Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 13: Thật Sự Có Thai Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:57:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóng xong quả dưa bở của Lâm Tố Tố, Giang Nguyệt Dạng bắt đầu chăm chú lựa chọn trang sức yêu thích.
nàng rằng, ở các gian phòng hai bên đều chẳng còn ai giữ nổi bình tĩnh, đặc biệt là phía Tần Thời.
Thôi Nguyên lén lút quan sát sắc mặt của đại nhân nhà , thấy mặt đổi sắc cũng chẳng rõ trong lòng đang nghĩ ngợi điều chi.
Chỉ là bầu khí xung quanh trầm xuống đến mức ngột ngạt nghẹt thở.
Tần Thời lúc đang suy nghĩ, ở gian phòng bên cạnh là ai, tại những chuyện ?
Những lời nàng rốt cuộc là thật ?
Qua một hồi lâu, Thôi Nguyên mới dè dặt mở lời thăm dò: “Đại nhân, ngài chứ?”
Tần Thời thu hồi suy nghĩ: “Ngươi ngóng xem, bao phòng sát vách là ai đang dùng.”
Thôi Nguyên vẫn yên: “Đại nhân, bây giờ cái quan trọng ? Việc quan trọng nhất lúc là điều tra cho rõ xem vị nương t.ử qua cửa của ngài thật sự tằng tịu với kẻ khác chứ.”
“Bảo ngươi thì ngươi cứ .” Giọng Tần Thời nặng hơn vài phần.
“Rõ, hạ quan ngóng ngay đây.”
Thôi Nguyên dậy mở cửa bước , vặn một tiểu nhị đang về phía bên , thế là gã bèn vẫy tay gọi tiểu nhị .
Tiểu nhị thấy liền lon ton chạy tới.
“Công t.ử gì sai bảo ạ?”
Thôi Nguyên móc từ thắt lưng một đồng bạc ném cho tiểu nhị, chỉ tay về phía gian phòng của Giang Nguyệt Dạng khẽ hỏi: “Bên trong đó là cô nương nhà nào thế?”
Tiểu nhị liếc cánh cửa bao phòng, cũng hạ giọng đáp: “Hồi nãy tiểu nhân thấy Lâm cô nương nhà Lễ bộ Thượng thư gọi vị khách bên trong là Giang cô nương, dường như là thiên kim nhà Giang Thượng thư ạ.”
Giang cô nương?
Thôi Nguyên bước phòng: “Ngài đều thấy cả chứ?”
Tần Thời rũ mi trầm ngâm. Đoạn thời gian , Giang Thượng thư bỗng dưng vô cớ mời uống , đó cố ý dẫn dắt điều tra con cháu nhà Lưu đại nhân.
Sáng nay lúc bãi triều, Bệ hạ giữ riêng để hỏi han về vụ án các thiếu nữ hãm hại đó.
Sau khi bẩm báo là do Giang Thượng thư cung cấp manh mối, Bệ hạ liền phất tay cho lui về.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chẳng lẽ, tất cả những điều đều do một tay Giang cô nương tra ?
nàng lấy từ những tin tức đó?
Vị nương t.ử qua cửa của thật sự gian tình với kẻ khác ư?
Thôi Nguyên thấy Tần Thời im lặng bèn mở miệng thúc giục: “Đại nhân, ngài một câu chứ! Có cần hạ quan điều tra nương t.ử cưới cùng gã biểu ca của ngài ?”
“Ngươi bảo ?”
Thôi Nguyên gãi gãi đầu: “Đại nhân, ngài cứ cho hạ quan một lời chắc nịch , kẻo hạ quan hiểu sai ý ngài.”
“Ta sở thích nuôi con giùm kẻ khác.”
“Được ! Hạ quan bảo đảm sẽ tra ngọn ngành rành mạch cho ngài!”
Lại phía bên , khi hai tỷ Lâm Tố Tố cùng hai vị Lý - Tào cô nương rời khỏi Linh Lung Các, liền lượt lên xe ngựa nhà về.
Trên đường , Tào cô nương và Lý cô nương kìm mà nghĩ ngợi, Lâm Tố Tố thật sự m.a.n.g t.h.a.i ?
Rốt cuộc là mang giọt m.á.u của ai?
Tần nhị công t.ử qua giống loại giữ phép tắc gia phong.
Hai nghĩ tới điểm liền giật thót tim, chẳng lẽ Lâm Tố Tố dám lưng Tần công t.ử vụng trộm câu dẫn dã nam nhân bên ngoài?
Nghĩ xong, các nàng kìm sự hả hê khi khác gặp nạn.
Lâm Tố Tố xưa nay luôn tự cho thanh cao, lúc nào cũng mang bộ mặt trịch thượng hơn , đủ đường khinh thường bọn họ.
Nếu để thiên hạ ả chuyện đồi bại nhục nhã , chắc chắn sẽ biến thành trò lớn nhất kinh thành.
Nhìn phía Lâm Tố Tố, Lâm Uyển Nhi bước lên xe gặng hỏi dồn dập xem ả t.h.a.i .
Lâm Tố Tố khăng khăng chối phăng, nhưng khi Lâm Uyển Nhi về phủ vẫn đem chuyện kể cho mẫu của bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-13-that-su-co-thai-roi.html.]
Lúc , Lâm đại thiếu phu nhân đang với nét mặt hốt hoảng vội vã tới viện của Lâm Tố Tố.
Còn Lâm Tố Tố khi trở về phòng liền yên, qua ngừng, trong lòng bấm đốt ngón tay tính toán ngày nguyệt sự.
Ả lẩm bẩm tự trấn an: “Chỉ mới chậm ba ngày thôi, thể nào, nhất định .”
Vương ma ma hầu hạ bên cạnh thấy ả từ lúc về cứ bồn chồn lo lắng yên bèn ái ngại hỏi: “Đại cô nương, thế? Có trong khỏe ?”
Lâm Tố Tố tức thì như tỉnh mộng, giọng run rẩy : “Ma ma, ... thấy tim đập loạn xạ khó chịu quá, bà mời Ôn đại phu tới bắt mạch khám cho xem.”
Ôn đại phu là đại phu của Bách Thảo Đường, cũng là đại phu quen thuộc chuyên dùng của Lâm gia, vạn nhất chuyện gì... cũng lo lộ ngoài.
“Được, , ma ma sai mời ngay.”
“Không , ma ma đích mời, cha nương lo lắng.”
Những kẻ khác ả chẳng tin nổi.
“Được, ma ma đích mời.”
Vương ma ma , chẳng ngờ Lâm đại thiếu phu nhân và Lâm Uyển Nhi lù lù ngay lưng bà cách đó xa.
“Đại thiếu phu nhân.”
Lâm đại thiếu phu nhân trấn tĩnh tinh thần, như chuyện gì dặn dò: “Vương ma ma, thấy trong khó ở, ngươi mời Ôn đại phu tới khám cho . Đi cửa , đừng để ai thấy.”
Nghe thấy lời , Vương ma ma vốn chứng kiến bao chuyện thâm cung bí sử chốn nội trạch, liên hệ với cử chỉ lạ lùng của Đại cô nương liền lờ mờ đoán vài phần.
Bà đầu liếc Lâm Tố Tố một cái, đó rảo bước nhanh ngoài, ôi cái cô nương ngốc nghếch của bà ơi!
“Nương...” Lâm Tố Tố yếu ớt cất tiếng gọi.
Lâm đại thiếu phu nhân bước tới mặt Lâm Tố Tố, vung tay tát thẳng một bạt tai giòn giã mặt ả.
Lâm Tố Tố đ.á.n.h đến mức lảo đảo cả , một bên má tức thì sưng đỏ lên, đủ thấy cái tát dùng lực mạnh tới mức nào.
“Sao đẻ cái thứ liêm sỉ như mày chứ! Chuyện mà truyền ngoài thì mặt mũi của Lâm gia đều mày bôi tro trát trấu hết sạch!”
“Nương, con , là... là biểu ca ép buộc con!”
Lâm đại thiếu phu nhân trừng mắt nha cận của Lâm Tố Tố, nha liền quỳ sụp xuống đất “bịch” một tiếng, cả run rẩy như cầy sấy.
“Hắn ép buộc mày?” Lâm đại thiếu phu nhân khẩy một tiếng đầy mỉa mai, “Hắn là cái thứ cặn bã gì còn rõ ? Nếu mày bật đèn xanh cho cơ hội thì mười lá gan cũng chẳng dám đụng một sợi tóc của mày!”
Lâm Tố Tố quỳ rạp xuống: “Nương, con sai . Chuyện tuyệt đối thể để ai , ông nội sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con mất.”
“Bây giờ mới sợ ? Trước khi cái trò nhơ nhuốc đồi bại đó mày nghĩ tới hậu quả ?”
“Nương... con , cứu con với.”
Nước mắt Lâm Tố Tố tuôn rơi lã chã, hốc mắt Lâm đại thiếu phu nhân cũng đỏ hoe ươn ướt, dù cũng là khúc ruột mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, nhẫn tâm trơ mắt con gái chỗ c.h.ế.t.
“Đứng dậy , để nghĩ xem giải quyết chuyện .”
Hơn một khắc , Vương ma ma dẫn theo Ôn đại phu từ cửa Lâm phủ , một mạch tiến thẳng tới viện của Lâm Tố Tố.
Ôn đại phu quen thuộc Lâm phủ, rõ đây đường tới viện của Lâm đại thiếu phu nhân, nhưng ông cũng chẳng buồn nhiều lời hỏi han.
Chốn hào môn vọng tộc, bớt , bớt , bớt là thượng sách.
Rất nhanh, bọn họ tới phòng của Lâm Tố Tố, lúc ả đang giường.
“Ôn đại phu, Tố Tố nhà kêu trong khó chịu, phiền ông xem thử mắc bệnh gì .”
Ôn đại phu bước tới, lấy gối kê tay từ trong hòm t.h.u.ố.c để bắt mạch.
Ông cẩn thận lắng mạch tượng hồi lâu, khẽ nhướn mày : “Đại cô nương gì đáng ngại, chỉ là ngủ ngon giấc thôi. Ta kê cho một thang an thần, uống hai ngày là khỏi.”
“Vậy thì quá, đa tạ Ôn đại phu, để tiễn ông ngoài.”
Ôn đại phu từ chối, hai cùng bước ngoài, tới một góc vắng .
“Nói .”
“Đại cô nương m.a.n.g t.h.a.i một tháng.”