, nhưng cũng chẳng đời nào xin Giang Nguyệt Dạng.
Thế là, ông nghĩ ngợi một hồi bảo: “Giang Nguyệt Dạng, Trẫm sẽ giúp ngươi tìm chủ nhân của nó, khi tìm thấy thì tạm thời cứ để nó trong cung.”
“Rõ!”
Nguyên Đế xoay bước long ngai, lát một thái giám tiến đến ôm chim công .
Chẳng ngờ, con chim công ngoạm chặt lấy tay áo Giang Nguyệt Dạng, sống c.h.ế.t chịu .
Nguyên Đế: “...”
Ngươi tiện đến mức nào hả, đòi vặt trụi lông ngươi mà ngươi còn mặt dày dán sát .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-143-dien-ha-da-chuan-bi-tam-ly-chua.html.]
Giang Nguyệt Dạng cúi đầu cái mỏ nhọn đang c.ắ.n chặt tay áo, giơ tay chút lưu tình tát một bạt tai đầu nó.
Nguyên Đế:!!!
Văn võ bá quan âm thầm giơ ngón tay cái thán phục.
dù đánh, chim công cũng nhất quyết nhả mỏ .
Giang Nguyệt Dạng cảm xúc : “Còn nhả mỏ , ngươi tin bây giờ vặt sạch lông của ngươi luôn ?”
Con chim công tức khắc nhả miệng ngay, tiểu thái giám vội vã ôm chim công bế xuống.
Nguyên Đế chịu đả kích nặng nề, ông nuôi nó hai năm ròng rã, cũng chẳng thấy nó ngoan ngoãn dính với như thế bao giờ.
Mới ở cùng Giang Nguyệt Dạng một ngày mà nông nỗi ...
Thứ sói mắt trắng nuôi mãi quen, thèm cần nữa cũng !
Giám chính Khâm Thiên Giám thấy chuyện chim công tạm thời xong xuôi, liền bước thưa: “Bệ hạ, hôm qua trời xuất hiện dị tượng. Sau đó vi thần mới , dị tượng là do mùi hương lạ tỏa từ phủ Giang Thượng thư dẫn đến.”
Nguyên Đế về phía Giang Thượng thư.
Giang Thượng thư còn kịp bước hồi bẩm, Giang Nguyệt Dạng càu nhàu với hệ thống: [Tiểu Qua, lát nữa Bệ hạ bắt nộp “Thất Tinh Hoa” lên thì bây giờ?]
Quách viện chính lập tức về phía Giang Nguyệt Dạng, Tiểu Giang đại nhân trong tay “Thất Tinh Hoa” trong truyền thuyết ?
[Ký chủ nộp ?]
[Không , còn dùng nó để giải độc cho Nhị hoàng t.ử nữa chứ!]
Ba chữ “Nhị hoàng tử” xuất hiện, sắc mặt mặt tại đó đều đồng loạt biến đổi.
Giang Thượng thư lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh lặng: “Khởi bẩm Bệ hạ, dị hương hôm qua là do một khóm hoa tiểu nữ nuôi trồng tỏa . Chỉ là thu hút động vật mà thôi, ngoài điểm gì đặc biệt khác.”
Hệ thống : [Vậy thì nộp thôi. Không cần sợ, Hoàng đế mà dám cướp đồ của cô, chẳng cần cô mở miệng, Tả tướng và Ngụy đại nhân thể mắng ông vuốt mặt kịp . Ngụy đại nhân tính tình cương liệt, khéo khi còn đ.â.m đầu cột điện để phản đối chứ!]
Ngụy đại nhân:... Nhất định đ.â.m đầu cột ?
Nguyên Đế: “...”
Nguyên Đế phất phất tay: “Ái khanh cần căng thẳng, một khóm hoa mà thôi, Trẫm cũng đến mức thần hồn nát thần tính.”
Mắt Giang Nguyệt Dạng sáng rực lên: [Ý của Bệ hạ là sẽ đòi “Thất Tinh Hoa” từ nữa ?]
[Hình như là .]
Bởi vì dính líu đến Nhị hoàng tử, cho nên Giám chính Khâm Thiên Giám dù tò mò về “Thất Tinh Hoa” đến mấy, lúc cũng dám lên tiếng nữa.
Giang Nguyệt Dạng thở phào nhẹ nhõm: [May quá, nếu Nhị hoàng t.ử giải độc thì t.h.ả.m lắm.
Đám thái y trong Thái Y Viện thật vô dụng, tóc bạc và mắt hai màu của Nhị hoàng t.ử rõ ràng là do trúng độc gây , mà bọn họ cư nhiên !]
Quách viện chính kinh hãi về phía Nguyên Đế, đó thấy Nguyên Đế cũng đang trừng mắt .
Ông nuốt nước bọt cái ực, đột nhiên cảm thấy gáy lạnh ngắt.
Những kẻ năm xưa từng khẳng định Nhị hoàng t.ử là quái vật cũng rụt cổ , Bệ hạ sẽ tính sổ đấy chứ?
Không đúng, nếu Nhị hoàng t.ử là do trúng độc, là ai hạ độc?
Hệ thống : [Thực cũng trách bọn họ , độc tố biến dị, đại phu bình thường khó .]
[ bọn họ đại phu bình thường, bọn họ là thái y mà.]
Quách viện chính toát mồ hôi hột khắp , tổ tông ơi, cầu xin cô đừng nữa, chúng nhất định sẽ dốc sức tinh tiến y thuật mà.
Hệ thống im lặng, thái y quả thực là đại phu tầm thường.
Nghe xong những lời , Nguyên Đế chẳng còn tâm trí để lâm triều nữa, khi xử lý vài bản tấu chương trọng yếu liền tuyên bố bãi triều.
Nguyên Đế rời , Tam hoàng t.ử liền lặng lẽ bước tới mặt Giang Nguyệt Dạng, hạ giọng hỏi: “Thời hạn bảy ngày tới , ngươi dự định khi nào chữa bệnh cho nhị ca của ?”
“Bất cứ lúc nào cũng .”
Giang Nguyệt Dạng nở nụ đầy ẩn ý : “Điện hạ chuẩn tâm lý sẵn sàng ?”
Tam hoàng tử: “...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.