Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 114: Ta Bảo, Không Được!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hồ Thị tát ngã nhào xuống đất, nửa bên mặt sưng vù ngay tức khắc. Vân Tĩnh Thù bên cạnh giật nảy , sắc mặt trắng bệch.

 

Anh Quốc công phu nhân vẩy vẩy bàn tay đau rát, đó đầy vẻ xót xa vẫy tay gọi Vân Tĩnh Thù: “Tĩnh Thù, đây với Lục di.”

 

Vân Tĩnh Thù ngơ ngác bước tới, ánh mắt bất an cứ dán chặt lên Hồ Thị.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lúc , Hồ Thị đ.á.n.h đến choáng váng mới định thần .

 

Ả bật dậy khỏi mặt đất, hùng hổ định lao tới xé xác Anh Quốc công phu nhân.

 

Hai bà t.ử cạnh nhanh như cắt đè chặt lấy ả, Hồ Thị lập tức thể nhúc nhích.

 

Hồ Thị giãy giụa thoát, chỉ thể dữ tợn chất vấn: “Bà dựa cái gì mà đ.á.n.h !”

 

Anh Quốc công phu nhân thản nhiên liếc ả: “Dựa cái gì ư?”

 

“Dựa cái .” Bà một phát kéo tay áo Vân Tĩnh Thù lên, để lộ phần da thịt chằng chịt vết bầm tím xanh tím.

 

“Hít” Vân Tĩnh Thù bất giác phát tiếng rên đau đớn.

 

Anh Quốc công phu nhân vội vàng : “Xin , xin , Lục di con đau đúng ?”

 

Vân Tĩnh Thù lắc đầu.

 

Hồ Thị nhận thấy điềm chẳng lành, tròng mắt đảo liên hồi, dường như đang nghĩ kế đối phó.

 

Anh Quốc công phu nhân xoa mặt Vân Tĩnh Thù: “Đừng sợ, Lục di chủ cho con. Trước ả tổn thương con thế nào, Lục di sẽ bắt ả trả giá gấp trăm .”

 

Nghe thấy lời , Vân Tĩnh Thù lập tức rơi nước mắt, òa lên nức nở.

 

Hồ Thị ngụy biện: “Phu nhân, nhất định là hiểu lầm . Vết thương Tĩnh Thù do , nhất định là đám tiện tỳ ! về sẽ trừng trị bọn chúng, cho phu nhân một lời giải thích.”

 

Anh Quốc công phu nhân giao Vân Tĩnh Thù cho tỳ nữ cận trông nom, còn thì chậm rãi bước tới mặt Hồ Thị.

 

Bà giơ tay bóp cằm Hồ Thị, khóe môi ngậm nụ khát máu: “Ngươi cảm thấy bổn phu nhân ngốc, là do ngươi quá thông minh?”

 

Móng tay sắc nhọn găm sâu da thịt mặt Hồ Thị: “Ai cho ngươi cái lá gan dám tổn hại đến nữ nhi Thôi gia ?”

 

“Bà bằng chứng gì chứng minh là ? Cho dù bà là Anh Quốc công phu nhân thì cũng thể coi thường vương pháp!”

 

Anh Quốc công phu nhân nhếch môi lạnh: “Bằng chứng? Đánh ngươi mà còn cần bằng chứng ? Nếu ngươi gan... thì cứ báo quan, để xem cuối cùng là ngươi c.h.ế.t c.h.ế.t?”

 

Dứt lời, bà thèm nhiều lời với Hồ Thị nữa, sai mang roi tới, tiên thưởng cho Hồ Thị ba mươi roi.

 

Tiếng roi vun vút quất xuống chan chát kèm theo tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của Hồ Thị. Anh Quốc công ở nội thất thấy động tĩnh liền lén lút thò đầu ngoài trộm.

 

Chỉ thấy Hồ Thị sõng soài đất, những lằn roi liên tục giáng xuống.

 

Anh Quốc công rụt cổ : Phu nhân giờ đối xử với quả thực quá , thề dám giấu tiền riêng nữa .

 

Đánh xong ba mươi roi, Anh Quốc công phu nhân xổm mặt Hồ Thị đang thoi thóp, đưa tay rút cây trâm đầu ả xuống.

 

Sau đó, bà cầm cây trâm từng chút từng chút một rạch nát mặt Hồ Thị. Máu nóng tuôn trào theo gò má chảy dài, kèm theo tiếng gào và van xin t.h.ả.m thiết của Hồ Thị.

 

“Phu nhân, sai , dám nữa .”

 

Anh Quốc công phu nhân chẳng hề lay động, vứt cây trâm trong tay xuống phân phó: “Đánh gãy hai tay ả cho .”

 

“Phu nhân tha mạng! Phu nhân tha mạng!”

 

Anh Quốc công phu nhân nhíu mày, bà t.ử nhanh mắt lập tức bịt chặt miệng Hồ Thị .

 

Hồ Thị lôi ngoài, chẳng mấy chốc liền truyền đến một tiếng thét xé lòng rách ruột.

 

Anh Quốc công phu nhân vẫy vẫy tay về phía Anh Quốc công đang trốn ở góc tường trộm, Anh Quốc công lập tức tê dại cả da đầu.

 

“Phu... phu nhân, vi phu về quỳ tiếp ngay đây, nàng đừng giận.” Anh Quốc công xong liền định chuồn.

 

“Đứng .” Anh Quốc công phu nhân gọi giật ông , “Ngày mai cùng đến Vân gia một chuyến, nếu thì ông tiêu bao nhiêu tiền cứ tiêu bấy nhiêu, bảo đảm đủ dùng!”

 

Mắt Anh Quốc công sáng rực: “Phu nhân yên tâm, tuyệt đối khiến nàng hài lòng!”

 

***

 

Lục phủ, trong phòng của Lục đại tướng quân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-114-ta-bao-khong-duoc.html.]

Lục Vân Đình bức họa của phụ mẫu, phía là mấy vị phụ trách của Ám Ảnh Các.

 

Nếu Giang Nguyệt Dạng mặt ở đây, nàng sẽ phát hiện tiểu ca vườn Lăng Phong trong viện của cũng đang tại nơi .

 

Lâm Tịch mở lời : “Công tử, thuộc hạ dựa theo đặc điểm của hung thủ, kết hợp với năng lực nuôi dưỡng t.ử sĩ, liệt kê một danh sách. Chúng thể lợi dụng năng lực của vị cô nương ...”

 

Lục Vân Đình giơ tay ngắt lời : “Không , địch ở ngoài sáng ở trong tối. Để nàng bại lộ mặt hung thủ, nàng sẽ gặp nguy hiểm.”

 

Năng lực đặc biệt của Giang Nguyệt Dạng vẫn truyền rộng rãi, Lục gia quân mới về kinh lâu nên hề .

 

đây là cách nhanh nhất để tìm hung thủ.”

 

Ánh mắt Lục Vân Đình sắc bén về phía Lâm Tịch: “Ta bảo, !”

 

Bầu khí lập tức trở nên ngột ngạt và nặng nề.

 

Hồi lâu , Lục Vân Đình trầm giọng mở miệng: “Bao nhiêu năm nay đều đợi , vội một chút thời gian .”

 

“... Rõ.”

 

Lăng Phong thấy bầu khí dịu , liền lên tiếng: “Công tử, thời gian Giang cô nương bảo thuộc hạ trồng mấy thứ, thuộc hạ ngầm sản lượng của những thứ đó đều cao, cần...”

 

“Khoai tây ?”

 

“Vâng, còn ngô, cà chua và xà lách nữa ạ.”

 

Mấy thứ mà Giang Nguyệt Dạng bảo Lăng Phong trồng, ngần ngày sinh trưởng thì nay thể là thứ gì .

 

Lục Vân Đình rũ mắt trầm tư, lương thảo triều đình cấp phát căn bản đủ để nuôi sống Lục gia quân.

 

Những năm qua dựa của Ám Ảnh Các ngoài ăn kiếm tiền trợ cấp, nếu thì c.h.ế.t đói từ lâu .

 

Lấy sức lực mà xông pha trận mạc g.i.ế.c địch.

 

Lục Vân Đình Hoàng đế kiêng kỵ Lục gia quân, nhưng khi tìm hung thủ, tuyệt đối sẽ giao binh quyền giải tán Lục gia quân.

 

Hắn tự giễu nhếch mép, cũng nực , binh quyền của Lục gia quân rõ ràng là do Tiên đế hứa hẹn chuẩn thuận, rốt cuộc đến nay biến thành tội danh mưu phản của .

 

Lục gia một lòng trung thành son sắt, nếu tạo phản thì việc gì đợi đến tận bây giờ!

 

“Chuyện sẽ đích tìm nàng chuyện, ngươi động đồ của nàng.”

 

***

 

Hôm , Giang Nguyệt Dạng trong Thái Hòa Điện, liếc mắt phát hiện Anh Quốc công hôm nay vẫn tới thượng triều.

 

[Không hôm qua Anh Quốc công quỳ sầu riêng nhỉ?]

 

Hệ thống: [Quỳ .]

 

[Thế thì đúng là lên triều nổi .]

 

Nguyên Đế xuống liền thấy đoạn đối thoại , nghĩ đến cái thứ đầy gai nhọn , ông theo bản năng rụt một cái.

 

Sáng sớm hôm nay, Anh Quốc công phu nhân sai đưa sầu riêng cung.

 

Ông và Hoàng hậu nửa ngày cũng chẳng nhận đó là cái thứ quỷ gì, tính toán đợi bãi triều xong sẽ gọi Tư Nông Tự Khanh qua xem thử.

 

“Có bản khởi tấu, bản bãi triều.” Lý Phúc Toàn hô theo lệ thường.

 

Trương tiểu tướng quân bước khỏi hàng: “Bệ hạ, binh khí rèn gần xong, bất cứ lúc nào cũng thể xuất chinh Xích Thủy.”

 

Nguyên Đế gật đầu: “Dương ái khanh.”

 

Dương giám chính của Khâm Thiên Giám bước : “Thần mặt.”

 

“Chọn một ngày lành cất quân xuất chinh.”

 

“Thần tuân chỉ.”

 

Một võ tướng bước đầy phóng khoáng: “Bệ hạ, tiết thu mát mẻ, chính là thời điểm thích hợp nhất để cử hành thu liệp...”

 

Giang Nguyệt Dạng các vị đồng liêu ai nấy đều hăm hở thử, bất đắc dĩ thở dài, hôm nay là một buổi thiết triều dài đằng đẵng .

 

[Tiểu Qua, kể dưa gì chơi coi.]

 

 

Loading...