Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 137: Ngươi Chỉ Có Tiềm Năng Chọc Tức Chết Người Mà Không Cần Đền Mạng Thôi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Huyện lệnh huyện Thanh Khê, Thường Minh.]
Thường Minh điểm danh liền từ từ cúi gằm đầu xuống, ánh mắt của văn võ bá quan chút lộ liễu rơi cả lên ông .
Nguyên Đế nghi ngờ bản nhầm, ánh mắt Tạ Húc thì như g.i.ế.c đến nơi!
Huyện Trường An và huyện Thanh Khê là hai đại huyện sát kinh thành, do Kinh Triệu Doãn Tạ Húc quản lý.
Hai huyện giống các huyện khác, đầu huyện lệnh của hai huyện các chức quan như Thứ sử Tiết độ sứ.
Huyện lệnh của hai huyện cũng là hai huyện lệnh duy nhất ở Đại Hạ Nguyên Đế đặc cách cho lên triều thính chính, hàm chính lục phẩm.
Giang Nguyệt Dạng vô cùng chấn kinh, cho dù nàng cô lậu quả văn đến thì cũng Thường huyện lệnh là do một tay Tạ Húc cất nhắc đề bạt lên.
Trong mắt ngoài, Tạ Húc và Thường Minh là quan hệ thầy trò.
Tạ Húc chỉ một lòng trung thành với Bệ hạ, nay Thường Minh trở thành tham quan, khó trách khiến nghi ngờ lòng trung thành của Tạ Húc đối với Đại Hạ và Bệ hạ.
Hệ thống hỏi: [Ký chủ, cảm thấy bất ngờ ?]
Giang Nguyệt Dạng gật đầu ừ một tiếng, bất ngờ, mà là vạn ngờ tới.
[Thật cũng ngờ tới, nên giờ để ý tới ông .]
Mọi : Bọn cũng vạn ngờ tới!
Giang Nguyệt Dạng giục giã: [Mau cụ thể xem rốt cuộc là chuyện gì thế nào?]
[Nói một cách nghiêm túc thì tham quan thực sự Thường đại nhân, mà là em vợ của ông , Huyện lệnh huyện Vân Sơn. Bản ông trực tiếp tham gia, chỉ tính là chuyện mà báo.
Nửa năm , khi Huyện lệnh huyện Vân Sơn xuống làng khuyến nông, môn khách theo gã tình cờ phát hiện trong một hang núi mỏ vàng.]
[Mỏ vàng á! Có bao nhiêu quặng vàng thế?]
Mắt Giang Nguyệt Dạng lập lòe hiện lên ký hiệu tiền tài, cái miệng há hốc dường như giây tiếp theo sẽ chảy nước miếng ròng ròng.
Hệ thống đầy vẻ xa: [Có bao nhiêu cũng của ký chủ, trừ phi cô quan tham.]
Giang Nguyệt Dạng tức khắc bừng tỉnh khỏi giấc mộng ban ngày, trong cơn mơ màng dường như thấy từng đĩnh vàng mọc cánh bay vèo vèo qua mắt .
Sau đó, nàng thốt một câu kinh : [Tiểu Qua, ngươi thấy tiềm năng quan tham ?]
Văn võ bá quan: Tuyệt đối !
Giang Thượng thư: Hê hê... cái đầu cổ bắt đầu lung lay sắp rụng đấy.
Nguyên Đế khinh bỉ liếc nàng một cái, chỉ bằng cái tiếng lòng đến tường đồng vách sắt cũng chẳng bọc nổi của ngươi mà còn đòi quan tham?
Ngươi chỉ tiềm năng chọc tức c.h.ế.t mà cần đền mạng thôi!
Hệ thống khéo léo : [Ký chủ , chúng dù cũng chút tự chứ.]
Giang Nguyệt Dạng “xì” một tiếng: [Chẳng lẽ thể để mơ một chút ? Một giấc mộng đống vàng ròng .]
Kiếp , ngày nào nàng cũng ảo tưởng sống trong một căn nhà xây bằng tiền polyme.
Đến khi sếp bảo với nàng thì cút xéo , nàng sẽ cầm ngay một cọc tiền dày cộp đập bẹp dí mặt lão!
Sau đó ngầu lòi một câu: Bà đây cóc thèm nữa!
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng đang mơ mộng giấc mộng , kết quả hệ thống bồi cho một câu: [Rồi đó, sáng hôm ký chủ tỉnh dậy phát hiện đang ở công trường đội nắng chang chang bốc gạch ?]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
Giấc mộng vỡ tan tành như thủy tinh vụn...
Phụt!
Nguyên Đế vốn chẳng tâm trạng nào mà , nhưng nghĩ đến hình ảnh Giang Nguyệt Dạng mặt mũi lem luốc bốc gạch ở công trường là nhịn nổi.
Những khác càng khỏi , lúc trong lòng nghiêng ngả như điên .
Giang Nguyệt Dạng giật giật khóe môi: [Tiểu Qua, da ngứa đòn đúng ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-137-nguoi-chi-co-tiem-nang-choc-tuc-chet-nguoi-ma-khong-can-den-mang-thoi.html.]
[Không , mà.]
[Không thì ngươi nhảm nhiều thế gì? Còn mau tiếp tục kể tiếp !]
Hệ thống ồ ồ hai tiếng: [Môn khách đem chuyện bẩm báo cho Huyện lệnh huyện Vân Sơn, hai bàn bạc xong quyết định ém nhẹm báo, lén lút tự khai thác mỏ vàng.
Để bí mật về mỏ vàng rò rỉ ngoài, Huyện lệnh huyện Vân Sơn bắt bộ thôn dân của thôn làng đó .
Thanh niên trai tráng ép hang núi khai thác quặng, còn già yếu phụ nữ trẻ em thì bọn chúng tạm thời giam lỏng trông chừng.
Trong thời gian , Thường đại nhân dẫn theo thê t.ử và con cái đến thăm em vợ là Huyện lệnh huyện Vân Sơn. Sau đó, ông liền phát hiện chuyện mỏ vàng.
Huyện lệnh huyện Vân Sơn thấy Thường đại nhân định tố giác , tức khắc bắt giữ thê nhi của Thường đại nhân để uy hiếp.
Đồng thời đe dọa, nếu ông dám tố giác, bộ thôn dân trong quặng và cả thê nhi của ông đều sẽ c.h.ế.t.
Thường đại nhân vì tính mạng của những đó nên thỏa hiệp.
ông hề , một tháng , những hang núi khai thác mỏ vàng do đào ngày đào đêm ngơi nghỉ, tất cả đều c.h.ế.t vì kiệt sức.
Huyện lệnh huyện Vân Sơn rằng chỉ c.h.ế.t mới thể giữ bí mật vĩnh viễn, thế là gã chôn sống bộ những thôn dân còn sống sót. Ngay cả những đứa trẻ con cũng tha.]
Những mới vui vẻ khi nãy tức khắc câm nín, cả đại điện chìm một sự im lặng c.h.ế.t chóc.
Thường Minh đột ngột ngẩng phắt đầu lên, tất... tất cả đều c.h.ế.t hết ?
Giang Nguyệt Dạng xong, tức giận đến mức giọng cũng run rẩy: [Chôn sống t.h.ả.m sát cả thôn, gã dám chuyện tày đình như thế chứ!]
[Người c.h.ế.t vì tiền, chim c.h.ế.t vì mồi, chẳng gì là dám cả.]
Giang Nguyệt Dạng trừng mắt trừng trừng về phía Thường Minh: [Đồ ngu xuẩn!]
Thường Minh cúi đầu tuôn rơi hai hàng lệ, ông , ông thật sự hề chuyện t.h.ả.m sát cả thôn làng.
Thanh kiếm trong tay Tạ Húc kêu lên những tiếng leng keng vang dội, dường như giây tiếp theo sẽ tuốt khỏi vỏ kiếm bay vút ngoài.
Nguyên Đế đưa mắt hiệu cho Chấn Quốc Tướng quân, Chấn Quốc Tướng quân hiểu ý bước tới bên cạnh Tạ Húc giữ chặt cánh tay ông.
Ông hạ giọng nhỏ với Tạ Húc: “Bình tĩnh .”
Phía bên , hệ thống tiếp tục : [Sau khi thôn dân c.h.ế.t hết, gã liền sắp xếp của thôn giả dân làng, cho phạm nhân trong đại lao quặng mỏ để đào quặng.
Cho đến nửa tháng , mỏ vàng khai thác xong xuôi. Những phạm nhân còn sống sót đều chôn vùi bộ bên trong quặng mỏ.]
Nghe xong những chuyện , Giang Nguyệt Dạng rơi trầm mặc.
Nguyên Đế thấy đều mang bộ mặt u ám t.ử khí trầm trầm, lập tức hắng giọng ho khan vài tiếng thật mạnh.
Tả tướng cùng hồn , tiếp tục giả vờ giả vịt bàn bạc chính sự.
Ai cần báo cáo công việc thì báo cáo, ai cần luận tội hặc tấu thì hặc tấu.
Đến khi Giang Nguyệt Dạng lấy tinh thần thì bọn họ đang bàn bạc về chuyện săn b.ắ.n mùa thu ba ngày .
[Thu liệp? Lần Bệ hạ phủ quyết đề nghị ? Sao hôm nay nhắc tới chuyện nữa?]
Hệ thống: [Thì đổi ý chứ .]
[Bệ hạ đúng là tính khí thất thường. Không đúng, ba ngày là ngày hưu mộc mà! Bệ hạ thể chiếm đoạt ngày nghỉ của bọn chứ!]
Nguyên Đế: “...”
Văn võ bá quan: Trọng điểm chú ý của ngươi lúc nào cũng khiến bất ngờ hết sức.
[Ký chủ, Hoàng đế bảo săn thu ba ngày, như cô hai ngày .]
[Cho dù là thế thì cũng thể chiếm đoạt thời gian nghỉ ngơi của .]
Hệ thống bỗng nhiên nhớ điều gì: [Ký chủ, ngày hưu mộc của cô hình như Hoàng đế trừ sạch .]
Giang Nguyệt Dạng: [...]