Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 127: Lịch Sử Đen Của Hoàng Đế
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hệ thống đối với chuyện chẳng hề thấy bất ngờ, Hoàng đế tuy ban thưởng, nhưng ký chủ hiển nhiên vẫn hài lòng cho lắm.
Không phong Công chúa thì mối dây dưa giữa nàng và Thái t.ử vẫn thể chặt đứt. Biết chừng một ngày trời nào đó, thánh chỉ ban hôn của Hoàng đế bất thình lình giáng xuống.
Giang Nguyệt Dạng giục giã: [Tiểu Qua, ngây đó gì? Mau kể chứ.]
Nguyên Đế lúc vô cùng hối hận, thế thuận theo ý nguyện của nàng cho xong. Dù nàng và Thái t.ử cũng chẳng ruột thịt, là Công chúa thì quần thần cũng chẳng ai phản đối nàng Thái t.ử phi cả.
Đáng tiếc, muộn mất .
Hệ thống : [Vị Hoàng đế của các , từ nhỏ đến lớn đều lập vô công trạng. Đương nhiên, công trạng mà ở đây là thành tựu về mặt chính trị, mà là công trạng mang tiếng sảng khoái cho thiên hạ.]
[Cậu dài dòng quá đấy, thể tóm tắt ngắn gọn súc tích hơn ?] Giang Nguyệt Dạng chê bai.
[Được .] Hệ thống chỉnh lý dữ liệu một chút, [Ký chủ, cho cô , những lời sắp đây, bộ những mặt ở đây, bao gồm cả Hoàng đế đều chẳng hề .]
Lời lập tức khơi dậy tính tò mò của Giang Nguyệt Dạng, đồng thời cũng khơi dậy sự hiếu kỳ của Nguyên Đế cùng thể văn võ bá quan.
Nguyên Đế vốn đang định giả bệnh ôm n.g.ự.c cáo lui, lúc liền lặng lẽ buông bàn tay đang ôm n.g.ự.c xuống.
Giữa sự tò mò và mất mặt, ông đành c.ắ.n răng chọn mất mặt .
Dù Giang Nguyệt Dạng cũng quan cả đời, với cái tính nết của nàng, dưa hóng về ông sớm muộn gì cũng đào xới sạch sành sanh!
Bây giờ chẳng qua chỉ là đào sớm hơn một chút thôi, c.ắ.n răng nhẫn nhịn là qua hết.
Giang Nguyệt Dạng ngứa ngáy cõi lòng giục: [Mau , đừng để vả cho một phát.]
Dữ liệu của hệ thống d.a.o động một phen, dám úp mở trò bí hiểm nữa.
[Hoàng đế năm tuổi phân biệt nam nữ, cứ sữa là nhận . Năm ba tuổi, một ngày nọ, ông đang chơi đùa thì đột nhiên thấy đói bụng.
lúc đó, một đầu bếp mập mạp trong trù phòng bưng điểm tâm đến cho ông . Hoàng đế thấy bộ n.g.ự.c đẫy đà vĩ đại của gã đầu bếp mập, liền nhào tới ôm chặt lấy đòi b.ú sữa.]
Nguyên Đế: “@&$”
Giang Nguyệt Dạng chớp chớp mắt, ngây một thoáng lập tức đưa tay bịt chặt miệng , nhưng vẫn phát những tiếng khúc khích nho nhỏ.
Mặc dù nàng cố hết sức nén , nhưng những mặt tại điện vẫn thấy rõ mồn một.
Bao gồm cả Nguyên Đế.
Những ở đây, ngoại trừ Nguyên Đế , ai nấy đều kìm chế nổi mà mím chặt môi nín đến run cả .
Ngay cả những từng trải qua sóng đến gió lớn như Lý Phúc Toàn và Tạ Húc cũng chẳng thể kiểm soát nổi biểu cảm gương mặt, khóe miệng cứ giật giật liên hồi.
Tam hoàng t.ử thực sự nhịn nổi nữa, đành thụp xuống đất, ôm bụng cố gắng nén đến mức nghẹt thở.
Mấy vị lão thần lớn tuổi như Túc Quốc Công thì đến mức co thắt cả dày, ngay tại chỗ liền vẫy gọi Quách Viện chính mau đến châm cứu cho bọn họ.
Thế nhưng Quách Viện chính đến mức run cả tay, châm liền mấy kim đều chệch hết huyệt vị, đành xua xua tay bảo bọn họ tự véo đùi mà nhịn .
Nguyên Đế hung tợn trừng mắt hết đến khác, nhưng chẳng lấy một ai thèm để ý đến ông.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng đến nghẹt cả thở, nhưng vẫn quên hỏi: [Sau đó thì ? Bệ hạ b.ú ngụm sữa nào ?]
[Đám hạ nhân cùng gã đầu bếp mập theo Hoàng đế lúc đó đều ngơ ngác đần thọt cả mặt . Đến khi bọn họ kịp phản ứng thì y phục của gã đầu bếp mập lột tung .
Hoàng đế há mồm định ngậm lấy mút, may mà gã đầu bếp mập nhanh tay bịt chặt miệng ông .
Cuối cùng, Thái hậu đích chạy tới dẹp yên màn kịch hề , đồng thời hạ lệnh nghiêm cấm bất kỳ ai phép hé răng nửa lời về chuyện đó.]
Nghe thấy kết quả , Giang Nguyệt Dạng chút thất vọng, văn võ bá quan cũng cảm thấy tiếc nuối khôn nguôi.
Đồng thời, Giang Nguyệt Dạng cuối cùng cũng hiểu lý do vì năm xưa Bệ hạ cưỡng hôn Tạ Húc .
Hóa bên cạnh việc Tạ Húc sở hữu dung mạo xinh như một cô nương, còn cả nguyên nhân Bệ hạ vốn chẳng phân biệt nổi nam nữ từ bé nữa.
Nguyên Đế thở phào nhẹ nhõm một , may mà mút miếng nào, bằng thì Trẫm thực sự chẳng còn mặt mũi nào đời nữa.
Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Còn nữa ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-127-lich-su-den-cua-hoang-de.html.]
Hệ thống một tiếng, tiếp tục khui chuyện: [Ký chủ, cô đừng bộ dạng đạo mạo sáng suốt bây giờ của Hoàng đế mà lầm, thực hồi nhỏ ông chính là một tên ngốc nghếch thứ thiệt. Năm ông năm tuổi……]
[Sáng suốt á?] Giang Nguyệt Dạng ngắt lời hệ thống, [Ta thấy bây giờ Bệ hạ trông cũng…… chẳng thông minh cho lắm .]
Nghĩ đến những vụ mưu phản cùng chuyện phi tần ngoại tình phía , hệ thống liền thẳng thắn nhận sai: [Ta nhầm , Hoàng đế bây giờ cũng vẫn là một tên ngốc thứ thiệt.]
[Khá lắm khá lắm, dũng cảm nhận sai là một hệ thống ngoan.]
Nguyên Đế: Trẫm…… ngươi…… các ngươi……
Nguyên Đế hai câu kẻ xướng họa chọc cho lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, hai lỗ mũi hừ hừ phì phì phun cả luồng khí nóng ngoài.
Quách Viện chính dán chặt mắt Nguyên Đế, chỉ sợ ông chịu nổi cú sốc mà lăn đùng ngất xỉu.
Hệ thống tiếp tục kể: [Bởi vì đủ thứ yếu tố bất khả kháng, mãi đến năm bảy tuổi Nguyên Đế mới bắt đầu vỡ lòng học. Có một ngày nọ, tỷ tỷ của ông vì thể khó ở xin nghỉ học, bèn với phu t.ử rằng đến “cái ”.
Hoàng đế ngoài rình mò lỏm cảnh tượng .
Thấy phu t.ử chẳng thèm gặng hỏi câu nào duyệt cho nghỉ ngay tắp lự, một kẻ lười học như ông liền chạy tót đến mặt phu tử, ôm bụng cũng đến “cái ”.
Lúc đó, phu t.ử căn bản bắt sóng ý của ông , liền hỏi “cái ” rốt cuộc là cái gì? Hai cứ “cái cái ” dây dưa một hồi lâu, Hoàng đế mới bảo thì chính là “cái ” mà tỷ tỷ với đấy thôi.
Phu t.ử lúc đó xong lời Hoàng đế, tức buồn . Sau đó, phu t.ử liền quất thẳng tay hai mươi thước lòng bàn tay ông .
Thế nhưng phu t.ử ngại ngùng tiện giải thích chuyện nữ t.ử đến kỳ nguyệt sự cho Hoàng đế hiểu, bèn đem chuyện bẩm báo với Tiên đế.
Tiên đế khi chuyện, tức đến mức mũi bốc khói nghi ngút, ngay tại chỗ liền lột quần ông , giáng những cái tát bốp bốp bốp mông.
Hoàng đế lóc om sòm, còn ấm ức cãi bảo tỷ tỷ dùng “cái ” để xin nghỉ , cớ ông chứ?
Thế là Tiên đế càng đ.á.n.h hăng m.á.u hơn.]
Hahahahaha…… Tiếng của Giang Nguyệt Dạng vang vọng khắp cả đại điện.
Văn võ bá quan: Tuổi thơ của Bệ hạ quả thực muôn màu muôn vẻ quá thôi!
Nguyên Đế đỏ bừng cả mặt, chuyện ông nhớ rõ, bởi vì nó quá đỗi khắc cốt ghi tâm.
Mông đ.á.n.h đến nở hoa tét bét, bảo mà khắc cốt ghi tâm cho ?
Giang Nguyệt Dạng đến mức nước mắt trào cả : [Không xong , tiếp nữa chắc c.h.ế.t ở đây mất. Dưa hóng của Bệ hạ…… hôm nay…… hôm nay tạm thời dừng ở đây thôi.]
Nguyên Đế từ từ ngả ngai vàng, cuối cùng cũng kết thúc .
Một vài quan viên trái tim thép: Mới thế kết thúc ? Đừng mà, còn thể nhạo ông thêm ba trăm hiệp nữa cơ!
Hệ thống vẫn còn kể tiếp: [Ký chủ, thêm một chuyện nữa mà? Tiếp theo định kể về chuyện giáo d.ụ.c giới tính của Hoàng đế đấy, cô chắc chắn là ?]
Nguyên Đế:!!!
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng định thốt lên “ ”, nhưng vô tình bắt gặp bóng lưng của Lục Vân Đình ở phía .
Xui khiến thế nào, nàng bỗng nhiên chẳng còn nữa.
Nàng dứt khoát cự tuyệt: [Thôi khỏi, vẫn còn là một cô nương nhỏ, thích hợp những chuyện trần tục đó .]
Hệ thống: […… Ký chủ, chuyện như thế cô còn ít chắc?]
[Ta gì từng bao giờ, đừng ngậm m.á.u phun .]
Mọi : …… Chẳng lẽ những thoại bản đồi trụy màu mè hoa lá cành mà chúng thấy đây là do ma quỷ truyền chắc?
Hệ thống im bặt nên lời.
Nguyên Đế chớp lấy thời cơ liền cất giọng tuyên bố: “Buổi thiết triều hôm nay đến đây thôi! Giang Nguyệt Dạng, ngươi về chép phạt cho Trẫm hai mươi Nữ Giới!”
“Tại chứ?”
“Bảo ngươi chép thì ngươi cứ việc chép .”
[A a a…… Bệ hạ nhất định là mãn kinh sớm !]