Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 123: Tối Nay Có Thể Sẽ Chết

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:01:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm , cổng cung.

 

Giang Nguyệt Dạng xách một chiếc giỏ tre nặng trĩu bước xuống từ xe ngựa, từ đằng xa thấy hàng dài dằng dặc cổng cung.

 

Hai tên thị vệ Cấm quân đang kiểm tra đồ dùng mang theo của các quan viên.

 

“Sao thế ?” Giang Nguyệt Dạng cau mày thật chặt: “Hôm nay dồn một lúc để cung thế?”

 

Chẳng ai đáp lời, hệ thống vẫn còn trốn trong phòng tối chịu .

 

Giang Nguyệt Dạng xách giỏ tới cuối hàng, nàng nghiêng đếm đếm, phía còn ít nhất hơn ba mươi nữa.

 

Từ nhỏ từng việc nặng như nàng, mới xách cái giỏ nửa phút mà cảm thấy tay sắp gãy lìa .

 

[Huhu... Biết thế chẳng nhét nhiều thế .]

 

Trong giỏ tre đựng mầm khoai tây và ngọn khoai lang nảy mầm, hôm nay nàng mang cung để dâng lên bệ hạ.

 

[Tiểu Qua, ngươi mà còn nữa thì khỏi cần luôn nhé.]

 

Chẳng mấy chốc, trong đầu liền vang lên một tràng máy móc:

 

[Ký chủ, buổi sáng lành, nửa ngày gặp, cô xinh hơn .]

 

Các quan viên thấy tiếng lòng: Đồ nịnh bợ, khinh bỉ ngươi!

 

Giang Nguyệt Dạng móc mỉa: [Chịu chui ? Ta còn tưởng ngươi ở trong đó sinh con đẻ khó c.h.ế.t nghẹn chứ!]

 

Hệ thống lành: [Ký chủ, cô đùa , là hệ thống đực, sinh con .]

 

[Thế ngươi xổm trong đó đại tiện ?]

 

Vị quan viên đang gặm bánh bao: Ọe

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô đừng chuyện kiểu đó mà, sợ lắm.]

 

Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh một tiếng, là một hệ thống mà dám tự ý rời bỏ cương vị ?

 

Quá thiếu tính chuyên nghiệp!

 

Hệ thống thấy Giang Nguyệt Dạng nữa, thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ký chủ hết giận .

 

Giang Nguyệt Dạng tức giận vì câu hôm qua của hệ thống, mà là tức giận vì nó tự nhốt phòng tối chịu , như nàng là vô lý lắm bằng.

 

[Tiểu Qua, ngươi hôm nay tại đều cung giờ ?]

 

Hệ thống thấy giọng điệu của Giang Nguyệt Dạng trở bình thường, lập tức đáp: [Bảy giờ sáng nay, con đường độc đạo tiến cung hai cỗ xe ngựa va chạm gây tắc nghẽn giao thông.]

 

Giang Nguyệt Dạng “ồ” một tiếng, hỏi thêm nữa.

 

Chẳng mấy chốc, phía liền truyền đến tiếng bước chân, xếp hàng ở ngay lưng nàng.

 

Đoàn chậm chạp nhích về phía , Giang Nguyệt Dạng đổi tay mấy , cuối cùng nhịn cằn nhằn: [A a a... Phía lề mề rề rà cái nỗi gì ! Có nhanh lên hả? Mệt c.h.ế.t !]

 

Bởi vì Giang Nguyệt Dạng gào thét trong lòng, cho nên ngay cả những xếp tít phía đầu hàng cũng rõ mồn một tiếng lòng của nàng.

 

Hứa Tranh (quan viên Văn Uyên Các) ở tít đầu hàng thấy thế, lập tức giật phắt cuốn sách tay thị vệ Cấm quân , dứt khoát ném sang một bên.

 

“Quyển sách mang nữa.”

 

Vì thị vệ Cấm quân nghi ngờ sách Hứa Tranh mang theo là sách cấm nên lật từng trang từng trang để kiểm tra.

 

Điều dẫn đến việc hàng di chuyển cực kỳ chậm chạp.

 

Thị vệ Cấm quân liếc cuốn sách ném đất, gì liền cho .

 

Những khác thấy thế liền vội vàng soát đồ đạc mang theo, vứt hết những thứ khả năng kiểm tra kỹ lưỡng .

 

Đồ đạc mất thì mất, tuyệt đối thể để tâm trạng tiểu Giang đại nhân vui , bằng chịu khổ chịu nạn tiếp theo là ai thì chẳng ai .

 

Hệ thống đưa gợi ý: [Ký chủ, là cô hỏi xem họ chịu đổi chỗ cho cô ?]

 

Túc Quốc công mặt Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

[Ngươi bớt bày mưu hèn kế bẩn , thế thì các đại nhân Ngự Sử Đài sẽ vạch tội cho xem, bệ hạ cớ cắt ngày nghỉ của . Ta thà thu đồ ...]

 

Nguyên Đế: Trẫm là loại như thế ?

 

Giang Nguyệt Dạng còn dứt lời, quai giỏ tre trong tay nàng bỗng thêm một bàn tay.

 

Nàng men theo những ngón tay thon dài rõ khớp lên, ưm... là một gương mặt trai đến mức quá đáng.

 

Lục Vân Đình khẽ dùng lực liền đón lấy chiếc giỏ tre tay nàng, bốn mắt , bầu khí xung quanh trong nháy mắt trở nên vô cùng vi diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-123-toi-nay-co-the-se-chet.html.]

 

[Tiểu Qua, Lục Vân Đình vẫn luôn lưng ?]

 

[Không , đổi vị trí với khác để lên đây đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ nhếch môi “ồ” một tiếng, trong lòng ngọt ngào nở hoa, hóa cảm giác để ý là như thế ?

 

nghĩ , bản từng vài tự luyến đến ngượng chín mặt, khỏi hoài nghi tự đa tình .

 

[Tiểu Qua, ngươi xem Lục Vân Đình thích ?]

 

Lời thốt , vành tai Lục Vân Đình lập tức đỏ bừng, những khác cũng nín thở lắng tai .

 

Hệ thống khó xử: [Ký chủ, là hệ thống ăn dưa hóng drama chứ hệ thống yêu đương, thể đưa đáp án chính xác . theo tình hình hiện tại mà thì chắc là thích cô... nhỉ?]

 

[Câu trả lời kiểu gì thế ?]

 

[Ký chủ, cô tự phán đoán thôi.]

 

Các quan viên mặt ở đó tâm tư muôn hình vạn trạng, họ lầm đấy chứ?

 

Tiểu Giang đại nhân thích Lục tướng quân?

 

Nàng chẳng là Thái t.ử phi tương lai ?

 

Bệ hạ sắp mất ngủ .

 

Bệ hạ sắp đ.á.n.h gãy uyên ương .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bệ hạ sắp g.i.ế.c .

 

Hoàng đế đang triều phục hắt xì liên tục mấy cái, tiện miệng mắng Giang Nguyệt Dạng một câu.

 

Hừ! Con nhóc c.h.ế.t tiệt Giang Nguyệt Dạng trẫm lưng .

 

Chẳng mấy chốc, chỉ còn hai nữa là đến lượt Giang Nguyệt Dạng kiểm tra cung.

 

Một lát , Túc Quốc công hai tay trống trơn bước lên.

 

Ông vỗ vỗ lên : “Bản quan mang theo thứ gì cả.”

 

Trước đó, Túc Quốc công vứt hết sạch đồ đạc mang theo .

 

Cấm quân tượng trưng kiểm tra tay áo của ông một chút cho ông .

 

Thấy đến lượt , Giang Nguyệt Dạng định lấy giỏ tre, nhưng Lục Vân Đình trực tiếp đặt chiếc giỏ tre mặt thị vệ Cấm quân.

 

Thị vệ Cấm quân vén tấm vải xanh phủ giỏ , để lộ những nhánh khoai lang bên trong, khoai tây ở phía .

 

“Những thứ là vật gì?”

 

Giang Nguyệt Dạng thành thật trả lời: “Mầm khoai lang và khoai tây.”

 

Túc Quốc công xa khựng bước , Lục Vân Đình cũng dời tầm mắt từ Giang Nguyệt Dạng sang chiếc giỏ tre.

 

Đây chính là khoai tây ?

 

Còn mầm khoai lang là thứ gì?

 

Thị vệ Cấm quân theo lệ hỏi han: “Những thứ cô nương mang cung gì?”

 

“Dâng cho bệ hạ.”

 

Thấy nàng dâng đồ cho bệ hạ, thị vệ Cấm quân dám lơ là, tra hỏi kỹ càng vì sợ là thứ độc.

 

lúc , Túc Quốc công từ tìm Tạ Húc tới.

 

Tạ Húc ho khan một tiếng thật mạnh, thị vệ Cấm quân tiếng liền đầu .

 

“Đại nhân.”

 

Tạ Húc kín đáo liếc chiếc giỏ tre, đó ngầm hiệu bằng mắt với thị vệ Cấm quân: “Các ngươi lề mề cái gì thế? Sắp đến giờ thượng triều , mau chóng kiểm tra xong cho các vị đại nhân .”

 

Thị vệ Cấm quân hiểu ý ngay tắp lự, lập tức cho Giang Nguyệt Dạng qua cửa.

 

Lục Vân Đình nhanh tay hơn một bước xách lấy giỏ tre, hai ngầm hiểu ý , một một bước trong.

 

Hệ thống liếc tên thị vệ Cấm quân lúc nãy, ngập ngừng : [Ký chủ, một chuyện nên .]

 

Giang Nguyệt Dạng bực bội: [Nói , đừng ấp a ấp úng.]

 

[Tên thị vệ Cấm quân lúc nãy, tối nay thể sẽ c.h.ế.t đấy.]

 

 

Loading...