Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 131: Trai Thẳng Bằng Thép

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Tại ? Ông phương diện ?]

 

[Không , hai bọn họ đều vấn đề gì, cũng chẳng liên hôn, Bùi đại nhân còn vô cùng thích Bùi phu nhân nữa.] Hệ thống phán đoán mấy câu hỏi tiếp theo của Giang Nguyệt Dạng.

 

Bùi Ngôn: “... Tiểu Giang đại nhân, chiếc trâm quá mức quý giá, hạ quan thể nhận.”

 

Chiếc trâm Giang Nguyệt Dạng tặng tuy chỉ là trâm bạc, nhưng ngặt nỗi nó là bạc đặc ruột.

 

Nhìn sơ qua cũng nặng tầm năm sáu lượng bạc.

 

Phải rằng, Bùi Ngôn chỉ là một Biên tu thất phẩm, bổng lộc mỗi tháng cũng chỉ bốn lượng bạc mà thôi.

 

“Nhận , nhận mà.” Giang Nguyệt Dạng nhét chiếc trâm tay , “Những việc vốn dĩ là công vụ của , nhờ ngươi giúp đỡ đương nhiên trả thù lao . Vả , cho dù là chép sách cho hiệu sách thì cũng tiền công mà.”

 

“Chép sách cho hiệu sách chỉ mấy chục văn thôi...”

 

“Cũng như cả thôi, do rộng rãi hơn.” Giang Nguyệt Dạng vờ vui, “Nếu ngươi nhận, chẳng dám nhờ ngươi giúp đỡ nữa .”

 

Bùi Ngôn thấy khước từ đành nhận lấy, vốn cũng chẳng loại đạm bạc danh lợi gì.

 

Thế gian mấy ai mà thích đồ vàng bạc trắng tinh chứ?

 

Giang Nguyệt Dạng thấy nhận chiếc trâm thì hài lòng mỉm .

 

Đồng thời, nàng cũng quên hỏi tiếp: [Tiểu Qua, Bùi đại nhân và Bùi phu nhân vì mãi vẫn viên phòng? Là do Bùi phu nhân ?]

 

[Không, Bùi phu nhân thèm viên phòng đến mức sắp phát điên lên kìa!]

 

Bùi Ngôn chấn kinh trừng đến hai mắt: “!!!”

 

[Thế rốt cuộc là vì ?] Giang Nguyệt Dạng cũng cho lú luôn .

 

lúc , bữa trưa đưa tới.

 

Giang Nguyệt Dạng khách sáo một câu: “Bùi đại nhân, ở ăn cùng luôn nhé.”

 

“Được ạ!” Bùi Ngôn dứt khoát đáp một tiếng.

 

Giang Nguyệt Dạng ngẩn , nàng chỉ là... khách sáo chút thôi mà.

 

lời khỏi miệng, nàng cũng chẳng tiện nuốt lời đổi ý.

 

Hai phần cơm trưa đặt bàn ăn, phần cơm của Giang Nguyệt Dạng nhiều hơn của Bùi Ngôn một món mặn.

 

“Sao thức ăn của chúng khác thế?”

 

Bùi Ngôn đáp: “Bệ hạ Tiểu Giang đại nhân vẫn đang ở tuổi lớn, cần ăn nhiều một chút, ăn ngon một chút, nên dặn Ngự thiện phòng chuẩn thêm một món mặn cho ngài.”

 

Giang Nguyệt Dạng nhàn nhạt “ồ” một tiếng, nhưng độ cong nơi khóe miệng và tiếng lòng bán nàng.

 

[Nói một cách công tâm thì Bệ hạ thật cũng khá đấy chứ, chỉ là thi thoảng dở chứng giận dỗi với ngáo ngơ thôi.]

 

Nguyên Đế: Ngươi nhất thiết thêm câu cuối cùng ?

 

Bùi Ngôn chẳng còn tâm trí mà quản Nguyên Đế thế nào, lúc vô cùng cho rõ ý tứ của câu “Bùi phu nhân thèm viên phòng đến mức sắp phát điên lên ”.

 

Hệ thống tán đồng “ừm” một tiếng: [Nhìn chung thì cũng tệ. Ký chủ, quả dưa của Bùi đại nhân ngay bây giờ ?]

 

[Muốn chứ, món đưa cơm luôn.]

 

Giang Nguyệt Dạng đẩy một đĩa thức ăn mặn của sang cho Bùi Ngôn: “Sức ăn của hạn, Bùi đại nhân ăn nhiều một chút nhé, đừng để lãng phí.”

 

Bùi Ngôn ngơ ngác đáp một tiếng, tâm tư chẳng để cơm canh.

 

Hệ thống : [Bùi phu nhân là bạch nguyệt quang của Bùi đại nhân, nhưng vị bạch nguyệt quang yêu một khác. Hơn nữa, còn thất và m.a.n.g t.h.a.i con của . Tên tra nam chịu trách nhiệm, ngoắt cưới một cô nương khác. Bùi đại nhân khi chuyện liền chẳng hai lời, lập tức tới cửa cầu hôn.]

 

Nghe đến đây, Giang Nguyệt Dạng nhịn lén liếc Bùi Ngôn một cái, Bùi đại nhân đúng là chân ái đích thực nha!

 

[Nếu ông yêu đến thế, tại viên phòng với Bùi phu nhân? Ông chấp nhận cưới Bùi phu nhân thì chắc chắn sẽ để ý chuyện Bùi phu nhân còn trong trắng chứ?]

 

Bùi Ngôn gắp một miếng thịt mỡ bỏ miệng nhai nhai, cụp mắt thầm trả lời trong lòng: Bởi vì trong lòng nàng .

 

Hệ thống giải thích: [Không để ý, nhưng Bùi đại nhân cảm thấy Bùi phu nhân thích , nhân cơ hội yếu lòng mà chiếm đoạt. Lúc ban đầu thì Bùi phu nhân quả thật thích ông , nhưng đó dần dần yêu sâu đậm .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-131-trai-thang-bang-thep.html.]

 

Đũa tay Bùi Ngôn khựng , yêu... yêu sâu đậm ư?

 

[Rồi nữa?]

 

[Sau đó Bùi phu nhân liền bắt đầu chủ động với Bùi đại nhân, ngặt nỗi năng ngượng ngùng gượng gạo. Rõ ràng là dâng trọn cả thể xác lẫn tâm hồn cho Bùi đại nhân, thế nhưng lời thốt khỏi miệng biến thành tròn nghĩa vụ của thê tử.

 

Bùi đại nhân xong mấy lời thì tức giận vô cùng, bảo rằng cưới nàng là vì yêu thích, chứ thèm khát xác của nàng!]

 

Giang Nguyệt Dạng thở dài: [Hiểu lầm chính là từ đây mà đấy. thấy trong chuyện tình cảm, hai bên cứ thẳng thắn thành thật với chút thì hơn.]

 

[Ký chủ tự thấy bản đủ thẳng thắn ?]

 

[ thế mà còn đủ thẳng thắn á?]

 

Hệ thống : [Cũng đúng, vì với mấy cô nương ở đây thì cô xem như là vô cùng thẳng thắn .]

 

Trong lòng Bùi Ngôn sốt ruột như lửa đốt, mau chóng rõ những khúc mắc uẩn khúc bên trong, bởi vì cảm giác dường như bản bỏ lỡ quá nhiều điều.

 

Giang Nguyệt Dạng bĩu môi, nàng mà dám chơi bài thẳng huỵch toẹt như thời hiện đại thì sợ là sẽ dọa chạy mất dép.

 

[Đừng nhảm nữa, mau tiếp .]

 

Hệ thống tiếp tục: [Bùi phu nhân Bùi đại nhân hiểu lầm ý , nhưng nàng ngượng ngùng dám chủ động nhắc chuyện viên phòng.

 

Về , nàng nghĩ một cách. Nàng mời Bùi đại nhân uống rượu, tự chuốc cho say mèm. Cứ đinh ninh rằng tác dụng của men rượu, Bùi đại nhân dù cũng sẽ mê động lòng chứ gì?

 

Kết quả sáng hôm tỉnh dậy, bản quần áo chỉnh tề ngay ngắn giường, bên cạnh chẳng lấy một bóng .

 

Bùi phu nhân lúc đó tức đến mức hộc máu, tự tắm rửa sạch sẽ, chuốc say đóng gói dâng tới tận miệng Bùi đại nhân , rốt cuộc Bùi đại nhân chẳng nhận đây là cơ hội cố tình tạo .]

 

[Hahaha...]

 

Giang Nguyệt Dạng lúc nên , nhưng nàng thật sự nhịn nổi.

 

[Cái giống hệt miếng hài mạng “Em say thì cơ hội” ghê á. Tiếc là áp dụng lên quân t.ử chính trực như Bùi đại nhân thì vô dụng.]

 

Bùi Ngôn: “...”

 

Bùi Ngôn cẩn thận hồi tưởng , hình như đúng là chuyện như thế thật. Hóa hôm đó, nàng là chuốc say cả nàng lẫn !

 

mà, tửu lượng của là ngàn chén say mà!

 

Hệ thống: [Nàng đúng là nghĩ như đó, nhưng nàng đ.á.n.h giá thấp sức nhẫn nại của Bùi đại nhân, cũng đ.á.n.h giá thấp tình yêu mà Bùi đại nhân dành cho nàng.

 

Cơ mà nàng cũng chẳng hề nản chí. Ngày nào nàng cũng vắt óc nghĩ đủ mưu kế để viên phòng, chỉ là kết quả buồn một chút.]

 

Hệ thống đến đây thì nhịn mấy tiếng: [Bùi phu nhân giả vờ sợ bóng tối, Bùi đại nhân liền thắp nến sáng rực cả căn phòng cho nàng. Bùi phu nhân giả vờ bóng đè gặp ác mộng, Bùi đại nhân liền bên đầu giường canh chừng cho nàng suốt cả đêm.

 

Bùi phu nhân giả ốm cởi quần áo, Bùi đại nhân bèn trói chặt hai tay nàng , còn đắp thêm ba bốn tầng chăn dày cộp.

 

Cuối cùng, Bùi phu nhân c.ắ.n răng tự hạ mị d.ư.ợ.c cho chính . Kết quả Bùi đại nhân thà ném nàng thùng nước đá chứ kiên quyết thèm đụng nàng.

 

Bởi vì ông nghĩ Bùi phu nhân là do tác dụng của t.h.u.ố.c mới biến thành như thế, sáng hôm nàng tỉnh dậy hối hận.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bùi phu nhân ông nghĩ , cứ ngỡ là ông vẫn để bụng chuyện còn trong trắng. Cho dù thích, thì trong lòng vẫn chê bai ghét bỏ.]

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu thở dài: [Tiếc là Bùi phu nhân tốn bao công sức như , mà Bùi đại nhân - cái tên trai thẳng bằng thép chẳng hiểu phong tình gì sất!]

 

Bùi Ngôn từ từ đặt đũa xuống, thu dọn thức ăn dùng hết cất hộp đồ ăn.

 

Dưới ánh mắt chăm chú của Giang Nguyệt Dạng, dậy: “Tiểu Giang đại nhân, hạ quan ăn xong , ngài cứ thong thả dùng bữa.”

 

Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác gật đầu, đưa mắt bước ngoài.

 

Bùi Ngôn bước chân khỏi phòng việc của Giang Nguyệt Dạng, liền rẽ ngoặt sải bước thẳng tới phòng việc của Khổng Tế Tửu.

 

Khổng Tế Tửu lúc vẫn đang dùng bữa trưa.

 

Giây , sắc mặt Bùi Ngôn còn bình tĩnh như .

 

Giây , Bùi Ngôn mếu máo gào nhào về phía Khổng Tế Tửu: “Tế Tửu đại nhân, hạ quan xin nghỉ phép!”

 

 

Loading...