Bách Yêu Phổ 5 - Chương 9: Song thân 9

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:03
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc nhảy xuống, Đào Yêu tính toán kỹ càng: nếu bên khe nứt là vực sâu đáy, mà công lực của nàng đủ để hạ cánh an , thì sẽ lập tức lôi Bính Bính chống đỡ tạm thời. Dù nó chỉnh, nhưng lôi một đôi cánh chắc cũng thành vấn đề. Dù trong Yêu quái từng kết khế ước với nàng, thiếu kẻ giỏi bay lượn. Cũng chẳng cần nó chở nàng bay lên, chỉ cần hạ xuống chậm một chút, đừng để ngã c.h.ế.t là .

Thế nhưng cảnh tượng khe đất vượt ngoài dự liệu của nàng.

Một cột sáng khổng lồ, ánh đỏ xen vàng, như cây thần thông thiên trong truyền thuyết, sừng sững giữa gian rộng lớn mặt. Cúi đầu thấy điểm xuất phát, ngẩng đầu chẳng rõ nơi kết thúc, tự mang theo một khí thế thần bí thể nối thông âm dương trời đất bất kỳ điều nào. Với phàm nhân mà , chỉ cần thấy là sẽ quỳ xuống thắp hương cầu nguyện, tưởng gặp thần tích. Ngay cả nàng cũng thấy chấn động.

Trên vách đá quanh cột sáng, sa lấp lánh, kỹ mới thấy đều là những bông hoa ngọn cỏ ngũ sắc lung linh, xinh đến mức như nung từ lưu ly mà , đặt ở đây cảnh.

Điều quan trọng nhất là, Đào Yêu phát hiện căn bản cần Bính Bính trợ giúp. Ngay từ lúc nàng nhảy xuống, cơ thể một luồng khí nóng nâng đỡ, cả như rơi một cái ống trượt vô hình xoay quanh cột sáng, nhanh chóng xoáy xuống theo từng vòng tròn.

So với rơi thẳng xuống thì thế hơn nhiều, chỉ là chóng mặt c.h.ế.t. Lẽ nào đây là lối thoát hiểm đặc biệt thiết kế cho mấy cái đèn hỏng? Hay là kẻ còn lương tâm, sợ kẻ ngã c.h.ế.t nên cố tình bố trí như ? Dù độ cao đúng là quá sức tưởng tượng.

Sắp nôn !

Tiếng gió vù vù thổi đến choáng váng đầu óc, Đào Yêu cũng chẳng nghĩ gì thêm, chỉ mong mau chóng tới điểm cuối. Nếu xoay thêm vài vòng nữa thì thần tiên cũng chịu thua. Sau khi xoay thêm bảy tám vòng, nàng chợt thấy thể nhẹ bẫng, giống như đẩy bật từ một dòng nước lũ, cả lảo đảo bay lên giữa trung. Có ai đó cố níu lấy nàng, đáng tiếc trượt mất, chỉ đành lệch hướng rơi xuống.

Một tiếng “bùm”, nàng rơi thẳng một chỗ đầy nước nóng.

Trong lúc cơ thể vẽ một đường cong dài giữa trung, rõ xung quanh, tiếng hét t.h.ả.m thiết của nàng vang lên: “Nóng, nóng, nóng c.h.ế.t !”

Nàng vùng vẫy một lúc mới chật vật nhảy khỏi nước, ngoái đầu , sắc mặt chẳng khác nào đang ăn cơm thì c.ắ.n trúng một con cóc sống, là… một cái nồi sắt to tướng?

Nàng cứ tưởng nhầm, nhưng sự thật rành rành: nàng quả thực rơi một cái nồi sắt đang nấu nước sôi. Giờ nồi lật nghiêng, lửa giá đỡ cũng nước đổ dập tắt, khói trắng bốc lên nghi ngút.

Nơi hình như là một bãi đất trống trong rừng? Dưới lòng đất sâu như mà cũng mọc cây cối?

Cây cỏ ở đây giống hệt như những gì nàng từng thấy vách đá: sặc sỡ, lấp lánh, rực rỡ tự phát sáng. Đến cả đá đất cũng tròn trịa óng ánh, qua còn hơn phong cảnh bên ngoài nhiều. Phải chăng vì ánh mặt trời nên chúng dứt khoát tiến hóa thành thứ tự phát sáng?

Trên trời trời, ai mà ngờ đất cũng đất…

Ánh mắt nàng chuyển về phía nồi sắt. Cách đó một trượng, một đám đèn hỏng chen chúc chật kín, nhảy nhót la hét vô cùng ồn ào, nhưng trong mắt Đào Yêu giờ đây chẳng còn bóng dáng bọn chúng. Nàng chỉ thấy một thứ bọn đèn bao vây ở giữa, một con quái vật.

Ít nhất cũng to bằng ba con sư tử cộng , cả đen nhánh, lông ngắn dựng thẳng như gai, mắt đỏ như máu, đuôi cong như mây cuộn. giống sư tử, cũng chẳng giống hổ sói. Giống… ch.ó thì đúng hơn? là một con ch.ó giống bình thường, bởi vì trong đôi vuốt nhọn hoắt to tướng nhưng linh hoạt như tay của nó đang cầm… là một cái muôi to. Thắt lưng còn quấn một cái tạp dề may từ quần áo cũ. Vẻ nửa nửa thú tạo nên một cảm giác kỳ dị khó tả, đến mức buồn . Rõ ràng nó vẫn rời mắt khỏi cái nồi đổ , biểu cảm mặt liên tục đổi: kinh ngạc, tiếc nuối, giận dữ. Trông giống con ác yêu xí từng nhả tơ .

Cả ướt sũng, Đào Yêu chớp mạnh mắt. Được , rõ hơn . Trên phiến đá bên cạnh con quái vật, là Trịnh Vũ Lương đang bất tỉnh đó. Còn mấy chậu gỗ đựng đầy rau cắt sẵn, xanh xanh lam lam, để sẵn bên cạnh.

Đào Yêu thực sự dùng từ nào để diễn tả tâm trạng hiện tại, chỉ đành nặn một câu gượng: “Ờ… nấu cơm hả?”

“Đáng ghét quá!” Con quái vật gào lên một tiếng, tức giận ném luôn cái muôi đang cầm về phía Đào Yêu.

Tư Cuồng Lan vọt từ phía nàng, đ.ấ.m một cú gãy luôn cái muôi.

“May mà nước kịp sôi.” Hắn thu tay .

“Im .” Đào Yêu đưa ngón tay chặn lên môi , mắt chớp chằm chằm con quái vật bên : “Ta đang suy nghĩ.”

“Một lũ vô dụng! Giữ nhà cũng xong!” Quái vật giận để cho hết, chẳng buồn tính sổ với Đào Yêu, sang mắng bọn đèn. Giọng khản đặc, gần như hét bể cổ: “Ông đây khó khăn lắm mới kiếm bữa cơm, mà cũng cho ăn yên ! Không đuổi thì thôi, còn dẫn ! Ngu xuẩn đến cực điểm! Chẳng bằng để ăn thịt các ngươi còn hơn!”

Bọn đèn sợ đến run cầm cập, chẳng dám hé răng. vẫn vài cái gan lớn bay tới mặt nó mà lảm nhảm phản bác.

“Chỉ bảo dọa một chút, ai bảo các ngươi lấy đá ném , suýt c.h.ế.t … tức c.h.ế.t mất!”

“Khu khu ca ca bô bô oa li la!”

“Khó ? Khó thì bịt tai ! Chạy cái gì mà chạy!”

“Ca ca ly a mi ha u đa thô thô gu gu!”

“Sao cơ? Còn lôi thêm một đứa về?”

Một cái đèn lập tức bay sang bên, từ trong luồng sáng chói rực kéo Tư Đồ Minh Đăng , đặt ngay mặt con quái vật.

Tư Cuồng Lan nhíu mày, theo phản xạ nắm lấy dải dây ngực, sẵn sàng rút cây đàn Vô Huyền bất cứ lúc nào. Đào Yêu thì căng thẳng, nhưng sốt ruột, hết gãi đầu gãi cằm, cứ như xác nhận điều gì nhưng mãi thể rõ ràng.

Con quái vật liếc Tư Đồ Minh Đăng một cái, tiếp tục mắng: “Ngươi ngu ? Người ăn , mang về gì?”

“Gu li gu gu ca ma!”

“Cái gì? Là ?” Quái thú “lời” của đèn dầu xong, cúi đầu sát gần mặt Tư Đồ Minh Đăng kỹ một hồi, chớp chớp mắt: “ thật là . Chậc chậc.” Vừa dứt lời, sự bình tĩnh ngắn ngủi tan biến, nó giậm chân chỉ nồi sắt mắng ầm lên: “Nước đun nửa nồi , rau cũng rửa sạch thái xong cả , giờ thì , nồi lật, món thịt luộc thèm bao lâu nay, giờ còn ăn cái rắm!”

xem bọn họ gì? Ngoài chuyện ném cái muôi, thì chẳng gì cả... Tư Cuồng Lan cái gã trông như thể gây c.h.ế.t cho hoang mang, nhịn bèn chạm nhẹ Đào Yêu: “Nó ăn đồ ôi thiu ?”

Đào Yêu chẳng để tâm đến , đôi mắt đảo quanh nãy giờ bỗng dừng , khẽ “a” một tiếng đập tay lên đùi, màng tất cả, lao vội về phía con quái thú, chạy chỉ mặt nó hét to: “Là ngươi! Ta nhớ !”

Quái thú khoa tay múa chân nhảy bổ tới, hai b.í.m tóc nhảy lung tung, cả mặc đồ đỏ rực, gương mặt thì phấn khích còn hơn nhặt tiền, nó đột nhiên "a" một tiếng, vội vàng giật tạp dề xuống trùm lên đầu, che cái mặt to và cái mõm dài, hét to: “Không !”

Cảnh tượng đó càng nực hơn: Đào Yêu cứ như một con khỉ cam lòng, mặc kệ quái thú xoay né tránh , nàng nhất quyết thấy mặt nó từ góc độ. Thế là hai kẻ cứ xoay vòng vòng tại chỗ, một thì liên tục hỏi: “Là ngươi đúng , chắc chắn là ngươi đúng .” Một kẻ thì ngừng phủ nhận: “Không , !”

Theo bầu khí lúc đầu thì nên là con khỉ mặc đồ đỏ đ.á.n.h một trận đẫm m.á.u với con quái thú màu đen mới đúng ? Mà giờ cảnh ... Cả hai đứa đều như ăn trúng thứ gì bẩn gì?

Các ngọn đèn cũng tròn xoe mắt, hiểu nổi chuyện gì đang xảy .

“Còn định trốn hả!” Đào Yêu túm lấy cái tạp dề của quái thú giật xuống, ép nó bốn mắt nàng: “Họa Đấu! Đệ nhất Thần Tướng trướng Diễm Quân ở Côn Luân!” nàng nheo mắt , giọng đầy hàm ý: “Chỉ là từng thôi, bây giờ ngươi là tội phạm truy nã nhiều năm liền, tên chình ình bảng truy nã của Côn Luân, dung mạo còn chiếu liên tục gương sa ngã đặt ngay cổng Côn Luân để cảnh báo thiên hạ. Tiền thưởng cũng hậu hĩnh, Côn Luân bắt ngươi thể thăng liền ba cấp, ngoài bắt ngươi thì chọn một viên đan quý sáu nghìn năm mới một .”

Một loạt biểu cảm chẳng liên quan gì đến vui vẻ lượt lướt qua khuôn mặt của quái thú, cuối cùng kết tụ thành giận dữ dồn cả nắm đấm. Một cú đ.ấ.m hạ xuống, tảng đá lớn bên cạnh bèn nứt toác, các ngọn đèn cũng giật nhảy lùi xa.

thẳng dậy, hít sâu một , lạnh lùng : “Lần chẳng còn là bàn đào chín nghìn năm ! Giờ hạ giá !”

Không há hốc mồm , vì điểm khiến nó nổi giận điểm chỗ kỳ quái như ...

“Ngay cả mấy sợi tóc ngươi mọc chỗ nào họ cũng nhớ rõ mồn một.”

“Chịu nhận chứ gì?” Đào Yêu hừ một tiếng: “Không chỉ Côn Luân , cả Thiên giới, chỉ cần là tội phạm treo thưởng cao, …”

“Ta cũng nhớ ngươi.” Nó đầu , giơ móng vuốt chỉ Đào Yêu.

Đào Yêu kinh ngạc: “Chúng từng gặp ? Không mà!”

“Có một năm trong yến tiệc bàn đào, tôn chủ nhà ngươi dẫn ngươi theo.”

“Ngươi qua bao nhiêu khách mời mà vẫn chú ý đến .” Đào Yêu đắc ý lắc đầu: “Quả nhiên nổi bật rạng ngời, như hạc giữa bầy gà!”

“Ta chỉ vô tình thấy ngươi đang bán tranh chân dung của Lôi Thần cho một đám nữ tiên Côn Luân.” Nó tuôn một tràng, ánh mắt thể tin nổi chằm chằm Đào Yêu: “Một miếng lụa nhỏ bằng lòng bàn tay, mà ngươi dám đổi lấy hai quả bàn đào! Còn ba hoa rằng đó là phiên bản đặc biệt theo mùa, ai mua đủ bốn mùa xuân hạ thu đông thì tặng thêm một thỏi hương chuyên dùng của điện Lôi Thần.”

“Ta ở Côn Luân bao nhiêu năm, từng thấy ai mặt dày đến . Cộng thêm danh tiếng của ngươi lan xa, nhớ mới lạ.”

Nụ của Đào Yêu đông cứng mặt, liếc thấy gương mặt Tư Cuồng Lan bên cạnh, nàng lập tức đầu giải thích: “Cũng là sự thật! Kinh doanh buôn bán đều là đôi bên tự nguyện, chẳng gì đáng hổ. Với tranh do họa sư bậc nhất của Đào Đô vẽ, bình thường còn xếp hàng dài mới đến lượt! Đổi mấy quả bàn đào nhỏ vài trăm năm thì mà gọi là mặt dày chứ, đúng ?”

“Bán tranh chân dung đến bán chữ ký, vốn liếng ăn của ngươi ngày càng thấp.” Tư Cuồng Lan lười liếc nàng.

“Chủ yếu là do họa sư nhà gần đây bận quá.” Nàng nhỏ giọng: “Chứ ý bớt xén .”

“Muốn gả là giả, coi là công cụ kiếm tiền mới là thật chứ gì.” Khóe môi Tư Cuồng Lan khẽ cong lên.

“Ờ...” Đào Yêu đảo mắt, chột : “Kiếm tiền hổ.”

Tư Cuồng Lan thật phá lên, nhất còn thể gõ trán nàng một cái. Nữ nhân , trong đầu rốt cuộc chứa thứ hỗn tạp gì chứ... nhịn, lúc vẫn lúc thể thoải mái ôn chuyện cũ vạch trần quá khứ đen tối của . Trịnh Vũ Lương và Tư Đồ Minh Đăng vẫn còn đang đó.

Hắn bước lên một bước, nghiêm mặt với nó: “Bất kể ngươi với nàng quen từ , cũng bất kể ngươi là yêu thú phun lửa Họa Đấu trong truyền thuyết, hai chúng nhất định mang về.”

“Ngươi Họa Đấu?” Đào Yêu thuận miệng hỏi.

“Trong truyền thuyết dân gian, nó xuất hiện thường xuyên. Lúc nhỏ từng miêu tả về nó trong sách.” Tư Cuồng Lan : “Loài yêu nuốt lửa, phun lửa, hình dạng như ch.ó đen, tính khí tệ.”

“Vậy là ngươi dễ chọc .” Nó liếc Tư Cuồng Lan, chỉ Trịnh Vũ Lương: “Kẻ ngươi cũng cứu ?”

Tư Cuồng Lan gật đầu.

“Hắn là kẻ ác, c.h.ế.t chẳng đáng tiếc.” Nó cúi đầu, hít sâu một , lim dim đôi mắt đầy khoái cảm: “Kẻ mà ngay cả tim cũng mục nát thế , quả là mỹ vị nhân gian. Ta đói lâu , chỉ là miễn cưỡng đủ để lót bụng. Đây là ý trời, các ngươi đừng nhắm nữa.”

“Dù đây cũng là địa bàn của , các ngươi tự tiện xông , quấy nhiễu đèn của , đổ cả nồi của , giờ còn mang thức ăn của , quá đáng lắm ?” Nó mở mắt, ánh hung tợn: “Đã phận của , thì cũng nên thời còn ở đỉnh cao, trong Côn Luân chẳng ai thể thắng trong chuyện đ.á.n.h . Ngay cả thằng nhãi Lôi Thần cũng chỉ thể đ.á.n.h ngang tay với mà thôi.”

Đào Yêu nheo mắt lười biếng : “Hói cả đầu … mà còn đỉnh cao gì nữa?”

“Hả?!” Nó vội đưa tay che cái đầu lưa thưa tóc, miệng vẫn cứng: “Ngươi nhầm , là phản quang thôi.”

“Ngươi còn mọc tóc bạc nữa kìa.” Đào Yêu định buông tha, ngón tay khách sáo mà lướt lên nó sờ soạng: “Đây nè, đây nữa, đều bạc cả !” Nàng dí ngón tay cổ nó, nghiêm trang lệnh: “Đừng động đậy!”

Bề ngoài thì hung hăng nhưng bên trong yếu đuối, nó lập tức sợ đến nỗi dám động đậy.

Một lúc , Đào Yêu buông tay xuống, ngờ vực nó: “Yêu lực của ngươi suy yếu nghiêm trọng đến ? Không phơi nắng thì cũng đến mức yếu ớt thế .”

Nó bĩu môi, ủ rũ cúi đầu xuống: “Ngươi tưởng thế ?”

“Không thần thú Côn Luân địa vị, tiền đồ, chui rúc ở cái nơi thấy mặt trời , chẳng thần cũng chẳng chó. Rốt cuộc là xảy chuyện gì với ngươi ?” Đào Yêu nghĩ mãi thông.

Tư Cuồng Lan bước tới cạnh nàng, hiệu nàng chân nó.

“Sao cơ?” Ánh mắt nàng dừng chân bên trái của Họa Đấu, thấy một mảnh vải cũ gấp thành hình tam giác buộc chặt quanh cổ chân. Dù vải phai màu, nhưng chữ thêu đó vẫn còn nhận . Nàng hồi lâu, cuối cùng cũng nhận ba chữ xiêu vẹo: Hồ Tiểu Nhị.

Trong khoảnh khắc , tâm trạng của cả hai một nữa rơi từ cao xuống tận đáy, bật ngược lên.

“Ngươi là Hồ Tiểu Nhị của đạo quán Tùy Ý?” Đào Yêu kinh ngạc hỏi, nhưng tiếp: “Hay là ngươi ăn mất Hồ Tiểu Nhị ?”

Nghe thấy ba chữ “đạo quán Tùy Ý”, nó chợt run lên, lập tức ngẩng đầu: “Các ngươi đạo quán Tùy Ý?”

“Ngươi thật sự là Hồ Tiểu Nhị ?” Đào Yêu đ.á.n.h giá nó từ đầu tới chân nữa, vẫn cảm thấy khó tin.

“Là .” Nó chút do dự thừa nhận, sang mảnh vải buộc cổ chân: “Miếng vải là con nha đầu Hồ Bất Sầu khâu cho đó.”

thở dài: “Đã lâu lên . Cô nhóc Hữu Khuyết và quán trọ của nó vẫn chứ?”

Tư Cuồng Lan ngờ vực hỏi: “Hắc Sa cách đạo quán Tùy Ý cũng xa, ngươi từng lên xem ?”

“Ta lên .” Nó thẳng, quan sát Tư Cuồng Lan một lượt, bất ngờ ghé đầu gần, hít hít mặt một hồi, ngữ khí vài phần kinh ngạc: “Là con ?”

Tư Cuồng Lan né tránh, để mặc cho cái mũi của nó ngọ nguậy ngay mặt.

“Con thấy thế , kẻ thì hét lên, kẻ thì ngất xỉu, ngươi bình thản như , còn tưởng ngươi là cái giống gì đó đội da chứ.” Nó bĩu môi: “Hiếm thật đấy.”

“Ngươi cần giới thiệu ?” Đào Yêu chen giữa hai .

“Không cần. Đi với ngươi thì chẳng ai là thứ cả, chẳng hứng thú phận .” Nó khinh bỉ phẩy phẩy móng vuốt.

“Không liên quan tới , nó đang mắng ngươi đó.” Đào Yêu nhún vai Tư Cuồng Lan: “Không phục thì cứ đ.á.n.h nó.”

“Nếu ngươi chịu tử tế, thì cũng vạ lây.” Tư Cuồng Lan mà như .

“Các ngươi còn buôn chuyện nữa hả!” Nó giậm chân: “Ta hỏi hai ngươi đấy, cô nhóc Hữu Khuyết và quán trọ giờ thế nào ?”

“Được , để kể cho ngươi .” Đào Yêu lúc mới bắt đầu kể sơ lược những chuyện xảy ở khách điếm Hữu Khuyết.

Nghe xong, thể nó như một ngọn núi đổ sụp xuống, “phịch” một tiếng bệt xuống đất, kéo một khuôn mặt dài , thở dài một : “Khổ cho bọn họ .”

“Đừng vội than vãn, tiên cho , ngươi biến thành một con ch.ó ở nhân gian thế ?” Đào Yêu cũng bệt xuống mặt nó: “Còn nữa, trận chiến cuối cùng ở thôn Minh Tuyền, kẻ từ trời giáng xuống là ngươi ?”

“Chuyện cũ , nhắc gì.” Nó đầu sang chỗ khác, mất kiên nhẫn : “Chuyện đổ nồi của , chấp nhặt với các ngươi nữa, nhưng mau cút cho khuất mắt.” Nói xong liếc Tư Đồ Minh Đăng một cái: “Nể tình các ngươi đối xử tệ với lũ nhóc của đạo quán Tùy Ý, mang thì mang , coi như trả nhân tình. Có điều thế , mang cũng sống chẳng bao lâu.”

“Ngươi quen .” Tư Cuồng Lan chắc chắn.

.” Nó gật đầu thẳng thắn: “Khi còn là một đứa trẻ, từng gặp . Còn nữa…” Nó liếc về phía n.g.ự.c của Tư Đồ Minh Đăng: “Hòn đá đưa cho . Ban đầu chỉ để một ký ức, mong vượt qua quãng thời gian khó khăn, còn thể sống . Không ngờ… thành thế .” Nó thở dài, như thể sớm kết cục: “Hắn lấy mạng của một khác? Hoặc cùng đó rơi xuống từ nơi cao ?”

“Phải.” Tư Cuồng Lan nhíu mày: “Hai cùng ngã xuốngtừ cao. Lời cuối cùng với là nhờ đưa đến Hắc Sa Địa. ngươi ?”

“Trước kẻ từng với về nhân quả duyên phận, mệnh trời định sẵn, khinh.” Nó chép miệng: “Giờ thì tin . Bằng các ngươi cũng chẳng xuất hiện ở nơi vốn dĩ nên xuất hiện, còn Tư Đồ Minh Đăng về nơi một vòng đời lận đận.”

Tư Cuồng Lan tháo cây đàn Vô Huyền lưng xuống, cũng xuống mặt nó, tỏ vô cùng nghiêm túc: “Sớm kể cho bọn chuyện nhân quả bên trong, bọn sẽ sớm rời , trả sự yên tĩnh cho ngươi. Nếu ngươi , bọn đành đây bầu bạn dài lâu, rời bỏ.”

“Ta cũng nghĩ .” Đào Yêu cố tình khoa trương đưa mắt quanh một vòng: “Ngươi ở đây nồi bếp, nước rau, tuy ánh nắng nhưng phong cảnh cũng tệ, sống mười năm tám năm khó . Nếu ngươi thấy buồn chán, bọn còn thể đ.á.n.h đàn hát xướng cho ngươi , hảo luôn!”

Vừa đến hai chữ “đánh đàn”, đám đèn lồng quanh đó đồng loạt rú lên quái dị một tiếng, lùi cả về một bước.

“Đe dọa hả! Ta , các ngươi chẳng ai là thứ lành cả.” Nó tức giận trừng mắt hai , sang đám đèn lồng lưng phất vuốt: “Giải tán giải tán, đừng ì đây nữa, mau lấy thêm nước về. Chúng đàn !”

Lúc đám đèn mới ríu rít tản , chỉ còn ngọn đèn khiêng Tư Đồ Minh Đăng đến, vẫn lặng lẽ bên cạnh , tò mò gương mặt . Nó liếc ngọn đèn một cái, xua đuổi, chỉ lạnh lùng : “Các ngươi thực sự chuyện của ư? Có thể vì thế mà rơi nguy hiểm cũng sợ ?”

“Nguy hiểm?” Đào Yêu chỉ cục u trán và Tư Cuồng Lan: “Còn thứ gì nguy hiểm hơn đá đập thẳng mặt ? Đừng dài dòng nữa, !”

“Được thôi, hậu quả thì các ngươi tự chịu.” Họa Đấu gãi gãi cằm: “Các ngươi nhớ kỹ mặt mũi của như , chắc cũng tội danh mà Côn Luân gán cho là gì chứ?”

Đào Yêu nghĩ một lát, đếm đếm ngón tay: “Làm trái chức trách, chống mệnh lệnh, coi thường sinh linh... chắc đại khái là tám chữ đó. Ngươi gây án mạng ?”

“Cũng thể tính là .” Nó liếc Trịnh Vũ Lương: “Trên đồ ăn của .”

“Ngươi lấy thịt đồ ăn ? Bọn các ngươi chẳng chỉ ăn lửa thôi ?!” Đào Yêu buột miệng: “Tự dưng đổi khẩu vị, chẳng trách bắt!”

“Không ăn , nhưng thức ăn của thịt .” Nó trợn mắt, ngáp dài một cái, đó cố nháy mắt mấy cho đến khi nước mắt trào . Nó vội đưa móng vuốt chấm khóe mắt, : “Hai , cúi đầu đây.”

Hai liếc , yên, rõ nó định giở trò gì.

“Mau lên!” Nó bực bội giục.

Đào Yêu đành ghé sát mặt tới: “Đừng giở trò đấy nhé, dễ tính .”

Tư Cuồng Lan gì, dịch gần, cũng đưa đầu tới.

Họa Đấu giơ hai móng vuốt, rằng, chà chà vài cái lên mắt trái của cả hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-9-song-than-9.html.]

“Này, ngươi gì thế! Dùng ghèn mắt bôi lên mặt bọn ?!” Đào Yêu nhảy dựng lên, vội vàng kéo tay áo lau mắt.

Tư Cuồng Lan cũng tỏ vẻ khó chịu, lau mà nhịn. Họa Đấu chỉ hừ một tiếng, lười giải thích, hất đầu về phía Trịnh Vũ Lương: “Tự .”

Hai đầu , bên cạnh Trịnh Vũ Lương đang hôn mê bất tỉnh, chẳng từ lúc nào thêm một , dáng dấp y hệt , cả cách ăn mặc cũng giống. Một luồng khí đen mơ hồ quấn quanh họ, giống như một sợi chỉ nối hai với .

“Thứ quái quỷ gì đây...” Đào Yêu kinh hãi vỗ vai Tư Cuồng Lan: “Ngươi cũng thấy chứ?”

“Là một Trịnh Vũ Lương khác.” Tư Cuồng Lan khẳng định, nhưng cảm thấy gì đó sai sai, bèn giơ tay che mắt trái , lập tức nhíu mày, buông tay , nhíu mày càng sâu hơn: “Ngươi thử che mắt trái xem.”

Đào Yêu theo, càng thêm kinh ngạc: “Biến mất ?” Nàng bỏ tay xuống, ngờ vực Ma Nha: “Ngươi gì?”

“Chỉ mới thấy thứ mọc từ nhân loại, đó là Song Thân.” Nó chỉ mắt : “Nước mắt của thể giúp các ngươi tạm thời năng lực như .”

Đào Yêu che mắt trái buông , nhiều , thể tin nổi: “Song Thân?”

“Đào Đô các ngươi quản lý vạn yêu, trong tay bản Bách Yêu Phổ giỏi nhất, Đào Yêu ngươi diệt yêu hàng yêu bao nhiêu, kiến thức uyên bác như , Yêu quái nhận .” Nó , ba phần giễu cợt, bảy phần bất đắc dĩ.

Trong đầu Đào Yêu thể tìm bất kỳ thông tin nào liên quan đến “một loại Yêu quái chỉ Họa Đấu mới thấy , mọc từ và giống y hệt bản thể”, một chủng loại từng ghi chép trong Bách Yêu Phổ, thậm chí từng ai nhắc đến.

“Không thể nào.” Đào Yêu quả quyết: “Yêu quái trong thiên hạ, tất cả đều ghi Bách Yêu Phổ. Dù là thời gian nguyên nhân, chỉ cần trong Tam Giới xuất hiện chủng loại yêu mới, bản phổ sẽ tự động ghi nhận. Thứ ngươi để chúng thấy , Yêu quái.”

Nó bĩu môi: “Không thì , vẫn luôn coi chúng là Yêu quái thôi.”

“Ngươi thể nghiêm túc một chút ?” Đào Yêu giơ nắm đ.ấ.m lên: “Rốt cuộc đó là cái gì?”

Nó im lặng hồi lâu, mới : “Ai cũng là thủ lĩnh doanh trại Họa Đấu trướng Diễm Quân Côn Luân, đầu chúng thần thú nơi Côn Luân. càng lúc càng ít nhớ, chủ nhân thật sự của Diễm Quân hiện tại, mà là tỷ tỷ của nàng , tiền Diễm Quân.”

“Hả? Diễm Quân của Côn Luân chẳng từ đến giờ đều là vị tỷ tỷ tóc đỏ nóng nảy đó ?” Đào Yêu gãi đầu.

“Khi biến cố xảy , ngươi chắc mặt đời.” Nó liếc nàng một cái: “Tính tuổi thì ngươi quỳ xuống vái một cái mới đúng.”

“Lớn tuổi đến … thảo nào hói đầu .” Nàng đồng cảm một tiếng, giơ nắm tay đang định bỏ xuống lên trở : “ chuyện ngươi kể liên quan gì đến vấn đề của ?”

Họa Đấu đầu, về phía cột sáng khổng lồ nơi xa, ánh mắt mơ màng: “Ta từng cùng nàng chinh chiến khắp Tam Giới, tiêu trừ yêu nghiệt, bảo vệ chúng sinh. Tính tình nàng khác hẳn , là dịu dàng, tinh tế, tuy là Diễm Quân chấp chưởng hỏa thần, quyết đoán sát phạt, nhưng chu đáo mềm mỏng. Nàng sẽ nhẹ nhàng đặt chim non rơi khỏi tổ, thích đồ thủ công lúc nhàn rỗi, cũng sẽ tươi trò chuyện cùng bươm bướm bay qua.”

Nó dừng , lời kế tiếp dường như nghiền ngẫm nhiều trong lòng, mới tìm can đảm : “ nhân giới ngày một hưng thịnh, những kẻ ‘ gì’ cũng càng lúc càng nhiều, âm mưu, phản bội, tàn sát lẫn trở thành chuyện thường. Nơi từng nàng tâm bảo vệ, dần dần còn giống như nàng từng yêu thích nữa. Khi , nàng thường dắt xuống nhân gian, giúp kẻ khốn cùng, xử lý bất công, giống như từng tiêu trừ yêu ma.”

“Thế nhưng, đông, tranh chấp nhiều, lòng khó dò, tâm tính càng khó dẹp bỏ, nhiều khi còn khó đối phó hơn Yêu quái. Nàng chịu chuyện kẻ ác trừng trị, thiện lương lối thoát. Cho nên dù Đế Quân Côn Luân nhiều cảnh cáo tùy tiện xử lý riêng, nàng vẫn nhất quyết theo cách của mà thanh trừ những thứ nàng cho là ‘bẩn thỉu’.”

“Kết quả, hành vi của nàng khiến Đế Quân vaf đám thần tiên Thiên giới nổi giận, định xử phạt nặng, bắt nàng cúi đầu nhận tội, chấp nhận rằng nhân giới quy tắc riêng, nhân loại vận mệnh riêng, thần lực nên can thiệp quá sâu .”

khổ: “ nàng là cứng cỏi hơn bất cứ thứ gì. Một khi tin điều gì, thì đời nào chịu khuất phục. Hôm đó, mặt các thần Côn Luân định xét xử nàng, nàng chọn một kết cục vô cùng quyết liệt cho chính .”

Đào Yêu đến đây, trong lòng siết chặt: “Nàng gì?”

“Tán hết nguyên thần, hóa thành chú ngữ nhập thế.” Nó nghiến răng, khó khăn thốt .

“Chú ngữ?” Tư Cuồng Lan cau mày, sang “Trịnh Vũ Lương” thứ hai, phát hiện miệng vẫn đang mấp máy liên tục, như đang lẩm nhẩm điều gì, tiếc là gì cả.

“Phàm là kẻ gây ác lớn, tất sẽ sinh Song Thân, lời hóa chú, chu mới dứt.” Họa Đấu cũng về phía Song Thân của Trịnh Vũ Lương.

“Lời hóa chú?” Đào Yêu cũng chú ý tới tên Song Thân đang lẩm bẩm: “Hắn cứ lặp lặp điều gì ?”

Họa Đấu giơ vuốt vẻ ngoáy tai: “Hay để giúp các ngươi thấy tiếng nó luôn nhé?”

“Không cần!” Tư Cuồng Lan và Đào Yêu đồng thanh .

“Ta đang gì.” Tư Cuồng Lan khẩu hình miệng của Song Thân, chậm rãi từng chữ một: “Bán sinh linh đồ, lão tử tù lung...”*

*Chú thích: Nghĩa là nửa đời giám trong ngục tù, già c.h.ế.t trong ngục.

“Hẳn là nó vẫn luôn lặp lặp tám chữ .”

“Ánh mắt tệ.” Nó vỗ tay khen: “Là tám chữ đó. Song Thân của định sẵn tương lai của . Chỉ cần Song Thân còn tồn tại, thì nhất định sẽ sống trọn một đời theo đúng tám chữ đó.”

Nó nghiêm túc Đào Yêu và Tư Cuồng Lan: “Giờ các ngươi hiểu sự đáng sợ của Song Thân ?”

“Ý ngươi là, chủ nhân của ngươi vì thể chịu nổi bao nhiêu chuyện bất công nhân gian, càng chịu mệnh lệnh buộc nàng khoanh tay , nên nghiền nát nguyên thần, hóa thành ‘Song Thân’ của muôn dân thiên hạ. Từ đó về , chỉ cần ai chuyện ác, thì sẽ mọc thứ , nơi mà bản thể thấy, nó sẽ ngừng lặp lời nguyền về hình phạt mà kẻ đó sẽ nhận?” Đào Yêu xong thấy gì đó , chỉ Trịnh Vũ Lương: “Nếu chắc chắn sẽ sống nốt quãng đời còn theo tám chữ , thì rơi tay ngươi? Huống hồ, mấy ngàn vạn năm qua, kẻ ác đời ít, kẻ gặp ác báo, cũng kẻ c.h.ế.t yên lành. Theo như ngươi , nếu kẻ ác nào cũng mọc một Song Thân lời ứng nghiệm, thì đời còn nhiều đau khổ và uất ức như thế?”

Nó nhún vai: “Song Thân mới là khẩu phần ăn của .” Hai đều ngẩn .

“Thần chú thốt, thể cứu vãn.” Nó thở dài: “Bọn họ chỉ thể nghĩ cách bù đắp, mà cách bù đắp là để Họa Đấu bọn xuống nhân gian truy tìm Song Thân. Một khi phát hiện, lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t, tuyệt đối thể để nó cơ hội thành lời nguyền.” Nó dừng một chút: “Chuyện chỉ bọn mới .”

“Tại ?” Đào Yêu vô cùng tò mò: “Chẳng lẽ chỉ lửa của các ngươi mới g.i.ế.c bọn chúng?”

“Ở Côn Luân, cũng lửa mạnh hơn bọn .” Nó phủ nhận suy đoán của Đào Yêu: “Ta và tất cả thành viên của doanh trại Họa Đấu mỗi ngày tu luyện, Diễm Quân thường tiếc thần lực rót linh hỏa của chúng , giúp chúng nâng cao bản . Hỏi nàng vì thế, nàng chỉ bảo rằng bọn vì nàng mà xông pha vất vả, chút giúp đỡ đáng kể. trong tam giới, ai thể như nàng, đem thần lực quý giá như cho đám thuộc hạ địa vị kém xa ? Chính vì , Song Thân do một tay nàng tạo , chỉ Họa Đấu chúng mới thấy .”

Họa Đấu nào cũng chịu chuyện . Sau khi Diễm Quân xảy chuyện, cả doanh trại Họa Đấu phẫn nộ, suýt chút nữa gây đại loạn. Ngoài Diễm Quân , ai thể sai khiến đám tính khí quái gở . Bọn biến sự hào phóng của nàng dành cho thành công cụ phản bội nàng. Song Thân là ‘nguyện vọng’ duy nhất nàng để ở thế gian, bọn thể tay g.i.ế.c bỏ nó.”

Có lẽ vì chuyện quá xa xưa, nó cố gắng hồi tưởng mới thể tái hiện rõ ràng việc, nhưng càng nghĩ càng tức: “ cái lũ già ở Côn Luân đúng là chơi bẩn. Bọn họ thấy Họa Đấu chịu tiêu diệt Song Thân, bèn giở trò, dùng thần lực của bọn họ ‘đầu độc’ chúng , khiến cho về Họa Đấu chỉ thể ăn Song Thân mới no bụng, ngoài Song Thân , bất kỳ thức ăn nào cũng thể xoa dịu cơn đói cồn cào.”

“Ngươi chiêu đó độc đến mức nào ! Họa Đấu chúng sợ trời sợ đất, chỉ sợ đói bụng. Bình thường ngoài việc nuốt lửa, trái cây rau quả thịt thà chúng cũng ăn ngon lành, nên bọn họ chơi chiêu đó chẳng khác nào lấy nửa cái mạng của chúng , thật là vô cùng độc ác.”

Cách một thời gian lâu như , khi nhắc đến những chuyện cũ , nó vẫn giận đến mức hai lỗ mũi phun khói, đập tay lên n.g.ự.c mấy cái mới tiếp tục kể: “Ban đầu còn gắng gượng , nhưng thời gian về lâu dài, một vài Họa Đấu tu vi đủ chịu nổi, đành cúi đầu, ngoan ngoãn xuống nhân giới nhiệm vụ. Vài năm nữa, cả doanh trại Họa Đấu gần như bộ đều đầu hàng.”

“Chỉ ngươi chịu cúi đầu.” Tư Cuồng Lan nó đang phừng phừng tức giận.

“Nhiều lắm thì đói, nhiều lắm thì thần lực suy yếu, dù cũng ăn một Song Thân nào. Ta những ăn, mà còn khán giả, tận mắt bọn chúng tự đưa cái đầy tội của chỗ c.h.ế.t.” Nó nhạt: “Thời gian càng lâu, càng cứng đầu lay chuyển, cũng lời bọn họ. Cuối cùng lũ già nổi giận, cố chấp, nhắm mắt ngơ sinh linh đồ thán. Ta thì lấy lạ, nếu bọn chúng điều ác thì chẳng Song Thân, tự chọn con đường c.h.ế.t cho , đổ lên đầu ? Ta tức quá, bèn đ.á.n.h với bọn họ.”

“Ôi trời, cái cảnh đó hùng tráng lắm, các ngươi mà thấy thì chắc cũng sợ c.h.ế.t khiếp.” Nó thế mà vô cùng đắc ý, tiếp: “ mà, giận thì trút , tội danh cũng lập tức ‘chứng thực’. Muốn bắt , kết cục cuối cùng chỉ hai: hoặc đưa lò luyện hóa thành tro, hoặc đày Độn Ngục chịu khổ sống dở c.h.ế.t dở, cả hai đều chấp nhận. Vậy nên, chạy trốn.”

Nghe thấy hai chữ “Độn Ngục”, Đào Yêu giật trong lòng, nhưng nhanh đảo mắt: “Chạy , còn tưởng ngươi thực sự khí khái coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng chứ.”

“C.h.ế.t cũng c.h.ế.t cho đáng tiền chứ, ngươi là đứa từng ăn buôn bán mà hiểu chuyện .” Nó cũng lườm nàng một cái, giơ móng vuốt lên, chỉ miếng vải: “Ta chạy xuống nhân gian, thu liễm thần lực, hóa thành hình dạng một con ch.ó mực bình thường, dọc đường chọn những vùng hoang vắng ít .”

“Khi ngang qua thôn Minh Tuyền năm xưa, gặp Hồ Đại Lực lúc vẫn còn già, hôm đó đang giao chiến với ‘Quỷ cát’ hại dân làng. Ban đầu định quản, nhưng cái đám gọi là Quỷ cát đó ghê tởm lắm, hình nhưng hễ gặp sinh linh là cắn, c.ắ.n lập tức hóa thành tro bụi. Ta thấy Hồ Đại Lực là chần chừ nỡ sát sinh, rõ ràng đó là Yêu quái mà vì vẫn mang hình nên nỡ tay, như thế thì .”

“Vậy nên lén giúp một tay, bẻ gãy đầu đám Quỷ cát, thấy bọn chúng cũng hóa thành nắm cát bụi. Nghe dân làng sống sót kể, đám Quỷ cát vốn dĩ cũng là dân làng Minh Tuyền, chỉ vì tham vàng, đồn mỏ bỏ hoang ở Hắc Sa vàng, nên kéo đào. Không ngờ khi về thì biến thành như .”

“Hồ Đại Lực đến vùng Hắc Sa, kỳ lạ là rõ ràng chẳng khí tức dị động gì, nhưng hễ đó là cả thấy khó chịu. Hắn tìm cửa mỏ vàng, xuống kiểm tra cả buổi cũng phát hiện gì, đành chôn bùa phong ấn cửa mỏ, tránh cho khác vì tiền mà liều mạng .”

“Ta thấy bùa chú vẽ thường, nhưng chắc cũng tạm đủ dùng. Định rời , ai ngờ đầu nặng chân nhẹ, chắc do lúc bẻ cổ Quỷ cát hao tổn sức lực. Lâu ăn uống, quả là chút rắc rối.”

“Thế là đổi chủ ý, vội nữa. Tuy ăn Song Thân sẽ mãi đói, nhưng nếu tìm một nơi phong cảnh hữu tình, khí trời trong lành để nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian, cũng coi như thứ lương thực tạm bợ chữa cháy.”

“Kết quả, tìm tới tìm lui, theo một luồng khí ôn hòa mà tới đạo quán Tùy Ý.”

Họa Đấu hít một liền một tràng, hồi tưởng vuốt ve chiếc khăn vải : “Chuyện đó các ngươi cũng . Ở đạo quán Tùy Ý lâu, vui vẻ cũng khó. Mà khi vui , cảm giác đói cũng chẳng còn khó chịu nữa. Ta vốn định coi nơi đó là điểm dừng chân, ai ngờ trời chẳng chiều lòng , bùa chú của Hồ Đại Lực cuối cùng cũng còn tác dụng. Hắn xui xẻo, lúc cứu lão Trương thì mặt ở hiện trường. Đêm xảy chuyện đó, cũng từng do dự. Muốn thắng con yêu xí hung ác , tất liều mạng một phen. Nếu dốc hết thần lực, cho dù truyền đến Côn Luân thì cũng khả năng sẽ để manh mối cho những kẻ săn lấy thưởng. Sau giấu tung tích sẽ khó. Hồ Đại Lực còn, ba đứa họ Hồ còn trong đạo quán Tùy Ý coi như là chúng lớn lên. Tuy trong mắt chúng chỉ là một con ch.ó già hành tung cổ quái, nhưng đối xử với tệ. Thêm đó, cũng chút gắn bó đặc biệt với đám gừng, cá và Hữu Khuyết vì từng ở cùng một mái nhà… Rắc rối nhất là, sống lâu ở nơi như đạo quán Tùy Ý, khó tránh khỏi việc mất sát khí, trở nên mềm lòng, thậm chí cả đầu óc cũng còn nhạy bén như nữa. Cho nên cuối cùng vẫn .”

chút uể oải: “ vẫn chậm một bước.”

“Thì là ngươi chạy nạn tới đạo quán Tùy Ý…” Đào Yêu nó kể chuyện dài dòng mà súc tích, trong lòng cuối cùng cũng giải một nửa ngờ vực, hỏi: “Thế cùng ngươi thắng thua?”

Nó ngượng ngùng lắc đầu, lập tức biện bạch: “ thực sự chỉ còn thiếu một chút nữa thôi. Con yêu giỏi, suýt nữa nó áp đảo, nhưng dù cũng là Họa Đấu giỏi nhất Côn Luân, cho dù bụng đói meo cũng thứ dơ bẩn như nó thể tùy tiện bắt nạt. Dù vất vả, nhưng chỉ cần cho thêm chút thời gian, nhất định thể khiến nó hồn phi phách tán.”

“Tại còn thời gian?” Tư Cuồng Lan hỏi.

“Có xuất hiện cứu nó .” Nó bực bội vỗ một cái lên đùi: “Đáng giận là còn rõ mặt mũi kẻ đó, đối phương mang con yêu biến mất .”

“Người gì mà bản lĩnh lớn thế, thể dễ dàng cứu đối phương khỏi trận chiến sinh tử giữa ngươi và con yêu đó?” Đào Yêu kinh ngạc nhất là điểm : “Bị lửa của ngươi đốt trúng thì thể mạng mà rút lui , huống hồ khi đó là lúc ngươi liều mạng chiến đấu, chỉ cần một đòn lạc hướng cũng đủ lấy mạng .”

“Sau đó cũng kinh ngạc, nhưng chắc chắn đó là một con .” Nó nghiêm túc : “Đáng sợ là ở chỗ đó, nhân gian nhân vật mạnh đến thế.”

“Lại để nó nhặt về một mạng…” Tư Cuồng Lan lo lắng.

Họa Đấu hừ một tiếng, : “Cho dù nó cứu một mạng, nhưng những ngày còn của nó cũng chẳng dễ chịu gì .”

“Sao thế?”

“Lúc chúng giao chiến, nó né kịp, lửa của đốt trúng vai. Lửa của Họa Đấu t.h.u.ố.c nào chữa .” Nó chỉ Đào Yêu: “Đến cả ngươi Đào Yêu cũng chữa . Cho nên, mặc cho lưng con yêu đó ai chống lưng, mặc cho nó tu luyện tinh tiến , biến hóa thành hình dạng gì, thì vai nó đều sẽ còn vết bỏng thể chữa lành. Mỗi khi đến ngày hè nóng bức, vết thương sẽ đau đớn bỏng rát chịu nổi, sống còn khổ hơn c.h.ế.t.”

“Được thôi, nếu gặp con yêu xí nào vai vết bỏng lành, sẽ ngươi xả giận.” Đào Yêu vỗ vỗ ngực, quanh bốn phía. Những ngọn đèn lấy nước lượt về, đang thập thò từ xa mà dám gần: “Thế còn ngươi, nhốt ở đây?”

“Không nhốt, mà là tự nguyện rời .” Nó xoay về phía cột sáng : “Hôm đó và con yêu từ mặt đất đ.á.n.h xuống lòng đất. Nhớ đến việc Hồ Đại Lực vì nó mà c.h.ế.t, chỉ thiêu cháy nó trong mỏ vàng để trút giận. khi xuất hiện, sơ suất nhất thời, đ.á.n.h rơi khe nứt rơi xuống nơi . Khi tỉnh , phát hiện một cái hố, dẫu dùng cách nào cũng lấp , bên trong khí tức bất tường tỏa . Nghĩ đến chuyện Hồ Đại Lực dốc cả tính mạng để phong ấn con yêu mà vẫn thể khống chế nó, chỉ trong thời gian ngắn để nó thoát , chẳng lẽ là do cái hố ? Ta ít khi cảm thấy sợ hãi, nhưng khi thấy cái hố sâu thấy đáy , chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt, như thể sắp thứ gì đó vô cùng nguy hiểm và trồi lên từ trong đó. Ta dùng nhiều cách để phong tỏa, nhưng cuối cùng phát hiện chỉ linh hỏa của mới thể khiến ác khí trong đó tiếp tục tỏa . Cho nên…” Nó đầu , bất đắc dĩ bĩu môi: “Ta thể rời khỏi đây nữa.”

Nói nó vội vàng dậy, chạy chầm chậm về phía cột sáng .

“Cột sáng đó là linh hỏa của ngươi ?” Đào Yêu kinh ngạc hỏi: “Linh hỏa là bộ yêu lực của ngươi mà!” Nói nàng bay lên, quả nhiên, đất một cái hố rộng đến ba thước, phía miệng hố bao phủ bởi một tầng lửa vàng đỏ kín kẽ khe hở, chỉ là một mảnh nhỏ thôi, nhưng uy lực cực mạnh, ánh sáng rực rỡ chiếu thẳng lên trời, hình thành một cột sáng to lớn như thể thiên quân vạn mã đang áp xuống nơi đây. Đào Yêu cúi đầu, ánh mắt xuyên qua ngọn lửa lay động, chỉ thấy trong động một dòng chảy tối tăm mơ hồ đang âm ỉ cuộn trào, như thoát tìm lối thoát.

Nhìn luồng sức mạnh kỳ lạ , sống lưng nàng cũng bỗng chốc lạnh buốt, nỗi sợ hãi lan từ trong tim mà Họa Đấu , đến nàng cũng thể cảm nhận.

Lại là một cái hố thể lấp đầy… Cảnh ngộ của nhà họ Ứng vẫn còn như in trong ký ức, cái “hố” mà Ứng Phàm Sinh thà c.h.ế.t cũng chịu bước , vẫn đang giương nanh múa vuốt trong trí nhớ nàng.

“Sao là cái nữa…”

Tư Cuồng Lan nhíu mày, ngọn lửa và dòng chảy ngầm phản chiếu trong đáy mắt .

Đào Yêu trầm mặc hồi lâu, đột nhiên hỏi: “Ngàn năm , quái vật mà đám Hộ Môn từng gặp, ngươi cho là liên quan đến cái hố ?”

Tư Cuồng Lan suy nghĩ một lát đáp: “Ác vật mà nhà họ Ứng đối phó là do sống lây nhiễm ác khí trong hố mà thành; còn Hộ Môn thì đối phó với kẻ từng là quen của nàng . Nghĩ thì khu chợ m.á.u chảy thành sông năm đó cũng chẳng cách nơi bao xa. giữa hai bên vẫn điểm khác biệt.”

Đào Yêu nghĩ một lúc, nhanh phản ứng: “Phải , điểm khác biệt là tình trạng khi cắn! Quái vật mà Hộ Môn đối phó, nếu c.ắ.n trúng ai thì đó sẽ biến thành đồng loại; còn bên nhà họ Ứng thì c.ắ.n xong sẽ lập tức hóa thành tro bụi. Cả trăm năm khi Hồ Đại Lực đối phó với Quỷ cát do dân làng Minh Tuyền biến thành, Quỷ cát c.ắ.n cũng lập tức hóa thành tro bụi, biến thành đồng loại.”

.” Tư Cuồng Lan gật đầu: “Biến mục tiêu thành đồng loại còn đáng sợ hơn hóa thành tro bụi. Năm đó nếu Hộ Môn liều c.h.ế.t ngăn cản chúng, e rằng nửa nhân gian trở thành địa ngục. Cho nên, bao năm như , năng lực của cái hố dường như yếu .”

“Hoặc là năng lực của cái hố đang tự biến đổi, hoặc là trong một ngàn năm qua gì đó ở đây, khiến cho những Quỷ cát mới xuất hiện trở nên khác .” Đào Yêu gõ gõ đầu: “Thôi, chúng đoán mãi cũng vô ích, tạm thời đừng nghĩ nhiều về chuyện đó nữa.”

Nàng mặt Họa Đấu, dáng vẻ như chẳng chuyện gì của nó, thoáng do dự định thôi.

“Ngươi định hỏi đói đến ngu luôn đúng ?” Họa Đấu gương mặt nàng, nhạt: “Dù cũng chỉ là một kẻ trốn chạy, chạy đông trốn tây, chẳng thà cứ sống an nhàn đất như . Ngươi cũng , nơi ngoài việc ánh sáng thì cũng chẳng ảnh hưởng gì cả.”

“Linh hỏa ở đây thì ngươi cũng ở đây, chẳng cả. Hơn nữa…” Đào Yêu nghiêm túc nhắc nhở: “Ngươi lâu ngày ăn, linh hỏa hộ thể, thọ mệnh sẽ càng lúc càng ngắn. Ngươi c.h.ế.t , linh hỏa cũng sẽ tắt theo.”

“Vậy ngươi thể giúp phong kín cái động ?” Họa Đấu hỏi trái .

“Không thể.” Nếu nàng khả năng đó thì chẳng cần Họa Đấu tay từ đầu.

Xem cái động đang dần trở thành chổi rước họa trong mệnh nàng, còn rắc rối hơn cả Trịnh Vũ Lương.

“Vậy thì đừng mấy lời vô ích nữa.” Họa Đấu vỗ vỗ cái bụng lép xẹp của , cam tâm : “Trước khi các ngươi xuất hiện, vẫn luôn ngủ, ngủ thì sẽ thấy đói. Ta vốn định ngủ thêm nghìn năm nữa, nào ngờ mấy hôm đ.á.n.h thức, một luồng yêu lực khủng khiếp rõ từ ập xuống, khiến đầu óc ong ong cả lên! Vừa tỉnh dậy đói cồn cào, hầu như thể khống chế ý niệm ăn, nhịn mấy ngày trời, đột nhiên cảm thấy thức ăn xuất hiện ngay phía đầu , với tay là lấy , còn là loại cực kỳ đê tiện, hấp dẫn quá lớn, thật sự nhịn nổi nên mới vận yêu lực xông lên mặt đất bắt .”

“Sau khi nơi , phong kín lối lên , chỉ sức mạnh của mới tạm thời mở . Ban đầu chỉ định bắt xuống, nhưng lẽ vì quá lâu chuyện nên thao tác sai lệch, lỡ mở hai lối , mới khiến các ngươi vô tình cũng rơi đây. Khi đó chỉ một lòng ăn, kịp xử lý các ngươi, nên mới bảo mấy cái đèn giữ chân các ngươi ở chỗ cản trở, ai ngờ lũ đèn ngốc chỉ phá đám.”

Càng , Đào Yêu càng thấy gì đó đúng, bèn hỏi: “Ngươi ngươi vẫn luôn ngủ, mấy hôm mới đ.á.n.h thức?”

.” Nó nhịn ngáp một cái: “Nếu tỉnh, các ngươi cũng chẳng ở đây .”

Mấy hôm … Yêu lực lớn?

Đào Yêu âm thầm tính toán thời gian, bất giác lè lưỡi, chẳng lẽ là đêm khi triệu hồi Nguyệt Đồng, Liễu Công Tử ép thi triển lực, xua mây lộ nguyệt? Chuyện … tuyệt đối thể để Họa Đấu chính nàng mới là kẻ khởi đầu!

Tư Cuồng Lan hiểu , Đào Yêu lúng túng, liền thấp giọng : “Sau nên thận trọng, đừng để ai đó… tiêu cơm bữa ăn nữa.”

Đào Yêu rũ mặt xuống, trả ánh chuyện sẽ thành thế , cũng là nạn nhân mà”.

Tư Cuồng Lan lắc đầu, bước đến bên cạnh Tư Đồ Minh Đăng, sắc mặt nghiêm trọng kiểm tra tình trạng của lúc . Nhờ t.h.u.ố.c của Đào Yêu, vẫn giữ thở yếu ớt nhưng định. Thế nhưng cứ thế mãi, thì còn ý nghĩa gì?

“Cả hai các ngươi, thật sự ai cách cứu sống ?” Tư Cuồng Lan rốt cuộc vẫn cam lòng.

Hai kẻ cùng lắc đầu.

“Nhóc con, là hết cách thì ngươi còn thể nghi ngờ.” Họa Đấu chỉ tay về phía Đào Yêu: “ nàng cứu , thì thật sự là còn cứu nổi .”

Đào Yêu gì. Nếu nàng dù chỉ một chút cách, dù phá vỡ quy tắc trị yêu trị , nàng cũng sẽ cứu về. Nàng thấy Tư Cuồng Lan mất bạn ít ỏi còn . Bọn họ thậm chí còn thực hiện lời hẹn cùng uống rượu bên ngọn đèn.

chẳng lẽ bắt nàng học Liễu Công Tử, xông phủ Thái Sơn đoạt ? Nàng đ.á.n.h từng Vô Thường Sứ, càng chịu nổi cây gậy của Lôi Thần Điện. Cho nên, miễn cưỡng giữ thêm ba ngày, là giới hạn của nàng .

Không cần , Tư Cuồng Lan cũng thấy sự bất lực trong ánh mắt phức tạp của nàng, thở dài, khuôn mặt tái nhợt của Tư Đồ Minh Đăng, : “Ngươi là ‘cao nhân’ trong lòng , ngươi thậm chí thành thế là vì … Nếu cứu , ít nhất hãy cho , vì chuyện thành thế .”

“Hắn cảm thấy nợ một khác một mạng sống.” Họa Đấu thẳng, nheo mắt, chỉ Tư Đồ Minh Đăng: “Trên , từng xuất hiện Song Thân.”

Tư Cuồng Lan và Đào Yêu đều sững sờ.

“Nhảy từ trời cao xuống, cùng c.h.ế.t.” Họa Đấu hồi tưởng: “Đó là kết cục mà Song Thân định cho .”

Nghe Tư Đồ Minh Đăng từng xuất hiện Song Thân, thứ chỉ những kẻ đại ác mới , còn chấn động hơn cả khi tận mắt thấy nhảy xuống vực. Tư Cuồng Lan hiếm khi khoảnh khắc nín thở như lúc .

“Không thể nào.” Hắn cũng ít khi ba chữ đó.

“Có ngươi nhầm !” Đào Yêu cũng tin: “Trịnh Vũ Lương Song Thân ngạc nhiên, nhưng thì thể !”

“Chuyện Song Thân, thể nhầm ?” Ma Nha liếc nàng một cái, hất cằm chỉ n.g.ự.c Tư Đồ Minh Đăng: “Cái tên khắc tảng đá , là ‘chủ nợ’ của .”

đá khắc hai chữ gì, Tư Cuồng Lan vẫn theo bản năng nhặt viên đá n.g.ự.c lên, xem xem thật kỹ.

Đào Yêu cũng ghé tới gần, hai chữ “Bạch Đường” vẫn còn rõ ràng.

“Bạch Đường…” Ngón tay Tư Cuồng Lan lướt qua hai chữ , trong làn sương mù rối loạn của ký ức, một bóng hình mơ hồ dường như đang dần hiện rõ: “Bạch Đường là ai?”

“Bạch Đường … để nghĩ một chút.” Họa Đấu vẻ khó xử, xoa đầu: “Dù đứa nhỏ đó lóc kể chuyện của Bạch Đường cũng hơn mười năm .”

Lồng n.g.ự.c Tư Đồ Minh Đăng phập phồng. Chiếc đèn vẫn rời nửa bước, trợn tròn đôi mắt, chuyên chú quan sát sắp lìa đời .

 

Loading...