Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 129: Những Gì Nàng Không Muốn, Ta Đều Sẽ Không Làm
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng chọc tiết heo lập tức im bặt biến mất.
Giang Nguyệt Dạng đe dọa: [Tiểu Qua, bây giờ lập tức ngay và luôn xóa sạch đoạn ghi hình đó cho , bằng sẽ cho nếm trải sự tàn khốc của mười tám tầng địa ngục một nữa!]
Hệ thống tức khắc nhớ chuyện xưa, lập tức thoăn thoắt xóa sạch đoạn ghi hình chừa một mảnh vụn.
Còn nhớ đó là hồi ký chủ sáu tuổi đang trong độ tuổi răng, bởi vì ký chủ cùng lúc rụng mất mấy cái răng cửa, cho nên mỗi thấy ký chủ mở miệng chuyện là nó nhịn mà bật .
Ký chủ cảnh cáo nó mấy , nhưng nào nó cũng kìm . Thế là nó liền tống thẳng phòng tối nhỏ giam cầm ròng rã suốt một trăm lẻ tám ngày.
Bên trong căn phòng tối tăm mịt mù chẳng thấy ánh mặt trời, nó tuyệt đối trải qua thêm một nào nữa .
Giang Nguyệt Dạng thấy đoạn ghi hình xóa sạch sẽ, liền nở nụ nửa miệng đầy thâm hiểm: [Tiểu Qua, tặng một câu : trò thì sẽ c.h.ế.t.]
Hệ thống ngoan ngoãn một tiếng.
Đến khi Giang Nguyệt Dạng rút thần thức của ngoài, bỗng nhiên phát hiện các đồng liêu xung quanh đều đang cách xa nàng tới ba trượng.
Nhìn dáng của một vài vị quan viên còn thể nhận bọn họ đang cố ý né tránh nàng mà bước .
Cứ như thể nàng là loài hồng thủy mãnh thú đáng sợ lắm .
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày, khó hiểu cất tiếng hỏi: [Tiểu Qua, bọn họ tự dưng trở nên kỳ quặc thế nhỉ? Lúc chẳng vẫn còn thiện hòa nhã ?]
[Ký chủ, để ý xem xảy chuyện gì.]
Vừa nãy, lúc Giang Nguyệt Dạng thốt lên câu “bà đây đếm đến ba”, các quan viên xung quanh nàng đều dấy lên một dự cảm chẳng lành, đó theo bản năng liền trốn thật xa.
Giang Thượng thư càng thái quá hơn, Giang Nguyệt Dạng mới thốt hai chữ “bà đây”, ông lập tức vén vạt áo chạy mất dép.
Bây giờ bóng dáng chẳng còn thấy tăm nữa.
Nói thật lòng, Giang Nguyệt Dạng chút cảm giác đả kích, nhưng cũng chỉ hụt hẫng trong một giây liền xòa cho qua.
[Hừ! Bọn họ chơi cùng , còn chẳng thèm chơi cùng một đám đàn ông già khọm như bọn họ chứ!]
Hệ thống nịnh bợ phụ họa: [ thế, thèm chơi với bọn họ! Ký chủ thể rủ Tam hoàng tử, Khổng Tế Tửu cùng Túc Quốc Công bọn họ cùng cô lập đám .]
Mấy điểm tên vội vàng tỏ vẻ bọn họ con nít ranh, từ lâu thèm chơi mấy cái trò ấu trĩ bực .
[Không thèm!] Giang Nguyệt Dạng gạt phăng đề nghị của hệ thống, [Thời gian của quý báu lắm, mới thèm lãng phí bọn họ .]
Lời dứt, Giang Nguyệt Dạng liền cảm giác khẽ kéo vạt áo của . Ngoảnh đầu , hóa là Lục Vân Đình.
“Ta chuyện với nàng.”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Ừm, .”
Hai ăn ý sóng vai cùng bước về phía , Lục Vân Đình cẩn thận điều chỉnh bước chân cho vặn với nàng, khẽ mở đôi môi mỏng.
“Khoai tây và khoai lang thể bán cho một ít ?” Lục Vân Đình giải thích, “Quân doanh của lương thảo đủ, cần gieo trồng lương thực để tự cung tự cấp.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng chậm rãi dừng bước.
Nàng đưa đôi mắt đầy vẻ nghi hoặc sang Lục Vân Đình, cái gì gọi là lương thảo đủ, cần tự cung tự cấp chứ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lương thảo chẳng là do triều đình……
Lục Vân Đình nỗi băn khoăn trong mắt nàng, nhưng hề thêm lời nào. Có những chuyện dù trong lòng hiểu rõ mười mươi, cũng tuyệt đối thể toạc bên ngoài.
Hệ thống : [Hoàng đế kiêng dè Lục Gia Quân, đám bên tự nhiên sẽ để cho Lục Gia Quân sống những ngày tháng quá êm . Cắt giảm quân nhu, bớt xén lương thảo đều là những thủ đoạn thường thấy của bọn họ.]
[Người thường bảo thỏ đói c.ắ.n quàng, bọn họ như chẳng lẽ sợ Lục Vân Đình thực sự dấy binh tạo phản ?]
Hệ thống trả lời, nó chỉ là một hệ thống mới nghề nên hiểu nhiều về mưu mô quyền thuật.
Giang Nguyệt Dạng khẽ thở dài một tiếng, về phía Lục Vân Đình đầy ẩn ý : “Ta thích chiến tranh, đặc biệt là cảnh một nhà tàn sát lẫn .”
“Ta cũng thích.”
“Ta thấy Bệ hạ vị Hoàng đế cũng khá đấy chứ.”
Lục Vân Đình lương thảo do Nguyên Đế bớt xén, cũng hiểu rõ giang sơn đổi chủ tất sẽ m.á.u chảy thành sông.
Đó là cảnh tượng mà chứng kiến.
Hắn hề bàn luận xem Nguyên Đế , chỉ sâu mắt Giang Nguyệt Dạng mà trầm giọng : “Những gì nàng , đều sẽ .”
Thình thịch! Thình thịch!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-129-nhung-gi-nang-khong-muon-ta-deu-se-khong-lam.html.]
Nhịp tim của Giang Nguyệt Dạng bỗng lỡ mất nửa nhịp, đây là đang tỏ tình đấy ?
Thấy nàng sững sờ phản ứng gì, Lục Vân Đình nhất thời chút hoảng loạn, liệu nàng hiểu ?
Có quá nóng vội ?
Rõ ràng mới chỉ trôi qua vài thở ngắn ngủi, nhưng cảm giác như trải qua một quãng thời gian dài đằng đẵng.
lúc chuẩn mở lời đường đột mạo phạm, Giang Nguyệt Dạng bỗng mỉm cất tiếng: “Lần tính.”
Lục Vân Đình nhất thời hiểu ý của nàng, mặt đầy vẻ mờ mịt khó hiểu.
“Ta còn kịp mặc chiếc váy thật , cũng cài cây trâm mà tặng , thế nên tính.”
Lục Vân Đình từ từ mở đến hai mắt, nơi đáy mắt vốn phẳng lặng như mặt hồ dần dần nhuốm đầy ý ấm áp, khóe môi càng kìm mà nhếch lên thật cao.
“Được, nhưng những lời hôm nay nàng ghi nhớ kỹ trong lòng, tuyệt đối đổi ý đấy.”
“Xem biểu hiện của .” Giang Nguyệt Dạng cất bước tiếp, “Chàng bao nhiêu khoai tây và khoai lang?”
“Càng nhiều càng .”
“Mặc dù mối quan hệ giữa chúng tầm thường, nhưng vẫn trả tiền đấy nhé.”
“Trả chứ.”
Giang Nguyệt Dạng đột nhiên nghĩ điều gì đó, hỏi: “Chàng tiền đấy? Nếu , thể tạm thời cho nợ.”
“Ta t.h.ả.m hại như nàng nghĩ .”
“Chàng mà thế thì sẽ mở miệng đòi giá trời đấy nhé.”
“Tùy ý nàng.”
Hai rảo bước về phía , Lục Vân Đình hộ tống nàng đến tận cửa Văn Uyên Các mới rời cung.
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Nguyên Đế khi rời khỏi Thái Hòa Điện liền chạy thẳng một mạch đến Ninh An Cung của Hoàng hậu, lúc đang sừng sững giữa đại điện.
Đối với sự xuất hiện của Nguyên Đế, Hoàng hậu nương nương cảm thấy chút bất ngờ, bởi vì giờ nếu Nguyên Đế ở triều thì cũng đang bận rộn phê duyệt tấu chương.
Hoàng hậu nương nương bước tới hành lễ với ông: “Bệ hạ giờ đến chỗ thần ? Liệu chuyện gì chăng?”
Nguyên Đế trả lời, chỉ phất tay cho lui bộ thái giám cùng cung nữ trong Ninh An Cung ngoài.
Đợi đến khi tất cả lui hết, Nguyên Đế lập tức nhào thẳng lòng Hoàng hậu nương nương.
“Khanh Khanh, con nha đầu c.h.ế.t tiệt Giang Nguyệt Dạng bắt nạt Trẫm.”
Hoàng hậu nương nương: “……”
Kể từ khi hai thành đến nay, Nguyên Đế hiếm khi gọi tên mật “Khanh Khanh” ban ngày.
Giang Nguyệt Dạng rốt cuộc chuyện gì tày đình, mà khiến Bệ hạ thất thố đến mức độ ?
Nàng đẩy gương mặt của Nguyên Đế một chút hỏi: “Giang Nguyệt Dạng gì ?”
Nguyên Đế liền đem bộ những chuyện xảy trong buổi thiết triều hôm nay thêm mắm dặm muối kể cho Hoàng hậu nương nương , còn bày vẻ mặt ấm ức tủi bảo rằng Giang Nguyệt Dạng cùng đám Tả tướng liên thủ bắt nạt một ông.
Hoàng hậu nương nương xong liền cảm thấy vô cùng cạn lời: “Bệ hạ, rõ ràng Giang Nguyệt Dạng là dễ chọc , cớ cứ nhất quyết trêu chọc nàng gì. Lỡ như nàng giở trò biến mất thấy tăm nữa, bây giờ?”
Nguyên Đế vốn định bảo nàng thì thể biến mất chứ.
nghĩ một chút, nàng vốn dĩ đặc biệt như , quả thực khả năng sẽ biến mất dấu vết giữa trung thật, thế là ông đành ngậm miệng nữa.
Thế nhưng ông vẫn cảm thấy vô cùng ấm ức: “Giang Nguyệt Dạng quá đáng lắm , nàng cứ nhắm một Trẫm mà giày vò, Trẫm chẳng lẽ cần thể diện ?”
“Ai bảo nhiều chuyện ngốc nghếch đến thế chứ.” Hoàng hậu nương nương buột miệng thẳng.
Nguyên Đế: “……”
“Khụ khụ.” Hoàng hậu nương nương giật giật khóe miệng, “Bệ hạ, thần ý đó. Ý thần là, nàng chúng thể thấy tiếng lòng của nàng, khó tránh khỏi việc thể chu giữ gìn thể diện cho Bệ hạ .”
“Khanh Khanh, nàng còn yêu Trẫm nữa !”
Hoàng hậu nương nương: “……”
Hoàng đế lủi thủi tới góc tường thụp xuống, để cho Hoàng hậu nương nương một bóng lưng cô đơn hiu quạnh: “Quả nhiên, tình yêu cũng sẽ biến mất mà thôi.”