Bách Yêu Phổ 5 - Chương 9: Liên Vỹ 9
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:47
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo lời kể của Hà Đông Lai, những năm , cứ đến gần cuối hè là thu kịp len lỏi, ban đêm chỉ cần quạt, mà ngủ còn đắp chăn dày một chút, cảm giác vô cùng dễ chịu. Vậy mà năm nay nóng đến lạ thường, nhất là mấy ngày gần đây, bầu trời cứ như hắt mực, ngày nào cũng tối đen như mực. Mây đen dày đặc tựa như hàn chặt trời, nhúc nhích lấy một chút, rõ ràng tí gió nào, oi bức đến mức khiến khó thở.
Mạc Tiểu Vận , kiểu thời tiết như phần nhiều là điềm gở. Cha nàng cũng từng nghiên cứu chút ít về thiên tượng, từng : “Mây đen đè nặng mồ hôi như mưa, nếu gió át sẽ sinh rồng đất.” Nàng nhớ rõ ý tứ cụ thể, đại khái là hiện tượng thời tiết bất thường thường báo tai họa, hoặc là dịch bệnh, hoặc là động đất, hoặc là chiến loạn liên miên, cũng thể là yêu vật xuất thế, hại đoạt mạng.
Nàng nghiêm túc, nhưng hai chẳng tin. Ai bảo nàng cố tình dọa Tiểu Bát, đứa kén ăn nhất, chịu ăn cơm. Cuối cùng còn hù thằng bé: chỉ khi ăn ngoan thì ông trời mới vui, ông trời vui thì mới dẹp mây đen , bằng cứ giận mãi thì sẽ dùng sét đ.á.n.h m.ô.n.g nó.
Nói vớ vẩn thì là , nhưng bầu trời âm u kéo dài mấy ngày liền, trong lòng nàng vẫn dấy lên chút bất an mơ hồ. Hơn nữa, mấy hôm nay nàng cứ thi thoảng ngửi thấy một mùi hôi thối nhè nhẹ, kiểu như rau củ để lâu thiu, nhưng thể xác định . Mỗi nàng khịt mũi định phân biệt kỹ hơn, mùi biến mất. Nàng từng nghĩ thể do mũi vấn đề. Nàng hỏi Hà Đông Lai với Mạc Tiểu Vận ngửi thấy gì , họ đều bảo , còn đùa: “Chắc do Tiểu Ngũ chịu rửa chân cho sạch.”
Không ai thật sự để tâm đến chuyện , tất cả đều nghĩ đây chẳng qua là một mùa hè nóng một chút. Cố chịu đựng một chút cũng sẽ qua thôi. Mảnh đất chịu đủ khổ đau , hiện giờ cuối cùng cũng chút khởi sắc, đều chìm đắm trong niềm vui mong đợi một tương lai tử tế. Chẳng ai chỉ vì thời tiết mà nảy sinh cảnh giác. Họ thậm chí còn bắt đầu lên kế hoạch khi nàng lên đường tới Trường An sẽ tổ chức một buổi tiễn đưa thật rộn ràng và vui vẻ.
Thế nhưng, câu đùa hù dọa trẻ con của Mạc Tiểu Vận trở thành lời nguyền ứng nghiệm trong ngày mai, khi còn đề phòng.
Hôm đó, bầu trời vẫn đổi gì, thậm chí phần dày đặc hơn, nặng nề như thể sắp sụp xuống. Bọn trẻ đang chơi ngoài sân, rõ ràng Tiểu Ngũ chạy xa , mà nàng vẫn ngửi thấy mùi hôi đó, giống như , thoảng qua chốc lát mà cứ dai dẳng quẩn quanh mũi nàng, khiến nàng vô cùng khó chịu.
Nàng đang cầm rổ rau nhặt xong từ bếp bước sân, tưởng nơi thoáng đãng sẽ xua cái mùi khó chịu , nào ngờ mùi bên ngoài còn nồng nặc hơn trong nhà. Nàng thậm chí còn dậy khắp sân tìm xem con chuột nào c.h.ế.t trong góc , nhưng gì.
Mãi đến khi tiếng vó ngựa dồn dập từ xa vang đến, nàng mới chuyện lớn xảy .
Hôm nay, Hà Đông Lai và Mạc Tiểu Vận đ.á.n.h xe ngựa chợ, là mua ít đồ ăn và vải vóc. Tiểu Nhất và Tiểu Nhị bảo theo giúp, thật là tranh thủ xe hóng gió, tiện thể chợ chơi một chuyến. Nàng đoán mấy đứa nhóc chắc chắn sẽ chơi đến tận gần giờ ăn tối mới chịu về. Vậy mà giờ mới đầu giờ chiều, họ trở .
Hà Đông Lai thúc ngựa như điên, bánh xe tít đến mức như tóe lửa. Họ dường như đang dốc hết sức chạy qua một con đường đầy rẫy hiểm nguy, mà con đường đó chẳng qua chỉ là đoạn từ chợ về nhà, một đoạn họ qua vô , quen thuộc đến mức nhắm mắt cũng đến , mà hôm nay cuống quýt đến thế.
Theo tiếng hí dài của lão Hắc, xe ngựa vội vã dừng . Hà Đông Lai và Mạc Tiểu Vận dẫn ba đứa trẻ lao sân, lớn lẫn trẻ con đều dính m.á.u đầy , ngay cả xe ngựa cũng vấy đầy dấu tích kinh hoàng, thậm chí còn một đoạn tay đứt lìa kẹt trong kẽ thùng xe. Dù nàng là Yêu quái, lúc cũng thấy dựng tóc gáy.
Hơn nữa... Cô bé mới xuất hiện là ai?
“Không chợ ? Sao như qua chiến trường ?” Nàng hỏi sốt ruột kiểm tra xem họ thương : “Có ai thương ? Còn cô bé là ai ?”
Hà Đông Lai cuối cùng cũng tỉnh khỏi nỗi sợ hãi, lập tức kéo tay nàng: “Không ai thương cả. Mau đưa bọn nhỏ xuống mật thất! Bọn chúng thể sẽ đuổi tới!”
“Bọn chúng?” Nàng kịp hiểu gì kéo theo.
“Mau lên!” Hà Đông Lai gần như gào lên. Mạc Tiểu Vận ôm chặt lũ trẻ, vết m.á.u loang lổ mặt chúng càng khiến thấy rùng .
“Có... quái vật!” Mạc Tiểu Vận nghiến răng bật mấy từ, cả nàng ngừng run rẩy.
Họ cũng là những từng trải qua sinh tử, ngay cả khi đối mặt với gã mập hung hãn cũng từng sợ sệt, hôm nay chỉ mới chợ một chuyến mà sợ đến mức ?
Cũng chẳng còn thời gian để hỏi kỹ. Mạc Tiểu Vận thích đùa thì Hà Đông Lai cũng như . Thế thì chắc chắn tình hình thực sự nghiêm trọng. Nàng lập tức lùa hết bọn trẻ ngoài sân mật thất, Hà Đông Lai lệnh cho Mạc Tiểu Vận: “Ngươi cũng xuống luôn! Ngươi đ.á.n.h giỏi, ở trông bọn trẻ là !”
“ ...”
“Xuống!!”
Mạc Tiểu Vận ngập ngừng một chút nghiến răng: “Vậy hai cẩn thận.”
Sau khi đóng nắp mật thất, Hà Đông Lai lôi thêm một cái vại lớn đè lên lối , lúc mới tạm yên tâm hơn. Sau đó, nàng chạy vội bếp, vớ lấy con d.a.o sắc nhất đưa cho nàng: “Cầm lấy!” Rồi chạy cửa, lấy cây xẻng sắt siết chặt trong tay. Vội vàng chạy xe, nàng lôi thêm một thanh đao quân dụng giấu trong xe, cũng đưa cho nàng, lập tức chạy ngoài.
Nàng cũng chạy theo sân. Ngoài cổng chỉ Lão Hắc đang bồn chồn bước và chiếc xe ngựa bẩn thỉu rối tung. Hà Đông Lai chạy đầu làng, căng mắt cảnh giác về con đường quen thuộc phía xa. nơi đó yên tĩnh, ngoài vài con chim bay qua kêu chói tai bầu trời u ám, chẳng thấy bóng nào.
Chỉ điều... cái mùi hôi thối , dường như càng lúc càng nồng.
“Bọn đang dạo ở chợ yên thì đột nhiên một nhóm binh sĩ đầy thương tích xông , hét lên bảo tất cả mau chạy mau chạy! Chúng còn đang ngơ ngác thì một đám dị tộc ào tới…” Giọng của Hà Đông Lai cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn giấu nổi sự hoảng loạn, gấp gáp, run rẩy: “Không, bọn chúng . Trên chúng rõ ràng đ.â.m trúng kiếm tên mà vẫn điên cuồng lao tấn công như dã thú. Da thịt rữa nát, thối chịu nổi, còn khỏe như trâu, hành động nhanh nhẹn, vồ là c.ắ.n xé tanh bành. Các tướng sĩ của chúng căn bản đối thủ, dù cố gắng chống trả, vẫn chúng xé xác ăn thịt…”
“Mọi trong chợ đều sợ đến phát điên, chen chạy trốn. Chạy chậm một bước là mất mạng, còn trốn thì cũng chẳng trốn bao lâu, sẽ chúng tìm … Trong lúc hỗn loạn, chúng nhặt mấy thanh đao của binh sĩ c.h.ế.t, liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c. Xương của những con quái vật đó còn cứng hơn cả sắt, đứt tay gãy chân vẫn ảnh hưởng gì đến hành động của chúng. Ta tìm cơ hội c.h.é.m bay đầu một con, lúc nó mới thực sự gục xuống, nhưng bọn chúng đông lắm… May mà Tiểu Vận nhanh trí, lấy bộ vải vóc trong tiệm may trùm lên đầu chúng, mới tạm thời cản . Nhờ thế chúng mới cơ hội chạy về. May mà Lão Hắc bỏ chạy, may mà chúng hình như hứng thú với ngựa, chỉ tấn công con thôi.”
Trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, vẫn tiếp tục : “Bọn chúng giống bất kỳ đám tán tu nào mà chúng từng gặp. Bọn mang theo lũ trẻ, dám liều mạng, chỉ chạy. Con bé là chúng tiện đường cứu , cha nó lấy che cho nó… Cảnh tượng khi t.h.ả.m khốc đến mức dám kỹ. Lúc đ.á.n.h xe chạy trốn, một con đuổi theo kịp. Nó chạy nhanh quá, chớp mắt bám lấy đuôi xe. Ta c.h.é.m liền mấy nhát mới gạt nó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-9-lien-vy-9.html.]
Không trách vì xe ngựa thêm một “mảnh phụ tùng”, mà thối đến thế. Hóa khứu giác của nàng đó hề nhầm.
“Hoàn bọn đó là thứ gì ?” Nàng hỏi.
“Chưa từng thấy bao giờ.” Hà Đông Lai lắc đầu: “Sau khi thoát , đầu , bọn chúng vẫn đang đuổi theo. Tuy nhanh chúng bỏ xa, nhưng trong lòng vẫn linh cảm chẳng lành.”
“Có đuổi tới cũng .” Nàng vỗ vai Hà Đông Lai, nhàn nhã: “Ta còn ở đây mà.”
“A Hảo…” Hà Đông Lai nhíu mày: “Bọn đó thực sự giống bình thường.”
“Tin .”
Nàng thực sự bình tĩnh. Ở Thiên giới núi Côn Lôn, mấy con thần thú linh vật điều thường xuyên xâm nhập vùng Hộ Môn, nhưng dù lợi hại đến cũng đồng tộc nàng đ.á.n.h gục cả thôi. Mấy thứ quái vật ở Nhân giới mà so với thần thú thì mà khó đối phó ?
Thế nhưng, khi đám quái vật rách rưới bốc mùi thối hoắc thật sự hiện mắt, nàng mới nhận quả nhiên chúng kỳ dị hơn cả thần thú trời, con to lớn nhất trong bọn, dù mặt nát bươm, vẫn thể phân biệt ngũ quan, mà một bên mắt hỏng, cộng thêm hình xăm tay và bộ đồ đang mặc, chẳng là tên mập mấy gặp xui xẻo đó !
Mới gặp bao lâu, biến từ một kẻ “chẳng gì” thành một “thứ chẳng ” thế ?
Nhìn ánh mắt trống rỗng hung hãn của , còn nước dãi ngừng nhỏ giọt từ miệng, chẳng khác nào một con quái vật ngu ngốc chỉ c.ắ.n xé nuốt chửng…
chuyện thật quá kỳ lạ, rốt cuộc là thứ sức mạnh gì thể khiến một biến thành thế ? Hơn nữa, cái dáng vẻ đần độn não của bọn chúng, tại khi bỏ rơi vẫn mò đến đúng tận cửa nhà nàng? Chẳng lẽ tên mập đó vẫn còn nhớ đường? Dù gì thì đ.á.n.h hai trận đau như , chắc chắn để ấn tượng sâu đậm . giống như còn giữ ký ức suy nghĩ của con .
Tuy nghĩ mãi , nhưng điều đó cản nàng lượt c.h.ặ.t đ.ầ.u từng con một.
Quả đúng như Hà Đông Lai , da thịt và xương cốt của chúng cứng lạ thường, khác con . Dù là nàng, một trận c.h.é.m g.i.ế.c cũng cảm thấy mỏi mệt, tay cầm hai con d.a.o tê dại cả . Tổng cộng hơn hai mươi con, lưỡi đao mẻ vứt bỏ, còn cây quân đao thì vẫn dùng tạm . Nàng c.ắ.n răng dốc hết sức, cuối cùng cũng g.i.ế.c sạch đám bẩn thỉu đó khi trời tối hẳn.
là mệt thật, nhưng thứ khiến nàng chịu nổi nhất là mùi tanh tưởi kinh tởm toát từ đống mảnh xác la liệt đất , đến nỗi nôn luôn. Thế gian thứ gì thối đến mức như chứ…
Hà Đông Lai thở hổn hển tới, cây xẻng sắt trong tay ngoài việc đào hố, lén c.h.é.m đầu mấy con quái vật cũng coi như khá hữu dụng.
“Không chứ?” Nàng lo Hà Đông Lai cắn, vốn hình nàng gầy guộc.
“Không . Ta ngốc đến mức liều mạng với chúng. Toàn canh chuẩn thời cơ để phụ giúp ngươi thôi mà.” Hà Đông Lai , nàng lấm lem bùn máu: “Còn ngươi?”
Dường như là hỏi thừa, A Hảo gì chuyện gì , chẳng nàng đao thương bất nhập .
“Ta thì mà chuyện gì.” Nàng chán ghét lau vết m.á.u mặt, nhưng ánh mắt dừng nơi mu bàn tay . Không từ lúc nào c.ắ.n một phát, chỗ da thịt rách toạc đang rỉ chất lỏng đen sì như mực, nàng cau mày: “Ấy chà, c.ắ.n .”
Chắc là thương trong lúc vây công. với nàng mà , bất cứ “vết thương” nào ở Nhân giới cũng đều chẳng ý nghĩa gì.
“Có đau ?” Hà Đông Lai vội vàng nâng tay nàng lên: “Trong nhà còn ít t.h.u.ố.c cầm máu, mau bôi !”
Nàng dí trán Hà Đông Lai một cái: “Ngươi c.h.é.m quái vật đến ngu luôn hả? Ta mà cần dùng t.h.u.ố.c á? Ta thương thật , yên tâm, lát nữa là khỏi thôi.”
Nàng vứt d.a.o xuống, về phía bờ sông : “Giờ, rửa sạch mới là việc cấp bách nhất! Mau gọi Mạc Tiểu Vận , gom thêm củi khô đốt sạch đám , thấy buồn nôn .”
“Biết .”
Hà Đông Lai thở phào một . Nàng theo bóng lưng đang gấp gáp về phía bờ sông, những nghi hoặc từng hiện lên trong lòng nàng mấy một nữa trỗi dậy, đời thực sự công phu lợi hại đến thế ? Nếu như nàng dối thì ? Không , đừng nghĩ nữa. Một ít cứu mạng , dù bí mật thì cũng đáng tôn trọng.
Hà Đông Lai nghĩ thêm nữa, thu dọn tàn cuộc.
Bên bờ sông, A Hảo cúi rửa tay, dòng nước lạnh buốt thấm vết thương, chất dịch đen từng sợi từng sợi tan trong nước, dường như dấu hiệu sẽ ngừng . Cảm giác khác với , tuy đau ngứa, nhưng trong lòng thấy bồn chồn.
Nàng xé một mảnh vải còn tương đối sạch áo, buộc chặt vết thương , tự an ủi bản chắc chỉ là nghĩ nhiều quá thôi. Chắc tại cái con c.ắ.n nàng răng to mà dơ bẩn, rửa sạch là xong.
Ừ, chắc chắn cả.