Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 142: Đánh Tàn Phế Là Được, Đừng Đánh Chết

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Nở thì nở thôi.] Giang Nguyệt Dạng thuận miệng đáp một câu.

 

Hệ thống ấp úng : [ mà, nếu cô còn mau về, nhà cô sắp biến thành vườn bách thú đấy.]

 

[Cái gì cơ?]

 

Cùng lúc đó ở một nơi khác, hương hoa mê từ trong phòng của Giang Nguyệt Dạng tỏa ngào ngạt, hương thơm bay xa mười dặm.

 

Mùi hương hoa khiến lòng khoan khoái dễ chịu, thi bước khỏi cửa để tìm nguồn gốc của mùi hương.

 

Cổ Lan đang loay hoay nghiên cứu d.ư.ợ.c liệu trong hiệu t.h.u.ố.c Lục gia, ngửi thấy mùi hương của “Thất Tinh Hoa”, liền vứt phăng thảo d.ư.ợ.c giá trị liên thành tay chạy tót ngoài.

 

Còn những sống gần Giang gia thì kéo tới cửa Giang phủ ngó nghiêng, tò mò là loại kỳ hoa dị thảo nào tỏa hương thơm ngát đến mức .

 

Không lâu , bầu trời phủ xuống một bóng râm. Từng đàn bướm bay rợp trời tràn Giang phủ, lượn vòng giữa trung.

 

Ngay đó đủ các loại chim chóc bay tới, trong đó còn một con chim công xanh đang chật vật bay lượn.

 

Con chim công xanh bay một đoạn thì rơi bịch xuống, rơi thẳng trong sân viện Lãm Nguyệt Các.

 

Giang phu nhân vội vã chạy tới, đập mắt bà là cảnh Hương Lăng và Lăng Phong đang chặn ngay cửa cho chim công xanh bước .

 

Lúc trong hoàng cung, Nguyên Đế hoa viên nhỏ trống trơn mà thét lên kinh hãi!

 

“Chim công của Trẫm ?”

 

Lại bên phía Khâm Thiên Giám, Giám chính đang chợp mắt nghỉ ngơi, cấp bẩm báo trời xuất hiện dị tượng, mắt còn kịp mở hẳn ba chân bốn cẳng lao ngoài.

 

“Vạn điểu tề tụ, trời giáng điềm lành, Đại Hạ nhất định sẽ thiên thu vạn đại, vĩnh viễn trường tồn.”

 

Một khắc , xe ngựa của Giang Nguyệt Dạng dừng cửa nhà .

 

Cổng lớn Giang phủ đóng chặt, cửa tụ tập vô bách tính và động vật nhỏ.

 

Nào là ch.ó mèo, gà vịt, trâu dê, lợn lừa...

 

nha Đại Lý Tự và nha dịch nha môn huyện đang nháo nhào bắt gà bắt vịt, xua đuổi trâu dê, khung cảnh hỗn loạn vô cùng.

 

“Bạch đại nhân, đừng lo đám gà vịt đó nữa, mau qua cùng chúng bắt con lợn !”

 

“Tần đại nhân, cũng giúp ngài lắm, nhưng ngài thể giúp khống chế mấy con ngỗng ? Chúng nó mổ m.ô.n.g kìa!”

 

Tần Thời liếc sang phía bên , thấy mấy con ngỗng lớn đang đuổi theo mổ m.ô.n.g Bạch Trạch cùng vài nha dịch.

 

“Thôi bỏ , bắt lợn .”

 

“Đại nhân, các ngài nhẹ tay một chút, đừng tổn thương con bò nhà thảo dân, trong bụng nó đang mang nghé con đấy ạ.”

 

“Cả dê của nữa, nó cũng đang m.a.n.g t.h.a.i dê con!”

 

“Lợn, lợn của , mau giúp bắt nó , đừng để nó chạy mất, đó là con lợn duy nhất của nhà đấy.”

 

“Ngỗng , bắt nữa , đừng mổ m.ô.n.g nữa!”

 

“...”

 

Giang Nguyệt Dạng đến ngây ...

 

Lúc , Bạch Trạch đang ngỗng đuổi c.ắ.n vô tình thấy Giang Nguyệt Dạng.

 

Hắn chạy kêu đến: “Tiểu Giang đại nhân, ngài về đúng lúc lắm. Mau nghĩ cách , những con vật và gia cầm đều hương hoa tỏa từ phủ của ngài thu hút tới đấy.”

 

“Được , các ngài ráng kiên trì một chút, xử lý ngay đây.”

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng sự che chở của Thanh Minh và Thanh Chi, lách qua lũ ngỗng hung tàn tới cửa chính.

 

Thanh Minh gõ cửa, bên trong cất tiếng hỏi: “Ai đó?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Là .”

 

Người hầu giọng của Giang Nguyệt Dạng, lập tức mở hé một khe cửa cho nàng lách .

 

Giang Nguyệt Dạng trong liền cắm đầu chạy, một mạch phi như bay về phía Lãm Nguyệt Các của .

 

Chẳng mấy chốc, nàng chạy tới Lãm Nguyệt Các.

 

Chỉ thấy bướm rợp cả vườn đang dập dờn nhảy múa, một con chim công xanh đuôi dài thượt đang nghênh ngang tới lui mặt Hương Lăng và Lăng Phong.

 

“Tiểu thư, rốt cuộc cũng về . Con chim công tính lắm, cứ mổ suốt, đ.á.n.h chẳng đánh.”

 

Giang Nguyệt Dạng bước tới, ánh mắt đầy vẻ tò mò con chim công xanh đất: “Chim công ở thế ?”

 

“Của Bệ hạ đấy.” Giang phu nhân bất đắc dĩ đáp một câu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-142-danh-tan-phe-la-duoc-dung-danh-chet.html.]

Chính vì nhận chim công xanh là của Bệ hạ, nên lúc nãy khi chim công xông bừa , bọn họ những đ.á.n.h trả mà còn đề phòng nó thương.

 

Chim công xanh kiêu ngạo Giang Nguyệt Dạng, như thể đang : Đám điêu dân! Còn mau mau lui xuống!

 

“Ối chà Lại còn là một con chim công kiêu ngạo cơ đấy.” Giang Nguyệt Dạng vòng quanh chim công một vòng, “Trông cũng mã đấy, chỉ là béo một chút.”

 

Nghe , chim công xanh trừng mắt lườm Giang Nguyệt Dạng một cái cháy mặt.

 

“Hây a Còn lườm nữa chứ.”

 

Hệ thống : [Ký chủ, nó đang mắng cô đấy, mà còn mắng tục tĩu nữa kìa, đun nước vặt lông thôi!]

 

Giang Nguyệt Dạng đảo mắt lườm nguýt, thèm để ý đến hệ thống đang cố tình châm dầu lửa, xoay bước trong.

 

Bên ngoài loạn cào cào như một nồi cháo , nàng nhanh chóng giải quyết mùi hương hoa mới .

 

Chim công xanh thấy liền te te bám gót theo Giang Nguyệt Dạng, bọn Hương Lăng nhất thời nên ngăn nó .

 

Chần chừ một chút thôi, chim công xanh lẻn tót trong.

 

Giang Nguyệt Dạng phía còn một cái đuôi bám theo, từng bước tiến về phía bậu cửa sổ.

 

Chim công xanh thấy “Thất Tinh Hoa” liền chực nhào tới, nuốt chửng đóa hoa mới hé nở.

 

Vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Thanh Minh kịp chộp lấy lông vũ của nó.

 

Giang Nguyệt Dạng đóa hoa suýt chút nữa c.ắ.n nát, nhịn giơ tay tát cho chim công xanh một bạt tai.

 

“Đồ tham ăn, đây là thứ ngươi thể ăn ?” Giang Nguyệt Dạng tức giận , “Hương Lăng, đun nước vặt lông!”

 

Chim công xanh hoảng sợ, lặng lẽ lùi .

 

Hương Lăng chặn đường lui của nó, đôi mắt đen láy lấp lánh tia sáng ranh mãnh.

 

Chim công nhỏ ơi, lúc nãy mổ vui lắm đúng ?

 

Lát nữa vặt lông cũng sẽ vui vẻ lắm đấy!

 

Giang Nguyệt Dạng cho lui tất cả , đó mua một cái chụp thủy tinh đậy lên “Thất Tinh Hoa”.

 

Theo lời hệ thống , “Thất Tinh Hoa” khi nở sẽ tỏa một loại dị hương kỳ lạ.

 

Loại dị hương đó sẽ thu hút đủ loại động vật, loại trừ cả côn trùng độc rắn rết, nhưng may là hương thơm chỉ duy trì trong một ngày.

 

Sau khi chụp lồng thủy tinh xuống, mùi hương ngăn cách, đàn bướm bên ngoài chẳng mấy chốc bay sạch sẽ.

 

Đám gà vịt ngỗng, trâu dê lợn đang nhốn nháo bên ngoài cũng dần dần yên tĩnh trở .

 

nha Đại Lý Tự và nha dịch quan phủ đều mệt đứt , phịch xuống đất thở dốc, cuối cùng cũng kết thúc .

 

Lại ở một nơi khác, Nguyên Đế sai lục tung cả hoàng cung lên mà vẫn tìm thấy con chim công xanh yêu quý của .

 

Đám phụ trách chăm sóc chim công xanh run như cầy sấy quỳ rạp mặt Đế - Hậu.

 

Chim công xanh là cống phẩm do Tây Vực Vương dâng tặng Bệ hạ từ hai năm , Bệ hạ vô cùng yêu thích.

 

Trải qua hơn một năm chăm sóc, hiện giờ chuyển sang trạng thái thả rông, kè kè trông chừng nó từng giờ từng phút.

 

Hơn nữa, nó béo, căn bản thể bay qua tường thành cung cấm .

 

Thế nhưng, hiện tại nó chẳng hề ở trong hoàng cung.

 

Hoàng hậu nương nương chuyện chim công biến mất thể trách cứ đám cung nhân, bèn phất tay cho bọn họ lui xuống.

 

Đợi khi tất cả lui ngoài, Nguyên Đế rốt cuộc gồng nổi nữa, ôm chầm lấy Hoàng hậu nương nương rưng rức.

 

“Khanh Khanh...”

 

Chớp mắt, màn đêm buông xuống.

 

Giang Nguyệt Dạng hết sức cạn lời con chim công xanh đang chễm chệ ngay chỗ ăn cơm của cha nàng.

 

“Này Đây nhà ngươi, chỗ đó cũng chỗ ngươi .”

 

Nghe , chim công xanh liếc xéo Giang Nguyệt Dạng một cái. Giây tiếp theo, nó đột ngột dang cánh quạt gió phần phật.

 

Giang Nguyệt Dạng cánh của nó quất một bạt tai mặt, môi còn dính một cọng lông vũ.

 

Giang Tuần lẳng lặng dậy, ngọn lửa chiến tranh chạm là bùng nổ!

 

Chỉ thấy Giang Nguyệt Dạng túm chặt lấy cổ con chim công xanh, lôi xềnh xệch nó từ ghế xuống kéo ngoài.

 

Giang Thượng thư gọi với theo: “Con gái , chú ý chừng mực nhé, đ.á.n.h tàn phế là , đừng đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.”

 

 

Loading...