Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 103: Hắn Là Đệ Tử Chân Truyền Của Thần Y
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nguyệt Dạng ngạc nhiên, một trong hai đó chẳng chính là vị công t.ử nàng vô tình đụng ở cửa Tế Thế Đường ?
Chẳng lẽ là ông chủ của “Túy Tiên Cư”?
Đối phương dường như cũng chút bất ngờ, sững sờ trong giây lát dậy mỉm : “Cô nương.”
Vị công t.ử trẻ tuổi bên cạnh cũng dậy theo, nghi hoặc hỏi: “Ngươi quen nàng ?”
“Từng duyên gặp mặt một .”
Giang Nguyệt Dạng cất bước về phía họ, chầm chậm dừng ở cách chừng một mét mặt hai .
Vì phận quan nên nàng hành lễ chào hỏi thông thường với cả hai.
“Tại hạ là Cổ Lan, vội vàng từ biệt, vẫn thỉnh giáo quý tính của cô nương?” Nam t.ử chủ động mở lời .
“Ta họ Giang. Cổ công tử, thật sự xin .”
Cổ Lan lắc đầu: “Giang cô nương cần để trong lòng.”
Giang Nguyệt Dạng liếc bình rượu bàn: “Cổ công t.ử là ông chủ của Túy Tiên Cư ?”
“Tại hạ .” Cổ Lan lắc đầu, đó giơ tay chỉ vị công t.ử còn , “Hắn mới .”
Nam t.ử chắp tay : “Tại hạ Lê Nghiễn.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu chào : “Rượu của Túy Tiên Cư đều do Lê công t.ử ủ ?”
Lê Nghiễn khẽ gật đầu: “Giang cô nương cũng thích rượu ?”
“Gia phụ đặc biệt thích. Lần sai tới Túy Tiên Cư mua một bình Tùng Gian Lộ, gia phụ khen dứt lời, tay nghề của Lê công t.ử thật xuất sắc.”
Lê Nghiễn mỉm đón nhận lời khen ngợi, khoác lác, rượu ủ quả thực xứng danh thiên hạ nhất.
“Giang cô nương xuống trò chuyện ?” Cổ Lan đề nghị.
Giang Nguyệt Dạng chỉ do dự một chút liền xuống, chuyện nam nữ thụ thụ bất đối với nàng cũng mà cũng chẳng .
Dù ở đây cũng ngoài.
Hệ thống: [Ký chủ, thấy cô cũng may mắn phết đấy chứ.]
[Hửm? Ý gì thế?]
Ban đầu, khi thấy giọng của hệ thống, Cổ Lan và Lê Nghiễn đều cảm thấy chút kỳ lạ, theo bản năng đưa mắt tìm kiếm nguồn phát âm thanh.
Ngay đó họ thấy giọng của Giang Nguyệt Dạng, nhưng thấy môi nàng hề mấp máy, trong lòng khỏi kinh ngạc.
thấy những cùng nàng đều bất kỳ phản ứng nào, hai đưa mắt cũng ngậm miệng gì.
[Tên Cổ Lan là từ Dược Linh Cốc đấy, chính là t.ử chân truyền của thần y.]
Cổ Lan mở đến hai mắt, ánh mắt về phía Giang Nguyệt Dạng trở nên sâu thẳm hơn vài phần.
Sao bọn họ ?
Ngón tay thon dài rõ từng khớp xương nhẹ nhàng gõ từng nhịp lên mặt bàn, Lê Nghiễn Giang Nguyệt Dạng đầy ẩn ý hỏi: “Tại hạ gần đây mới ủ một ít rượu trái cây thích hợp cho nữ t.ử thưởng thức, Giang cô nương uống một chút ?”
Giang Nguyệt Dạng vốn định uống rượu, nhưng ngửi thấy mùi rượu thơm nức mũi, nàng kìm sự tò mò rượu thời cổ đại hương vị thế nào.
Kiếp vì dị ứng cồn nên từng uống rượu bao giờ.
Kiếp vì tuổi còn nhỏ nên tạm thời cũng từng đụng đến giọt rượu nào, liệu dị ứng ?
Tò mò hại c.h.ế.t mèo, Giang Nguyệt Dạng cuối cùng vẫn ngập ngừng hỏi: “Ngon ?”
“Tại hạ cảm thấy khá ngon.”
“Vậy... Ta uống một chút nhé?”
Lê Nghiễn mỉm dậy: “Giang cô nương xin đợi một lát.”
[Tiểu Qua, lát nữa nếu mà dị ứng cồn thì ngươi nhớ kịp thời mua t.h.u.ố.c chống dị ứng cho đấy nhé.]
Hệ thống: [...]
Sau khi Lê Nghiễn rời , Giang Nguyệt Dạng sang Cổ Lan, nhịn bèn hỏi: “Cổ công t.ử là hành y ?”
“Giang cô nương cớ hỏi ?”
“Trên Cổ công t.ử thoang thoảng mùi thuốc.”
Nghe , Cổ Lan cố ý hỏi vặn : “Sao là bệnh? Trên bệnh nhân cũng mùi t.h.u.ố.c mà.”
[Thì dĩ nhiên là vì ngươi là của Dược Linh Cốc ! thể cho ngươi ? Chắc chắn là thể . Soái ca , hack đấy, ngươi giấu nổi phận .]
Cổ Lan: “...”
Giang Nguyệt Dạng tùy tiện tìm một cái cớ: “Cổ công t.ử trông giống bệnh.”
Hệ thống cất tiếng hỏi: [Ký chủ nhờ chữa trị cho Bạch phu nhân ?]
[Hắn dễ nhờ vả ? Theo , mấy vị cao nhân ẩn dật kiểu tính tình đều chút quái đản, đặc biệt là mấy thầy thuốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-103-han-la-de-tu-chan-truyen-cua-than-y.html.]
Trên phim chẳng diễn như thế , mời họ xuống núi cứu đều trả một cái giá đắt, bằng thì cũng đáp ứng những điều kiện vô cùng hà khắc của họ.]
Cổ Lan: “...”
Lời tuy lọt tai cho lắm, nhưng là sự thật.
Hắn và sư phụ quả thực sẽ dễ dàng tay cứu , bọn họ quy củ hành y của riêng .
Cổ Lan gật đầu thừa nhận phận thầy t.h.u.ố.c của , đó thăm dò mở lời: “Nhắc tới mùi thuốc, tại hạ ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c cô nương. Cô nương thương ?”
Nghĩ đến việc đối phương là thầy thuốc, thể giấu giếm , Giang Nguyệt Dạng liền thành thật đáp: “Vâng ạ, đợt thương nhẹ một chút.”
Đến mức dùng cả Thanh Linh Tán mà còn gọi là vết thương nhỏ ?
Chỉ là ... Loại Thanh Linh Tán là ai đưa cho nàng.
[Ký chủ, bản lĩnh thì tính tình quái gở là chuyện bình thường, điều kiện hà khắc cũng là bình thường. chỉ cần là con thì sẽ sở thích, cô thể chiều theo sở thích của mà tay.]
[Vậy sẽ thích cái gì chứ?]
Hệ thống suy nghĩ một chút : [Người hành y đại khái đều sẽ thích những loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm nhỉ? Thất Tinh Hoa và Ngũ Sắc Hoa mà ký chủ mới nhận chính là sự lựa chọn tồi đấy.]
Cổ Lan thấy lời , hai tay lập tức siết chặt, nhịp tim cũng hẫng mất một nhịp.
Có là loại “Thất Tinh Hoa” và “Ngũ Sắc Hoa” mà hằng đến ?
Lê Nghiễn cầm rượu trở vặn cũng thấy, ngờ nàng thế mà thứ trân quý hiếm bực .
Giang Nguyệt Dạng chút nỡ: [Thật sự tặng ? Ta còn giữ để phòng khi hữu sự nữa kìa. Hơn nữa, giao tình giữa và Bạch đại nhân cũng chẳng sâu đậm gì. Thế thì lỗ đến ...]
[Ai bảo cô tặng cả chậu , cô thể tặng một chiếc lá, một đóa hoa hoặc một cánh hoa cũng mà.]
[Như cũng hả?]
[Tất nhiên , hai loại hoa đó đều là bảo vật. Dù chỉ là một chiếc lá thôi thì giá trị của nó cũng cực kỳ lớn .]
[Nếu là như thì còn tạm chấp nhận , một chiếc lá thì vẫn nỡ cho .]
Cổ Lan: Cho nên... Ta sắp loại d.ư.ợ.c liệu mà tìm kiếm bấy lâu nay ? Không thể cho nhiều thêm một chút ?
Một bình rượu màu xanh ngọc bích đặt xuống mặt Giang Nguyệt Dạng, cắt ngang dòng suy nghĩ của hai .
“Giang cô nương, đây chính là rượu trái cây mà tại hạ mới ủ, nếm thử xem?”
Giang Nguyệt Dạng ngập ngừng gật đầu một cái, Lê Nghiễn cầm bình rượu rót cho nàng nửa chén.
Thanh Minh vẫn luôn đợi ở một bên chẳng từ lúc nào móc một cây kim bạc, tiến lên hai bước định cắm kim bạc chén rượu để thử độc.
Giang Nguyệt Dạng vội vàng giơ tay ngăn cản, nhưng muộn một bước.
Khóe mắt nàng liếc thấy sắc mặt của Lê Nghiễn và Cổ Lan đều biến đổi rõ rệt.
[A a a... Thanh Minh hỏng việc của ! Thế thì , e là một chiếc lá cũng chẳng mời nổi chữa bệnh nữa .]
Thanh Minh: [...]
Cổ Lan: Không, vẫn mà, cô đừng đổi ý đấy nhé...
Giang Nguyệt Dạng cố gắng cứu vãn tình thế: “Cái đó... Gần đây gặp vài vụ ám sát, là cố ý nhắm hai vị ...”
Nói xong, nàng bưng chén rượu mặt lên một cạn sạch.
Dù nàng cũng “Thất Tinh Hoa”, chẳng sợ trúng độc.
Một lát , Giang Nguyệt Dạng say khướt gục xuống mặt bàn.
Cổ Lan và Lê Nghiễn cạn lời nàng, bọn họ đây là đầu tiên rượu trái cây cũng thể khiến say bí tỉ.
Lại còn là loại uống nửa chén gục ngã...
Giang Nguyệt Dạng cảm thấy gục thế thoải mái, bèn chống tay lên bàn lảo đảo dậy.
Thanh Chi vội vàng bước tới đỡ nàng, nhưng nàng gạt .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đừng... Chạm .”
Giang Nguyệt Dạng mở đôi mắt lờ đờ đảo quanh một vòng, đó nhầm Cổ Lan thành Lục Vân Đình.
“Lục...”
Tên của còn kịp thốt trọn vẹn thì Lục Vân Đình mắt biến trở thành Cổ Lan.
“Biến mất ...”
Giang Nguyệt Dạng giơ tay sờ sợi dây cổ, đó lôi chiếc còi “Phong Chi Ngữ” ngoài.
Cổ Lan và Lê Nghiễn thấy “Phong Chi Ngữ”, trong mắt xẹt qua vẻ kinh ngạc tột độ.
Còn đợi bọn họ kịp hồn cơn chấn động, họ thấy Giang Nguyệt Dạng đưa chiếc còi lên bên miệng.
“Đừng mà!” Cả hai đồng thanh giơ tay kiểu Nhĩ Khang can ngăn.