Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 138: Hahaha... Đây Là Lời Người Bình Thường Có Thể Nói Ra Được Sao?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy chuyện săn thu chiếm mất ngày hưu mộc, Nguyên Đế vốn chọc tới Giang Nguyệt Dạng nên tính đổi sang ngày khác .

 

hệ thống nhắc nhở một câu như thế, ông gạt ngay ý định đó .

 

Trẫm quả nhiên minh thần võ, mà trừ sạch kỳ nghỉ của Giang Nguyệt Dạng , lúc nàng mới hết đường nhảy nhót om sòm.

 

Trong lòng Nguyên Đế vô cùng đắc ý, nhưng dường như ông đ.á.n.h giá thấp chấp niệm của Giang Nguyệt Dạng.

 

Chỉ thấy Giang Nguyệt Dạng khi tỉnh táo từ cú sốc của hệ thống, liền rảo bước tiến ngoài hàng.

 

Nàng cất cao giọng gọi: “Bệ hạ!”

 

Nguyên Đế cả rùng một cái, nàng định bày trò quỷ gì nữa đây?

 

“Bệ hạ, thần thấy thu liệp ba ngày thì thời gian đủ lắm, nên kéo dài thành một... một tuần (mười ngày) ạ.”

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô thật là dám đấy. Đi chơi cả chục ngày, Nguyên Đế mà đồng ý thì đúng là ham chơi mất cả ý chí. Lát nữa đám Tả tướng mỗi nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm c.h.ế.t ông , cô cũng chẳng khấm khá hơn .]

 

[Thế thì bãi nước bọt của bọn họ nhiều nước phết nhỉ.]

 

Hệ thống: [...]

 

Nguyên Đế & Văn võ bá quan: [...]

 

Túc Quốc công bịt miệng trộm, nhiều nước phết á?

 

Hahaha... Đây là lời bình thường thể ?

 

Lục Vân Đình mỉm lắc đầu, nhớ những lúc âm thầm quan sát nàng, nàng cũng thỉnh thoảng buột miệng thốt mấy câu khiến cạn lời đến choáng váng.

 

Chẳng hạn như Giang Thượng thư hỏi nàng mặc bộ đồ nào trông trẻ trung hơn một chút, nàng liền đáp một câu: “Quần thủng đáy.”

 

Hay như Giang phu nhân với nàng cổ họng ngứa, nàng phán luôn một câu: “Ăn cái chân gà thò mà gãi.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Quả thực buồn chịu nổi.

 

Đã mấy , suýt chút nữa là để lộ hành tung.

 

Nguyên Đế thì chẳng nổi chút nào, nhưng ông thử xem Giang Nguyệt Dạng định bịp kéo dài thời gian thế nào.

 

Ông nghiêm mặt : “Giang Nguyệt Dạng, ngươi thử xem thời gian ba ngày đủ ở chỗ nào?”

 

Giang Nguyệt Dạng sớm dự liệu Nguyên Đế sẽ hỏi như , lập tức trả lời: “Bệ hạ, thu liệp chẳng đến trường săn Hoàng gia . Tuy cách quá xa nhưng về về cũng tốn ít thời gian.

 

Hơn nữa, thần Bệ hạ quan viên từ thất phẩm trở lên đều thể dẫn theo gia quyến cùng tham gia. Người đông lên thì sự việc tương ứng cũng sẽ nhiều hơn, ba ngày mà đủ ạ?

 

Nói chừng, chào hỏi qua lẫn thôi là nửa ngày trôi qua . Lại trừ thời gian ăn uống ngủ nghỉ thì chẳng còn bao nhiêu nữa.”

 

Giang Nguyệt Dạng trả lời xong câu hỏi của Nguyên Đế liền lập tức thì thầm đến nhỏ với hệ thống.

 

[Tiểu Qua, thấy Bệ hạ đột nhiên đồng ý tổ chức thu liệp nhất định là nguyên nhân đặc biệt. Ta đoán Bệ hạ chắc hẳn là chọn đối tượng kết hôn cho các hoàng t.ử công chúa .]

 

Nguyên Đế: Ngươi là con giun đũa trong bụng Trẫm ?

 

Hệ thống khó hiểu hỏi một câu vì .

 

[Những năm thu liệp đều là tiết mục của một đám đàn ông đến xác, nhưng Bệ hạ bảo đến lúc đó Hoàng hậu nương nương cũng cùng, bảo phu nhân các nhà dẫn theo các cô nương bầu bạn với nương nương. Nói là hiểu chứ gì?]

 

Trước , lúc cha nàng dẫn ca ca nàng tham gia xuân liệp thu liệp, nàng cũng từng ăn vạ đòi theo cho bằng .

 

cha nàng rõ là nữ nhi phép , ngay cả nàng cũng chẳng tư cách tham gia.

 

Lần phá lệ cho phép nữ t.ử tham gia, chắc chắn là ý của Túy Ông ở rượu, mà là mưu đồ khác!

 

Hệ thống ừ một tiếng: [Hiểu !]

 

Nguyên Đế đoán trúng tâm tư cũng chẳng thèm để ý, nhân tiện cũng để cho văn võ bá quan mục đích thật sự của ông.

 

Tuy nhiên, ông để Giang Nguyệt Dạng toại nguyện.

 

Nàng mượn cơ hội chơi bời thả phanh cả chục ngày , đừng hòng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-138-hahaha-day-la-loi-nguoi-binh-thuong-co-the-noi-ra-duoc-sao.html.]

 

Thế là Nguyên Đế tùy cơ ứng biến : “Các năm thu liệp đều là ba ngày, cũng chẳng thấy ai bảo đủ thời gian. Trẫm thấy rõ ràng là ngươi chơi bời, việc đàng hoàng thì .”

 

Giang Nguyệt Dạng bày bộ dạng vô cùng tổn thương: “Bệ hạ, Người thể thần như chứ? Thần là vì bản chơi bời ?”

 

Không để cho Nguyên Đế cơ hội phản bác, nàng lập tức tự hỏi tự trả lời thật nhanh: “Không hề! Thần đề nghị kéo dài thời gian đều là vì để thể thư giãn thật những giờ việc căng thẳng và tẻ nhạt, đồng thời cũng là đang suy nghĩ cho sức khỏe của đấy ạ!”

 

Trong lòng Nguyên Đế khẩy, Thiên hoàng Lão t.ử tới đây thì ngươi cũng là vì bản ngươi thôi, đừng hòng lừa gạt Trẫm!

 

Trẫm xem xem ngươi thêu dệt hoa vượn thế nào.

 

Nguyên Đế: “Đã như , ngươi cho Trẫm xem ngươi suy nghĩ cho sức khỏe của bọn họ thế nào nào?”

 

Giang Nguyệt Dạng đảo mắt quanh một vòng, Nguyên Đế nghiêm túc hỏi: “Bệ hạ, Người cảm thấy nhóm Túc Quốc công, Anh Quốc công, Ngũ hoàng tử... và đám võ tướng như Lục tướng quân điểm gì khác biệt?”

 

Nguyên Đế liếc mấy Giang Nguyệt Dạng điểm danh, chẳng thèm suy nghĩ, hỏi thẳng: “Có gì khác biệt?”

 

“Một Túc Quốc công thể chẻ đôi thành hai Lục tướng quân ạ.”

 

Nguyên Đế hiểu ngay trong chớp mắt, Giang Nguyệt Dạng đang bảo bọn Túc Quốc công béo ú!

 

Mấy gom chung một nhóm với Túc Quốc công cũng hiểu, chỉ c.h.ử.i một câu: Ngươi lịch sự chút nào đấy?

 

Giang Nguyệt Dạng tiếp tục : “Các vị đại nhân ngàn vạn đừng tức giận nhé, hạ quan ác ý gì , hạ quan chỉ đang lấy ví dụ minh họa với Bệ hạ thôi.”

 

Nàng thanh minh với mấy tấm gương tiêu cực một câu tiếp tục giải thích với Nguyên Đế: “Thần từng trong một cuốn cổ thư, béo phì là biểu hiện của một cơ thể khỏe mạnh, cũng là nguồn cơn của muôn vàn tật bệnh.

 

Nhóm Túc Quốc công sở dĩ tương đối béo phì là do bọn họ thiếu rèn luyện thể. Vì suy nghĩ cho sức khỏe của nhóm Túc Quốc công, thần cảm thấy cần thiết kéo dài thời gian thu liệp để bọn họ rèn luyện cho thật .”

 

Túc Quốc công: Ngươi thể đổi khác lấy ví dụ ? Anh Quốc công rõ ràng còn béo hơn một chút cơ mà!

 

Nguyên Đế lời nào, Giang Nguyệt Dạng tưởng ông tin bèn tiếp: “Bệ hạ nếu tin thần thì thể hỏi Quách Viện chính. Ngài là thái y, ngài chắc chắn rõ việc quá béo phì sẽ gây cản trở... sức khỏe.”

 

Nàng sang Quách Viện chính với khuôn mặt sưng phù như đầu heo, nhất thời cảm giác như tự bê đá đập chân .

 

Nguyên Đế hỏi: “Quách Viện chính, Giang Nguyệt Dạng đúng ?”

 

Quách Viện chính khẽ hé miệng một cái, tức thì đau đến mức ứa cả nước mắt.

 

Nghĩ đến chuyện vô duyên vô cớ ăn một cái tát trời giáng, ông liền để Giang Nguyệt Dạng toại nguyện.

 

Thế là ông dứt khoát im thin thít nửa lời, dù hiện tại ông cũng chẳng nổi, dù Bệ hạ trông vẻ cũng đối đầu với Giang Nguyệt Dạng.

 

Nguyên Đế hả hê nỗi đau của khác : “Quách Viện chính trả lời, xem lời ngươi chẳng hề đúng. Đã thì thu liệp vẫn định là ba ngày. Chuyện bàn cãi thêm nữa!”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức rũ vai xuống, đó chỉ bàn tay đ.á.n.h của mà mắng: [Không sợ đối thủ mạnh như thần chỉ sợ đồng đội ngu như heo, mày xem mày trò trống gì !]

 

Nghe , hệ thống ngứa mồm tìm đường c.h.ế.t: [Ký chủ, đồng đội heo thì thể giữ , chặt phăng nó để trừ hậu họa vĩnh viễn!]

 

Nguyên Đế & Văn võ bá quan: “...”

 

Những mặt tại đó đều cảm thấy, Tiểu Qua chắc chắn sắp mắng té tát .

 

bọn họ đợi một hồi lâu, đợi câu “Bà đây đếm đến ba” của Giang Nguyệt Dạng, mà chỉ thấy một câu nghi hoặc.

 

[Tiểu Qua, ngươi tự cài sẵn một trình tự chuyên khịa ký chủ thế? Ta phát hiện ngươi rõ ràng sợ nhốt phòng tối nhỏ, nhưng nào cũng nhảy nhót bên bờ vực tìm đường c.h.ế.t .]

 

Giang Nguyệt Dạng thế, hệ thống cũng cảm thấy bản chắc là gặp trục trặc ở chỗ nào .

 

Nó thật sự sợ nhốt phòng tối, nhưng cũng thật sự nhịn trò hề, cứ như thể thiết lập sẵn từ .

 

Thế là nó liền tự kiểm tra hệ thống một lượt.

 

Tiếng “bíp bíp” quét kiểm tra dứt, Giang Nguyệt Dạng liền sốt ruột hỏi: [Sao ?]

 

Nguyên Đế và văn võ bá quan cũng kết quả, nín thở chờ đợi.

 

[Ký chủ, phát hiện trình tự chuyên khịa ký chủ, nhưng phát hiện một điều lệnh: Trình tự “buộc gà thì theo gà, buộc ch.ó thì theo chó”.]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

 

Loading...