Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 139: Ứng Dụng Chống Lừa Đảo, Bạn Rất Đáng Sở Hữu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Ngươi bậy! Ngươi mới giống , cái mồm của độc địa như thế!]
Hệ thống ngẫm nghĩ một lát giải thích: [Bởi vì là sản phẩm trí tuệ cao cấp, nên sẽ lợi hại hơn ký chủ một chút.]
Giang Nguyệt Dạng nghiến răng nghiến lợi : [Ngươi đang bảo não bằng ngươi, là đang bảo ngu hơn ngươi hả?]
[Chẳng cùng một nghĩa ?]
Nghe thấy câu , nhóm Túc Quốc công vốn đang rầu rĩ vì chuyện cân nặng lập tức vui như mở cờ trong bụng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tuy trình tự mà bọn họ là cái giống gì, nhưng cái điều lệnh na ná như “gả cho gà thì theo gà, gả cho ch.ó thì theo chó” thật là quá tuyệt vời!
Theo lẽ thường, Giang Nguyệt Dạng lúc hẳn xù lông lên , nhưng bất ngờ là nàng hề như .
Sau khi là do trình tự giở trò quỷ, nàng chẳng còn chút tính khí nào nữa.
Thôi bỏ , cứ coi như nuôi thêm một đứa em gái ngang ngược .
Cùng lắm thì đả thương lẫn !
Nguyên Đế thấy Giang Nguyệt Dạng hề tức giận thì cảm thấy tiếc nuối và bất công.
Dựa cái gì mà nàng thể ngày ngày chọc tức Trẫm, còn Trẫm chỉ đành ngậm đắng nuốt cay chứ!
Giang Nguyệt Dạng nếu mà trong lòng Nguyên Đế oán khí ngập trời như , nhất định sẽ đắc ý một câu: Bà đây thích nhất là cái bộ dạng ngứa mắt mà gì của ông đấy! Đã cái nư ghê!
Nguyên Đế tự giận dỗi một lúc lâu, đó thúc giục Giang Nguyệt Dạng nhanh chóng mua khoai tây và khoai lang về.
Tư Nông Tự khanh cũng bày tỏ ông học thuộc lòng bộ cẩm nang gieo trồng , chỉ chờ hạt giống mang về thôi.
Đồng thời hy vọng lúc đó Giang Nguyệt Dạng thể đích giám sát việc trồng trọt để kịp thời phát hiện vấn đề và xử lý.
Giang Nguyệt Dạng khẩy trong lòng: [Được , giờ đến cả công việc của Tư Nông Tự cũng bắt luôn. Bộ ba đầu sáu tay thể phân thành mấy mảnh chắc? Bệ hạ tính , tim gan đen ngòm, coi là con mà!]
Nguyên Đế cảm thấy vô cùng oan ức, Tư Nông Tự khanh nhờ ngươi giúp đỡ, ngươi mắng ông mà sang mắng Trẫm?
là thiên lý mà!
Tư Nông Tự khanh thì đang nghĩ xem nên dụ dỗ Giang Nguyệt Dạng về Tư Nông Tự kiêm nhiệm thêm một chức vị , như nàng thể nhận thêm một phần bổng lộc.
Có lẽ sẽ còn oán khí lớn đến thế nữa.
Quan viên Hình Bộ cũng đang tính kế kéo Giang Nguyệt Dạng qua bên đó, như thì hung thủ sẽ còn chỗ nào để trốn nữa.
Chỉ là dễ nàng phát hiện sơ hở.
Hệ thống cũng phụ họa theo: [ thế đúng thế, cho dù là súc sinh thì cũng thể sai bảo bạt mạng như thế .]
Giang Nguyệt Dạng nở nụ lạnh đầy âm hiểm: [Tiểu Qua, đây đây, ngươi cho xem, là súc sinh thì ngươi là cái giống gì?]
Hệ thống cần nghĩ ngợi đáp ngay: [ là bằng súc sinh!]
Một câu “ bằng súc sinh” của hệ thống vuốt xuôi cơn giận của Giang Nguyệt Dạng, cái mạng nhỏ tạm thời bảo .
Nửa canh giờ , buổi tảo triều kết thúc.
Tư Nông Tự khanh nhanh chân hơn Lục Vân Đình một bước tới mặt Giang Nguyệt Dạng: “Tiểu Giang đại nhân, chúng vài vấn đề liên quan đến trồng trọt hiểu rõ lắm, liệu thể mời ngài dời bước sang Tư Nông Tự để giải đáp thắc mắc cho chúng ?”
Lục Vân Đình hớt tay : “...”
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy hôm nay thể xác và tinh thần đều mệt mỏi rã rời, cùng ông đến Tư Nông Tự cho lắm.
Thế là nàng liền : “Dư đại nhân, hôm nay hạ quan còn việc khác bận, đến Tư Nông Tự ạ. Ngài thắc mắc gì thì chúng thể thảo luận.”
“Cũng .” Tư Nông Tự khanh gật đầu, “Cẩm nang gieo trồng ghi khoai tây nảy mầm chứa độc tố nhẹ. Không đó là loại độc tố gì, liệu gây c.h.ế.t ?”
Hai duy trì cách thích hợp cùng bước về phía , Lục Vân Đình lẳng lặng theo phía .
Tư Nông Tự khanh dồn hết tâm trí việc trồng trọt nên hề phát giác.
Khóe mắt Giang Nguyệt Dạng liếc thấy, khóe môi cong lên: “Khoai tây nảy mầm sẽ sản sinh một loại độc tố tên là “Solanine”, loại độc gây tổn thương cho dày và ruột, ăn lượng lớn sẽ dẫn đến buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy...”
Gần một khắc , Tư Nông Tự khanh cuối cùng cũng hỏi xong những vấn đề cần hỏi.
Thấy ông lời cảm tạ rời , Lục Vân Đình rảo bước định tiến lên, kết quả từ bên cạnh nhanh chóng phóng một Hình Bộ Tả thị lang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-139-ung-dung-chong-lua-dao-ban-rat-dang-so-huu.html.]
“Tiểu Giang đại nhân, ngài thích phá án, đến Hình Bộ chúng uống chén ?”
Giang Nguyệt Dạng hiểu: “Đại nhân ai là thích phá án thế?”
“Cha ngài, Giang Thượng thư đấy.” Hình Bộ Tả thị lang thản nhiên mà chẳng chút ngượng ngùng.
Dù Giang Thượng thư những vạch trần mà còn nhiệt tình giúp đỡ yểm trợ.
Giang Nguyệt Dạng một tiếng: “Cha sai , là thích xem phá án, chứ thích tự phá án.”
“Thế thì , gần đây chúng mới tiếp nhận một vụ án mạng g.i.ế.c trong phòng kín, ngài đến thử một chút ?”
Nghe , mắt Giang Nguyệt Dạng tức khắc sáng rực lên.
Kiếp , nàng là fan ruột của bộ phim hoạt hình Thám T.ử Lừng Danh Conan, bỏ sót một tập nào.
Đáng tiếc là bây giờ thể cày phim nữa.
Cũng chẳng giờ chiếu đến tập bao nhiêu , Shinichi và Ran thành đôi với nhỉ?
Với , đây vẫn luôn điên cuồng chèo thuyền cho cặp đôi chính thức đó!
Hình Bộ Tả thị lang thấy nàng bỗng nhiên ngẩn ngơ, chẳng tiếng lòng nào truyền , khỏi đưa tay quơ quơ mắt nàng.
[A! Tiểu Qua, đột nhiên nhớ mua trọn bộ truyện tranh giấy Thám T.ử Lừng Danh Conan. A... hối hận quá, lúc đó chịu lấy bưu kiện về ngay.]
Hệ thống: [Ký chủ, đừng gào mồm lên nữa, tên đó là một kẻ lừa đảo đấy. Hắn gửi cho cô chỉ một mã QR tải ứng dụng và một mẩu giấy thôi. Trên mảnh giấy còn : Bạn mến, ứng dụng chống lừa đảo đáng để bạn sở hữu đấy nhé!]
Tiếng gào t.h.ả.m thiết của Giang Nguyệt Dạng lập tức im bặt, đó là một tràng tiếng bíp bíp hệ thống cưỡng chế che lấp.
Hình Bộ Tả thị lang cảm thấy tâm trạng của Giang Nguyệt Dạng lúc đang cực kỳ tồi tệ, vì bảo cái mạng nhỏ của nên lén lút chuồn mất tăm.
Lục Vân Đình lập tức rảo bước tiến lên, ngay đó lấy một viên kẹo từ trong túi gấm nhét miệng Giang Nguyệt Dạng.
A nương từng , những lúc vui thì ăn một viên kẹo là sẽ thôi.
Đây là đầu tiên thấy Giang Nguyệt Dạng gào t.h.ả.m thiết đến thế, lờ mờ thể nàng thật sự chút đau lòng.
Vị ngọt thanh nhàn nhạt bung tỏa nơi đầu lưỡi, tiếng bíp bíp dừng , Giang Nguyệt Dạng từ từ sang bên cạnh.
Nàng l.i.ế.m nhẹ thứ trong miệng: “Chàng cho ăn cái gì thế?”
“Kẹo.”
“Sao mùi hương hoa ?”
Lục Vân Đình đặt túi kẹo trong tay lòng bàn tay nàng: “Bởi vì từ mật hoa.”
“Thế thì tốn bao nhiêu mật hoa cơ chứ?”
Lục Vân Đình tốn bao nhiêu, chỉ dịu giọng bảo: “Lần tới, bảo bọn họ kẹo hoa lê cho nàng.”
Giang Nguyệt Dạng lấy một viên kẹo khỏi túi, phát hiện bên trong viên kẹo còn những cánh hoa li ti.
Trong suốt long lanh, vô cùng xinh xắn.
Nàng kinh ngạc thốt lên: [Tiểu Qua, ở thời đại mà cũng loại kẹo đẳng cấp cỡ ?]
Hệ thống cũng bất ngờ, nó cũng ngờ Lục Vân Đình thể lấy loại kẹo cứng giống hệt kẹo pha lê ở thời hiện đại.
Theo lý mà , với trình độ kỹ thuật của thời đại thì thể .
Giang Nguyệt Dạng thăm dò hỏi: [Tiểu Qua, ngươi xem khi nào cũng hệ thống ?]
[Không , hề phát hiện đồng loại ở đây.]
Trong lúc bất giác, bọn họ tới cổng cung điện.
Lục Vân Đình lời của bọn họ, âm thầm giải thích: “Loại kẹo hoa tươi là do một bạn của vì dỗ dành... cô nương thích nên mới mày mò . Nàng thích ?”
Giang Nguyệt Dạng mỉm đáp một tiếng: “Thích lắm.”
Lời dứt, hai liền thấy một tiếng gào t.h.ả.m thiết vang lên.
“Dạng Dạng ơi, cha tớ bọn buôn bắt cóc mất !”