Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 132: Vặn Rớt Đầu Ông Ta Luôn
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho dù là Khổng Tế Tửu xưa nay vững như bàn thạch cũng bộ dạng của dọa cho giật , suýt chút nữa cơm trong miệng nghẹn họng.
Ông từng thấy Bùi Ngôn thất thố đến mức bao giờ, đây rốt cuộc là xảy đại sự kinh thiên động địa gì?
Thê t.ử theo chạy mất ?
Bùi Ngôn thấy Khổng Tế Tửu lời nào càng sốt ruột hơn.
“Tế Tửu đại nhân, hạ quan về nhà. Không về nhanh là hạ quan sắp mất nương t.ử .”
Nương t.ử sáng nay lúc tiễn cửa, năng cứ là lạ, trong mắt còn ngấn lệ nữa.
Bây giờ ngẫm , rõ ràng là nàng đang lời từ biệt mà!
Khổng Tế Tửu: “...”
Khổng Tế Tửu phất phất tay, nương t.ử sắp mất tới nơi mà còn đây xin nghỉ phép, cái tên Bùi Ngôn đúng là quá mức nề nếp chu .
Bùi Ngôn xoay chạy vội ngoài, Giang Nguyệt Dạng thấy động tĩnh bước thì chỉ kịp thấy bóng lưng vút qua trong chớp mắt của Bùi Ngôn.
Vốn sinh mang sẵn tính hiếu kỳ đầy , Giang Nguyệt Dạng túm bừa một kẻ may mắn qua đường hỏi: “Bùi đại nhân định thế ?”
Kẻ may mắn chắp tay đáp: “Hạ quan rõ, hạ quan chỉ thấy Bùi đại nhân từ trong phòng việc của Khổng Tế Tửu vội vã chạy thục mạng ngoài thôi.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng liền về phòng việc của .
Một lát , nàng ôm một xấp giấy , hướng về phía phòng việc của Khổng Tế Tửu.
Khổng Tế Tửu tiếng bước chân ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng xấp bản thảo tay nàng.
Ông điềm nhiên hỏi: “Tiểu Giang đại nhân, ngài việc gì chăng?”
Giang Nguyệt Dạng hất cằm về phía ông, hiệu bảo ông dọn dẹp đống cơm canh ăn dở mặt bàn cho sạch sẽ.
Khổng Tế Tửu: “...”
Khổng Tế Tửu cạn lời một lúc, mới tự tay dọn dẹp thức ăn bàn dẹp sang một bên.
Giang Nguyệt Dạng đặt xấp bản thảo trong tay xuống mặt Khổng Tế Tửu: “Tế Tửu đại nhân, đây là sổ tay trồng trọt nhờ Bùi đại nhân thành, phiền Tế Tửu chuyển giao giúp cho Tư Nông Tự Khanh.”
Khổng Tế Tửu đưa tay lật xem vài tờ, đó biểu thị sẽ chuyển giúp.
Lát , thấy Giang Nguyệt Dạng vẫn nguyên tại chỗ nhúc nhích, ông nghi hoặc hỏi: “Còn việc gì nữa ?”
Giang Nguyệt Dạng toe toét : “Tế Tửu đại nhân, Bùi đại nhân vội vàng thế ạ?”
“Ta phái chút việc.” Khổng Tế Tửu trả lời vô cùng dứt khoát.
Giang Nguyệt Dạng “ồ” một tiếng, theo bản năng định hỏi việc gì, nhưng Khổng Tế Tửu cho nàng cơ hội mở miệng.
“Bớt ngóng , đây chuyện ngài nên .”
Giang Nguyệt Dạng bĩu môi: “Hạ quan cáo lui.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau đó, nàng chắp hai tay lưng ngoài.
Khổng Tế Tửu nàng tuổi còn nhỏ tí mà bắt chước chắp tay lưng , lắc đầu bật .
Cùng lúc đó ở phía bên , Bùi Ngôn bước thoăn thoắt, hận thể co cẳng chạy một mạch, nhưng trong cung cấm chạy nhanh.
Một khắc , Bùi Ngôn xuất hiện ở cửa cung. Chỉ thấy bước chân qua khỏi cổng cung một bước liền vén vạt quan phục lên co giò chạy thục mạng.
Thị vệ cấm quân chỉ liếc mắt một cái thu hồi tầm mắt, vị ngày mai chắc chắn ngự sử vạch tội .
Chẳng bao lâu , Giang Nguyệt Dạng cũng ngoài.
Nàng thấy vị thị vệ cấm quân nước da đen ngăm buổi sáng ở đó, bèn thuận miệng hỏi một câu.
“Đại ca thị vệ da ngăm phụ trách kiểm tra buổi sáng ở đây thế?”
Người thị vệ cấm quân hỏi ôm quyền đáp: “Bẩm Tiểu Giang đại nhân, việc bận nên xin nghỉ về nhà ạ.”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu, xoay về phía xe ngựa nhà .
Xem vị thị vệ lọt tai lời của , chỉ là phu thê bọn họ hóa giải hiểu lầm .
Thanh Chi đặt bậc thang xuống, Giang Nguyệt Dạng trèo lên xe ngựa y phục xong bước xuống.
“Hôm nay xe nữa, Thanh Chi ngươi dạo phố cùng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-132-van-rot-dau-ong-ta-luon.html.]
Dạo Hương Lăng chẳng thèm đón nàng nữa, suốt ngày cứ lẽo đẽo bám đuôi m.ô.n.g Lăng Phong phụ giúp.
Có điều là giúp cho hỏng việc thêm.
Tính đến tối hôm qua, Hương Lăng vần c.h.ế.t tươi ba chậu hoa cỏ mà Lăng Phong dày công chăm sóc tỉ mỉ.
Giang Nguyệt Dạng : “Thanh Chi, thấy ngươi chẳng mấy món trang sức, chúng mua vài món nhé?”
“Tiểu thư, nô tỳ cần trang sức ạ.”
“Nói bậy, gì cô nương nào cần trang sức chứ.”
Thanh Chi lộ vẻ khó xử: “Tiểu thư, nô tỳ bao nhiêu bạc.”
“Hóa ngươi lo lắng chuyện ?” Giang Nguyệt Dạng vỗ n.g.ự.c bôm bốp, “Tiểu thư tiền, cứ mua tẹt ga .”
[Tiểu Qua, cái nghề ám vệ kiếm tiền ? Theo lý mà , công việc l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao thế thì tiền lương cao ngất ngưởng chứ! Sao Thanh Chi bảo tiền nhỉ?]
Hệ thống phì : [Bởi vì Hoàng đế hết tiền, còn ki bo bủn xỉn. Đã thế, Hoàng đế đến tận bây giờ vẫn còn nợ bọn họ nửa năm tiền lương tháng kìa.]
[Cái gì? Bệ hạ nợ lương bọn họ tận nửa năm á? là đồ chủ bóc lột vô lương tâm! Cũng chỉ đám Thanh Chi mới nhịn nổi thôi, đổi là , ba ngày phát lương là vặn rớt đầu ông luôn !]
Thanh Chi & Thanh Minh:!!! Vẫn tiểu thư thù dai, nhưng ngờ tiểu thư còn chút bạo lực như thế .
Hệ thống nhịn bảo: [Ký chủ vì Hoàng đế đưa ba bọn họ cho cô ?]
[Tại ?]
[Bởi vì ba bọn Thanh Chi lời nhất, ông cảm thấy c.ắ.n rứt lương tâm, nên mới tìm cho bọn họ một chủ t.ử lắm tiền nhiều của như cô đấy.]
[Ngươi sai .] Giang Nguyệt Dạng khẩy một tiếng, [Bệ hạ lẽ chút c.ắ.n rứt lương tâm thật, nhưng phần nhiều là vì quỵt luôn tiền lương của bọn họ thì !]
Thanh Chi và Thanh Minh ngấm ngầm gật đầu đồng tình, bọn họ cũng thấu tâm tư nhỏ mọn đó của Bệ hạ .
bây giờ?
Bọn họ lá gan dám vặn rớt đầu Bệ hạ xuống chứ.
Hệ thống bộ dạng của nàng là nàng nhịn nổi , chừng nhớ tới kiếp từng nợ lương cuối cùng việc quá sức mà đột t.ử đầy uất ức .
[Ký chủ định thế nào?]
[Bọn họ giờ là của , giúp bọn họ đòi tiền lương.]
Mắt Thanh Chi và Thanh Minh đồng loạt sáng rực lên, thật ?
Hệ thống: [Tiền lương của Thanh Minh và Cốc Vũ thì cô thể đòi, nhưng tiền lương của Thanh Chi thì cô đòi kiểu gì? Trên danh nghĩa con bé là tỳ nữ do cha cô tìm cho cô mà.]
Thanh Chi:... Suýt chút nữa quên mất lai lịch rõ ràng của .
[Chuyện gì khó .] Giang Nguyệt Dạng tự tin tràn trề, [Nợ lương thì bồi thường chứ, đến lúc đó đòi Bệ hạ nhiều hơn một chút, chẳng là lấy phần lương của Thanh Chi .]
Thanh Chi cảm động vô cùng, tiểu thư thật quá .
Hiệu suất việc của ký chủ xưa nay luôn nhanh nhẹn, ước chừng ngày mai là sẽ tìm Hoàng đế đòi lương ngay.
Thật mong ngày mai đến thật nhanh.
Chẳng từ lúc nào, ba tới đại lộ Chu Tước. Trên phố qua kẻ nườm nượp, tiếng rao hàng vang lên dứt.
Thỉnh thoảng vài tốp trẻ con ríu rít rủ chạy ngang qua, tiếng đùa vang vọng, khắc họa cảnh tượng quốc thái dân an.
Thế nhưng chốc lát , tiếng đùa của lũ trẻ đột ngột im bặt, kéo theo đó là những tiếng thét kinh hoàng và tiếng vó ngựa dồn dập hỗn loạn.
Giang Nguyệt Dạng thoắt cái đầu , chỉ thấy một gã đàn ông đang cưỡi ngựa phi như điên tới, phía là một toán sai dịch Đại Lý Tự đang ráo riết đuổi theo.
“Mọi cẩn thận, mau tránh !” Tần Thời thúc ngựa đuổi theo ở hàng đầu tiên.
Khách bộ hành giữa đường vội vã né sang hai bên, nhưng mấy đứa trẻ sợ đến mức đực mặt tại chỗ nhúc nhích.
“Thanh Minh, cứu !”
Thanh Minh và Thanh Chi lập tức lao vút tới ôm lấy mấy đứa trẻ né sang một bên, Thanh Minh còn tiện chân đá mạnh bụng ngựa một cú.
Con ngựa hoảng loạn hất gã đàn ông ngã nhào xuống đất. gã lập tức bò dậy nhanh, đó xông thẳng một cửa tiệm bên đường bắt cóc một cô nương con tin.
“Thả tao , bằng tao g.i.ế.c ả!”