Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 113: Tát Tai
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng đưa tay về phía .
“Đập tay thề nguyền, đổi ý. Ai mà đổi ý, kẻ đó cẩu. C.h.ế.t còn xuống địa ngục.”
Tam hoàng t.ử cảm thấy nàng vẫn còn quá ngây thơ, lời thề độc thề cũng như .
Làm cẩu thì cẩu, c.h.ế.t xuống địa ngục cũng chẳng , chẳng mất miếng thịt nào.
Mặc dù sẽ đổi ý, nhưng mà... vẫn nhịn thầm trong bụng.
Tam hoàng t.ử giơ tay định đập tay với nàng, đúng lúc hệ thống đột nhiên lên tiếng nhắc nhở: [Ký chủ, đủ độc! Hơn nữa ở đây chỉ ba các , là hoàng tử, nếu đổi ý thì cô cũng chẳng gì .]
[Ngươi đúng.] Giang Nguyệt Dạng từ từ thu tay về, [Ta nên bắt lập giấy cam kết mới .]
Nghe , Tam hoàng t.ử nhân lúc tay nàng kịp rụt về hẳn, vội vàng vươn tay đập một phát tay nàng.
“Chát!” Ván đóng thuyền.
Giang Nguyệt Dạng: “...”
“Tam điện hạ, thần thấy lập thêm tờ giấy cam kết thì hơn.”
Tam hoàng t.ử chọn cách điếc chọn lọc, nụ mặt rạng rỡ: “Ngươi gì cơ, tai hình như đột nhiên thấy gì .”
“Tam điện hạ, ngài thể như .”
“Hả? Ta thấy.”
Giang Nguyệt Dạng nhịn nổi nữa: “Tam điện hạ, bệnh của Nhị điện hạ còn bắt đầu chữa đấy! Ngài chắc chắn là tai thấy gì ?”
Nụ mặt Tam hoàng t.ử tắt ngấm ngay tức khắc.
[Hừ! Ranh con, còn đấu với bổn cô nương !]
Hệ thống: [Ký chủ uy vũ!]
Cuối cùng, Tam hoàng t.ử “cam tâm tình nguyện” giấy cam kết.
Giang Nguyệt Dạng gấp tờ giấy cam kết mới lò , vẻ mặt đắc ý Tam hoàng tử.
“Bảy ngày , thần sẽ tới đây chữa bệnh cho Nhị điện hạ. Nếu hai vị điện hạ còn chuyện gì khác căn dặn, thần xin phép cáo lui .”
Tam hoàng t.ử xị mặt lời nào, Giang Nguyệt Dạng coi như ngầm đồng ý. Sau đó, nàng dẫn theo Thanh Chi hành lễ lui ngoài.
Mãi đến khi còn thấy bóng dáng của Giang Nguyệt Dạng nữa, Nhị hoàng t.ử mới mở miệng hỏi: “Đệ vốn định đổi ý, cố tình chọc giận nàng gì?”
“Ai bảo nàng cứ lẩm bẩm mắng trong lòng chứ.”
Tam hoàng t.ử dừng một chút, : “Huynh đừng nàng ngoài miệng chịu thua ai, nhưng thực chất . Vừa nãy cho dù lập giấy cam kết, nàng cũng sẽ chữa bệnh cho thôi.”
“Ừm, , hèn chi Thái t.ử thích nàng.”
***
Trong Ninh An Cung.
Nguyên Đế xong mẩu giấy trong tay, thuận tay đưa cho Hoàng hậu nương nương.
Hoàng hậu nương nương nhận lấy mảnh giấy liếc một cái, cau mày hỏi: “Bệ hạ phái đón, là để bổn cung phái đón?”
Nguyên Đế gì.
“Con nối dõi hoàng gia thể lưu lạc bên ngoài, hơn nữa đứa trẻ dường như còn gặp nguy hiểm.”
Nguyên Đế: “Giang Nguyệt Dạng phái Ám Cửu theo nó , sẽ nguy hiểm . Khoa cử sắp tới , đợi nó thi xong hãy , tránh để nó phân tâm.”
Hoàng hậu nương nương gật đầu, như cũng .
Màn đêm buông xuống, một vầng trăng sáng lặng lẽ nhô lên.
Trong Lãm Nguyệt Các, Giang Nguyệt Dạng chằm chằm đóa “Thất Tinh Hoa” đang chúm chím nụ mà lòng đầy do dự.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vừa , nàng định bứt một chiếc lá. thấy chỉ vỏn vẹn bảy chiếc lá, nàng nỡ.
Tuy lá cây kịch độc, nhưng cũng vô cùng quý giá.
Cứ thế vô duyên vô cớ đem tặng, Bạch đại nhân chẳng hề , cứ cảm thấy với bản thế nào .
Làm việc lưu danh, vốn phong cách của nàng.
Hệ thống : [Ký chủ, nếu cô thực sự nỡ thì khỏi tặng nữa. Người sinh con liên quan gì đến cô.]
[Ta cũng nghĩ thế. Tuy nhiên, giúp đỡ một cách gián tiếp thì vẫn .]
Hệ thống nhất thời hiểu ý nàng.
Giang Nguyệt Dạng tới thư án xuống, tay trái cầm bút một câu lên giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-113-tat-tai.html.]
Cắt tỉa gọn gàng xong, nàng gọi Thanh Minh .
“Ngươi đem mật thư đưa đến phủ Bạch huyện lệnh, đừng để phát hiện.” Giang Nguyệt Dạng dừng một chút, “Ngươi thể buộc mảnh giấy mũi tên b.ắ.n cho .”
Lúc Cổ Lan còn , d.ư.ợ.c liệu quý hiếm vốn sắp tới tay cứ thế mà cánh mà bay mất .
“Rõ!”
Mặc dù như chẳng ý nghĩa gì, nhưng Thanh Minh vẫn cung kính đáp lời.
Dù ngụy trang thế nào nữa thì tiếng lòng của cô nương lộ hết thảy .
Thanh Minh vô cùng lời bộ hành y, bịt mặt thi triển khinh công phóng về phía Bạch gia.
Chẳng bao lâu , Thanh Minh nóc nhà Bạch gia.
Thư phòng của Bạch đại nhân vẫn sáng đèn, giấy dán cửa sổ trong bóng hình của .
Một lát , một phụ nhân dáng thon thả dẫn theo một tỳ nữ thong thả về phía thư phòng.
Chắc là Bạch Phu Nhân.
Thanh Minh thấy thời cơ đến, giương cung cài tên. Chỉ một tiếng “vút”, mũi tên x.é to.ạc trung lướt qua bên tai Bạch Phu Nhân, cuối cùng cắm phập cửa thư phòng.
“A!” Bạch Phu Nhân kinh hãi hét lên thất thanh.
Bạch đại nhân thấy tiếng động liền lao khỏi thư phòng, điều đầu tiên thấy là thê t.ử đang sợ hãi ngã quỵ đất, đó mới là bóng lưng màu đen đang tẩu thoát và mảnh giấy gắn mũi tên.
“Phu nhân, nàng ? Có thương ở ?”
Bạch Phu Nhân nhào lòng Bạch đại nhân, run rẩy : “Phu quân, thích khách.”
Từ Nam Chiếu bắt cóc, Bạch Phu Nhân đến giờ vẫn còn chút sợ hãi.
Vừa mũi tên bay sượt qua tai nàng, suýt chút nữa dọa nàng hồn bay phách tán.
Bạch đại nhân vỗ lưng nàng an ủi: “Đừng sợ, giờ .”
“Người , đưa phu nhân về phòng.”
Bạch Phu Nhân lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Phu quân, ở cạnh .”
Bạch đại nhân thấy nàng vẫn hồn, bèn bế nàng thư phòng. Lát , mới ngoài rút mũi tên cửa xuống, gỡ mảnh giấy bên .
Trên mảnh giấy nguệch ngoạc: Quân y trong Lục gia quân xuất từ “Dược Linh Cốc”.
Nhìn thấy câu , Bạch đại nhân liền hắc y nhân là do ai phái tới.
Nàng đây là để tự nghĩ cách mời chữa bệnh mà!
Chỗ mẫu hình như một cây nhân sâm ngàn năm, mời nổi của “Dược Linh Cốc” .
Cổ Lan: Ủa chứ, lá cây “Thất Tinh Hoa” của ?
Bạch đại nhân cất kỹ mảnh giấy, bước thư phòng.
Mà ngay lúc tại Anh Quốc công phủ, Anh Quốc công như một đứa trẻ phạm , cúi đầu mặt Anh Quốc công phu nhân.
Dưới chân ông là một quả sầu riêng đang tỏa “mùi thối”.
“Phu... phu nhân. Hoàng hậu nương nương chẳng ám chỉ rằng nếu sầu riêng thì lập tức đưa cung ? Hay là chúng đưa ngay bây giờ nhé?”
Anh Quốc công xong liền từ từ xổm xuống, dè dặt đưa tay định nhấc quả sầu riêng lên.
“Không vội.” Anh Quốc công phu nhân nở một nụ lạnh lẽo thấu xương, “Đợi ông quỳ xong đưa cũng muộn.”
Lúc , tỳ nữ cận của Anh Quốc công phu nhân mang đai lưng quan phục của Anh Quốc công tới.
Anh Quốc công:!!! Toang .
Anh Quốc công phu nhân cầm đai lưng, thuần thục lật hai tờ ngân phiếu giấu kín bên trong.
Bà lạnh một tiếng, đó quát lớn: “Cầm lấy sầu riêng, cút bên trong quỳ cho !”
Anh Quốc công lập tức cầm lấy quả sầu riêng đất, dám chậm trễ dù chỉ một giây, ba chân bốn cẳng chạy tọt nội thất.
“Ma ma, mời Hồ Thị và Tĩnh Thù tới đây.”
Chẳng bao lâu , Hồ Thị liền dắt theo Vân Tĩnh Thù tới đây.
“Phu nhân, đêm hôm khuya khoắt gọi chúng qua đây là chuyện gì?”
Anh Quốc công phu nhân ngoắc ngoắc tay với ả: “Ngươi gần đây một chút.”
Hồ Thị chẳng hiểu mô tê gì bước tới, Anh Quốc công phu nhân vung tay tát cho một bạt tai.
“Chát!”