Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 126: Sắc Phong Quận Chúa
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Đế cảm thấy tiếng kêu kinh ngạc của Giang Nguyệt Dạng êm tai vô cùng, một vài quan viên cũng cảm thấy cõi lòng sảng khoái hẳn .
Dáng vẻ tiểu Giang đại nhân chịu thiệt quả thực khiến hả hê khôn xiết.
Nguyên Đế vờ như vui: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi Trẫm giật cả đấy.”
“Bệ hạ, ngài cũng thần giật cả đấy thôi.” Giang Nguyệt Dạng tức đến lú lẫn, buột miệng phản bác một câu.
Nguyên Đế: “……”
Giang Thượng thư: Ngày nào thiết triều cũng chẳng khác nào bước lên đoạn đầu đài.
Văn võ bá quan âm thầm cúi gầm đầu xuống, hai quân thần các ngài cãi thì xin đừng vạ lây đến đám cá trong chậu như chúng thần chứ.
Giang Nguyệt Dạng chẳng hề ý thức thốt lời gì, bực tức cùng hệ thống thi kể tội Nguyên Đế.
[Cố ý! Bệ hạ tuyệt đối là cố ý! Ông rõ ràng chỉ một con cá mặn ườn, thế mà cứ nhất quyết bắt trâu ngựa cho ông ! Làm trâu ngựa đành, đằng đến cọng cỏ cũng chẳng thèm cho ăn!
Ta - một Biên toản ngũ phẩm nhỏ nhoi, mỗi tháng nhận vỏn vẹn năm lượng bạc bổng lộc. Không chỉ gánh việc của Văn Uyên Các, mà còn kiêm luôn cả việc của Lại Bộ! Bây giờ dâng lên khoai tây và khoai lang, chẳng những thăng quan cho , mà đến nửa hạt vừng ban thưởng cũng thấy .
Ngoại tổ phụ lấy khoai tây và khoai lang của còn thưởng cho hẳn một sơn trang, Bệ hạ đúng là đồ gà sắt vắt cổ chày nước!]
Nguyên Đế: “……”
Khổng Tế Tửu: …… Ngươi cái công việc gì ở Văn Uyên Các hả? Ngáy khò khò ngủ nướng chắc?
Lại Bộ Thượng thư: Oan đầu nợ chủ, cô điều gì bất mãn thì cứ tìm Bệ hạ, ngàn vạn đừng tìm đến .
Ở tận Văn Uyên Các xa xôi, Bùi Ngôn cùng hai vị Biên tu khác đang gặm bánh bao cắm cúi vung bút lia lịa.
Công việc bọn họ đang chính là phần việc trong bổn phận của Giang Nguyệt Dạng.
Hệ thống nàng tuôn một dài như , chẳng cần nghĩ cũng trong lòng nàng đang thực sự tức giận tột cùng.
Thế là nó liền nhịn mà bồi thêm một nhát: [Ký chủ, đừng quên rằng cô Hoàng đế phạt trừ một tháng bổng lộc, hiện tại cô đang công đấy. Hơn nữa, kỳ nghỉ trong ba tháng tới của cô cũng trừ sạch sành sanh .]
Giang Nguyệt Dạng nhớ chuyện thì càng thêm tức tối: [Bệ hạ quá tính ! Không , trong lòng đang nghẹn một cục tức, Tiểu Qua mau kể cho chút lịch sử đen của Bệ hạ để xả giận . Bằng sợ sẽ tức c.h.ế.t ngay đại điện mất.]
Nguyên Đế nàng đòi hóng dưa bóc phốt của chính , liền hoảng hốt vội vàng cất giọng: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi công tiến dâng khoai tây và khoai lang. Nói , ban thưởng thứ gì?”
Giang Nguyệt Dạng thì ngẩn một thoáng, đó buột miệng : “Bệ hạ, thần con gái của ngài!”
Nguyên Đế sững sờ, ông ngờ Giang Nguyệt Dạng đưa yêu cầu xin thưởng như thế .
Xem nàng hạ quyết tâm sắt đá Thái t.ử phi .
Thái t.ử điểm nào chứ?
Làm Thái t.ử phi thì gì ?
Nàng việc gì kháng cự đến mức độ ?
Hoàng hậu Đại Hạ tương lai, đó là phận địa vị mà bao nhiêu khuê các cô nương tha thiết ước ao cơ mà!
Nguyên Đế nghĩ tới nghĩ lui, tầm mắt bất giác rơi Lục Vân Đình. Đôi mày rậm khẽ nhíu , lẽ vấn đề ở chỗ chăng.
mà Giang Nguyệt Dạng quen chẳng là Thái t.ử ?
Thái t.ử một nữa Giang Nguyệt Dạng đả kích đến tan nát cõi lòng, mới thể lay động trái tim nàng đây?
Giang Thượng thư vô cùng đau lòng, con gái cần nữa ……
Kẻ .
Một khi nhận Giang Nguyệt Dạng ý định lên vị trí Thái t.ử phi, liền bắt đầu rục rịch tính toán đến chuyện kết thông gia với Giang gia.
Trong đó bao gồm cả Túc Quốc Công cùng Tả Hữu nhị tướng, ngay cả Tạ Húc đến muộn cũng rục rịch chút tâm tư.
Về phần Lục Vân Đình thì càng cần .
Thấy Nguyên Đế mãi trả lời, Giang Nguyệt Dạng thăm dò mở miệng: “Bệ hạ, ạ?”
Nguyên Đế đắn đo một hồi, vẫn phong nàng Công chúa, bèn ngấm ngầm liếc mắt hiệu cho Ngự sử đại phu Ngụy đại nhân.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ngụy đại nhân: Bệ hạ đúng là cái đồ khốn nạn, bản kẻ liền đẩy sang cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-126-sac-phong-quan-chua.html.]
Ngụy đại nhân ngẩng đầu trần nhà, giả vờ như thấy, vai kẻ ác ông chẳng nhận .
Nguyên Đế thấy liền ho khan một tiếng thật mạnh.
Hết cách, Ngụy đại nhân chỉ đành bước khỏi hàng : “Bệ hạ, vi thần cho rằng tiểu Giang đại nhân xin phong Công chúa là hợp lễ nghi.”
“Sao hợp lễ nghi chứ?” Giang Nguyệt Dạng bực bội hỏi.
“Tiểu Giang đại nhân tuy dâng lên khoai tây và khoai lang, nhưng công lao đó còn lâu mới đủ để sắc phong Công chúa. Nếu phong Công chúa, e rằng sẽ dấy lên sự bất mãn của các vị công chúa khác cùng những công thần công lao đến lớn.”
Ngụy đại nhân xong lời liền thầm gửi một lời xin đến Giang Nguyệt Dạng trong lòng, mắng thầm Hoàng đế một câu .
Bởi vì ông cảm thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng cứu mạng Hoàng hậu nương nương, ngăn chặn âm mưu tạo phản của Vinh Thân vương, vạch trần chuyện Tĩnh An vương thông đồng với ngoại địch, còn lôi những khối u độc hại như Lâm Thượng thư và Ngô đại nhân, đủ tư cách để Công chúa.
Thậm chí phong Vương cũng chẳng chuyện khó!
Ngặt nỗi những chiến công thể đem ngoài sáng , mà Bệ hạ hiện tại chịu từ bỏ ý định để tiểu Giang đại nhân Thái t.ử phi.
Giang Nguyệt Dạng há hốc mồm, nhất thời tìm lời lẽ nào để phản bác.
Nàng cũng cảm thấy nếu chỉ đơn thuần dựa việc dâng lên khoai tây và khoai lang mà đòi hỏi sắc phong Công chúa thì đúng là quá đáng thật.
Vì lẽ đó, nàng đành im lặng gì.
Tuy nhiên, trong lòng nàng vẫn hậm hực hừ hừ hai tiếng: [Các cứ đợi đấy, bổn cô nương nhất định sẽ khiến các tâm phục khẩu phục mà phong Công chúa! Không, là phong Vương luôn mới !]
Nguyên Đế chẳng hề bận tâm đến đoạn tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, thấy nàng cất lời phản bác, ông liền mở miệng phán: “Vậy thì phong Vĩnh Lạc Quận chúa . Thực ấp ngàn hộ, ban phong địa Lạc Dương.”
Lời thốt , văn võ bá quan đều chấn động kinh ngạc, Bệ hạ mà hào phóng đến mức độ .
Bọn họ cứ ngỡ Bệ hạ cùng lắm chỉ ban cho một phong hiệu, thưởng thêm chút vàng bạc châu báu là xong chuyện.
Giang Nguyệt Dạng trừng lớn hai mắt đầy vẻ khó tin: [Tiểu Qua, lầm đấy chứ? Bệ hạ đem phong địa ngàn hộ ở Lạc Dương ban thưởng cho ?]
[Ký chủ lầm , Hoàng đế đúng là như .]
[Nói cách khác, bộ tiền thuế của ngàn hộ dân ở Lạc Dương đều thuộc về ? Lạc Dương chính là một đô thành vô cùng phồn hoa thịnh vượng đấy, tính Bệ hạ vẫn còn chút lương tâm gỡ gạc .]
Nguyên Đế ho khan hai tiếng đầy ẩn ý, để nhận một câu khen ngợi của ngươi thật đúng là chẳng dễ dàng gì.
Giang Nguyệt Dạng thấy tiếng ho, bất giác sang Nguyên Đế: [Tiểu Qua, xem Bệ hạ viêm phế quản ? Lần nào thượng triều cũng thấy ông ho khan, hôm nay là thứ ba đấy.]
Nguyên Đế: “……”
Khuôn mặt văn võ bá quan lập tức đỏ bừng vì nhịn , trong lòng như điên dại!
Hahaha……
Tuy viêm phế quản là cái thứ gì, nhưng chắc chắn là một chứng bệnh liên quan đến ho hen .
Hệ thống cũng chút cạn lời, một chuỗi dữ liệu vô cảm như nó còn ám hiệu của Hoàng đế, mà ký chủ nhà vẫn cứ lơ ngơ ngoài luồng thế .
[Ký chủ, liệu khả năng là Hoàng đế đang ngầm hiệu bảo cô mau tạ ơn ?]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng tức khắc cảm thấy chút ngượng ngùng hổ.
Nàng vờ như trấn tĩnh quỳ xuống: “Thần dập đầu tạ ơn thánh ân của Bệ hạ, nguyện cho Đại Hạ vạn đại thiên thu. Chúc Bệ hạ long thể an khang, diên niên ích thọ!”
Nguyên Đế: Không cần ngươi nhọc lòng bận tâm, long thể của Trẫm vẫn khỏe mạnh lắm!
Nguyên Đế xua xua tay, lúc ông cảm thấy vô cớ rằng hễ Giang Nguyệt Dạng ở đây, long thể của khi sẽ thực sự bất an thật.
Giang Nguyệt Dạng dậy lui về vị trí của , nụ rạng rỡ môi, niềm vui sướng chẳng thể nào che giấu nổi.
Hệ thống: [Ký chủ, chẳng cô quan ? Sao thế, đổi ý ?]
[Làm gì , vẫn quan. Giao nộp khoai tây và khoai lang chẳng qua là bách tính Đại Hạ chịu cảnh đói khát mà thôi.]
[Vậy Hoàng đế ban thưởng cho cô, cô tức giận đến thế?]
Giang Nguyệt Dạng đáp như một lẽ đương nhiên: [Ta cần là một chuyện, nhưng ông thể ban thưởng! Cậu đừng nhảm nữa, mau dâng phốt đen của Bệ hạ lên đây mau.]
Nguyên Đế:!!! Chẳng ban thưởng cho ngươi ?