Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 134: Xin Mời Bắt Đầu Màn Trình Diễn Của Bạn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bẩm Bệ hạ, Tiểu Giang đại nhân cầu kiến ạ.” Thượng Cô Cô lặp một nữa.

 

Nguyên Đế vén rèm giường bước xuống, chân trần về phía hai bước, ngóng về phía cửa điện hỏi: “Con bé tới đây gì?”

 

“Tiểu Giang đại nhân việc cầu kiến Bệ hạ và Nương nương.” Thượng Cô Cô cụp mắt sàn nhà trả lời.

 

“Không gặp gặp, con bé là đứa chỉ hận thể ngủ nướng tới tận trưa trật trưa trờ, sớm thế chạy tới đây chắc chắn chẳng chuyện gì lành cả.”

 

“Dạ.” Thượng Cô Cô định .

 

lúc , Hoàng hậu nương nương mặc xong y phục bước xuống giường.

 

Nàng tới bên cạnh Nguyên Đế, thuận miệng bảo: “Bệ hạ, trốn mùng một chứ chẳng trốn nổi ngày rằm .”

 

Nguyên Đế: “...”

 

Bên ngoài điện.

 

Thượng Cô Cô hành lễ với Giang Nguyệt Dạng: “Tiểu Giang đại nhân, Nương nương vẫn thức dậy, là ngài để hôm khác hãy tới?”

 

“Không cả, hạ quan thể đợi.” Giang Nguyệt Dạng híp mắt Thượng Cô Cô, “Trước giờ Bệ hạ lên triều, Nương nương hẳn là sẽ thức dậy chứ ạ?”

 

Thượng Cô Cô gượng đáp một tiếng, nàng thể phủ nhận, sẽ tổn hại tới thanh danh của Hoàng hậu nương nương.

 

Làm gì vị Hoàng hậu nào ngủ nướng đến tận mặt trời lên ba sào chứ?

 

Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh trong lòng: [Hoàng hậu nương nương bình thường chẳng bao giờ khó khác, chắc chắn là Bệ hạ gặp nên mới lấy Hoàng hậu nương nương bia đỡ đạn!

 

Uổng công còn nghĩ giữ thể diện cho ông , cố tình cung hơn nửa canh giờ để tìm ông chuyện riêng. Đã điều như thế, lát nữa sẽ mang thẳng chuyện lên giữa triều đình mà bóc phốt!]

 

Thượng Cô Cô: “...”

 

Hệ thống: [Nếu , ký chủ luôn bây giờ ?]

 

[Cũng , đây mỏi chân c.h.ế.t , về Văn Uyên Các chợp mắt thêm nửa canh giờ nữa cho sướng.]

 

Nghe thấy thế, Thượng Cô Cô nhanh nhảu sang đám cung nữ phân phó: “Các ngươi còn ngây đó gì, còn mau mang ghế cho Tiểu Giang đại nhân .”

 

“Không cần , để hôm khác tới cầu kiến Nương nương .” Giang Nguyệt Dạng chỉ hai quả sầu riêng chân, “Đây là trái cây biếu Nương nương, phiền cô cô chuyển giao giúp.”

 

Thấy nàng dứt lời liền lưng rời , Thượng Cô Cô vội vàng : “Tiểu Giang đại nhân xin dừng bước một lát, nô tỳ xem giúp ngài xem Nương nương dậy nhé.”

 

Giang Nguyệt Dạng ngập ngừng một lát gật đầu.

 

Thượng Cô Cô lập tức rảo bước thật nhanh trong, chốc lát tới mặt hai vị Đế Hậu.

 

Hoàng hậu nương nương đang hầu hạ Nguyên Đế long bào.

 

Nguyên Đế tiếng động sang: “Giang Nguyệt Dạng chứ?”

 

“Vẫn ạ.” Thượng Cô Cô nhíu mày đáp, “Bệ hạ, Nương nương, nô tỳ thấy tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân bảo rằng, nếu Bệ hạ chịu gặp nàng, nàng sẽ đem thẳng chuyện lên triều đình ạ.”

 

Hoàng hậu nương nương bật khúc khích: “Bệ hạ, thần sai chứ? Sớm muộn gì cũng đối mặt, cái gì tới thì chắc chắn sẽ tới. Biết chừng hôm nay Tiểu Giang đại nhân tới sớm thế là đang cố giữ gìn thể diện cho Bệ hạ đấy.”

 

“Nương nương đoán trúng phóc luôn ạ.” Thượng Cô Cô yếu ớt bồi thêm một câu.

 

Nguyên Đế: “...”

 

Nguyên Đế nhắm nghiền hai mắt nhận mệnh: “Cho con bé .”

 

Lát , Giang Nguyệt Dạng xách hai quả sầu riêng . Cung nữ vốn định giúp nàng một tay nhưng nàng khéo léo từ chối.

 

Nàng đặt hai quả sầu riêng xuống đất, chắp tay hành lễ: “Thần bái kiến Bệ hạ, bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

 

Nguyên Đế thấy sầu riêng là liền lộ biểu cảm ghét bỏ bài xích, còn Hoàng hậu nương nương thì hai mắt ngập tràn niềm vui mừng.

 

Lần quả sầu riêng do Anh Quốc Công phu nhân dâng tiến cung, bọn họ nghiên cứu qua nghiên cứu cũng chẳng nghiên cứu trò trống gì.

 

Cho nên cuối cùng, quả sầu riêng bọn họ bổ ăn thử.

 

Hoàng hậu nương nương và Tư Nông Tự Khanh vô cùng yêu thích, còn Nguyên Đế thì buồn nôn phát ớn.

 

Thấy Nguyên Đế chịu mở miệng miễn lễ, Hoàng hậu nương nương giơ tay ôn tồn : “Miễn lễ, ban tọa.”

 

Giang Nguyệt Dạng liền thẳng dậy, chỉ sầu riêng : “Nương nương, đây là một loại quả gọi là sầu riêng, mùi vị vô cùng đặc biệt. Thần cố ý mang tới biếu Nương nương, mong Nương nương sẽ thích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-134-xin-moi-bat-dau-man-trinh-dien-cua-ban.html.]

 

Hoàng hậu nương nương trong lòng mừng rỡ như điên, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên như : “Đa tạ Tiểu Giang đại nhân. Thứ gọi là sầu riêng từ xa ngửi thấy mùi hương nồng nàn , nhất định là ngon.”

 

Lời nàng dứt, Thượng Cô Cô cực kỳ tinh ý bước tới bê hai quả sầu riêng mang .

 

Giang Nguyệt Dạng ngạc nhiên mừng rỡ hỏi: “Nương nương cảm thấy thơm ạ?”

 

, mùi hương nồng nàn đậm đà.”

 

lúc , hệ thống cất giọng thắc mắc hỏi: [Ký chủ, hiểu nổi, tại mất công mang hai quả sầu riêng cung tặng cho Hoàng hậu nương nương gì? Chẳng cô đến để đòi tiền Hoàng đế ?]

 

Nguyên Đế thấy hai chữ “đòi tiền”, hai mắt trợn tròn!

 

Đòi tiền gì cơ chứ?

 

Trẫm nợ tiền ngươi từ bao giờ hả?

 

Lúc Nguyên Đế quên béng mất chuyện vẫn còn đang nợ lương suốt nửa năm trời.

 

Giang Nguyệt Dạng hì hì: [ là đang chuẩn sẵn hai phương án đấy. Hoàng hậu nương nương là điều, trọng thể diện, tính tình hiền lành bụng.

 

Vạn nhất Bệ hạ kiên quyết quỵt tiền chịu trả, Hoàng hậu nương nương nỡ Bệ hạ bắt nạt nên sẽ trả cho ông thì .]

 

[Ký chủ, cô đúng là đỉnh thật đấy.]

 

Nguyên Đế tự giễu nhếch khóe môi, rốt cuộc là ai bắt nạt ai hả trời?

 

Hoàng hậu nương nương che miệng trộm, cái nha đầu Giang Nguyệt Dạng đúng là lém lỉnh tinh quái thật đấy chứ.

 

Thấy kế hoạch dự phòng bày sẵn, Giang Nguyệt Dạng sang Nguyên Đế, chính thức chủ đề chính hôm nay.

 

Nguyên Đế thấy nàng sang liền chột lảng tránh ánh mắt một cách kỳ lạ.

 

nghĩ một chút, ông vô cùng chắc chắn rằng hề nợ tiền Giang Nguyệt Dạng, thế là hùng hồn ngẩng cao đầu .

 

Giang Nguyệt Dạng : “Bệ hạ, hôm nay thần cung cầu kiến, ngoài việc dâng tặng sầu riêng cho Hoàng hậu nương nương , thì còn một chuyện nữa ạ.”

 

Nguyên Đế mím môi .

 

Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt chờ đợi Nguyên Đế mở miệng hỏi nàng chuyện gì, Nguyên Đế hiểu tỏng tòng tong nhưng thèm phối hợp với nàng.

 

[Ủa... Sao Bệ hạ hỏi nhỉ?]

 

Hệ thống ha hả: [Ký chủ, cô là cái dạng việc thì chẳng bao giờ bước chân tới điện Tam Bảo. Hôm nay sáng sớm tinh mơ thế chạy cung cầu kiến, đến kẻ ngốc cũng là cô chẳng mang ý lành gì .]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Nghe , Hoàng hậu nương nương âm thầm nhéo mạnh cánh tay Nguyên Đế một cái.

 

Nguyên Đế đau điếng, suýt chút nữa bật thốt tiếng.

 

Dưới ánh mắt răn đe “ngoài nhưng trong giấu dao” của Hoàng hậu nương nương, Nguyên Đế mới miễn cưỡng tình nguyện mở miệng hỏi: “Ngươi còn chuyện gì nữa?”

 

Nghe thấy lời , Giang Nguyệt Dạng thầm : [Haha... Kẻ ngốc cũng chẳng ý , nhưng Bệ hạ thì nè.]

 

Nguyên Đế cảm thấy câu mắng mỏ của nàng quá mức thâm độc bẩn thỉu.

 

[Ký chủ, cô đang bảo Hoàng đế ngay cả kẻ ngốc cũng bằng đấy ?]

 

[ , là ngươi tự đấy chứ.]

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng lập tức sang trả lời vị Hoàng đế đang sầm mặt u ám : “Bệ hạ, thần là vì tiền lương tháng của Thanh Minh và Cốc Vũ mà tới đây, chính là hai thị vệ mà Bệ hạ ban cho thần đó ạ.”

 

Nguyên Đế tức khắc hiểu nàng tới đây để gì, nhưng ông cố tình giả ngu giả ngơ.

 

“Tiền lương của bọn họ thì liên quan gì tới trẫm? Đã thưởng bọn họ cho ngươi thì đương nhiên là ngươi tự phát lương cho bọn họ chứ.”

 

“Đạo lý thì đúng là đạo lý , nhưng tiền lương mà Bệ hạ nợ bọn họ đó, thể bắt thần phát cho ngài đúng ạ?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nguyên Đế tiếp tục giả ngây: “Trẫm hiểu ngươi đang cái gì.”

 

[Hừ Mình quả nhiên đoán sai chút nào, Bệ hạ chính là quỵt tiền lương nợ ! là ông chủ đen tối, nhà tư bản vô lương tâm!]

 

Hệ thống: [Tới ký chủ, xin mời bắt đầu màn trình diễn của cô!]

 

 

Loading...