Bách Yêu Phổ 5 - Chương 7: Song thân 7
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:01
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám ngựa phi nước đại mang theo sức mạnh xé toang màn đêm, đến gió ngược cũng chẳng thể chậm bước chân của chúng.
Trong xe ngựa chỉ thấy tiếng Ma Nha tụng kinh. Cậu đến giờ vẫn thể tin , chuyện mà họ mang về một buổi tiệc cưới là hỉ sự ngọt ngào, mà là một Tư Đồ Minh Đăng gần như tan xương nát thịt. Khi rời , vẫn còn khỏe mạnh tung tăng cơ mà.
Đối diện tình cảnh như , dù là thể cứu vãn, nhưng vẫn gì đó, chỉ thể tụng kinh, cầu khấn Thần Phật rủ lòng thương xót, ít nhất cũng đừng để một từng cứu kẻ vô tội trong lúc hoạn nạn, chịu quá nhiều đau đớn.
Mọi trong xe đến giờ vẫn hồn. Sự việc xảy quá đột ngột, họ thể tìm lý do nào hợp lý cho chuyện . Cảm giác giống như tiện tay mở một cánh cửa, nhưng thứ hiện mắt là phong cảnh đẽ vốn dĩ , mà là một bức tường kín áp sát mặt, bịt kín hy vọng. Bất ngờ, thất vọng, nghẹn ứ, như núi lở ập tới.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Dù là Liễu Công Tử cũng còn tâm trạng năng bậy bạ. Hắn Đào Yêu, Đào Yêu , cả hai cùng thở dài. Tư Tĩnh Uyên thì lúc thì kiểm tra xem Tư Đồ Minh Đăng còn sống , lúc dịch cửa sổ tình hình bên ngoài, xem còn bao xa nữa mới đến Hắc Sa Địa, duy chỉ một điều, dám bất cứ chuyện gì thể chọc giận Tư Cuồng Lan như , thậm chí đến cái đầu cũng dám thò .
Ánh mắt Tư Cuồng Lan u ám đau đớn, lạnh lẽo như đao, lúc ai dám đến gần, dù chỉ vài câu an ủi.
Ai nấy đều như đống lửa, trái , an nhàn nhất là Trịnh Vũ Lương, vẫn đang say giấc nồng.
Từ đêm đến sáng, đến hoàng hôn hôm , Tư Cuồng Lan thần thông gì, chỉ dựa trí nhớ mà giữa mênh m.ô.n.g gió cát, hề lạc đường, thẳng tiến tới nơi.
càng đến gần Hắc Sa Địa, tầm càng mờ mịt. Hoàng hôn lẽ rực rỡ sắc vàng đỏ gió cát khuấy thành màu hỗn độn, cộng thêm khí oi bức, như một tấm chăn vô hình dày nặng phủ từ trời cao xuống, cuốn lấy , khiến ai nấy cũng thấy nghẹt thở đến mức chịu nổi.
May mà khu vực đen kịt vẫn vô cùng bắt mắt, như một vết bớt vĩnh viễn chẳng thể xóa nhòa che đậy, kiêu ngạo ngoan cường khắc nền cát vàng ngàn năm đổi, vẻ âm hiểm như đang nhiệt liệt hoan nghênh các vị đến thăm.
Tốc độ xe ngựa dần chậm , dù là hai con tuấn mã cường tráng cũng khó lòng chịu nổi thời tiết khắc nghiệt, chạy ngày càng gắng gượng.
Đào Yêu ngoài cửa sổ xe, nhíu mày : “Thời tiết gì đó .”
“Gió cát thế , e rằng bão cát sắp ập tới .” Ma Nha lo lắng liếc Tư Đồ Minh Đăng đang thoi thóp thở: “Lúc mà còn đưa tới đó, chẳng là chờ chôn sống ? Rốt cuộc Tư Đồ thí chủ kiên quyết đến đó là vì điều gì ?”
“Hắn , ai mà .” Liễu Công Tử trầm ngâm chốc lát, ánh mắt bỗng sáng lên: “Chẳng từng lời đồn Hắc Sa là một mỏ vàng ? Dù bỏ hoang nữa thì lạc đà c.h.ế.t vẫn hơn ngựa sống, vẫn còn sót chút tài nguyên. Có khi nào nơi còn chôn giấu bảo vật, hoặc vốn dĩ chính từng giấu thứ gì quan trọng ở , nên nhất định về?”
“Hắn giống loại tham tiền như .” Tư Tĩnh Uyên lắc đầu: “Năm xưa của đạo quán Tùy Ý giao chiến với ác yêu, cũng là tại nơi ... Lúc chúng đường tới khách điếm Hữu Khuyết, Tiểu Xuyên kể cho chúng truyền thuyết ‘Đèn quỷ’, cũng xảy ở đây. Tuy rõ những chuyện liên quan gì, nhưng đây là di nguyện của Tư Đồ Minh Đăng, chắc chắn trùng hợp.”
Đào Yêu nghĩ một lúc : “Hiếm khi suy nghĩ của ngươi trùng với . Nơi nhất định điều gì đó bất thường, lát nữa cẩn thận hơn, nhất quyết thể...”
Lời còn dứt, lòng nàng còn kịp cảnh giác, xe ngựa đột ngột dằn xóc dữ dội, nàng chỉ cảm thấy tim thắt , cơ thể tự chủ hất bật khỏi ghế , đầu “bốp” một tiếng va mạnh nóc xe, một luồng sức mạnh ẩn sâu lòng đất, trong tĩnh lặng đột nhiên đ.á.n.h trúng xe ngựa, tay chuẩn xác, dứt khoát, mục tiêu rõ ràng. Khi còn kịp hét lên vì đau thì đầu đập mạnh nóc xe, và chuyện tồi tệ hơn vẫn còn ở phía .
Chiếc xe từ một độ cao nguy hiểm quật mạnh xuống, xe chạm đất vỡ vụn tan tành. Hai con ngựa hất văng xa, còn trong xe thì từ sớm ném ngoài. Liễu Công Tử đang ở giữa trung nhanh tay nắm Ma Nha ở gần nhất, Đào Yêu thì theo bản năng túm lấy Trịnh Vũ Lương, nếu ngã xuống ắt c.h.ế.t cũng tàn, vắt kiệt bộ sức lực kéo một phát, loạng choạng nhưng vẫn hạ cánh an .
mà… vẫn đau c.h.ế.t !
Đào Yêu nheo mắt phun cát, xoa thắt lưng c.h.ử.i bới dậy. Nếu vì tiện tay kéo theo cái tên chổi , với bản lĩnh của nàng thể ngã thành tư thế bốn vó chổng lên trời thế ? Cũng trách tay nhiều chuyện, cứu gì cơ chứ, c.h.ế.t thì c.h.ế.t cho !
Nàng mở mắt, đang định tính cho Trịnh Vũ Lương hai đ.ấ.m cho hả giận thì cảnh tượng mắt khiến nàng sững sờ tại chỗ, nắm đ.ấ.m giơ lên cũng khựng giữa trung.
Từ khi nào mà sương mù dày đến ?
Lúc hất văng ngoài còn thể miễn cưỡng phân biệt trời đất, giờ thì chẳng khác gì mù. Không đúng, sương, mà giống khói đặc hơn. Không chỉ che trời lấp đất, mà thậm chí cách vài bước cũng thấy gì. tuy như khói dày, khiến nghẹt thở…
Nàng lắc mạnh cái đầu còn choáng váng vì quăng xuống, đưa tay quơ quanh, làn khói cũng theo động tác của nàng mà lay động. Nàng nhíu mày, chắc chắn ảo giác. Quan sát kỹ thêm một chút, nàng bỗng thấy lạnh sống lưng, chợt bừng tỉnh.
Không sương, khói, mà là yêu khí!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-7-song-than-7.html.]
Là luồng yêu khí phong tỏa từ lâu, bỗng chốc bùng phát, nhanh mạnh, như d.a.o sắc cắt thịt, đau ngứa, ngay cả nàng cũng thể nhận từ phút đầu tiên.
Nghĩ lúc nãy, xe ngựa b.ắ.n vọt lên trời một cách nhẹ nhàng, rơi xuống vỡ vụn, cả đám cũng như rau củ vung tay ném khỏi giỏ, đây sức mạnh thông thường, mà là luồng yêu khí đầy tà lực đó chấn văng .
Quá sức kinh khủng.
Nàng vội vàng bật dậy, nhưng vì rõ tình hình xung quanh, dám chạy lung tung, chỉ thể lớn tiếng gọi tên những khác, nhưng hồi âm.
Làm bây giờ? Địch ở trong tối, ngoài sáng, trong yêu khí thể cũng là cạm bẫy. Trong tình cảnh như thế mà phân biệt phương hướng…
Với vận may của nàng, nếu chỉ đoán mò thì lẽ chẳng kết cục gì ho.
Không , thể nghĩ như ! Nàng lập tức tát mặt hai cái, nhủ thầm bình tĩnh , chắc chắn sẽ cách. Nàng thử bước vài bước về phía , làn khói vẫn đặc quánh như cũ, xung quanh đổi. Suy nghĩ một lúc, nàng quyết định đường cũ, Trịnh Vũ Lương, cái tên chổi vẫn còn ở đó, nhất định trông chừng.
Thế nhưng, mới , làn khói bên cạnh đột nhiên biến đổi, lập tức co rút thành một hình thù kỳ lạ, trông giống như móng vuốt của một loài động vật nào đó, to lớn và hung hãn, bỗng chộp lấy Trịnh Vũ Lương, kéo nhanh.
là chổi! Lúc nào cũng là gặp chuyện cả!
Nàng lập tức đuổi theo nhưng vẫn chậm một bước, túm , chỉ nắm sợi dây thừng cắm xuống đất. May mà đầu dây còn vẫn buộc chặt . nàng kịp mừng thì phát hiện với sức của , căn bản thể chống cái “vuốt” , trái còn kéo lê theo Trịnh Vũ Lương, như hai con thỏ lôi xềnh xệch tới nồi nước sôi, trượt dài lớp cát đen bỏng rát, ép lao hiểm cảnh rõ.
Đào Yêu dốc hết sức bình sinh cố gắng dừng , nhưng thể dừng nổi, chỉ tốc độ bên chậm chút ít mà thôi.
Thôi thì... nếu thật sự thì buông tay . Dù cái gì bắt Trịnh Vũ Lương, nhưng chỗ cần dùng tới cũng dùng , giữ cũng chẳng còn giá trị gì, tống ngục chỉ tổ tốn cơm, Yêu quái ăn còn đỡ phí! mà...
Khoan , nếu c.h.ế.t mặt thật, thì cho dù chỉ là một mạng rách, cũng gánh nổi tội thấy c.h.ế.t cứu, huống hồ bộ dạng bây giờ của thể phản kháng, dù phản kháng cũng vô ích, chẳng đều là do nàng gây ? Phải rằng, điều lệ lớn nhất mà Đào Đô đặt cho nàng là: tuyệt đối hại tính mạng con ...
C.h.ế.t tiệt, vẫn thể buông tay!
Nàng nghiến răng, quấn dây thừng quanh cổ tay, thầm nhủ: sớm thì ăn thêm mấy miếng lương khô!
Sức thì đủ, là uống t.h.u.ố.c tăng lực? Loại thể lập tức mạnh như trâu ? hình như từng luyện loại t.h.u.ố.c như ...
, Bính Bính bản lĩnh ? Ấy da, nó còn thành hình , chắc chẳng thể đấu nổi trong trận kéo co thế ...
Đang mải nghĩ vẩn vơ, thì Trịnh Vũ Lương phía bỗng dưng biến mất.
Tim nàng chợt thắt , chỉ thấy lớp cát đen phía chẳng từ khi nào xuất hiện một cái hố đen ngòm, như một cái miệng đói tham lam, đang đợi con mồi từ lâu lắm .
Mà với tốc độ và sức kéo hiện tại, nàng thậm chí còn kịp “á” một tiếng thì kéo theo Trịnh Vũ Lương, cùng lao đầu rơi thẳng xuống.
Luồng khí xoáy tràn khiến mắt nàng gần như thể mở , chỉ thấy tiếng “vù vù” liên tục xẹt qua tai, thể lúc thì nặng như chì, lúc nhẹ như lông vũ, đầu óc cũng như quấy lung tung, ngày càng choáng váng mơ hồ.
Thế giới chìm trong bóng tối.
Trước khi ngất , ý nghĩ cuối cùng lướt qua trong đầu Đào Yêu là.
là năm hạn tháng xui mà!