Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 122: Chứng Sợ Phụ Nữ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:00:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Ngươi đừng ngậm m.á.u phun , hại bao giờ?]
Hệ thống giải thích: [Ký chủ, mắc chứng sợ phụ nữ . Ngoại trừ mẫu , những khác giới chỉ cần chạm là sẽ phát điên và nổi mẩn đỏ, khi nghiêm trọng còn rối loạn sinh lý nữa cơ.]
Giang Nguyệt Dạng hiểu: [Chuyện thì liên quan gì đến ?]
Thắc mắc của nàng hỏi , hệ thống còn kịp trả lời thì bên tai vang lên tiếng la hét kinh hoàng.
Giang Nguyệt Dạng theo hướng âm thanh, chỉ thấy Phùng Nghị Thần đột nhiên trở nên dữ tợn vặn vẹo, hai tay dùng sức túm giật tóc , chẳng khác nào một kẻ điên.
Cha Phùng gia giữ c.h.ặ.t t.a.y cho cào cấu tóc và mặt, Phùng phu nhân giàn giụa nước mắt sai hạ nhân lấy dây thừng.
Thế nhưng Phùng Nghị Thần dường như sức lực tăng vọt, mạnh bạo vùng khỏi tay cha chạy loạn khắp sân.
Vừa chạy gào thét, đáng sợ vô cùng.
Phùng lão gia hét lớn: “Mau bắt nó , đừng để nó chạy ngoài.”
Phùng phu nhân cũng gạt nước mắt : “Mọi cẩn thận một chút, đừng nó thương.”
Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc trố mắt: [Hắn thế ?]
[Phát bệnh .]
[Sao tự nhiên phát bệnh?]
Hệ thống im lặng một lát, chắc chắn đáp: [Có lẽ là vì thấy ký chủ nên tâm lý sụp đổ .]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
[ mà... bệnh tình của chẳng định ?]
Trải qua nhiều năm điều trị, chứng sợ phụ nữ của Phùng Nghị Thần đỡ hơn nhiều. Chỉ cần tiếp xúc da thịt với khác giới thì sẽ phát bệnh.
Bằng , cũng chẳng dám tham gia khoa cử.
Một một hệ thống hề rằng, sở dĩ Phùng Nghị Thần đột nhiên phát bệnh là vì rõ mồn một tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng.
Trong mắt , Giang Nguyệt Dạng ngậm miệng mà vẫn chuyện với quỷ quái.
Quỷ quái... quỷ quái đang ở ngay bên cạnh !
Cha Phùng gia cũng thấy tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, nhưng họ chẳng còn tâm trí mà truy cứu cặn kẽ, cả trái tim đều dồn hết lên con trai.
“Trách , đều trách ! Ta nên khăng khăng đưa nó về nơi .” Phùng phu nhân tự trách.
“Chuyện trách bà ? Muốn trách thì trách...”
“Lão gia.” Phùng phu nhân ngắt lời ông, lắc đầu với ông một cái về phía Giang Nguyệt Dạng: “Giang cô nương, coi như van xin cô, tha cho con trai ?”
Giang Nguyệt Dạng mím môi, trầm ngâm một lát xoay theo thang bước xuống, trở về phòng.
Chẳng bao lâu , Hương Lăng hấp tấp chạy với nàng rằng bên cạnh còn la hét nữa.
Giang Nguyệt Dạng tìm hiểu rõ ngọn ngành, khỏi hỏi hệ thống: [Tiểu Qua, rốt cuộc Phùng Nghị Thần thế? Tại ngươi là hại t.h.ả.m ?]
[Bởi vì chiến lực của ký chủ quá khủng bố, mắng đến mức để bóng ma tâm lý cho luôn.]
[Ngươi bậy! Ta nhớ rõ ban ngày cái hôm bọn họ dọn , Phùng Nghị Thần còn cứng đầu hối cải mà mắng là con mập c.h.ế.t tiệt, gì vẻ gì là bóng ma tâm lý .]
Hệ thống từ tốn kể : [Khi đó quả thực vẫn ảnh hưởng, nhưng ai bảo đường dọn suốt đêm bọn họ gặp chuyện kỳ quái chứ?]
[Chuyện kỳ quái gì?]
[Nói đúng thì cũng hẳn là chuyện quái dị, chỉ là vô tình ăn nấm độc sinh ảo giác thôi.
Ảo giác Phùng Nghị Thần thấy chính là ký chủ há cái mồm đến như chậu m.á.u c.h.ử.i bới xối xả, một cái lưỡi dài còn thò l.i.ế.m , cuối cùng còn ngoạm một cái ăn mất đầu của .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-122-chung-so-phu-nu.html.]
Giang Nguyệt Dạng: [... Ngươi còn thấy cả ảo giác của nữa cơ ?]
[Là khi tỉnh táo tự kể đấy.]
Ba Thanh Chi kìm mà tưởng tượng cảnh cô nương nhà miệng đến như chậu máu, thè lưỡi dài ăn thịt .
Ba vốn lớp kính lọc cực dày dành cho Giang Nguyệt Dạng liền cảm thấy, cô nương nhà họ bộ dạng đó cũng đáng yêu lắm mà, dọa sợ chứ?
Giang Nguyệt Dạng nếu mà trong lòng họ nghĩ như , chắc chắn sẽ thốt lên một câu: Các đối với đúng là chân ái.
[Tiểu Qua, cứ cảm thấy ngươi đang ăn dưa của thế nhỉ?]
[Khụ khụ.] Hệ thống chột ho hai tiếng: [Ký chủ, cô nghĩ nhiều , đang về nguyên nhân gây bệnh của Phùng Nghị Thần mà.]
[Hừ!]
Hệ thống rùng một cái, vội vàng đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của nàng: [Kể từ đêm đó, ngày nào Phùng Nghị Thần cũng gặp ác mộng. Trong mơ, ký chủ cứ liên tục mắng , cái mồm nhỏ ngừng nghỉ. Khiến cho tinh thần chút bất thường, cả cứ lơ ngơ ngơ ngác ngác.
Tình trạng kéo dài nửa năm mới dứt, trạng thái tinh thần của Phùng Nghị Thần mới dần dần chuyển biến .
xui xẻo ở chỗ lúc ngoài giải khuây gặp một cô nương khó nhằn y hệt ký chủ.
Phùng Nghị Thần vì tinh thần uể oải nên vô tình đụng một cô nương, còn vô tình chạm chỗ nhạy cảm của .
Cô nương c.h.ử.i mắng té tát, Phùng Nghị Thần nhầm nàng thành ký chủ, phòng tuyến tâm lý tức khắc sụp đổ !
Từ đó, liền mắc chứng sợ phụ nữ. Mới đầu tình trạng vô cùng nghiêm trọng, cứ hễ thấy con gái nhà lành là phát bệnh.
Mãi đến hai năm gặp một đại phu y thuật cao minh, bệnh tình mới chuyển biến . Kết quả hôm nay thấy ký chủ, bắt đầu phát bệnh .]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy vô cùng oan ức: [Chuyện cũng đổ lên đầu ? Lúc rời rõ ràng vẫn khỏe re, vả là trêu chọc mà.]
[Dù cũng chút liên quan đến ký chủ.]
Giang Nguyệt Dạng rủ mắt im lặng, bỗng thấy chút áy náy trong lòng, nhưng cũng chỉ một chút xíu thôi.
Giả sử từ đầu, nàng vẫn sẽ mắng , điều chắc là sẽ mắng nhẹ tay hơn một tẹo.
nàng vẫn thông suốt nổi, nàng tuy mắng ghê thật, nhưng hề mang một từ tục tĩu nào, đến mức sụp đổ tâm lý thế ?
Hệ thống thấy nàng gì, yếu ớt mở miệng hỏi: [Ký chủ, cô còn trả thù nữa ?]
[Trả thù cái gì nữa chứ? Khả năng chịu đựng tâm lý của kém cỏi như thế, sợ thêm một câu nữa là đời nhà ma luôn mất.]
Giang Nguyệt Dạng chống cằm: [Ta giờ đang nghĩ xem nên cho chuyện là giám khảo khoa cử . Ta lo đến ngày thi, gặp phát điên ngay tại trường thi thì khổ.]
Hệ thống đưa kiến nghị: [ thấy nên một tiếng, nhưng thể với Phùng Nghị Thần , với cha , bằng Phùng Nghị Thần thật sự sẽ đời nhà ma đấy.]
Giang Nguyệt Dạng ừ một tiếng, đó liền sai Hương Lăng sang nhà bên chuyện nàng là quan giám khảo cho cha Phùng gia .
Hơn nữa, nàng còn bảo Hương Lăng thêm một câu: Ân oán giữa và lệnh công t.ử kể từ hôm nay xóa bỏ .
Thế , khi màn đêm buông xuống, Hương Lăng chạy báo với nàng rằng Phùng gia bên cạnh dọn suốt đêm .
Giang Nguyệt Dạng chớp chớp đôi mắt đến tròn vô tội, khó hiểu hỏi hệ thống: [Sao bọn họ cứ thích đêm thế nhỉ? Bài học rút còn đủ ? Vạn nhất gặp chuyện kỳ quái gì nữa thì...]
[Bọn họ cảm thấy...] Hệ thống một nửa thôi.
[Bọn họ cảm thấy cái gì?]
Hệ thống: [Ký chủ, cô tức giận đấy nhé?]
Giang Nguyệt Dạng ngay những lời nó sắp tuyệt đối chẳng lời ho gì.
Nàng tủm tỉm : [Ngươi , bảo đảm tức giận.]
[Bọn họ cảm thấy ký chủ còn đáng sợ hơn cả việc đường đêm gặp chuyện quái dị!] Hệ thống một xong liền tự động chui tọt phòng tối.