Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 120: Nhà Bên Cạnh Dọn Về Rồi?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:00:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Giang Nguyệt Dạng bước ngoài, đập mắt nàng chính là cảnh Dạ Vô Hấn đang quỳ một gối mặt đất, hai tay giơ cao, mũi kiếm của Thanh Minh kề sát cổ.
“Huynh... , thể bỏ kiếm ? Lần chúng gặp mà, ngươi nhớ ? Ta và cô nương nhà ngươi là... bạn bè.”
Vừa dứt lời, Dạ Vô Hấn liền liếc thấy Giang Nguyệt Dạng đang khoanh tay cửa xem kịch vui.
“Giang Nguyệt Dạng, cô mau giải thích cho chứ.”
Thấy Dạ Vô Hấn định lên, Thanh Minh lập tức dí mũi kiếm trong tay gần cổ y thêm vài phần.
Dạ Vô Hấn nuốt nước bọt, dám manh động nữa.
Giang Nguyệt Dạng mở miệng hỏi: “Hắn gì?”
Thanh Minh cũng thèm đầu , đáp: “Cô nương, lén lút trèo tường .”
“Cửa nẻo đàng hoàng ngươi , mắc gì trèo tường?”
Dạ Vô Hấn tỏ vẻ vô cùng oan ức: “Cô tưởng trèo tường lắm chắc? Còn chẳng do hạ nhân nhà cô cho .”
Vài phút , Dạ Vô Hấn đến tìm Giang Nguyệt Dạng.
Kết quả gác cổng y đến tìm Giang Nguyệt Dạng, liếc xéo y một cái sai đuổi .
Chẳng còn cách nào, y đành trèo tường .
“Thanh Minh, để dậy .”
Thanh Minh thu kiếm , Dạ Vô Hấn từ từ dậy.
Dù Thanh Minh đối thủ của , nhưng y đến nhờ vả , thái độ ngay ngắn đàng hoàng.
Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Nói , tìm việc gì?”
“Phụ sắp trở về , nhờ cô giúp một việc.”
Đôi mày liễu khẽ nhíu . Lần Dạ Vô Hấn từng , phụ của nguyên chủ chỉ võ công cao cường mà thủ đoạn còn vô cùng tàn nhẫn.
Nếu phát hiện Dạ Vô Hấn con trai , ước chừng Dạ Vô Hấn sẽ c.h.ế.t thảm.
Dù cũng là đến từ cùng một thế giới, Giang Nguyệt Dạng nghĩ bụng thể giúp thì cứ giúp thôi.
“Ngươi giúp thế nào?”
Dạ Vô Hấn cử chỉ hình khẩu s.ú.n.g lục: “Cô thể mua thứ ?”
Y Giang Nguyệt Dạng mua cho một khẩu s.ú.n.g ngắn, đến lúc thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, may thể dùng để giữ mạng.
Giang Nguyệt Dạng mặt đổi sắc y, trong lòng thầm cân nhắc xem nên mua s.ú.n.g cho y .
Nàng xác nhận với Tiểu Qua , lệnh truy sát c.h.ế.t thôi hủy bỏ.
Dạ Vô Hấn cũng đích thực là một sinh viên đại học bình thường xuyên từ hiện đại tới.
Xét theo tình hình hiện tại thì y đáng tin.
s.ú.n.g ống là thứ chuyện đùa, nàng bắt buộc cẩn thận hơn nữa.
Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, thật ?]
[Ừm. Thuộc hạ của lén báo cáo với phụ rằng gần đây bất thường.]
Mấy ngày nay, Dạ Vô Hấn thật sự thể gồng diễn tiếp nữa, dứt khoát buông xuôi mặc kệ đời, trở về chính .
Thế là thuộc hạ của y liền cảm thấy y như biến thành một khác, trong lòng càng thêm sợ hãi.
“Cô mua đúng ?” Dạ Vô Hấn tha thiết nàng: “Tiểu tỷ tỷ ơi”
Giang Nguyệt Dạng thấy bộ dạng đó của y là y sắp nũng , vội lên tiếng ngăn cản: “Ngươi câm miệng .”
Dạ Vô Hấn phồng má đầy uất ức.
Giang Nguyệt Dạng đưa tay đỡ trán: “Ngươi theo trong.”
“Được luôn!” Dạ Vô Hấn hớn hở lon ton chạy theo.
Trong phòng khách, hai đối diện , Dạ Vô Hấn căng thẳng chờ Giang Nguyệt Dạng mở lời.
“Súng ngắn, thể mua cho ngươi...”
“Thật ? Cảm ơn cô nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-120-nha-ben-canh-don-ve-roi.html.]
Giang Nguyệt Dạng liền bồi thêm một câu ngay đó: “ mà, tiền mua s.ú.n.g ngươi tự chi. Ngoài , chỉ để cho ngươi đúng một viên đạn thôi.”
Dạ Vô Hấn thở dài, y ngay là sẽ thuận lợi như mà, Giang Nguyệt Dạng đến giờ vẫn yên tâm về y.
Y thể hiểu , dù lòng phòng thể .
“Một viên đạn thì ít quá.” Dạ Vô Hấn giơ hai ngón tay : “Để hai viên cho ? Kiếp còn từng sờ s.ú.n.g thật bao giờ, sợ b.ắ.n chuẩn.”
“Được!”
Hệ thống như bóng ma cất tiếng: [Ký chủ từ khi nào dễ chuyện thế nhỉ?]
Giang Nguyệt Dạng đảo mắt khinh bỉ: [Ban đầu cũng định cho hai viên đạn , một viên là liệu sẽ mặc cả.
Hai viên đạn, một viên g.i.ế.c thành thì viên còn thể dùng để tự sát, khỏi tra tấn đến c.h.ế.t.]
Dạ Vô Hấn: “...”
Ta cảm ơn cô vì nghĩ chu đáo cho đến thế nhé!
Hệ thống: Ký chủ vẫn là ký chủ ngày nào.
Giang Nguyệt Dạng đưa tay về phía Dạ Vô Hấn. Dạ Vô Hấn ngẩn một chút, đó lập tức rút từ bên hông một thanh đoản đao nạm đầy bảo thạch đặt tay nàng.
“Thanh chủy thủ c.h.é.m sắt như c.h.é.m bùn, cô xem thử đủ , nếu đủ thì bù thêm.”
Giang Nguyệt Dạng thấy những viên bảo thạch đó, chẳng cần đem lên thương thành định giá cũng là thừa sức.
“Đủ .”
Dứt lời, thanh đoản đao tay biến mất hư , đó biến một khẩu s.ú.n.g ngắn.
Nàng tháo hộp tiếp đạn, trong bảy viên đạn chỉ giữ hai viên.
Dạ Vô Hấn chút căng thẳng nhận lấy khẩu s.ú.n.g từ tay nàng. Trước khi xuyên , y chỉ từng chạm s.ú.n.g đồ chơi.
Bằng thì cũng chỉ chơi s.ú.n.g ảo trong game b.ắ.n s.ú.n.g cạnh tranh nào đó.
Giang Nguyệt Dạng nhắc nhở: “Ngươi cẩn thận đấy, đừng cướp cò tự “bay màu” chính đấy nhé.”
Dạ Vô Hấn: “...”
Sau khi nhận súng, Dạ Vô Hấn tán gẫu vài câu với Giang Nguyệt Dạng trèo tường rời .
Lúc Tống Hi Hòa thở hổn hển chạy tới Lãm Nguyệt Các, vặn thấy cảnh tượng đó.
Nàng xách váy chạy tới mặt Giang Nguyệt Dạng, ướm hỏi: “Dạng Dạng, là ai thế?”
“Một...” Lời Giang Nguyệt Dạng khựng , đó nheo mắt nàng: “Dì hỏi chuyện gì?”
Tống Hi Hòa chột né tránh ánh mắt của nàng, hề hề: “Ta đây chẳng lo lắng cho con ?”
“Lo lắng cho con? Sao con cảm thấy là dì để ý đến thì .” Giang Nguyệt Dạng chậc chậc lắc đầu: “Dì nhỏ, dì lòng đổi nhanh thế ?”
Tống Hi Hòa trả lời thế nào. Mấy ngày nay nàng ở cùng Phương Dự An tự nhiên cho lắm.
Phương Dự An quá lễ phép, quá khuôn phép nghiêm chỉnh, chút tẻ nhạt.
Huhu... hình như thật sự thích đàn ông hư hỏng .
Hệ thống : [Ký chủ, thể , mắt của dì nhỏ cô vẫn độc lạ như ngày nào. Người lọt mắt xanh thì một kẻ nguy hiểm hơn kẻ , trúng ngay Dạ Vô Hấn xuất từ sát thủ.]
Nghe thấy lời , Tống Hi Hòa buông xuôi.
Thôi , nàng chọn phu quân thì cứ chọn ưng mắt , như thế nhân phẩm mới đáng tin cậy hơn chút.
Khoan , Dạng Dạng qua với sát thủ thế ?
Giang Nguyệt Dạng: [Tiểu Qua, nay khác xưa , Dạ Vô Hấn bây giờ Dạ Vô Hấn ngày . Nếu đúng như những gì chúng kỳ vọng, thì thật với dì nhỏ cũng khá đôi đấy chứ. Chỉ điều sửa cái tật hám cưới với bám riết thôi.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Hi Hòa khó hiểu, lời là ý gì?
Dạ Vô Hấn rốt cuộc là ?
lúc , từ phía bên tường viện truyền đến tiếng bước chân ồn ào cùng tiếng khuân vác đồ đạc lỉnh kỉnh.
Giang Nguyệt Dạng tò mò sang: “Thanh Chi, ngươi trèo lên xem thử nhà bên cạnh xảy chuyện gì.”
Thanh Chi lời đang định tung nhảy lên bờ tường, Tống Hi Hòa liền : “Lúc nãy đây thấy mấy cỗ xe ngựa về phía nhà bên, chắc là gia đình bên cạnh dọn về .”
“Ồ? Dọn về ?”