Bách Yêu Phổ 5 - Chương 8: Đế Hôi 8
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:59
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cả hai cùng ở lì trong hang đá suốt một đêm.
Hắn thì lo sửa chữa, thế những “lông vũ” gãy khi ngã; còn A Sửu thì rà soát từng ghi chép vách đá và lá cây, cố tìm điều gì sơ sót. Con ch.ó hoang vẫn lim dim ở cửa hang.
Đến tận khi trời sáng, tỉnh giấc cơn mơ màng, phát hiện A Sửu vẫn vách đá, trong tay cầm một chiếc lá, lia lịa điều gì đó.
Đứa nhỏ chắc thức suốt đêm. Hắn vẫn còn nửa chiếc bánh khô, đang định mang cho nàng bé thì ,
“Cháu !” Nàng bé bỗng hét lên một tiếng, cả gần như bật dậy.
“Hả? Biết cái gì ?” Hắn nàng giật .
“Cháu vì thúc rơi xuống !” Đôi mắt nàng sáng rực vì phấn khích: “Cháu bỏ sót một chi tiết! Chỉ cần bổ sung chỗ đó, cánh của chúng thật sự sẽ bay !”
“Bỏ sót chi tiết gì cơ?”
“Cháu tìm ngay đây! Phúc Tinh thúc ở giúp cháu sửa nốt phần còn nhé, đợi cháu , chúng thể thử bay nữa!”
Nói , nàng phóng vút khỏi hang như thể sắp bay thật. Không đợi kịp lên tiếng, nàng ló đầu , hì hì: “Chỉ còn thiếu bước thôi, thúc chắc chắn sẽ lăn xuống dốc nữa. Đợi cháu nhé!”
“Biết .” đảo mắt, m.ô.n.g vẫn còn đau âm ỉ vì lăn vài vòng.
Con ch.ó hoang cũng chạy theo nàng, chắc nó cũng sốt ruột xem thêm một màn biểu diễn của loài … Con ch.ó đúng là nhiều tâm tư. Thực cũng linh cảm, đôi cánh hảo và cuộc đời mới , chỉ còn cách một bước mà thôi.
Tâm trạng từng đến , gọt nan tre khe khẽ ngân nga.
Chờ mãi, từ sáng sớm đến trưa, từ trưa đến chiều, cho đến khi trời tối đen, mà A Sửu vẫn . Nửa chiếc bánh từ lâu ăn hết, bụng sôi ùng ục.
Qua nửa đêm, giật tỉnh giấc từ trong cơn ngủ, vẫn thấy bóng dáng A Sửu . Nàng chơi ? Nàng vốn thói quen hóng chuyện, nhưng dù chuyện gì cũng thể hóng suốt một ngày một đêm?
Hắn vươn vai, bước khỏi hang. Trời lúc se lạnh, trăng sáng như bạc, con đường núi đen ngòm chẳng lấy một dấu hiệu cho thấy đang .
Qua những bụi cỏ hoang rối rắm và cành cây chằng chịt, ánh đèn trong thành lập lòe như lấp lánh. Vài tiếng côn trùng kỳ lạ vang lên khiến bỗng thấy lòng bồn chồn. Từ khi giam, A Sửu bao giờ rời xa lâu đến thế. Nàng cũng chẳng gì. Nếu trời tối mò về mà rơi xuống hố thì ?
Trong đầu bắt đầu dệt đủ loại tai nạn. Nghĩ càng nhiều càng bất an, bèn lấy bó đuốc từ trong hang, chống gậy cẩn thận xuống núi. May mà từ hang xuống núi xa lắm, đường cũng khó , nếu với cái thể phiền phức của , chắc lăn thêm vài vòng.
Cuối cùng cũng xuống chân núi bình an, chỉ cần vòng qua hồ nước là thể thấy con đường dẫn đến cổng thành. Mấy ngày nay, tuyến đường đến thuộc lòng.
Rừng cây bên hồ thưa thớt, chỉ cần xác định đúng hướng là qua ngay, chỉ điều cẩn thận để cành cây móc quần áo vấp rễ cây. Nhất là với cây gậy, vĩnh viễn tiện bằng chân. Bốn bề yên tĩnh, ngoài tiếng sóng nước lăn tăn thì còn âm thanh nào khác. Tiếng nước ban đêm vẻ khác ban ngày, lâu giống như ai đang thút thít , khẽ nức… nghẹn ngào…
Càng , càng thấy là lạ, giống như thật sự ai đó đang ?
Nơi hẻo lánh, hiếm qua , là giờ khắc u ám ánh sáng, bình thường chắc sợ đến mức bỏ chạy . thì sợ gì chứ, dù đang tù, ông vẫn là một con Đế Hôi, lũ yêu tà quỷ quái nào lọt nổi mắt .
Hắn dừng chân lắng , cuối cùng xác định hướng phát tiếng , bèn vội vã vạch cành cây chắn đường bước tới. Rất nhanh đó, tìm thấy vật phát tiếng , là con ch.ó hoang.
Nó thoi thóp phía một cây gần bờ hồ, khóe miệng rỉ máu, bộ lông trắng bẩn thỉu mấy dấu chân hằn rõ. Lòng trĩu nặng, vội chạy tới xem xét thì phát hiện nó thương nặng, gần như chỉ còn thở thoi thóp.
“Sao nông nỗi ? Ai mày thương?” Lúc chẳng còn phân biệt nó là ch.ó nữa: “Mày theo A Sửu ? Con bé ?”
Con ch.ó hoang khẽ rên lên, lảo đảo dậy, lộ món đồ nó giấu bụng. Dưới ánh trăng yếu ớt, một vật nhỏ lấm m.á.u khẽ lóe sáng.
Hắn nhặt lên xem kỹ, đây… chẳng là tấm lệnh bài mà công tử họ Uông đeo bên hông đó ? Vàng viền ngọc, hoa văn tinh xảo, mặt chính còn khắc rõ ràng một chữ “Uông”.
thứ xuất hiện ở đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-8-de-hoi-8.html.]
Bịch! Con ch.ó hoang ngã vật xuống đất, dù là trong giây phút cuối đời, cái đầu ch.ó của nó vẫn cố chấp về phía mặt hồ.
Hắn đưa tay thử thở của nó, trong lòng nghẹn , nhưng cảm giác đau lòng nhanh một nỗi lo ngại, thậm chí là sợ hãi khác trùm lên.
Hắn bật dậy, đến gậy cũng cần nữa, lăn bò lao mép hồ. Giữa tiếng tim đập dồn dập như trống trận, trợn to mắt, lướt nhanh qua từng tấc mặt nước mà thấy.
Lớp mây mỏng che ánh trăng như hiểu ý mà lặng lẽ tan . Trong ánh sáng dần trở nên sáng sủa, một vật hoa hòe lòe loẹt nổi lềnh bềnh mặt nước xa, chẳng là bộ áo hoa A Sửu kiếm dạo đó ? Dù , nàng vẫn tự tay sửa để mặc, thích đến nỗi nỡ cởi . Hắn còn từng trêu nàng mặc cái áo trông hệt như một con chim sẻ sặc sỡ lắm lời.
Hắn dụi mắt thật mạnh, cuối cùng cũng xác nhận , đúng là bộ quần áo A Sửu mặc khi rời khỏi hang.
Cái thể … bơi ? Hắn còn nghĩ xong, cả chút do dự mà nhảy thẳng hồ nước lạnh buốt.
Việc bơi qua bên đó vô cùng vất vả, nhất là trong tình trạng chỉ còn một nửa bàn chân. Nước hồ tràn miệng mang theo mùi bùn tanh khó chịu đến mức buồn nôn, nhưng chẳng màng gì nữa, chỉ bơi, sức bơi, dẫu c.h.ế.t đuối cũng bơi tới nơi.
Cuối cùng, khi bàn tay chạm đến thể , chẳng trôi dạt trong hồ bao lâu, cố sức lật đó để rõ mặt, thì đầu tiên trong suốt tám trăm năm sống, mới thực sự thấu hiểu thế nào là trời giáng sét đánh, là từng sợi lông tơ dựng vì lạnh buốt, là nỗi tuyệt vọng khiến cả nhịp tim cũng ngừng .
A Sửu trong lòng hai mắt nhắm nghiền, đôi tay yếu ớt làn nước đẩy tới đẩy lui. Ánh trăng rọi xuống gương mặt còn sức sống tựa như phủ lên một lớp sương trắng mãi chẳng thể xua tan.
Hắn phát điên, ôm chặt lấy nàng, liều mạng bơi về phía bờ. Chỉ mong nhanh hơn, nhanh hơn một chút, vẫn còn kịp cứu lấy nàng.
Cuối cùng khi lê cái thể nặng nề như đổ chì của cả hai lên đến bờ, gắng hết sức , vốn rã rời đến gần như sụp đổ, theo phương pháp cấp cứu mà từng thấy khác áp dụng: sức ép bụng nàng, vỗ mạnh lên tim nàng, gọi to tên nàng.
tất cả đều vô ích.
A Sửu c.h.ế.t .
Ban ngày nàng còn hì hì với đợi nàng về.
Hắn thở hổn hển, đờ đẫn xuống cạnh nàng.
Phía chân trời bắt đầu le lói ánh sáng. Mặt hồ dần rút vẻ âm u nặng nề chỉ trong đêm tối, như thể từng chuyện gì xảy . Một ngày mới rạng rỡ bắt đầu.
“Chỉ còn một bước nữa thôi mà...” Hắn đột nhiên lẩm bẩm, đ.ấ.m mạnh một cú n.g.ự.c .
Từ thể xác đến linh hồn, bao giờ thấy hối hận đến . Cảm giác như thể thể thành nguyện vọng là chứ nàng, nỗi đau diễn tả bằng lời, tựa như vết m.á.u rơi nước, từ một điểm loang thành mảng lớn, tràn ngập thành biển cả mênh mông.
…
Trong hang, đôi cánh suýt nữa sửa xong lặng lẽ giá gỗ, như thể vĩnh viễn chẳng thể thành.
A Sửu gần đó nhất, đắp áo khoác của Phúc Tinh. Phúc Tinh bên cạnh A Sửu, con ch.ó hoang bên cạnh Phúc Tinh. Mặt mũi ai nấy đều lau sạch sẽ, an nhiên như đang chìm trong giấc ngủ say. Cửa hang một luồng lực thuộc về con phong chặt đến mức sấm sét thần hỏa cũng tài nào phá nổi.
Và trong một buổi sáng tưởng chừng bình thường , một tiều phu ngang qua núi hoang tận mắt chứng kiến một cảnh tượng kỳ dị nhất đời .
Ông hoảng hồn bỏ chạy, hồn vía từ mây lao thẳng xuống núi, ngay cả bó củi đốn cũng dám lấy. Về đến nhà, ông kể những gì tận mắt thấy sáng sớm nay cho , bạn bè, hàng xóm , nhưng ai tin cả. Chỉ một thư sinh ưa ghi chép những chuyện ly kỳ , cảm thấy thú vị, bèn tiện tay ghi thủ bút của .
Nhiều năm , trong vô sách chép chuyện kỳ dị lưu truyền khắp phố chợ, xuất hiện một dòng ghi chép mấy nổi bật: “Tháng nọ năm nọ, núi hoang đốn củi, thấy một con rắn lớn chui khỏi hang, vảy đỏ giẫm lửa, tựa như rồng thần về phía tây.”
Nếu là Đế Hôi, thì hãy những việc mà Đế Hôi nên .
Trước khi rời hang, nghĩ như .