Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 135: Có Phải Ngươi Đang Hiểu Lầm Gì Về Bản Thân Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt Dạng dáng vẻ chột của Nguyên Đế là ngay ông còn nhớ chuyện quỵt tiền lương của .

 

[Bệ hạ đúng là đồ quỵt nợ mặt dày vô sỉ! Thanh Minh với Cốc Vũ mà gặp thì nửa năm tiền lương coi như đổ sông đổ biển .]

 

Hệ thống: [Ký chủ , cố ý hát bài ca ngược gió với cô . Cô chắc chắn là thể đòi tiền công từ chỗ Hoàng đế ?]

 

[Đương nhiên, trừ phi ông sợ chuyện quỵt nợ trả bàn dân thiên hạ . Sức ép của dư luận ở bất kỳ thời đại nào cũng là một thanh kiếm sắc bén thấy m.á.u là đoạt mạng.]

 

Nguyên Đế nuốt nước bọt một cái, chẳng chỉ là chút tiền cỏn con thôi , đến mức rùm beng cho cả thiên hạ đều chứ?

 

Hoàng hậu nương nương bất đắc dĩ đỡ trán, xem mớ bòng bong để bổn cung dọn dẹp .

 

Năm đó, rốt cuộc bổn cung trúng điểm nào ở Bệ hạ cơ chứ?

 

Ừm... hình như là trúng cái mặt của ông .

 

Nhan sắc hại mà...

 

Giang Nguyệt Dạng híp mắt , khóe môi nhếch lên, : “Bệ hạ, Người hiểu cũng , thần sẽ giải thích cho Người . Hôm qua, thần dẫn bọn Thanh Minh phố mua đồ, ai ngờ bọn họ bảo tiền.

 

Thần khi đó liền thấy lạ lùng, Bệ hạ là một hào phóng như , tùy tiện vung tay là thưởng cho thần thực ấp ngàn hộ. Bọn họ việc cho Bệ hạ, thể tiền chứ?”

 

Hoàng hậu nương nương nhịn , tiểu quỷ lém lỉnh còn đội cho Bệ hạ một cái mũ cao nữa chứ.

 

Chỉ là Bệ hạ dám tiếp chiêu thôi.

 

Giang Nguyệt Dạng tiếp tục : “Về , thần hỏi mới , hóa quản tiền tay Bệ hạ chịu phát bổng lộc hàng tháng cho bọn họ.”

 

Nàng vốn định thẳng là Nguyên Đế trả lương cho bọn họ, nhưng ngẫm vẫn cho ông một bậc thang để bước xuống.

 

Nguyên Đế chột sang hướng khác: “Có... chuyện ? Không nhỉ?”

 

Giang Nguyệt Dạng tức đến bật : [Xem Bệ hạ quyết tâm nhả tiền .]

 

[Ký chủ, thấy Hoàng đế lẽ trả, mà là trả nổi.]

 

[Ý ngươi là ?]

 

[Theo như , tư khố của ông hiện tại chỉ ba mươi vạn chín ngàn tám trăm sáu mươi văn tiền thôi.]

 

Thoạt thì vẻ nhiều đấy, nhưng quy đổi thì tới ba trăm mười lượng bạc. (Một lượng bạc 1000 văn)

 

Giang Nguyệt Dạng tính nhẩm theo bản năng, đó nghi ngờ tai vấn đề: [Tiểu Qua, ngươi tính sót mấy rương vàng thỏi ? Toàn bộ gia sản của Bệ hạ chỉ hơn 300 lượng bạc một chút thôi á?]

 

Hệ thống khẩy: [Hoàng đế vàng thỏi , chỉ mấy đồng tiền lẻ thôi.]

 

Nguyên Đế hổ giấu mặt bèn cúi gằm đầu xuống, nếu trong túi rỗng tuếch thì ai nợ lương gì chứ?

 

Hoàng hậu nương nương với tâm trạng phức tạp về phía Nguyên Đế, bà Bệ hạ nghèo, nhưng ngờ nghèo đến mức .

 

Giang Nguyệt Dạng quả thực ngờ Nguyên Đế nghèo rớt mồng tơi đến mức , kìm đưa mắt đầy thương hại ông.

 

Đường đường là một vị Hoàng đế, thế mà chỉ ngần tiền.

 

Hệ thống thấy liền hỏi: [Ký chủ, cô động lòng trắc ẩn ?]

 

Nghe thấy lời , mắt Nguyên Đế sáng lên, trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng.

 

giây tiếp theo, hy vọng tan thành mây khói.

 

[Không hề, thiếu nợ trả tiền là chuyện đương nhiên. Bọn Thanh Minh bán mạng kiếm tiền, còn đáng thương hơn Bệ hạ nhiều. Huống hồ, chẳng còn quốc khố ? Quốc khố lẽ cũng hết tiền?]

 

[Tiền trong quốc khố ông động . Cha cô Hộ bộ Thượng thư vô cùng thiết diện vô tư, Hoàng đế chẳng thể moi nổi một xu từ chỗ ông .]

 

[Ta quan tâm, hôm nay nhất định đòi tiền công cho bọn Thanh Minh. Bằng , sẽ bộ chuyện hổ của Bệ hạ thành một cuốn thoại bản, truyền khắp thiên hạ!]

 

Nguyên Đế: Coi như ngươi độc ác!

 

Giang Nguyệt Dạng thèm nhảm với hệ thống nữa, tiếp tục vì chiêu cùng Bệ hạ.

 

“Bệ hạ, chuyện , Người sai tra xét một cái là rõ ngay. Bọn Thanh Minh từng là của Người, chẳng lẽ Người còn hiểu rõ nhân phẩm của họ ?”

 

Nguyên Đế nhận thua: “Lát nữa Trẫm sẽ sai tra, nếu thật sự kẻ tham ô tiền công của bọn họ, Trẫm nhất định sẽ trả đủ tiền đó.”

 

“Bệ hạ cho tra ngay bây giờ ạ, thần đây đợi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-135-co-phai-nguoi-dang-hieu-lam-gi-ve-ban-than-khong.html.]

 

Nguyên Đế tiến thoái lưỡng nan, âm thầm đưa tay giật nhẹ vạt áo của Hoàng hậu nương nương.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nha đầu c.h.ế.t tiệt Giang Nguyệt Dạng khó chơi , hôm nay cầm tiền thì tuyệt đối sẽ chịu bỏ qua .

 

mà ông tiền để trả chứ!

 

Hoàng hậu nương nương khẽ thở dài một tiếng: “Tiểu Giang đại nhân, bổn cung tin ngươi, bọn Thanh Minh còn bao nhiêu tiền công nhận?”

 

“Nửa năm, hai tổng cộng một ngàn tám trăm lượng.”

 

“Tiền bổng nửa năm chẳng là một ngàn hai trăm lượng ?” Nguyên Đế nghiến răng nghiến lợi đưa câu hỏi.

 

Giang Nguyệt Dạng đương nhiên đáp: “Bệ hạ, bạc gửi trong tiền trang còn lãi cơ mà. Kéo dài nửa năm phát, chẳng lẽ nên bồi thường một chút ?”

 

Nguyên Đế định đó mà gọi là “một chút” ?

 

Kết quả liền thấy Giang Nguyệt Dạng với hệ thống: [Tiểu Qua, thấy đúng là một cô nương tấm lòng lương thiện ghê.]

 

Hệ thống: [... Ký chủ, cô đang đấy?]

 

Nguyên Đế: Ngươi hiểu lầm gì về bản ?

 

Giang Nguyệt Dạng hừ một tiếng với hệ thống: [Ta vạch trần chuyện Bệ hạ gài Thanh Chi bên cạnh , còn đem tiền lương ông nợ Thanh Chi đổi thành tiền lãi bồi thường, giữ thể diện cho ông hết mức , thế mà còn tính là lương thiện ?]

 

Hệ thống: [Tính chứ! Ký chủ là cô nương tấm lòng lương thiện nhất nhất nhất thế giới .]

 

Nguyên Đế lúc mới nhớ còn một tên Thanh Chi, lập tức ngậm chặt miệng dám hó hé thêm tiếng nào.

 

Hoàng hậu nương nương đúng lúc lên tiếng: “Tiểu Giang đại nhân lý, đúng là nên bồi thường. Người , lấy bạc đây.”

 

Chẳng mấy chốc, Thượng Cô Cô mang một trăm tám mươi lượng hoàng kim tới.

 

Giang Nguyệt Dạng những đĩnh vàng trong hộp, trong lòng cảm thán: [Vẫn là Hoàng hậu nương nương tài đại khí thô, nhiều tiền lắm của.]

 

[Đương nhiên !] Hệ thống phụ họa, [Nhà ngoại của Hoàng hậu, tài lực thể lọt top mười ở Đại Hạ đấy. Nhớ năm đó, Hoàng hậu chính là mang theo mười dặm hồng trang gả cho Hoàng đế đấy nhé.]

 

[Thế Bệ hạ đưa bao nhiêu sính lễ?]

 

[Chẳng bao nhiêu, theo tổ chế thông thường thôi. Đã những năm qua, Hoàng đế còn lục tục tiêu xài ít của hồi môn của Hoàng hậu nữa cơ.]

 

Giang Nguyệt Dạng chậc chậc hai tiếng: [Bệ hạ thật mất mặt nha, thế mà còn xài của hồi môn của vợ.]

 

Nguyên Đế Giang Nguyệt Dạng đến mức cả khuôn mặt nóng bừng lên, hai vành tai cũng đỏ gay như sắp nhỏ máu.

 

Hoàng hậu nương nương sợ Nguyên Đế thẹn quá hóa giận, liền mở miệng hỏi: “Tiểu Giang đại nhân, lượng vàng đúng ?”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức hồn: “ ạ, tạ nương nương thể tất.”

 

“Nhìn thời gian cũng còn sớm nữa, Tiểu Giang đại nhân chi bằng qua bên Thái Hòa Điện ?”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng điều chắp tay : “Vi thần cáo lui.”

 

Dứt lời, nàng khom lùi vài bước mới xoay ngoài điện.

 

Nàng thỏi vàng nâng trong tay, chợt nghĩ đến việc Nguyên Đế quỵt lương của bọn Thanh Minh, chắc chắn cũng quỵt luôn tiền lương của các ám vệ khác.

 

Nghĩ đến những ám vệ từng cứu , nàng cũng giúp đỡ họ một tay.

 

mà Bệ hạ tiền, mới thể khiến ông tiền nhỉ?

 

Giang Nguyệt Dạng bỗng nhiên nghĩ điều gì, hỏi: [Tiểu Qua, ngươi ai là quan tham ?]

 

[Ký chủ hỏi cái gì?]

 

[Ta để Bệ hạ tịch thu tài sản của tham quan, như ông sẽ tiền phát lương cho ám vệ .]

 

Nguyên Đế lời , trong lòng lập tức ấm áp hẳn lên, nha đầu Giang Nguyệt Dạng xem cũng chút lòng lương thiện đấy chứ.

 

Hệ thống: [Thì là thế...]

 

[Đừng thì là thế nữa.] Giang Nguyệt Dạng ngắt lời nó, [Mau xem .]

 

[Có.]

 

 

Loading...