Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 125: Thằng Nhãi Họ Lục Này Muốn Ủi Cải Thảo Nhà Ta!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hệ thống thấy Giang Nguyệt Dạng suốt dọc đường đều lời nào, cứ ngỡ tâm trạng nàng đang . Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, nó mới chậm rãi mở lời.

 

[Ký chủ, mỗi một mệnh. Cô nhắc nhở , đừng tạo áp lực quá lớn cho bản .]

 

[Hả?] Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác, [Cậu đang cái gì thế?]

 

Thấy phản ứng của Giang Nguyệt Dạng, hệ thống liền nhận lẽ hiểu lầm, ký chủ căn bản chẳng hề vì chuyện của thị vệ cấm quân mà u uất muộn phiền.

 

[Vừa ký chủ lời nào là đang nghĩ gì ?]

 

[Ta đang nghĩ, nếu dâng khoai tây cùng khoai lang cho Bệ hạ, Bệ hạ hỏi ban thưởng gì thì nên xin cái gì mới đây? Tiền bạc thì ham lắm.]

 

Hệ thống: [……]

 

Lục Vân Đình vốn suy nghĩ suốt dọc đường xem nên dỗ nàng vui vẻ thế nào, lúc khẽ đưa tay đỡ trán, khóe môi nhếch lên.

 

Túc Quốc Công nhịn phì thành tiếng, lòng của tiểu Giang đại nhân thật sự quá đỗi rộng rãi phóng khoáng!

 

Rõ ràng một khắc nàng còn đang lo lắng cho hai mạng , một khắc suy nghĩ bay bổng tận mây xanh, tính đến chuyện xin Bệ hạ ban thưởng .

 

Nàng quả thực để bản hao tổn chút tâm trạng nào!

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, xem nên xin Bệ hạ ban thưởng gì thì ? Phong cho một chức Công chúa ? Như với Thái t.ử điện hạ sẽ thành !]

 

[…… Ký chủ, cô từng nghĩ tới chuyện Hoàng đế thể sẽ ban thưởng cho cô ?]

 

Giang Nguyệt Dạng sững sờ mất vài giây, đó kêu rên trong lòng: [A? Bệ hạ đến mức keo kiệt như chứ?]

 

[Đây là vấn đề keo kiệt, mà là ông Thái t.ử phi.]

 

Nguyên Đế đang rảo bước về phía Thái Hòa Điện hắt xì một cái, “Con nha đầu c.h.ế.t tiệt Giang Nguyệt Dạng thật là dứt mà.”

 

Lý Phúc Toàn ở bên cạnh : “Tiểu Giang đại nhân lúc nào cũng để Bệ hạ trong lòng, chắc Bệ hạ , chừng cô đang khen ngợi Bệ hạ thì ?”

 

“Dẹp ! Nàng nhất đừng để Trẫm ở trong lòng thì hơn, Trẫm phúc hưởng! Trẫm chẳng cầu nàng khen ngợi Trẫm, chỉ mong nàng nhẹ mồm nhẹ miệng mắng Trẫm bớt một chút.”

 

Lý Phúc Toàn ngượng ngùng giật giật khóe miệng, lời thật sự cách nào tiếp .

 

Bên ngoài Thái Hòa Điện, Giang Nguyệt Dạng tới nơi thì thái giám bước gọi các quan viên xếp hàng tiến đại điện.

 

Nguyên Đế xuống thấy chiếc giỏ trúc bên chân Giang Nguyệt Dạng, kìm cất tiếng hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, thứ chân ngươi là vật gì?”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức xách giỏ trúc bước giữa điện: “Khởi bẩm Bệ hạ, bên trong là hai loại nông sản mà thần tìm , tên gọi là “khoai tây” và “khoai lang”.”

 

Nguyên Đế thấy hai chữ “khoai tây”, theo bản năng nghiêng về phía .

 

Ông vô cùng kinh ngạc và vui mừng, bởi vì đó Giang Nguyệt Dạng những ý định giao nộp khoai tây, mà còn vặt lông dê từ chỗ ông.

 

Sao tự dưng nàng đổi tính đổi nết thế ?

 

Tư Nông Tự Khanh sững sờ một chút, khi hồn liền lao vụt tới như lang đói vồ mồi, giật lấy giỏ trúc trong tay Giang Nguyệt Dạng.

 

“Xì”

 

Giang Nguyệt Dạng hít một ngụm khí lạnh, lòng bàn tay nàng nan tre sắc bén cứa rách, m.á.u tươi lập tức túa .

 

“Con gái!”

 

“Giang Nguyệt Dạng!”

 

Lục Vân Đình phản ứng nhanh nhất, sải bước về phía Giang Nguyệt Dạng, Thái t.ử và Tam hoàng t.ử chậm hơn một nhịp.

 

Thế nhưng, thấy Giang Thượng thư chớp mắt chạy đến mặt Giang Nguyệt Dạng, mấy liền dừng bước, lui về vị trí cũ của .

 

Giang Thượng thư thấy m.á.u tươi lòng bàn tay Giang Nguyệt Dạng, vành mắt tức khắc đỏ hoe, ngoắt sang Tư Nông Tự Khanh giận dữ mắng: “Cái lão già , ông cướp cái gì mà cướp hả?”

 

Tư Nông Tự Khanh ngờ Giang Nguyệt Dạng thương, nét mặt đầy vẻ áy náy: “Ta…… cố ý mà.”

 

“Nếu ông mà cố ý, xem đ.á.n.h c.h.ế.t ông !”

 

Nguyên Đế ho khan dữ dội hai tiếng: “Giang ái khanh, đừng nữa, mau để Quách Viện chính xem vết thương cho nàng.”

 

Quách Viện chính lập tức bước lên phía , xem xét vết thương : “Bệ hạ, vết thương của tiểu Giang đại nhân gì đáng ngại, chỉ cần rắc chút kim sang d.ư.ợ.c là sẽ mau chóng lành thôi.”

 

“Vậy ngươi còn mau đưa nàng sang thiên điện xử lý vết thương?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-125-thang-nhai-ho-luc-nay-muon-ui-cai-thao-nha-ta.html.]

Quách Viện chính lộ vẻ khó xử: “Bệ hạ, thần mang theo thuốc.”

 

Nghe , Lục Vân Đình chẳng thèm nghĩ ngợi, lập tức móc một lọ t.h.u.ố.c từ trong n.g.ự.c áo đưa cho Quách Viện chính.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy lọ t.h.u.ố.c , kìm khẽ mỉm .

 

Thế nhưng Giang Thượng thư thấy lọ t.h.u.ố.c đó, tâm trạng liền trở nên vô cùng tồi tệ.

 

Lọ t.h.u.ố.c giống hệt lọ t.h.u.ố.c mà kẻ lén lút lẻn phủ đổi t.h.u.ố.c cho con gái ông để !

 

Bên đều khắc một chữ “Cổ”.

 

Thằng nhãi họ Lục ủi bắp cải nhà !

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Đến khi Lục Vân Đình nhận điều thì còn kịp nữa .

 

Hắn mím môi: “Giang Thượng thư, ngài giải thích……”

 

“Ngươi câm miệng!” Giang Thượng thư tàn nhẫn ngắt lời .

 

Nguyên Đế khẽ nhíu mày, trầm giọng : “Quách Viện chính, còn mau đưa Giang Nguyệt Dạng xử lý vết thương.”

 

“Dạ!” Quách Viện chính sang Giang Nguyệt Dạng, “Tiểu Giang đại nhân, chúng xử lý vết thương của cô nhé?”

 

“Được.”

 

Giang Thượng thư hừ lạnh một tiếng với Lục Vân Đình, lúc quên khuấy chuyện Tư Nông Tự Khanh bảo bối ái nữ nhà thương.

 

Lục Vân Đình trong lòng buồn bực khôn xiết, phen đây?

 

Một lát , Giang Nguyệt Dạng xử lý xong vết thương và trở đại điện. Nguyên Đế cùng Tư Nông Tự Khanh một câu một lời, liên tục gặng hỏi Giang Nguyệt Dạng những vấn đề liên quan đến khoai tây và khoai lang.

 

Sau khi sản lượng cùng đủ loại công dụng của hai giống cây , ai nấy đều lộ vẻ mặt khó mà tin nổi.

 

Văn võ bá quan mặt tại đó cũng chẳng khác là bao!

 

Tuy nhiên, bên cạnh nỗi chấn động, bọn họ cũng nêu nghi vấn liệu khoai tây và khoai lang thực sự đạt sản lượng ngàn cân mỗi mẫu .

 

Đối mặt với sự nghi ngờ, Giang Nguyệt Dạng đề nghị tiên cứ trồng thử một phần tại hoàng trang. Có đạt ngàn cân mỗi mẫu , cứ mắt thấy tai là rõ!

 

Nguyên Đế lúc tin tưởng Giang Nguyệt Dạng vô điều kiện, ông cho rằng nàng sẽ dối phóng đại trong những chuyện trọng đại bực .

 

Tư Nông Tự Khanh thì hận thể lập tức đem giỏ khoai tây cùng dây khoai lang trồng ngay bây giờ, để xem rốt cuộc thật sự nhiều công dụng như lời tiểu Giang đại nhân .

 

Ông vô cùng hứng thú với món miến khoai lang , bởi vì qua thôi thấy vẻ ngon .

 

Nguyên Đế kích động : “Giang Nguyệt Dạng, Trẫm hiện tại cần lượng lớn khoai tây và giống khoai lang, ngươi thể tìm về cho Trẫm ?”

 

“Được, nhưng cần bạc……” Giang Nguyệt Dạng đến đây thì khựng , bổ sung thêm, “Còn cả thời gian nữa.”

 

[Hahaha…… Tiểu Qua, tìm lý do xin nghỉ phép . Khỏi cần đem rượu với hoa mẫu đơn hối lộ Khổng Tế Tửu nữa nhé.]

 

Hệ thống lập tức thả cho nàng một nút like.

 

Nguyên Đế: “……”

 

Khổng Tế Tửu: “……”

 

Nguyên Đế thì thể chứ?

 

Ông chỉ đành thuận theo lời Giang Nguyệt Dạng mà : “Bạc thành vấn đề, thời gian cũng thành vấn đề, chỉ cần ngươi thể mang đồ về đây.”

 

“Thần nhất định nhục mệnh!”

 

[Tiểu Qua, xem nên xin nghỉ bao nhiêu ngày thì nhỉ? Ba ngày? Năm ngày? Hay là cả tuần mười ngày luôn?]

 

Hệ thống hỏi: [Ký chủ xin nghỉ nhiều ngày như định ?]

 

[Chưa nghĩ , cứ khỏi thành chơi bời mấy ngày !]

 

Nguyên Đế thấy trong lòng Giang Nguyệt Dạng đắc ý như , liền kìm ý chơi chọc phá nàng một vố.

 

Sau đó, ông suy nghĩ một chút, nghĩ điều gì đó thì khóe miệng liền nhếch lên: “Giang Nguyệt Dạng, đám Tư Nông Tự Khanh đều cách gieo trồng khoai tây và khoai lang thế nào, mấy ngày ngươi hãy chỉnh lý bộ những vấn đề liên quan đến việc gieo trồng thành sách giao cho bọn họ. Nhớ kỹ, bắt buộc thật tỉ mỉ chi tiết.”

 

“Cái gì cơ!” Nụ mặt Giang Nguyệt Dạng lập tức vụt tắt.

 

 

Loading...