Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 14: Lời Đồn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù chuẩn sẵn tâm lý từ , Lâm đại thiếu phu nhân vẫn lảo đảo cả , suýt chút nữa ngất lịm , may nhờ tâm phúc Trần ma ma kịp thời đưa tay đỡ lấy.
“Chuyện , xin Ôn đại phu giữ kín như bưng cho.”
“Ôn mỗ nhất định sẽ kín miệng như bình.”
Lâm đại thiếu phu nhân liếc mắt hiệu cho Trần ma ma, Trần ma ma lập tức móc một túi tiền nặng trịch nhét thẳng tay Ôn đại phu.
Ôn đại phu nghĩ ngợi nhiều liền nhận lấy, nếu nhận thì bọn họ sẽ chẳng thể yên tâm.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Tiễn Ôn đại phu .”
“Vâng, thưa đại thiếu phu nhân.”
Sau khi Ôn đại phu rời , Lâm đại thiếu phu nhân phòng của Lâm Tố Tố, Vương ma ma đang bên mép giường an ủi tâm trạng của ả.
“Tối nay sang chỗ mà uống thuốc.”
Lâm phủ sẵn nhà t.h.u.ố.c riêng, đơn t.h.u.ố.c phá t.h.a.i đương nhiên cũng chẳng thiếu.
Ở một tiểu viện khác, Tôn di nương đang phóng tầm mắt về hướng viện của Lâm Tố Tố, tay khẽ đung đưa chiếc quạt tròn.
“Hạnh Nhi, ngươi dò la xem Đại cô nương mắc bệnh gì mà bỗng dưng mời đại phu thế.”
Hạnh Nhi lập tức đáp: “Tôn di nương, Đại cô nương bệnh, mà là Đại thiếu phu nhân thấy khó chịu trong ạ.”
“Thế cớ chạy tới viện của Đại cô nương?”
“Nghe bảo là Đại thiếu phu nhân sang thăm Đại cô nương, bao lâu thì thấy khỏe.”
Tôn di nương nhíu mày trầm ngâm một lát: “Để mắt kỹ tới bên đó hơn một chút.”
Lúc Giang Nguyệt Dạng từ trong Linh Lung Các bước , mấy cỗ xe ngựa vặn chạy ngang qua mắt.
Gió nhẹ thổi bay rèm xe, để lộ những bóng đang ngay ngắn bên trong, chính là vài vị quý nữ từng cung tham dự tiệc thưởng hoa của Trưởng công chúa đó.
Mỗi một cỗ xe đều một cung nữ theo hầu, Giang Nguyệt Dạng thấy là lạ.
lúc , cỗ xe ngựa cuối cùng đột nhiên dừng .
Cháu gái của Thái phó là Cố Nhược thò đầu khỏi xe, vẫy vẫy tay với Giang Nguyệt Dạng: “Giang cô nương, thể qua đây một chút ?”
Giang Nguyệt Dạng đầy nghi hoặc bước tới gần.
“Ta tên là Cố Nhược, kết giao bằng hữu với .” Thiếu nữ ngọt ngào.
Giang Nguyệt Dạng càng thêm khó hiểu: “Cố cô nương, tại tỷ bạn với ?”
“Bởi vì xinh , vô cùng đặc biệt nữa, thích bạn với những đặc biệt. Nói nhỏ cho nhé, tụi mới từ hoàng cung đấy.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướn mày, định mở miệng hỏi tại bọn họ từ trong cung .
Cung nữ cạnh cỗ xe ngựa liền nhàn nhạt lên tiếng: “Cố nhị cô nương, chúng nên trở về .”
Cố Nhược liếc cung nữ một cái, tranh thủ thời gian dặn dò: “Giang cô nương, sẽ gửi thiệp mời cho , đến lúc đó cùng chơi nhé!”
Giang Nguyệt Dạng mỉm lịch sự đáp nàng .
Cố Nhược cũng chẳng để tâm, vẫy vẫy tay với nàng thụt đầu trong xe.
Xe ngựa dần dần xa.
Lần , theo các quý nữ cùng trở về phủ, ngoài mấy món đồ do Hoàng hậu ban thưởng , còn thêm một vị cung nữ.
Ngoại trừ những quý nữ giữ trong cung và Đế - Hậu , chẳng ai tác dụng của cung nữ để gì.
Các quý nữ khi về nhà cũng chỉ dặn dò nhà tuyệt đối đừng chọc giận con gái của Giang Thượng thư, nhất là thấy nàng từ đằng xa thì tránh ngay.
Thêm đó, các nàng còn lén lút gặng hỏi nhà xem từng qua chuyện gì khuất tất, tày trời .
Nếu thì mau chóng dừng tay hoặc dâng tấu chương thỉnh tội sớm .
Thế là, vài vị quý nữ liền mắng cho một trận tơi bời.
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Đại Lý Tự Tự thừa Thôi Nguyên bao phen ngóng khắp nơi, rốt cuộc cũng tìm thấy gã biểu ca nhà họ Lâm một chiếc hoa thuyền.
Vài bình rượu trôi qua cổ họng, hai xưng gọi ngọt xớt.
“Thôi ... tửu lượng... khá lắm... ... xong !” Nói xong, Triệu Quyền “bịch” một tiếng ngã lăn say mèm bất tỉnh nhân sự.
Thôi Nguyên lay lay Triệu Quyền: “Triệu , thấy gì ? Nhà ở , để đưa về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-14-loi-don.html.]
Triệu Quyền phản ứng gì.
Thôi Nguyên từ bỏ, quanh quất hai bên đè thấp giọng hỏi: “Triệu , với Lâm Tố Tố mối quan hệ mờ ám thể cho ai đúng ?”
Triệu Quyền ậm ừ hừ hừ hai tiếng, vẫn động tĩnh gì.
Thôi Nguyên vốn định chuốc say gã để moi lời, thấy bộ dạng kìm cốc cho gã một phát đầu: “Xì! Cái tên phế vật quá chừng.”
Thôi Nguyên dậy định rời , hai bước vẫn thấy bực , đầu đá cho Triệu Quyền thêm một cú.
Thoáng chốc mặt trời ngả về tây, Giang Nguyệt Dạng thỏa mãn bước lên xe ngựa trở về nhà.
Thôi Nguyên cũng với vẻ mặt mệt mỏi rã rời xuống một quán mì ven đường, tra xét cả nửa ngày trời mà chẳng moi mẩu tin nào hồn.
“Chủ quán, cho một bát mì!”
“Có ngay đây ạ!”
Rất nhanh, mì bưng .
Thôi Nguyên cầm đũa lên định ăn mì thì phía lưng truyền tới tiếng xì xào bàn tán đến nhỏ.
“Này, mấy bà tin gì ? Trưởng tôn nữ của Lâm Thượng thư m.a.n.g t.h.a.i đấy.”
“Chuyện từ bao giờ thế, bà ai ?”
“Mới hôm nay thôi, bà Ngô ở Mai Hoa Hạng kể đấy.”
“Bà Ngô thì mà ?”
“Thế thì ? Hình như bà cũng khác kháo thôi.”
“Tin vịt đấy chứ? Trưởng tôn nữ nhà Lâm Thượng thư từng gặp qua , trông giống cái loại con gái giữ .”
“Không lửa khói, vả hôm nay tận mắt thấy hầu Lâm phủ sang Bách Thảo Đường mời đại phu đấy.”
“Mời đại phu thì chứng minh cái gì, ai mà chẳng lúc đau đầu sốt ruột?”
“Mấy bà tin thì tùy, dù bây giờ khắp các hang cùng ngõ hẻm đang đồn ầm lên cả .”
“Đi , ăn nữa, chúng hỏi thăm xem thật .”
Mấy phụ nữ vội vã rời , Thôi Nguyên cũng húp nhanh bát mì tiếp tục điều tra.
Lâm phủ.
Nha Hạnh Nhi của Tôn di nương lạch cạch chạy vội sân, thở : “Tôn di nương, nương nô tỳ tới hỏi nô tỳ xem Đại cô nương...”
Nói tới đây, Hạnh Nhi ngập ngừng khựng , đoạn ghé sát tai Tôn di nương thì thầm: “Bà hỏi nô tỳ Đại cô nương dính bầu , còn bảo hiện tại bên ngoài đang đồn ầm lên chuyện Đại cô nương tằng tịu lang chạ với khác.”
Tôn di nương tức thì trợn tròn hai mắt, đó nét mặt lộ rõ sự hưng phấn tột cùng.
“Hóa là ! Ta bảo mà, cớ tự dưng mời đại phu. Không ngờ Đại cô nương ngày thường luôn vẻ băng thanh ngọc khiết, giữ như ngọc, lưng ... hơ hơ.” Tôn di nương đến mức bả vai rung bần bật.
Ngày tàn đêm buông, đường phố bóng thưa thớt, cả kinh thành chìm trong một mảng tĩnh mịch u uất.
Cánh cổng lớn màu đỏ son đóng chặt, lớp sơn thếp vàng vòng gõ cửa lấp lánh ánh sáng le lói ánh trăng.
Mà trong nội viện cách chỉ một bức tường, vẻ ngoài tưởng chừng êm đềm phẳng lặng nhưng bên trong thực chất cuồn cuộn sóng ngầm.
Trần ma ma tới hiệu t.h.u.ố.c của Lâm phủ, nơi đây do một quản sự và hai tiểu sai hiểu về d.ư.ợ.c lý trông coi coi sóc.
Cả ba thấy Trần ma ma bước liền vội dậy hành lễ.
Trần ma ma : “Thiếu phu nhân thể khó ở, tới đây bốc thang thuốc.”
“Trần ma ma cần những vị t.h.u.ố.c nào? Để bảo hai đứa nó bốc cho ma ma.”
“Không cần, các ngươi cứ bận việc của , tự tay bốc .”
Quản sự câu là hiểu ngay, lúc chuyện gì nên , nên hỏi, nên thì nhất là tránh xa.
“Vậy ma ma cứ tự nhiên.” Quản sự nịnh nọt trừ một tiếng, đoạn sang bảo hai tiểu sai: “Hai đứa tụi mày ngoài thu dọn mấy nong d.ư.ợ.c liệu phơi ngoài sân mau.”
Ngoài sân gì d.ư.ợ.c liệu nào, là cái cớ của quản sự để đuổi khéo .
Hai tiểu sai cũng là kẻ thức thời lanh lợi, một tiếng nhanh chân bước ngoài.
Trần ma ma thấy cả ba ngoài hết, đang định bốc t.h.u.ố.c thì bên ngoài cửa bỗng vang lên giọng của Tôn di nương.