Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 141: Hoa Nở
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Đại Cẩu Lục Vân Đình bóp cổ nhấc bổng lên cao, chẳng ai rõ động tác của .
Mấy tên thổ phỉ còn thấy Lý Đại Cẩu bóp nghẹt cổ, sợ tới mức ngây ngốc tại chỗ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng cùng Thanh Chi và cũng ngẩn , đây chính là cái gọi là Chiến Thần ?
Tốc độ nhanh thật đấy.
Nữ thổ phỉ hồn , lệnh: “Chúng mày còn ngây đó gì? Xông lên cho bà!”
Mấy tên thổ phỉ ùa lên cùng lúc, Lục Vân Đình liền quẳng Lý Đại Cẩu trong tay về phía bọn chúng.
Chưa đầy chốc lát, đám thổ phỉ đều Lục Vân Đình đ.á.n.h cho la liệt đất, quả thực là chịu nổi một đòn.
Nếu vì Lý Đại Cẩu ý đồ dơ bẩn với Giang Nguyệt Dạng, đám phế vật căn bản đáng để tay.
Tống Hi Hòa liếc đám thổ phỉ đang la hét ầm ĩ đất sang Lục Vân Đình, ngờ lợi hại đến thế.
Sau đó, nữ thổ phỉ Thanh Chi trói gô khung giường.
lúc Tống Khiêm mất hết lý trí, đang khát khao khó nhịn mà vặn vẹo qua giường.
Giang Nguyệt Dạng bưng chậu nước giá gỗ bên cạnh giường, dội thẳng một chậu nước ụp lên đầu ông.
tác dụng, Giang Nguyệt Dạng đành bảo Lục Vân Đình đ.á.n.h ngất ông.
Lục Vân Đình lộ vẻ khó xử: “Như .”
“Không chỗ nào chứ?” Giang Nguyệt Dạng nghi hoặc .
“Ông là ngoại tổ phụ của nàng.”
Nếu như ông tỉnh đ.á.n.h ông ...
Giang Nguyệt Dạng phì : “Cứ yên tâm đ.á.n.h , cho ông .”
Lục Vân Đình lắc đầu, đời bức tường nào gió lọt qua .
“Vậy .” Giang Nguyệt Dạng sang Thanh Minh: “Ngươi .”
Thanh Minh hai lời, một chưởng chặt xuống, Tống Khiêm lập tức ngất lịm .
Giang Nguyệt Dạng bước tới bên cạnh nữ thổ phỉ bệt xuống đất, đó thấm thía khuyên nhủ: “Đại tỷ, khuyên một câu , ngoại tổ phụ lương nhân của tỷ . Tuy rằng ông trông cũng đấy, nhưng dù tuổi tác cũng rành rành đó . Vạn nhất ông sống chẳng mấy năm nữa, chẳng tỷ chịu thiệt lớn ?”
Tống Hi Hòa: “...”
“Tỷ cũng đừng mơ tưởng thể chia chác gia sản của ngoại tổ phụ . Ông ba đứa con trai, hai đứa con gái, sáu đứa cháu nội và hai đứa cháu ngoại, chia thế nào cũng chẳng đến lượt tỷ .”
Nữ thổ phỉ những lời hề phản ứng gì, cứ thế nhắm nghiền mắt mặt đất.
Lúc , hệ thống nhịn mở miệng: [Ký chủ, ả chỉ sinh con với ngoại tổ phụ của cô thôi, màng đến gia sản Tống gia .]
[Thế thì càng hiểu nổi! Ngoại tổ phụ ngần tuổi , còn xài , sinh nữa còn , ả mắc mớ gì cứ tìm ngoại tổ phụ để sinh con? Muốn tìm thì cũng tìm trẻ trung, khỏe mạnh tráng kiện chứ!]
Nghe thấy lời , những mặt tại đó đều tự chủ mà đỏ bừng mặt.
[Bởi vì ả một đứa con thuộc về riêng , khéo ngoại tổ phụ của cô là ân nhân cứu mạng của ả. Hơn nữa, năm xưa ngoại tổ phụ cô từng hứa với ả rằng đợi ả lớn lên sẽ cưới ả.]
Nữ thổ phỉ bỗng nhiên trợn tròn hai mắt, theo tiềm thức quanh quất bốn phía, ai đang chuyện ?
Sao đó rõ chuyện năm xưa như thế?
Giang Nguyệt Dạng xong tức khắc trố mắt: [Ngoại tổ phụ bắt cá hai tay, bội tình bạc nghĩa vứt bỏ ư?]
Tống Hi Hòa siết chặt nắm đấm, quả nhiên là món nợ phong lưu!
Nữ thổ phỉ từ từ về phía Giang Nguyệt Dạng, nàng đang chuyện với ai thế?
Lục Vân Đình thấy liền bước qua, điểm huyệt câm của nữ thổ phỉ một cách đầy kín đáo.
Nữ thổ phỉ lập tức trừng mắt Lục Vân Đình, mấy kẻ thật quái dị!
Hệ thống trả lời: [Không . Nữ thổ phỉ hồi nhỏ thấy ngoại tổ phụ của cô tuấn tú nên lấy báo đáp. Trẻ con mà, đồng ý thì nó . Chẳng còn cách nào khác, ngoại tổ phụ của cô đành dỗ dành ả rằng chờ ả lớn lên sẽ tới cưới ả.]
[Chuyện ...] Giang Nguyệt Dạng nên gì nữa.
Hệ thống tiếp tục: [Nếu lúc khinh bạc ngoại tổ phụ cô vô tình thấy vết sẹo n.g.ự.c ông, ả còn ngoại tổ phụ cô chính là ân nhân cứu mạng mà ả hằng chờ đợi bấy lâu nay .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-141-hoa-no.html.]
Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng giật giật khóe miệng: [Máu ch.ó thật đấy.]
[Ả cảm thấy nhất định là yêu ngoại tổ phụ cô sâu đậm, cho nên bao nhiêu năm xa cách mới thể yêu nữa. Vì thế, ả dứt khoát kiên quyết sinh con cho ngoại tổ phụ cô!
Vừa thực hiện tâm nguyện một đứa con của bản , thực hiện lời hứa lấy báo đáp năm xưa. Có điều, ả oán trách ngoại tổ phụ cô đến cưới ả, nên dự định khi m.a.n.g t.h.a.i sẽ vác bụng bầu bỏ trốn.]
Giang Nguyệt Dạng: [? Đây là cái logic quái quỷ gì ?]
Hệ thống cũng quăng một dấu chấm hỏi đến tướng: [Ký chủ hiểu nổi ? Ta còn tưởng cô hiểu cơ đấy! Dù mạch não của hai đều chẳng bình thường như .]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
Tống Hi Hòa:... Sao chút thấu hiểu nhỉ?
A a a...
Đầu óc tuyệt đối vấn đề , cư nhiên cảm thấy cách của nữ thổ phỉ dám yêu dám hận!
Điên điên thật !
Giang Nguyệt Dạng sang nữ thổ phỉ, đắn đo hồi lâu mới : “Đại tỷ, chẳng giấu gì tỷ, ngoại tổ phụ yêu ngoại tổ mẫu sâu đậm. Từ khi ngoại tổ mẫu qua đời, ông từng ý định tái giá, càng bao giờ chuyện với bà.
Dưa hái xanh ngọt, đứa trẻ cha cũng sẽ đáng thương. Hơn nữa, nghĩ mỗi đều thể sở hữu một phần tình yêu độc nhất vô nhị thuộc về riêng , tỷ cũng .
Ngoài , mỗi đều chịu trách nhiệm về những việc . Đối với chuyện tỷ bắt cóc ngoại tổ phụ , mưu đồ cái chuyện bất thành, sẽ báo quan, tỷ cứ đó tù vài năm, cố gắng mà cải tạo cuộc đời.”
Giang Nguyệt Dạng thấy nữ thổ phỉ vẫn tiếng nào, bất đắc dĩ lắc đầu, hai tay chống đất chuẩn dậy.
Lục Vân Đình nhanh chóng giải huyệt câm cho nữ thổ phỉ, đó đưa tay về phía Giang Nguyệt Dạng.
Giang Nguyệt Dạng mỉm đặt tay lên, để mặc Lục Vân Đình kéo dậy.
Nữ thổ phỉ tình ý chan chứa trong mắt hai , dần dần hiểu bản thực sự điều gì.
Ả tìm một lưỡng tình tương duyệt để sinh con!
“Đi thôi.”
Giang Nguyệt Dạng khỏi phòng, Lục Vân Đình bám sát theo , lúc bước còn thuận chân giẫm lên ngón tay của Lý Đại Cẩu một cái.
“Ái chao!” Lý Đại Cẩu hét lên xé ruột xé gan.
Giang Nguyệt Dạng đưa ngoại tổ phụ nhà tới Tế Thế Đường nhờ đại phu khám xét một phen, khi xác định vấn đề gì mới đưa hai cha con về Tống gia.
Trước khi về nhà, Tống Hi Hòa kéo nàng sang một bên thầm.
“Dạng Dạng, thấy Lục Vân Đình cũng đấy, tâm ý chỉ cháu thôi.”
Nghe câu , Giang Nguyệt Dạng tức khắc vẻ mặt như hù dọa kinh hoàng: “Tiểu di, dì đừng dọa chứ!”
Tống Hi Hòa đối với phản ứng của nàng thì chút mờ mịt chẳng hiểu .
Giây tiếp theo, Giang Nguyệt Dạng giải đáp mối nghi ngờ cho nàng .
“Tiểu di, dì mau . Dì cũng mắt của dì tệ hại thế nào, chọn đàn ông tồi thì chuẩn xác trăm phần trăm.”
Lục Vân Đình: “...”
Tống Hi Hòa: “...”
Tống Hi Hòa giận quá hóa : “Cháu mà thế thì đây càng khen , vô cùng , chê !”
“Á... Không khen .”
“Ta cứ đấy, cứ đấy. Cháu mà lo lắng thì đừng cần nữa là xong. Vừa khéo thấy tệ, !”
“Không !”
Tống Hi Hòa đắc ý hừ một tiếng: “Còn dám bảo mắt của kém nữa ?”
“Dì rõ ràng mắt kém!”
“Thế thì...”
“Chàng là ngoại lệ!” Giang Nguyệt Dạng cắt ngang lời Tống Hi Hòa, “Không đ.á.n.h chủ ý lên .”
Lúc , hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Ký chủ, Thất Tinh Hoa nở .]