Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 101: Ông Ấy Bị Người Ta Sàm Sỡ Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:59:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Đại Cậu dẫn Giang Nguyệt Dạng khắp các cửa tiệm cả con phố, đồng thời cũng chấn chỉnh mấy tên chưởng quầy an phận.

 

Mãi cho đến lúc hoàng hôn buông xuống, Giang Nguyệt Dạng mới mang theo một mệt mỏi trèo lên xe ngựa, khởi hành về Tống gia.

 

Hai về đến cửa Tống gia thì thấy ngay cảnh tượng Tống Hi Hòa đang dang rộng hai tay chặn Phương Dự An , cho y rời .

 

“Tống cô nương, tiểu sinh thật sự tiện ở nơi , xin hãy để tiểu sinh rời .”

 

“Có gì mà tiện chứ? Nhà chỉ một ở, còn phụ , các ca ca tẩu tẩu và các cháu của nữa.”

 

“Thế thì càng phiền nhiều hơn.”

 

Phương Dự An bước sang bên cạnh hai bước, vòng qua nàng để rời .

 

Tống Hi Hòa cũng bước sang bên cạnh hai bước: “Phương công tử, cho ngươi rời đều là cho ngươi. Buổi chiều ngươi cũng thấy đấy, kẻ hại ngươi.”

 

Dưới sự nhắc nhở của Giang Nguyệt Dạng, hai tên nha dịch do Bạch Trạch phái tới tóm gọn ba kẻ hành tung khả nghi bên ngoài Tống gia.

 

Phương Dự An nhận ba kẻ đó chính là những tên ác đồ nửa đường cướp lộ phí của y, toan đ.á.n.h gãy hai tay y.

 

“Chính vì như nên tiểu sinh mới càng rời , tránh liên lụy đến cô nương và nhà của cô nương.”

 

Nghe , Tống Hi Hòa tức giận chống hai tay lên hông: “Cái mãi thông thế nhỉ? Bổn cô nương dám thu nhận ngươi thì bản lĩnh bảo vệ ngươi! Nếu nể mặt ngươi... Ta mới lười quản ngươi đấy.”

 

“Tiểu di.”

 

Phương Dự An và Tống Hi Hòa đồng thời sang, Giang Nguyệt Dạng thong thả bước về phía họ.

 

Phương Dự An khẽ nheo mắt , giọng hình như giống giọng thấy trong giấc mơ.

 

Chẳng lẽ mơ?

 

Vậy những chuyện mà y thấy...

 

“Mọi đang ?” Giang Nguyệt Dạng mỉm hỏi.

 

Tống Hi Hòa giơ tay chỉ về phía Phương Dự An: “Hắn .”

 

“Công t.ử ?”

 

Phương Dự An giọng của Giang Nguyệt Dạng cho mê mẩn, nhất thời kịp phản ứng, sững sờ một lát mới chắp tay hành lễ.

 

“Đa tạ các vị hôm nay tay cứu giúp, ngày nếu cần tiểu sinh việc gì xin cứ phân phó, nhưng ở đây quả thực là thỏa đáng.”

 

Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ một lát gật đầu : “Nếu như thì chúng giữ công t.ử nữa.”

 

“Dạng Dạng...”

 

“Tiểu di.”

 

Giang Nguyệt Dạng cắt ngang lời nàng, đó kéo nàng sang một bên nhỏ giọng : “Tiểu di, quên với , là giám khảo chính của kỳ khoa cử .

 

Nếu để kỳ thi liên quan đến , mà thi đỗ thì khác sẽ nghĩ là giúp gian lận đấy. Đến lúc đó, thì , nhưng chắc chắn sẽ ảnh hưởng.”

 

Tống Hi Hòa thấy lời liền lập tức nhận mức độ nghiêm trọng của sự việc. nếu cứ thế thả thì nàng yên tâm.

 

Giang Nguyệt Dạng liếc mắt một cái là thấu nỗi lo lắng của nàng, : “Nếu thật sự yên lòng thì đưa cho ít bạc, phái thêm hai âm thầm bảo vệ .”

 

Tống Hi Hòa thoáng qua Phương Dự An, cảm thấy y quyết tâm rời , đắn đo một lúc liền tiếp thu biện pháp của Giang Nguyệt Dạng.

 

Nàng tháo túi tiền bên hông xuống, tức tối bước về phía Phương Dự An: “Nè, bạc cho ngươi đấy.”

 

Phương Dự An nhận, mở miệng định từ chối nhưng Tống Hi Hòa cho y cơ hội.

 

Nàng nhét thẳng túi tiền lòng Phương Dự An, dùng giọng điệu cho phép cự tuyệt : “Không cho ngươi , đợi ngươi thi đỗ trạng nguyên thì trả gấp đôi.”

 

Phương Dự An cầm túi tiền nặng trịch, gấp đôi thì y trả nổi.

 

lời đến bên miệng rốt cuộc vẫn thốt , chỉ nghi hoặc hỏi: “Tống cô nương, và cô nương vốn quen , cớ đối xử với tiểu sinh như ?”

 

Nghe thấy lời , hai má Tống Hi Hòa ửng đỏ, chút mất tự nhiên : “Bổn cô nương thích thế đấy, ngươi bớt quản .”

 

Nghĩ đến tình cảnh khó khăn hiện tại của , Phương Dự An do dự một chút nhận lấy bạc.

 

Sau trả dần , bây giờ quan trọng nhất là kỳ thi khoa cử.

 

Y nhất định thi đỗ, để mẫu cuộc sống áo cơm lo.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-101-ong-ay-bi-nguoi-ta-sam-so-roi.html.]

Phương Dự An chắp tay vái dài Tống Hi Hòa: “Đa tạ Tống cô nương.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tống Hi Hòa thấy y nhận lấy bạc, khóe miệng khẽ nhếch lên, thầm nghĩ lát nữa phái ai bảo vệ y thì mới an đây?

 

lúc , Giang Nguyệt Dạng đột nhiên nhớ phận hoàng t.ử của Phương Dự An, vạn nhất y mà xảy chuyện gì thì ?

 

“Chậc!”

 

Nghe thấy tiếng “chậc” , mặt ở đó đều kinh ngạc sang.

 

Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng : “Không gì, , chỉ đột nhiên nghĩ đến một chuyện phiền lòng thôi.”

 

“Vậy tiểu sinh xin cáo từ .”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu, Phương Dự An xoay rời .

 

Đợi y một đoạn cự ly, nàng mới phân phó: “Cốc Vũ, kỳ khoa cử ngươi hãy âm thầm theo , bảo vệ chu .”

 

“Rõ!”

 

Cốc Vũ chút do dự đáp lời, đó liền bám theo Phương Dự An ở phía .

 

lúc , Tống Khiêm ngoài thăm bạn bè cũng cưỡi ngựa trở về.

 

Ông ghìm dây cương, xuống ngựa hỏi: “Mọi đều ở bên ngoài gì thế? Người là ai ?”

 

“Hắn là...”

 

“Hắn thể là nhị con rể tương lai của đấy ạ.” Giang Nguyệt Dạng nhanh nhảu trả lời .

 

Tống Khiêm về phía cô con gái út, hoài nghi hỏi: “Người đáng tin ?”

 

“Dạng Dạng bảo !” Tống Hi Hòa thật đến.

 

“Vậy thì !”

 

Tống Khiêm kéo Giang Nguyệt Dạng trong phủ: “Dạng Dạng, hôm nay ở ăn cơm tối nhé. Ngoại tổ phụ mới tìm một đầu bếp mới, tay nghề khá.”

 

Giang Nguyệt Dạng định , vô tình liếc thấy cằm ông một vệt đỏ tươi.

 

Nàng đột ngột túm lấy Tống Khiêm, đó giơ tay quệt một cái cằm ông, ngón tay liền dính một màu đỏ rực.

 

“Ngoại tổ phụ, thanh lâu đấy ?”

 

Tống Đại Cậu và Tống Hi Hòa thấy lời lập tức xúm gần, thấy son môi còn vương mặt Tống Khiêm, sắc mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.

 

“Cha! Cha tìm phụ nữ thì bọn con phản đối, nhưng cha thể đến thanh lâu mà tìm !”

 

đấy cha, cha nếu tìm một bầu bạn thì chúng con thể tìm mối nào thế trong sạch, việc gì đến thanh lâu chứ?”

 

Giang Nguyệt Dạng vẻ lớn lắc đầu : “Ngoại tổ phụ, hồ đồ quá !”

 

Tống Khiêm: “...”

 

“Ta thanh lâu!” Tống Khiêm một mực phủ nhận.

 

“Không ?” Tống Hi Hòa hai tay chống hông: “Không thì son môi mặt cha từ ? Cha đừng bảo với con là do nương khuất của con nửa đêm nửa hôm chạy về hôn trộm cha đấy nhé!”

 

“Nói bậy bạ gì đó!” Tống Khiêm đưa tay kéo Tống Hi Hòa đang nổi cơn thịnh nộ: “Chúng trong .”

 

“Con , rõ ràng ngay tại đây.” Tống Hi Hòa giãy khỏi tay ông: “Con sợ nương con thấy sẽ đau lòng!”

 

“Vậy con cứ ở ngoài , dù cũng thanh lâu!” Tống Khiêm phất tay áo xoay bên trong.

 

“Cha, cha , cho rõ ràng.” Tống Hi Hòa đuổi theo.

 

lúc , hệ thống nãy giờ vẫn im lặng bỗng cất tiếng.

 

[Ký chủ, hiểu lầm ngoại tổ phụ của cô , ông thanh lâu.]

 

Lời thốt , bước chân của Tống Khiêm khựng , Tống Hi Hòa cũng từ từ bước chậm .

 

[Hửm? Ông thanh lâu thì son môi mặt là thế nào? Chẳng lẽ nuôi ngoại thất ở bên ngoài?]

 

[Không, ông sàm sỡ .]

 

[Cái giề?] Giang Nguyệt Dạng kinh hãi trợn tròn mắt.

 

 

Loading...