Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 140: Ngươi Tìm Chết!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Hi Hòa liều mạng nhào tới, Giang Nguyệt Dạng theo bản năng né sang một bên, thuận tay kéo cả Lục Vân Đình tránh .
Tống Hi Hòa vồ hụt, suýt chút nữa nhào Anh Quốc công vặn bước .
May mà nàng phanh kịp thời, tránh một màn ăn vạ.
Anh Quốc công lúc nàng nhào tới theo bản năng ôm chặt lấy , may quá may quá, giữ trong sạch , cũng quỳ bàn giặt nữa.
Tống Hi Hòa thời gian nghiền ngẫm phản ứng của Anh Quốc công, đầu liền lóc kể lể với Giang Nguyệt Dạng: “Dạng Dạng, cha ... cha mất tích .”
Nàng bước về phía hai , đó giơ tay gạt bàn tay Giang Nguyệt Dạng đang nắm lấy Lục Vân Đình , chen ngang giữa hai họ.
Lục Vân Đình rủ mắt cổ tay vẫn còn lưu ấm, tự giác lùi xa một chút.
Giang Nguyệt Dạng để ý đến mấy trò vặt của nàng , nhíu mày : “Ngươi rõ ràng xem, ngoại tổ phụ rốt cuộc ?”
Nghĩ đến việc Giang Nguyệt Dạng thể sẽ để lộ tiếng lòng, Tống Hi Hòa đề nghị: “Chúng lên xe .”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu, cửa cung quả thực nơi thích hợp để chuyện.
“Lục Vân Đình, đây.”
“Có cần giúp đỡ ?”
Giang Nguyệt Dạng còn kịp trả lời, Tống Hi Hòa híp mắt mở miệng: “Vậy thì phiền Lục tướng quân .”
Bổn cô nương đây xem xem ngươi bản lĩnh , xứng với Dạng Dạng nhà chúng .
Giang Nguyệt Dạng chút bất ngờ, một giây tiểu di chẳng còn trợn mắt hung dữ với Lục Vân Đình ?
Cái ... biến sắc mặt của hí kịch Kinh kịch cũng chẳng nhanh bằng nàng !
Lúc , tên thị vệ Cấm quân ngăm đen bước tới.
“Tiểu Giang đại nhân.”
Ba tiếng liền sang.
Tên thị vệ Cấm quân đưa vật cầm trong tay cho Giang Nguyệt Dạng: “Tiểu Giang đại nhân, tiểu nhân cũng cảm tạ ngài thế nào. Đây là chút mứt quả do nhà tiểu nhân tự , mong ngài đừng chê.”
Giang Nguyệt Dạng đưa tay nhận lấy: “Không , thích ăn mứt. Hai rõ ràng với chứ?”
Thị vệ Cấm quân toét miệng , trịnh trọng đáp một tiếng.
“Vậy thì .”
Sau đó, ba rảo bước về phía xe ngựa của Giang gia.
Ba cô nương trong xe ngựa, Lục Vân Đình và Thanh Minh ở càng xe bên ngoài đóng vai trò phu xe.
Xe ngựa khởi hành, Tống Hi Hòa kịp chờ đợi : “Dạng Dạng, dạo gần đây một nữ nhân xông nhà khinh bạc cha . Nữ nhân hung hãn lắm, cảm thấy chuyện cha mất tích nhất định liên quan đến ả.”
“Nữ nhân? Hung hãn? Khinh bạc ngoại tổ phụ?” Giang Nguyệt Dạng cảm thấy những từ ngữ chút quen thuộc.
Hệ thống nhắc nhở: [Ký chủ, là nữ thổ phỉ đó.]
[Là ả bắt ngoại tổ phụ ư?]
[ !]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức hỏi rõ tình hình từ Tống Hi Hòa.
Một lát , nàng nắm rõ ngọn ngành.
Hóa , nữ thổ phỉ lúc sống c.h.ế.t đòi sinh khỉ con cho ngoại tổ phụ nàng, bằng cách nào tìm đến Tống gia.
Nữ thổ phỉ hai mò mẫm trong bóng tối đột nhập Tống gia, suýt chút nữa là đắc thủ.
Ngoại tổ phụ nhịn nổi nữa bèn sai báo quan, nữ thổ phỉ thấy tình hình bất liền thừa cơ tẩu thoát.
Kết quả là sáng nay ngoại tổ phụ ngoài xem kịch thì bắt cóc mất.
Theo lời tùy tùng theo ngoại tổ phụ nhớ , bọn họ dùng gậy đ.á.n.h ngất từ phía .
Lúc tỉnh thì ngoại tổ phụ thấy tăm nữa.
Ba vị cữu cữu và các biểu ca lúc đang dẫn khắp thành tìm kiếm, đồng thời cũng báo quan.
[Tiểu Qua, ngươi ngoại tổ phụ đang ở ?]
[Ở khách điếm Lai Phúc ngoài ngoại thành. Ôi chao... e là ngoại tổ phụ của cô sắp thất nha.]
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Tống Hi Hòa: “...”
Giang Nguyệt Dạng lập tức phân phó Thanh Minh khỏi thành, đồng thời giải thích với Tống Hi Hòa: “Tiểu di, chúng ngoài thành tìm, để các cữu cữu tìm trong thành.”
Tống Hi Hòa gật đầu, trong lòng sốt ruột thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-140-nguoi-tim-chet.html.]
Cha ơi, nhất định giữ gìn sự trong trắng của đấy nhé!
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy với tốc độ hiện tại, đợi đến khi bọn họ tới khách điếm thì e rằng ngoại tổ phụ ăn sạch sành sanh .
Nàng nghĩ ngợi một chút, kéo cửa xe : “Thanh Minh, ngươi tìm vài con ngựa đến đây, chúng đợi ngươi ở cổng thành.”
“Rõ!”
Thanh Minh chuyển dây cương trong tay cho Lục Vân Đình, còn thì nhảy xuống xe ngựa.
Một khắc , tại cổng thành Trường An.
Để gây sự chú ý, Giang Nguyệt Dạng quan phục .
Thanh Minh cùng của chuồng ngựa cưỡi ba con ngựa tới, xe ngựa tạm thời gửi trong chuồng ngựa bên cạnh cổng thành.
Năm ba con ngựa, nhất thời nên sắp xếp thế nào.
Một lát , Lục Vân Đình tung lên ngựa, ánh mắt dính chặt rời Giang Nguyệt Dạng.
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng bước tới, trong mắt Lục Vân Đình xẹt qua tia kinh hỉ, khom lưng liền ôm lấy eo nàng nhấc lên đặt lòng .
Giang Nguyệt Dạng sắp xếp: “Thanh Chi, ngươi cưỡi ngựa chở tiểu di của .”
“Rõ!”
Ngay đó, tiếng vó ngựa vang lên.
Vì con đường dẫn tới khách điếm Lai Phúc chỉ một, nên khi Giang Nguyệt Dạng chọn phương hướng liền bảo Lục Vân Đình phi nhanh hết mức thể.
Khi sắp sửa tới khách điếm Lai Phúc, Lục Vân Đình chủ động hỏi: “Phía một khách điếm, xem thử ?”
Giang Nguyệt Dạng lập tức gật đầu: “Có!”
Vừa nãy nàng còn đang khổ não thế nào để trông quá đường đột, kết quả Lục Vân Đình câu .
Không lâu , Lục Vân Đình dừng cửa khách điếm Lai Phúc, những phía cũng nối gót dừng theo.
[Tiểu Qua, mau cho vị trí cụ thể của ngoại tổ phụ.]
Hệ thống đáp: [Phòng chữ Đinh tầng hai.]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức với Tống Hi Hòa: “Tiểu di, chúng xem thử ngoại tổ phụ ở bên trong .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Được.”
Lục Vân Đình nhảy xuống ngựa, đó đưa tay bế Giang Nguyệt Dạng từ lưng ngựa xuống.
Tống Hi Hòa trừng mắt chằm chằm Lục Vân Đình, thế chẳng để cùng .
Năm cùng bước khách điếm, tiểu nhị bên trong lập tức chạy đón tiếp đon đả hỏi: “Mấy vị khách quan dùng bữa trọ ạ?”
Giang Nguyệt Dạng lập tức đáp: “Nghỉ trọ, phiền mở giúp chúng hai gian phòng ở tầng hai.”
“Có ngay ạ!”
Lát , phòng ốc sắp xếp xong, Giang Nguyệt Dạng nhận lấy chìa khóa bảo bọn họ tự lên là .
Nàng dẫn mấy bước lên tầng hai, mục tiêu rõ ràng rảo bước về phía phòng chữ Đinh.
Lúc tới cửa phòng chữ Đinh, Giang Nguyệt Dạng tỏ vẻ nghiêm túc : “Hình như thấy tiếng của ngoại tổ phụ .”
Lời thốt , bên trong phòng liền truyền đến động tĩnh.
Giang Nguyệt Dạng lập tức quát: “Thanh Minh, đạp cửa .”
Thanh Minh hai lời liền một cước đạp tung cửa phòng, đập mắt là cảnh nữ thổ phỉ đang đè lên Tống Khiêm lột y phục.
Tống Khiêm dường như hạ thuốc, sắc mặt ửng hồng, trong mắt còn vương vẻ tình dục.
Từ sự kháng cự yếu ớt đến vô lực của ông thể thấy, ông vẫn mất lý trí.
Tống Hi Hòa thấy cảnh liền trực tiếp xông lên, nhưng Thanh Chi kịp thời kéo giật .
Đối phương là một nữ thổ phỉ, Tống Hi Hòa mà nhào lên chỉ nước ăn đòn.
Nữ thổ phỉ nhảy xuống khỏi Tống Khiêm, đồng thời lớn tiếng quát: “Lý Đại Cẩu, chúng mày điếc hết ?”
Dứt lời nữ thổ phỉ, từ hai căn phòng bên trái bên liền bước bảy tám tên thổ phỉ.
Giang Nguyệt Dạng hề hoảng sợ chút nào, dù Chiến Thần tướng quân của Đại Hạ và ám vệ của Hoàng đế đều đang ở đây.
Mấy tên tiểu thổ phỉ mà thôi, đáng để sợ hãi.
Lý Đại Cẩu thấy Giang Nguyệt Dạng, lập tức lộ biểu cảm bỉ ổi thèm thuồng, nước miếng còn chảy cả khóe miệng.
“Lão đại, con nhóc xinh quá, bắt về cho tức phụ ?”
“Ngươi tìm c.h.ế.t!”