Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 136: Thần... Không Muốn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Đế hệ thống bảo tham quan, theo bản năng liền gọi Giang Nguyệt Dạng , nhưng Hoàng hậu nương nương kịp thời ngăn cản.
Vừa mới mở miệng tiễn khách xong, giờ gọi ở , chẳng lẽ sợ Giang Nguyệt Dạng sinh nghi chắc?
[Ai thế?] Giang Nguyệt Dạng hỏi.
[Bình Tây Hầu.]
Giang Nguyệt Dạng ấn tượng gì về Bình Tây Hầu, khỏi nghi hoặc hỏi: [Trên triều nhân vật ?]
[Có chứ. ông chỉ tới một ngày đầu tiên ký chủ thượng triều thôi, đó thì bao giờ tảo triều nữa.]
Giang Nguyệt Dạng gật gù, hèn chi nàng ấn tượng gì.
Sắc mặt Nguyên Đế tức thì sa sầm xuống, còn kìm tự mắng thầm trong lòng một câu “đồ ngu xuẩn”.
Bình Tây Hầu từ khi Giang Nguyệt Dạng quan chẳng mấy khi thượng triều, đến mức ông tới, chính cũng từng nảy sinh nghi ngờ với ông .
[Ông tham ô khoản tiền gì?]
[Con rể của Bình Tây Hầu là Thứ sử Diễn Châu. Ba năm , trong địa giới Diễn Châu xảy một trận động đất tương đối nghiêm trọng, nhiều nơi đều biến thành đống đổ nát hoang tàn.]
Giọng của hệ thống dần dần xa, Hoàng hậu nương nương liền đưa mắt hiệu cho Thượng Cô Cô.
Thượng Cô Cô bất động thanh sắc theo , lúc ngang qua bên cạnh Giang Nguyệt Dạng còn khẽ chào một tiếng.
Bà vượt qua Giang Nguyệt Dạng về phía , vì thế Giang Nguyệt Dạng căn bản nhận bà đang bám đuôi theo chiều ngược .
Hệ thống tiếp tục : [Triều đình cấp phát bạc xuống Diễn Châu, lệnh cho Thứ sử Diễn Châu giúp dân chúng tái thiết nhà cửa.
Bình Tây Hầu cảm thấy thể mưu lợi từ việc , bèn liên kết với Thứ sử Diễn Châu giở trò vật liệu xây dựng.
Bọn họ dám giở trò nhà ở của dân chúng, bèn bòn rút, bớt xén vật liệu ở các công trình cầu cống và đập ngăn nước.
Năm ngoái, một cây cầu đá ở Diễn Châu đứt gãy sụp đổ. Thứ sử Diễn Châu ém nhẹm chuyện báo cáo, còn bắt phu phen tạp dịch để sửa cầu. Khiến cho Hoàng đế cùng các quan lớn trong kinh thành đều phát hiện manh mối gì.]
Giang Nguyệt Dạng chậc chậc lắc đầu: [Ta thấy Lại bộ Thượng thư thể nhận từ chức đấy, bọn họ khảo hạch quan viên kiểu gì thế ! Một đại tham quan như mà lên vị trí cao như Thứ sử.]
[Chính vì quan chức bọn họ cao nên mới thành đại tham quan đấy. Nhìn đám quan hạt vừng nhỏ bé xem, bọn họ dù tâm tham ô cũng chẳng bản lĩnh và lá gan lớn như .]
[Bọn chúng tham ô bao nhiêu?]
[ thấy cả một mật thất chứa đầy vàng bạc châu báu, cụ thể bao nhiêu thì tính.]
[Gặp , coi như bọn chúng xui xẻo .] Giang Nguyệt Dạng cong môi khoái trá, [Để nghĩ xem nên thế nào để tiết lộ chuyện cho Bệ hạ. Không, là cho cha , để ông lập một đại công.]
Một một hệ thống bắt đầu bàn bạc cách để kể chuyện cho Giang Thượng thư mà khiến ông sinh lòng nghi ngờ.
Thượng Cô Cô phía chờ một lát, xác định bọn họ xong xuôi, liền rẽ sang một hướng khác.
Bà một vòng lớn trở về Ninh An Cung, đồng thời thuật bộ lời Giang Nguyệt Dạng và hệ thống cho Đế - Hậu .
Nguyên Đế Giang Nguyệt Dạng nhường công lao cho Giang Thượng thư, bèn bĩu môi đầy chua chát.
Rõ ràng miệng của nàng bảo tiết lộ cho Trẫm cơ mà!
Cùng lúc đó ở một bên khác, Giang Nguyệt Dạng đường đến Thái Hòa Điện gặp gỡ Thái t.ử điện hạ và Tam hoàng tử.
Nghĩ đến những món quà mà Thái t.ử điện hạ gửi tặng cho mấy ngày nay, nàng cảm thấy bản cần rõ ràng với Thái t.ử điện hạ.
Tam hoàng t.ử mở lời : “Giang Nguyệt Dạng, ngươi từ hướng hậu cung tới thế?”
“Thần tìm Hoàng hậu nương nương chút chuyện bẩm báo.”
Giang Nguyệt Dạng thấy xung quanh ai, bèn chắp tay hỏi Thái tử: “Thái t.ử điện hạ, thể mượn một bước chuyện chăng?”
Trong lòng Thái t.ử kìm niềm vui mừng, đây là đầu tiên Giang Nguyệt Dạng chủ động bắt chuyện với .
Tam hoàng t.ử thức thời tránh mặt nơi khác.
Giang Nguyệt Dạng cân nhắc từng lời : “Thái t.ử điện hạ, những lễ vật Người gửi tặng đều quá đỗi quý giá, thần thụ sủng nhược kinh, cảm thấy bất an lo sợ trong lòng.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nghe thấy lời , nụ nơi khóe môi Thái t.ử dần dần vụt tắt.
“Thần tham vọng gì lớn, cũng chẳng phụ nữ tôn quý nhất Đại Hạ, mong Điện hạ thành .”
Thái t.ử nàng, trầm mặc hồi lâu mới khó khăn mở miệng hỏi: “Nếu như cô... là Thái tử, liệu nàng bằng lòng ?”
“Điện hạ, đời nếu như.”
“Giang Nguyệt Dạng!” Thái t.ử gắt lên một tiếng.
Giang Nguyệt Dạng Thái t.ử dọa cho giật thót tim, Tam hoàng t.ử theo bản năng chạy vội tới chắn giữa hai .
“Hoàng ...”
Thái t.ử nhận thất thố, hít sâu một hạ thấp giọng : “Nàng chỉ cần trả lời cô, nàng nguyện ý ?”
Giang Nguyệt Dạng mím môi: “Thần... .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-136-than-khong-muon.html.]
Nửa ngày , Thái t.ử cụp mắt đáp: “Được, cô như nàng mong .”
Tam hoàng t.ử thấy trạng thái của Thái t.ử , liền xua tay hiệu cho Giang Nguyệt Dạng rời , còn thì ở im lặng bên cạnh Thái tử.
Không qua bao lâu, Thái t.ử nhấc bước, nhưng về hướng Thái Hòa Điện.
Tam hoàng t.ử lẳng lặng theo lưng , Giang Nguyệt Dạng rốt cuộc cũng ngả bài thẳng .
Không Hoàng mất bao lâu mới thể buông bỏ đây?
“Tam .” Thái t.ử chậm rãi lên tiếng.
“Hoàng , .”
“Mấy ngày nay vẫn luôn suy nghĩ... liệu thật lòng ái mộ nàng , chỉ là giữ nàng bên cạnh để phục vụ cho mục đích của riêng .”
Tam hoàng t.ử gì, lẳng lặng chờ tự đưa câu trả lời.
Thái t.ử tự giễu hai tiếng, cuối cùng cũng thêm lời nào nữa.
Phía ngoài Thái Hòa Điện.
Giang Nguyệt Dạng thẫn thờ như mất hồn, Giang Thượng thư gọi nàng mấy liền mà thấy phản ứng gì.
Hết cách, Giang Thượng thư thật sự yên tâm bèn kéo Quách Viện chính đây.
Quách Viện chính thấy dáng vẻ đờ đẫn của nàng, hai lời liền rút một cây ngân châm đ.â.m thẳng tay nàng.
“Á!”
Giang Nguyệt Dạng đau đớn hét lớn một tiếng, thuận tay tát mạnh một bạt tai ngoài.
“Chát!” Toàn trường tức khắc rơi tĩnh lặng.
Giang Nguyệt Dạng lúc tỉnh táo , bởi vì năm dấu ngón tay mặt Quách Viện chính hiện lên vô cùng rõ ràng.
“Quách... Quách Viện chính, thật xin , ngài... ngài chứ?”
Quách Viện chính giơ tay chạm nhẹ gò má, lập tức đau đến mức hít một ngụm khí lạnh. Chẳng cần soi gương ông cũng mặt sưng vù lên .
Giang Nguyệt Dạng thấy luống cuống sang Giang Thượng thư: “Cha...”
Giang Thượng thư quả thật ngờ khuê nữ nhà tặng cho một cú tát như trời giáng, nhất thời cũng chẳng .
Cuối cùng, ông chỉ thốt một câu: “Quách Viện chính, cần mời một thái y tới xem cho ngài .”
Quách Viện chính: “...”
Quách Viện chính lúc nên lời, nếu ông nhất định sẽ c.h.ử.i thẳng , sỉ nhục ai đấy hả?
lúc , đến giờ điện.
Quách Viện chính trừng mắt hai cha con một cái, ôm mặt về vị trí của , theo đoàn di chuyển trong.
Giang Thượng thư bất đắc dĩ Giang Nguyệt Dạng một cái, đó rảo bước lên phía .
Nguyên Đế khi an tọa, theo thói quen đưa mắt quét một vòng. Sau đó, ông phát hiện hai đứa con trai đích xuất của đều tới.
Ánh mắt chuyển, thấy Quách Viện chính với một bên mặt sưng vù như đầu heo.
Ông mở đến mắt hỏi: “Quách Viện chính, mặt của khanh thế ?”
Giang Nguyệt Dạng hổ cúi đầu bước : “Bệ hạ, là do thần bất cẩn đ.á.n.h Quách Viện chính.”
“... Ngươi vì đ.á.n.h ông ?”
“Bệ hạ, là thần lỡ tay thôi ạ, thần hề cố ý đ.á.n.h ngài .”
Giang Thượng thư bước kể đầu đuôi ngọn ngành chuyện xảy , đồng thời bày tỏ lời xin sâu sắc tới Quách Viện chính.
Khóe môi Nguyên Đế giật giật, nhưng cố nhịn : “Đã là vô tâm lỡ tay, hai vị ái khanh hãy tự giải quyết .”
“Tuân chỉ!”
Tiếp theo đó, buổi tảo triều chính thức bắt đầu.
Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ những lời cha nàng , liền phát hiện chỗ đúng.
[Tiểu Qua...]
[Ký chủ.] Hệ thống ngắt lời nàng, [Không cô bắt tham quan ? phát hiện còn một đại tham quan còn bự hơn nữa nè!]
Lời thốt , một quan viên vốn đang lén lút ngáp ngắn ngáp dài tức khắc tỉnh cả ngủ.
[Ai thế?]
Thấy ký chủ đ.á.n.h lạc hướng chú ý, hệ thống âm thầm thở phào một .