Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 133: Ta Phải Đi Tìm Bệ Hạ Đòi Nợ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô nương khống chế sợ đến mặt mày trắng bệch, dám thở mạnh một tiếng, nước mắt lưng tròng quanh hốc mắt.

 

Tần Thời tung nhảy xuống ngựa, ánh mắt lạnh như băng giá chằm chằm gã đàn ông, gằn từng chữ: “Thả !”

 

“Lùi , để tao !”

 

Gã đàn ông dí sát lưỡi đao cổ cô nương , m.á.u tươi đỏ thắm rỉ từ làn da trắng ngần.

 

Tần Thời lập tức giơ tay, cả toán chậm rãi lùi hai bước.

 

Gã đàn ông nhếch mép, ánh mắt khinh miệt : “Đưa cho tao một con ngựa.”

 

Tần Thời mím môi , gã đàn ông thấy thế cứa thêm lưỡi đao cổ cô nương : “Đưa ngựa đây!”

 

“Được, đưa ngựa cho ngươi.”

 

Gã đàn ông vô cùng đắc ý: “Nhanh lên!”

 

Lúc , Giang Nguyệt Dạng lùi nép bên một cây cột, đó dùng “Ngôn Linh Chi Lực” lên gã đàn ông.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chỉ nàng cất giọng khẽ khàng: “Buông đao xuống.”

 

Dứt lời, bàn tay đang cầm đao của gã đàn ông đột ngột xòe , thanh đao trong tay “keng” một tiếng rơi phịch xuống đất.

 

Nhóm Tần Thời theo phản xạ định xông lên, nhưng gã đàn ông phản ứng cực nhanh, lập tức vươn tay bóp chặt cổ cô nương .

 

“Quỳ xuống, tự tát thật mạnh mặt , phép dừng !”

 

Gã đàn ông tức thì quỳ rạp xuống, đồng thời giáng những cái tát như trời giáng mặt . Tiếng bạt tai chát chúa vang lên liên hồi giòn giã lúc vô cùng rõ ràng.

 

Tần Thời nhanh như chớp lao tới giật cô nương về, những khác mặt tại hiện trường thấy gã đàn ông tự dưng tự tát mặt một cách khó hiểu đều ngơ ngác hoang mang tột độ.

 

Gã đàn ông những hoang mang mà còn cảm thấy kinh hoàng tột độ, gã thể khống chế nổi đôi tay của , cũng chẳng tài nào dậy .

 

Kể từ khi Dạ Vô Hấn chỉ lỗ hổng của “Ngôn Linh Chi Lực”, Giang Nguyệt Dạng từ chối trả hai trăm triệu điểm phí sửa chữa.

 

Thay đó, nàng hẳn một bài văn tế khiếu nại dài mấy nghìn chữ, yêu cầu Tổng hệ thống sửa miễn phí cho nàng.

 

Ban đầu, bên Tổng hệ thống kiên quyết đồng ý. về Giang Nguyệt Dạng dội b.o.m ngày nào cũng cả chục cái đơn khiếu nại đến mức phát phiền phát mệt, rốt cuộc đành thỏa hiệp.

 

Cho nên, “Ngôn Linh Chi Lực” của hiện tại, cho dù đối phương thấy chăng nữa thì cũng sẽ thao túng khống chế.

 

Tần Thời giơ tay đè xuống, hai tên sai dịch phía lập tức bước lên bắt giữ gã đàn ông.

 

Giang Nguyệt Dạng kịp thời lệnh: “Đứng dậy.”

 

Gã đàn ông bật phắt dậy, dọa hai tên sai dịch giật vội vàng dùng sức đè nghiến gã xuống .

 

Giang Nguyệt Dạng thấy gã đàn ông há miệng định la hét, lập tức hạ chỉ thị: “Ngậm miệng! Không cần tự tát nữa.”

 

Gã đàn ông dừng động tác tay , khuôn mặt tát sưng vù như đầu heo.

 

Tần Thời ôm mối nghi hoặc trong lòng sai giải gã đàn ông về Đại Lý Tự, đại lộ Chu Tước nhanh khôi phục vẻ nhộn nhịp huyên náo như lúc ban đầu.

 

Giang Nguyệt Dạng dẫn Thanh Minh và Thanh Chi bước một tiệm may đo y phục, mua cho mỗi hai bộ đồ mới.

 

Sau đó, nàng dắt bọn họ bước một tiệm vàng bạc. Tiệm vàng bạc buôn bán khấm khá cho lắm, lúc chẳng lấy một vị khách nào.

 

Giang Nguyệt Dạng bảo chưởng quầy mang hết trang sức bằng vàng trong tiệm , nàng nhấc một chiếc trâm vàng trong đó lên hỏi: “Thanh Chi, chiếc trâm thế nào?”

 

Chiếc trâm đến cỡ bằng ngón tay út, qua là cực kỳ đắt đỏ, Thanh Chi sức lắc đầu quầy quậy.

 

“Vậy cái thì ?” Giang Nguyệt Dạng cầm lên một chiếc vòng tay bằng vàng đầm tay nặng trĩu.

 

Thanh Chi vẫn lắc đầu: “Tiểu thư, đắt quá ạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng định bảo đắt , chẳng ngờ phía một phụ nhân bước tới khẩy: “Không mua nổi thì tránh đường .”

 

Phụ nhân dùng hình đẫy đà mập mạp của chen lấn hất Giang Nguyệt Dạng sang một bên, tiện tay cướp luôn chiếc vòng vàng tay nàng.

 

“Chưởng quầy, chiếc vòng lấy.”

 

“Chậm !” Giang Nguyệt Dạng giật chiếc vòng vàng , “Vị phu nhân , phàm chuyện gì cũng , còn chọn xong .”

 

“Bớt ở đây bộ tịch , ngươi tiền đấy?” Phụ nhân móc từ túi tiền hai đồng tiền lẻ đặt tay Giang Nguyệt Dạng, “Đi , chỗ khác mà chơi.”

 

Giang Nguyệt Dạng hai đồng tiền lẻ trong tay mà tức bật : [Tiểu Qua, hôm nay trông nghèo kiết xác lắm ?]

 

Hệ thống : [Ký chủ ơi, cô thông cảm chút . Phu quân của bà hôn môi với biểu của bà ngay mặt bà mà bà còn chẳng thấy . Thị lực kém cỏi cỡ đó thì cô đừng trông mong bà nhận cô là giàu gì.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-133-ta-phai-di-tim-be-ha-doi-no.html.]

[Ngươi đùa đấy ? Bà mù, hôn sờ sờ mặt thấy ?]

 

Phụ nhân và chưởng quầy thấy tiếng lòng đều sững sờ ngây .

 

Lát , chưởng quầy mới kịp phản ứng hỏi: “Cô nương lẽ nào chính là Tiểu Giang đại nhân?”

 

“Ngươi nhận ?”

 

“Đại nhân từ trong cung , thảo dân ngẫu nhiên trông thấy qua.”

 

Đây chẳng qua chỉ là cái cớ, sở dĩ ông nhận Giang Nguyệt Dạng là vì tiếng lòng.

 

Phụ nhân về vụ tiếng lòng, nhưng bà từ miệng chưởng quầy Giang Nguyệt Dạng là một vị quan.

 

, dám ăn hàm hồ nữa.

 

Hệ thống đáp: [Ký chủ, cô cứ tưởng tượng cảnh tượng bà đang ôm ấp phu quân , còn biểu ngay lưng bà là cô sẽ hiểu vì thấy .]

 

Giang Nguyệt Dạng tức khắc hiểu : [Không ngờ ở đây cũng chơi bạo dữ , mở mang tầm mắt thật.]

 

Chưởng quầy cũng lập tức hiểu, đến gan thật đấy!

 

Phụ nhân thoạt đầu hiểu, nhưng ngẫm nghĩ một chốc là thông suốt ngay.

 

[Vẫn hết nha! Phu quân bà lừa đuổi bà ngoài dạo phố, lúc đang ở nhà cùng biểu tắm uyên ương nghịch nước kìa.]

 

Phụ nhân tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, tức thì chẳng màng chuyện là thật giả, lập tức định phóng về nhà xem cho nhẽ.

 

Có điều, khi lấy hai đồng tiền lẻ trong tay Giang Nguyệt Dạng, quỳ rạp xuống.

 

“Là dân phụ mắt như mù, xin đại nhân thứ tội.”

 

Người cũng quỳ xuống xin , Giang Nguyệt Dạng cũng chẳng tiện đằng chân lân đằng đầu ép quá đáng, liền phất tay cho bà rời .

 

Phụ nhân , chưởng quầy nhiệt tình tiếp đãi Giang Nguyệt Dạng, thậm chí còn miễn phí bộ cho nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng dứt khoát từ chối, nàng cũng chẳng đám ngự sử dâng sớ vạch tội nữa .

 

Cuối cùng, nàng mua hai chiếc trâm vàng và hai chiếc vòng tay vàng, bốn mỗi một món.

 

Chưởng quầy nàng mua về để tặng cho hạ nhân thì khỏi cảm thán trong lòng đúng là đại gia lắm tiền nhiều của.

 

Ngày đêm luân chuyển, vầng thái dương từ từ nhô lên ở hướng đông.

 

Giang Nguyệt Dạng dậy thật sớm, còn ánh mắt thể tin nổi của Hương Lăng mà nhanh chóng rửa mặt chải chuốt gọn gàng.

 

“Tiểu thư, hôm nay cung sớm thế việc gì ạ?” Hương Lăng nhịn hỏi một câu.

 

“Ừm, tìm Bệ hạ đòi nợ.”

 

Hương Lăng: “...”

 

Hệ thống âm thầm phấn khích, Hoàng đế sắp thét đây.

 

Sau một tuần , Giang Nguyệt Dạng lấy hai quả sầu riêng đưa cho Thanh Chi xách, còn thì giấu một hộp điểm tâm xuất phát cung.

 

Lúc đến cổng cung, thấy vị thị vệ cấm quân da ngăm vẫn còn sống sờ sờ khỏe mạnh, nàng khỏi mỉm nhẹ.

 

Nàng đặt hai quả sầu riêng mặt thị vệ cấm quân, thị vệ cấm quân liếc một cái liền cho nàng .

 

Trên đường tới Ninh An Cung, một tiểu thái giám thấy nàng xách sầu riêng bèn chủ động chạy tới giúp đỡ.

 

Cứ như , nàng dựa khuôn mặt của thông suốt ai cản trở tới tận cửa Ninh An Cung.

 

Lúc , Nguyên Đế và Hoàng hậu vẫn rời giường.

 

Thượng Cô Cô của Ninh An Cung đối với việc Giang Nguyệt Dạng tới cầu kiến Hoàng hậu nương nương từ sớm thế cảm thấy chút bất ngờ.

 

Đồng thời, trong lòng cũng dâng lên một cỗ bất an.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy Thượng Cô Cô yên động đậy, mỉm mở lời: “Làm phiền cô cô giúp hạ quan thông truyền một tiếng.”

 

“Tiểu Giang đại nhân xin mời đợi ngoài điện một lát.”

 

Dứt lời, Thượng Cô Cô xoay trong.

 

Thượng Cô Cô rón rén tới giường, khẽ giọng bẩm báo: “Bệ hạ, Nương nương, Tiểu Giang đại nhân cầu kiến.”

 

Nguyên Đế như bệnh giật bật dậy: “Ngươi bảo ai cầu kiến cơ?”

 

 

Loading...