Bách Yêu Phổ 5 - Chương 9: Mục Hoàng 9
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:30
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , tại đại sảnh khách điếm.
Trên nền đất lạnh lẽo, hơn mười ngay ngắn thành hàng. Nhìn thoáng qua, thật dễ khiến hiểu lầm…
“Không … ngươi xếp họ chỉnh tề như mớ rau ngoài chợ thế ?” Đào Yêu ôm cái đầu đau nhức Hữu Khuyết: “Sáng sớm , khách mới tỉnh ngủ nên thấy vài thứ đẽ thì hơn chứ?”
Hữu Khuyết hóa về hình , sắc mặt phần tái nhợt, hổ giải thích: “Đào Yêu đại nhân là , cũng thể nuốt lời. Sợ sốt ruột nên sớm thu pháp lực để thả họ . vì họ yêu lực của áp chế, lẽ còn cần vài canh giờ mới tỉnh, nên mới chuyển họ đến đây, để thức dậy là thể trông thấy luôn.”
“Không cần tiện đến mức đó … chúng suýt nữa thì lăn xuống cầu thang đấy.” Ma Nha và Cổn Cổn vẫn còn vỗ n.g.ự.c thở dốc.
“Phải đấy, thấy cũng hoa cả mắt, còn tưởng c.h.ế.t cả cơ.” Tư Tĩnh Uyên cũng hài lòng.
Tư Cuồng Lan im lặng, chỉ lạnh lùng hàng , tìm kiếm “mục tiêu cuối cùng” của chuyến . Liễu Công Tử lững thững bước tới, cúi quan sát từng một, với Đào Yêu: “Còn sống cả.”
Ba chữ ngắn ngủi đến thật dễ dàng.
Lúc , ba “sư sư tỷ” của Hữu Khuyết bước tới, đồng loạt chắp tay hành lễ. Hồ Bất Sầu mở lời: “Đêm qua quá xúc động, kịp lời cảm tạ. Không ngờ gặp trong truyền thuyết. Nếu các vị tay cứu giúp, e rằng bọn hóa thành hư vô còn ngày trở về. Đại ân khó báo, chỉ đành một câu đa tạ!”
“Nếu chỗ dùng đến bọn , xin cứ mở lời.” Thiếu niên… , giờ là Hồ Bất Nan thật sự, với giọng đầy khí phách, cẩn thận lấy chiếc thẻ gỗ khắc hoa đào từ trong n.g.ự.c , nâng niu trong tay, chắc chắn hỏi: “… chúng thật sự còn tương lai ? Có thứ , chúng thể giữ nguyên dáng vẻ hiện tại, cần năm chen chúc trong một thể, lượt xuất hiện nữa chứ?”
Ánh mắt của mấy còn cũng lộ rõ sự ngờ vực.
Đào Yêu mỉm , tiện tay cầm thẻ đào từ tay , còn tung lên vài cái như đang chơi đùa. Đối diện lập tức vang lên một tràng hét vang như nhà sập đất lở.
“Bình tĩnh , t.h.u.ố.c dẫn của mấy cái bình bể của các ngươi .” Đào Yêu trả thẻ đào hoa cho Hồ Bất Nan: “Về , dù khác chạm , chúng cũng mất hiệu lực. Có linh d.ư.ợ.c Mục Hoàng điều chế hộ , các ngươi chỉ giữ diện mạo hiện tại, mà còn thể duy trì suốt năm tháng, còn cần tắm ánh trăng để đáng thương hiện hình mười mấy ngày như . Tuy hiệu lực t.h.u.ố.c kéo dài bao lâu dám chắc, nhưng vài trăm năm thì vấn đề gì, nếu vận may , ngàn năm cũng thể.”
Hồ Bất Nan vẫn hồn, vội nắm chặt lấy thẻ đào hoa, lén quan sát xung quanh. Quả nhiên thị lực vẫn bình thường, gì mờ ảo, đều rõ ràng mặt. Hắn thử nhảy vài cái, cũng cảm giác bay bổng. Mọi nín thở quan sát từng cử động của , thấy chuyện gì, ai nấy mới yên tâm.
“Hoa đào mất, Mục Hoàng sáng mãi.” Đào Yêu vỗ vai Hữu Khuyết, sang bọn họ: “Chúng sẽ mãi là đôi mắt của các ngươi.”
Nghe , Tư Cuồng Lan mỉm . Đào hoa đổi lấy ánh sáng dài lâu, cũng xem như chốn nhất để về. Quả thực còn hơn là mãi mãi chỉ hai tấm thẻ gỗ mang hàm ý mà vô dụng.
Hữu Khuyết “phịch” một tiếng quỳ xuống, mấy bên cạnh cũng quỳ theo, ai là chân thành cảm kích.
“Dù là xác m.á.u thịt thật sự, là ‘tượng’ hưu danh vô thực, các ngươi vẫn luôn là chính . Sau , hãy chăm lo cho ‘đạo quán Tùy Ý’ của các ngươi thật . Một nơi như , trường tồn mới .” Đào Yêu mỉm , nhưng ôm n.g.ự.c thì thào: “Ái chà, tim vẫn còn đau thế … Dược liệu quý giá như dùng là dùng, còn dùng cho mấy tên xui xẻo quyền thế… Không , bắt con cóc ghẻ đem hết đồ quý trong nhà cho !”
“Ngươi lầm bầm gì thế?” Ma Nha thấy nàng nhăn nhó, chỉ tay về phía hàng hôn mê: “Không việc chính ?”
À đúng , việc chính! Trải bao gian khổ, chẳng là để đợi khoảnh khắc .
Đào Yêu bước tới, ánh mắt lướt qua, bèn khóa chặt một trong hàng, là ăn mặc chỉnh tề nhất, dáng vẻ cũng thư sinh nho nhã nhất.
Tư Cuồng Lan sang Hữu Khuyết: “Tên trộm đây ?”
Hữu Khuyết vội gật đầu, chỉ về phía Đào Yêu nhắm tới: “Là , tên nhóc họ Trịnh!”
Tư Cuồng Lan bước đến bên cạnh Đào Yêu: “Ngươi và đều tận mắt thấy , vẫn nên để tự xác nhận thì hơn, đừng bắt nhầm.”
“Ừ, liên quan đến mạng , thận trọng.” Đào Yêu xong, bèn tiến lên túm cổ áo kéo cả bật dậy, tay tát liên tiếp mấy cái bạt tai như trời giáng. Làn da trắng nõn lập tức in hằn những dấu tay đỏ bừng, trông vô cùng thê thảm.
Mọi đều hành động đột ngột của nàng cho kinh ngạc. Nàng đúng là chẳng theo lẽ thường, ai cũng tưởng nàng sẽ gọi dậy bằng cách nào đó chính đáng… Ai ngờ dùng “phương pháp gọi tỉnh bằng bạt tai”, mạnh bạo mà hiệu quả.
Sau khi lĩnh mấy chục cái tát giữa ánh mắt đau đớn của , tên cuối cùng cũng dần mở mắt. Đào Yêu cho chút thời gian phản ứng, quát lớn: “Ngươi là Trịnh Vũ Lương?!”
Ánh mắt mơ hồ, thể lảo đảo, theo bản năng gật đầu: “Phải…”
“Vậy là .” Đào Yêu lạnh lẽo, vung một cú đ.ấ.m mạnh như trời giáng giữa mặt , rõ ràng là dồn bộ sức lực đó.
Nam nhân mới tỉnh lập tức hộc một hàng m.á.u mũi ngất xỉu nữa.
“Xác nhận xong .” Đào Yêu xoa xoa tay, sang mỉm với Tư Cuồng Lan.
Tư Cuồng Lan kẻ xui xẻo thật sự đang sõng soài đất, giơ ngón tay cái với nàng: “Ra tay lắm! Rất khá!”
Rồi như lẩm bẩm tự : “Lúc ngươi suýt c.h.ế.t đuối mê man, nghĩ cách gọi ngươi dậy bằng chiêu nhỉ…”
Đào Yêu lườm một cái, dậy hỏi Hữu Khuyết: “Có dây thừng ?”
“Có!”
Chẳng bao lâu, Hữu Khuyết ôm một cuộn dây thừng: “Cái dùng ?”
“Được.” Đào Yêu nhận lấy, buộc một đầu dây tay Trịnh Vũ Lương, đầu còn buộc eo . Sau đó, nàng giơ tay vuốt nhẹ lên sợi dây, miệng lầm rầm niệm vài câu, chỉ thấy dây thừng khẽ rung lên mấy cái biến mất ngay mắt .
Tư Tĩnh Uyên tròn mắt líu lưỡi, kéo áo Tư Cuồng Lan thì thầm: “Cô nàng thật sự đáng sợ. Giờ mới hiểu lúc nàng cứ luôn miệng ở trong phủ chúng là phúc lớn cho Tư phủ, thì suông… Phì phì, giờ thật sự tin nàng là Yêu quái mấy trăm tuổi đấy, già nhiều mưu mô, mà bản lĩnh cứ thế mà tuôn dứt. Có một như trong phủ, thấy bất an… Sau chúng chắc cũng chuẩn vài sách lược mới thôi.”
Tư Cuồng Lan liếc : “Sách lược mới? Ví dụ?”
Tư Tĩnh Uyên nắm tay , ánh mắt lập tức nghiêm túc, nghiến răng : “Đệ trả thêm tiền cho nàng ! Gấp ba? Không, gấp mười luôn!”
Tư Cuồng Lan thở dài, chỉ hận thể bắt chước Đào Yêu, vung một cú cho đỡ phiền.
Bên , Liễu Công Tử thắc mắc: “Cần gì dùng đến thuật trói dây? Chúng đông thế , ngươi còn sợ chạy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-9-muc-hoang-9.html.]
“Vì thể sợ chứ! Tất nhiên là sợ !” Đào Yêu hừ một tiếng: “Không trói thì một ngàn yên tâm!”
“Được , ngươi thích trói thì cứ trói , nhưng lỡ rớt xuống hố, ngươi cũng sẽ rớt theo đấy.” Liễu Công Tử bĩu môi.
“Đồ mồm quạ!”
“Ta lòng nhắc ngươi thôi mà!”
“Ta mặc kệ! Dù đời cũng đừng mơ thoát khỏi tay !”
Trong lúc cãi qua cãi , mặt trời bên ngoài lên cao, chắc chắn hôm nay trời sẽ nóng.
tâm trạng thì… cũng tệ.
*
Ngoài khách điếm, xe ngựa chuẩn sẵn, đàn ngựa ăn no đang lắc đầu đung đưa đầy phấn khích.
“Những còn trong đoàn Đắc Thú giao cho các ngươi lo liệu nhé.” Đào Yêu chỉ trong quán.
“Yên tâm . Đợi họ tỉnh , chúng tự lời giải thích. Tuyệt đối để họ nghi ngờ gì.” Hữu Khuyết cam đoan.
“Yên tâm! Bịa chuyện là sở trường của mà!” Tiểu Vương lè lưỡi.
“Thật đó, chúng nhất định sẽ xử lý thật !” Hồ Bất Nan và Hồ Bất Sầu cũng hùng hồn hứa hẹn, để nàng lo lắng.
Lúc , Hồ Bất Náo và Nam Cung mang mấy vò nước mát và ít lương khô , cẩn thận đặt trong xe ngựa.
Hồ Bất Náo lúc nào cũng thật thà: “Trời nóng, nhớ uống nhiều nước.”
Nam Cung vẫn chu đáo như : “Các ngươi đều là lợi hại, chúng lo lắng gì nhiều. giữa sa mạc hiểm trở trùng trùng, các ngươi vẫn nên cẩn thận nhiều hơn. Nếu thật sự việc cần giúp, nhất định tìm chúng !”
“Có lẽ một ngày nào đó sẽ thật, nhưng để nhờ vả gì, mà là để cùng các ngươi ăn mừng chiến quả kỳ lạ rực rỡ mà chúng giành .” Đào Yêu : “Đến lúc đó, các ngươi nhớ rải hết mấy cái giấy màu b.ắ.n tung tóe lên , cho cả đống lời ý mà thích nhé.”
“Đào Yêu đại nhân…” Hữu Khuyết nước mắt rưng rưng nắm tay nàng, nghẹn ngào một lúc mới : “Trước từng xem tướng cho các ngươi, Đào Yêu đại nhân…”
“Ta ngươi đoán việc như thần, bao giờ sai.” Đào Yêu cắt lời nó, mỉm : “ cả.”
“Đào Yêu đại nhân…” Hữu Khuyết c.ắ.n môi, cuối cùng thêm gì nữa, chỉ âm thầm buông tay nàng : “Nhất định cẩn thận.”
“Ta giờ vẫn cẩn thận.” Đào Yêu lớn, cuối cùng xoa đầu nó, chỉ xe ngựa: “Cho mượn xe nhé, sẽ sai mang trả .”
Lúc , Tư Tĩnh Uyên lầm bầm vác Trịnh Vũ Lương ném thẳng lên xe ngựa, đó thò đầu hỏi: “Tạm biệt xong đấy? Không còn lên đường !”
“Đi !” Đào Yêu nhảy lên xe ngựa: “Mau lên hết !”
Tư Tĩnh Uyên leo lên nhảy xuống, từ bỏ ý định, chạy đến mặt Hữu Khuyết hỏi: “Hữu Khuyết , ngươi Lan Lan nhà thiếu nhân duyên, ngươi chắc chắn lầm chứ? Nói thật xem, Yêu quái các ngươi rốt cuộc thiếu cái gì thế? Có đều thứ thiếu lên trán mà chỉ ngươi thấy ?”
“Không thế.” Hữu Khuyết lắc đầu, thật thà đáp: “Chỉ là một loại cảm giác khó tả. Chỉ cần thực sự khởi tâm ‘xem’, kích phát yêu lực, thì đối diện thiếu gì sẽ hiện trong lòng như một câu nguồn gốc , cần suy nghĩ gì cả, tự nhiên bật miệng thôi.”
“Ồ…” Tư Tĩnh Uyên ghé sát hỏi nhỏ: “ Lan Lan nhà … thật sự thiếu nhân duyên ? Thật sự cứu nổi ?”
Chưa đợi Hữu Khuyết trả lời, m.ô.n.g lãnh trọn một cú đá, lập tức úp mặt xuống đất ăn bùn.
Tư Cuồng Lan lạnh lùng trừng mắt : “Còn mau cút lên xe ngựa!”
“Lên liền đây!” Tư Tĩnh Uyên vội vàng bò dậy, dù ấm ức nhưng dám thêm câu nào, chỉ xoa m.ô.n.g chạy vèo lên xe.
“Thất lễ .” Tư Cuồng Lan chắp tay với đám Hữu Khuyết: “Bảo trọng.”
“Bảo trọng nhé!”
“Thuận buồm xuôi gió!”
“Sau dịp nhất định thăm bọn đó!”
“Bọn sẽ thật nhiều đồ chơi b.ắ.n giấy màu chờ về đấy!”
Trong tiếng hô hào tiễn biệt, xe ngựa từ từ lăn bánh rời xa.
Tư Cuồng Lan đầu một , chỉ thấy khách điếm mơ hồ trong nắng sớm rực rỡ như hóa thành hình dáng khác, tựa như tòa đạo quán Tùy Ý từng gặp nhưng vẫn quen thuộc, một gian một phòng, một hoa một cỏ đều hiện rõ ràng mắt, như thể… thực sự từng thấy.
Bóng sáu càng lúc càng nhỏ, nhưng cánh tay giơ lên vẫy chào vẫn thể trông thấy dù cách xa.
Sau , khách điếm Hữu Khuyết sẽ vườn cây kết quả, sẽ ao sen nở hoa kép, sẽ khúc hát lí lắc cùng tiếng sáo tre vang vọng giữa hương cơm chiều, cảnh tượng đ.á.n.h Ngũ Cầm Hí giữa ánh bình minh cũng sẽ trở về.
Nếu thể gặp , nếu thể luôn bên , thì dù thiếu gì cũng sẽ bù đắp cả thôi.
Xe ngựa phóng thẳng về hướng đến, đích đến là trấn Phụng Vĩ.
Mong rằng phía còn trở ngại, điều như ý.