Bách Yêu Phổ 5 - Chương 7: Mục Hoàng 7

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:28
Lượt xem: 76

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian ban ngày thoắt cái trôi qua.

Trước khi trời tối, việc Đào Yêu nhiều nhất là ăn và ngủ, cho dù ngủ thì cũng nhắm mắt nghỉ ngơi. Nàng còn căn dặn bọn họ bớt dùng mắt, tranh thủ nghỉ ngơi, dặn Liễu Công Tử nhất định ăn nhiều , ăn bao nhiêu thì cứ ăn hết bấy nhiêu.

Không ai nàng rốt cuộc đang tính toán điều gì.

Tư Cuồng Lan lan can ngoài khách điếm, trầm ngâm tòa nhà suýt chút nữa lửa thiêu rụi. Trong đầu cứ lặp lặp cảnh tượng nơi khi còn là đạo quán Tùy Ý, tuy từng tận mắt chứng kiến, nhưng ký ức như sắt đá tựa ánh trăng xuyên suốt bao đêm dài, vô tình len tim . Những ngày tháng hạnh phúc lẫn khổ đau , tựa như như chính cũng từng trải qua.

Hắn ngẩng đầu, về phía mái nhà, nơi đó, Đào Yêu đang phơi nắng, chân vắt ngoài nhàn nhã lắc lư.

Mỗi nàng chữa trị cho một Yêu quái, chẳng đều xong một câu chuyện chẳng liên quan gì đến ? Mà tính nàng thiếu kiên nhẫn như , suốt bao năm qua rốt cuộc chịu đựng nổi ? Có khi một nửa ngủ gật, hoặc chán quá sẽ bịt miệng , thậm chí đ.á.n.h cho một trận nhỉ?

Chỉ nghĩ đến bộ dáng nàng trợn mắt giận dữ buồn chán tột độ, nhịn bật .

“Đệ gì thế?” Tư Tĩnh Uyên bên cạnh như quái vật: “Tối nay trăng chẳng ai ? Nếu , của ban Đắc Thú chẳng c.h.ế.t sạch cả đám ? Chúng thoát khỏi rắc rối ở trấn Long Vỹ, giờ dẫm một hố to, tuy đến mức gây hại cho chúng , nhưng ít nhiều cũng liên quan đến mười mấy mạng , lo thì lo , lo thì chẳng chuyện nên . Ta sốt ruột c.h.ế.t , còn nổi ?”

Khoé môi Tư Cuồng Lan hạ xuống, thèm liếc lấy một cái: “Điều nên lo lắng nhất là phòng giam của Bệ Hãn Tư ở thoải mái thôi.”

Tư Tĩnh Uyên lập tức nhổ cọng cỏ khô trong miệng : “Đệ cái gì? Tại lo chuyện phòng giam của Bệ Hãn Tư?!”

Tư Cuồng Lan lạnh lùng nhếch môi, phòng, chỉ để cho một ánh mắt đầy ẩn ý.

Trong phòng Hữu Khuyết, Ma Nha trở thành cái loa truyền lời giữa nó và thiếu niên, chỉ truyền đạt, mà còn mô tả kỹ từng biểu cảm của đối phương, ngay cả Cổn Cổn cũng bắt chước động tác và nét mặt theo, trông vô cùng buồn . Dù đến mức cổ họng khô khốc, giọng khàn đặc, niệm kinh cũng từng mệt đến thế, thực sự là khó cho , hề than phiền, chỉ hận thể cho mượn luôn đôi mắt của để giúp bọn họ thấy trong đêm trăng rằm.

Liễu Công Tử cũng bận, ăn sạch thứ thể tìm trong khách điếm, cảm thấy lời dặn của Đào Yêu lạ. Con nhóc xưa nay chỉ quan tâm đến chuyện ăn uống của , khi nào quan tâm ăn bao nhiêu? Chẳng lẽ nàng nghĩ kế sách gì đó bất ngờ?

nữa, suốt cả ngày hôm đó, trong lòng đều ngừng cầu nguyện: Đêm nay nhất định trăng!

Chỉ sợ chính mặt trăng cũng ngờ rằng một ngày sẽ gánh vai trọng trách to lớn đến thế, gì mà ảnh hưởng đến nguyện vọng liều mạng của một Yêu quái, liên quan đến tính mạng của mười mấy con , cùng một đoạn duyên phận kéo dài gần cả trăm năm. Ông trời mới vì quá áp lực mà đ.á.n.h rớt xuống

Chờ.

Khi màn đêm buông xuống, tâm trạng của từ chờ mong cực độ chuyển thành thất vọng cùng cực, đêm nay trăng!

Trong tiếng gió rít gào chỉ còn bụi cát xoáy lên và tầng mây dày nặng phủ kín bầu trời, chừa lấy một tia hy vọng nhỏ nhoi.

Sau một hồi im lặng kéo dài, Hữu Khuyết òa hu hu. Thiếu niên cũng thất vọng thở dài, gượng một tiếng.

Ma Nha vội vàng an ủi rằng đợi thêm chút nữa, đêm còn dài, gió lớn nổi lên thổi tan mây. Tư Tĩnh Uyên cũng uể oải, nếu trăng thể mua thì nguyện dốc hết tài sản của Tư phủ, kể cả tiền riêng cũng đưa hết, chỉ mong nó lộ diện một .

Tư Cuồng Lan biểu lộ cảm xúc, chỉ chăm chú quan sát thiên tượng. Hắn lâu, lông mày ngày càng nhíu chặt, lẩm bẩm: “Đêm nay mây dày đặc, e là khó . Nếu đêm nay trăng, Nguyệt Đồng tắt, thiếu niên tan biến, thương chẳng còn hy vọng về, bệnh tình của Hữu Khuyết chẳng sẽ trầm trọng hơn ? Đến lúc , e rằng thà chúng đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu buông tha cho đám ban Đắc Thú…”

Liễu Công Tử xoa cái bụng căng tròn, hỏi Đào Yêu: “Ta ăn no thì liên quan gì đến việc trăng hiện ?”

Trong đám , biểu cảm Đào Yêu là thản nhiên nhất. Nàng chờ thêm một lúc nữa, thấy rõ đêm nay còn khả năng trông đợi gì trăng sáng, bèn xoa xoa cái cổ mỏi nhừ vì ngẩng trời quá lâu, sang với Liễu Công Tử: “Trời theo ý , thì rắn theo ý .”

“Ý ngươi là gì?” Liễu Công Tử thấy , lập tức lùi một bước.

“Ta nhường cơm cho ngươi ăn, chẳng lẽ ăn ?” Mắt Đào Yêu cong thành hai vầng trăng non, nàng chỉ tay lên trời: “Dựa khả năng ăn no khỏe mạnh của ngươi, nhất định thể thổi tan mây, khiến trăng hiện thôi!”

Liễu Công Tử sững , lập tức hiểu , kéo nàng sang một bên. Sắc mặt lúc trắng lúc xanh, chuyển thành đen, giọng run rẩy đến lệch cả tông: “Ngươi khuấy động thiên tượng ?!”

“Chỉ một đêm thôi mà, nếu thấy gắng quá thì hai canh giờ là đủ .” Đào Yêu vỗ vỗ vai , ánh mắt trần đầy tin tưởng và khích lệ: “Ngươi mà!”

“Ngươi điên ?!” Liễu Công Tử hận thể túm lấy nụ của nàng mà giẫm cho nát bét: “Mặt trời mọc, trăng lên, gió mưa lạnh nóng, mấy chuyện đó thì tưởng chuyện thường ngày, nhưng thực đều là thiên mệnh khó cưỡng. Nếu đơn độc mã xua mây gọi trăng, nếu để lão thần mây vốn nổi tiếng cổ hủ nhỏ nhen ở Thiên giới truy xét đến nơi đến chốn, thì dù Thần côn đ.á.n.h cho tơi tả thì cũng nhốt ngục là cái chắc, còn thể phạt quét phân linh thú nữa đây. Cộng thêm tính nết cái ở nhà chúng , mà về thì còn trừng trị kiểu gì, khi đó tứ bề thọ địch, ngươi định giúp gánh hóng chuyện hả?”

“Ta giúp ngươi gánh, .” Đào Yêu vỗ ngực, mắt đảo một vòng: “Nếu thực sự thì cứ đầu độc ngươi, ngươi thì c.h.ế.t, chung tội gì cũng đổ lên đầu hết.”

“Thế cũng .” Liễu Công Tử lắc đầu như trống bỏi: “Cố tình chuyện nghịch thiên, dù lớn dù nhỏ đều phạt nặng.”

“Nghịch thiên …” Đào Yêu nhếch môi: “Chẳng từng .”

“Ngươi gì cơ?”

“Không, ý là… chỉ hai canh giờ, chỉ ở mỗi chỗ , chắc lão thần mây phát hiện .” Đào Yêu nắm lấy cằm , sang hướng khác. Trong tầm mắt là Hữu Khuyết và thiếu niên, hai rõ ràng chẳng thể thấy , mà nét mặt buồn bã y hệt. Nàng dừng một chút, kéo đầu về phía khách điếm: “Bên đó còn mười mấy mạng . Hữu Khuyết là một kẻ cứng đầu, nó mà thả , thì dù c.h.ế.t cũng đổi. Một khi chọc giận nó, thì đến thần tiên cũng chẳng .”

Liễu Công Tử hai , một lớn một nhỏ, cùng lúc ngẩng đầu với vẻ mặt rầu rĩ, nhớ tới những kẻ còn đang “gắn” khắp nơi chờ c.h.ế.t . Trong lòng do dự, bàn tính tính , xoay Đào Yêu, lạnh giọng : “Nhớ lời ngươi đó, ngươi đầu độc trong bữa ăn.”

“Là đấy!” Đào Yêu thở phào nhẹ nhõm, nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Chỉ cần ngươi chuyện , coi như ngươi giúp mười chuyện! Sau khi ngươi ăn tiểu hòa thượng, sẽ rắc thêm hành!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-7-muc-hoang-7.html.]

“Ngươi giữ lời đấy.”

“Chắc chắn !”

“Vậy nếu ăn tiểu hòa thượng nữa thì món nợ ân tình lớn bằng trời đổi sang cái khác.”

“Ăn tiểu hòa thượng chẳng là lý tưởng cả đời của ngươi ?”

“Lý tưởng là thứ thể đổi.”

“Dù đừng ăn . Tùy ngươi, ghi nợ cái ân tình .”

“Hai các ngươi đang lén lút thì thầm cái gì thế?” Ma Nha ló đầu gần, bất an sờ sờ lên đỉnh đầu: “Sao thấy cơn gió lạnh thổi qua ?”

Đào Yêu chọt lên trán một cái: “Bớt nhảm, chuẩn .”

Ma Nha ngơ ngác: “Chuẩn cái gì?”

“Mỗi cặp một chậu nước. Muốn cứu sống thì ít nhất năm cặp, năm cái chậu...” Đào Yêu bấm ngón tay tính toán, đầu với : “Mọi động tay , lấy năm cái chậu, đổ đầy nước, chờ lệnh!”

Hữu Khuyết và thiếu niên tưởng nhầm, đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt nặng nề như đeo ngàn cân, cùng hỏi: “Ngươi gì cơ? Sao chuẩn chậu nước?”

“Không chuẩn chậu nước thì Nguyệt Đồng bơi ?” Đào Yêu ranh mãnh, chìa năm ngón tay : “Năm cặp. Muốn cứu bé mập của các ngươi, thì chuẩn năm cặp Nguyệt Đồng mới.”

Mọi kinh hãi.

“Ngươi trăng là thể chữa khỏi, thì là để triệu hoán Nguyệt Đồng mới?” Hữu Khuyết dám tin tai : “ đêm nay chẳng trăng ?”

“Chút nữa sẽ .” Đào Yêu chắc như đinh đóng cột, còn bĩu môi về một phía: “Còn chuẩn ? Không chữa cho bé mập của các ngươi nữa ? Không chữa mắt của ngươi nữa ?”

“Á?! Ta… ngay đây!” Hữu Khuyết cuối cùng cũng phản ứng, mừng rỡ như điên, lao thẳng khách điếm.

“Đào Yêu thật chứ?” Ma Nha vẫn chắc lắm.

“Ta lừa ngươi ?”

“Lừa bao nhiêu còn gì…”

“Mau cút giúp việc ! Bỏ lỡ thời điểm thì thật sự còn t.h.u.ố.c cứu !”

“Ờ! Đi liền đây.” Ma Nha lập tức kéo theo Cổn Cổn chạy trong.

Tư Cuồng Lan mặt nàng, cân nhắc một lát, chẳng hỏi gì, chỉ xoay định bước khách điếm.

“Ngươi hỏi cái gì ?” Đào Yêu đột nhiên lên tiếng: “Ta sẽ trăng là ngươi tin luôn?”

Tư Cuồng Lan chẳng đầu: “Ngươi với Liễu Công Tử lén thì thầm lâu như , chẳng lẽ đang bàn xem bữa tối nay món ngon ăn ?” Hắn nhún vai một cái, như đang : “Ta thì đúng là tin một tạp dịch vô trách nhiệm như ngươi, nhưng tin ngươi là một đại phu tuyệt đối chịu hỏng danh tiếng của chính .”

Cái tên … Đào Yêu bĩu môi, thiếu niên đang trói ở bên cạnh, với Tư Tĩnh Uyên: “Dắt , đừng để bay mất phút cuối.”

“Biết …”

Khách điếm vắng lặng bấy lâu, bắt đầu rộn ràng trở .

Dù hy vọng đến đột ngột và vô lý, nhưng đời những việc vốn dĩ chẳng cần lý lẽ. Hữu dụng là .

Đào Yêu hướng lên trời van vái, ngẩng đầu, vẻ mặt tràn đầy chính khí: “Dù cũng là cứu , các ngươi đừng nhỏ mọn quá nữa. Ý trời thể trái, nhưng cũng là một phần của ý trời. Một khi thấy thì việc nên . Nếu tính sổ…”

Nàng rụt cổ, ngang liếc dọc, thì thầm: “Vậy thì với Liễu Công Tử mỗi một nửa nhé!”

“Đào Yêu! Ngươi tưởng nhỏ là thấy hả?!”

“Á... ơ... ngươi ?”

“Vừa mới bay lên thấy mấy lời chướng tai của ngươi !”

“Vậy chắc chắn là ngươi nhầm ! Mau , thượng lộ bình an! Chờ tin của ngươi!! Liễu Công Tử của chúng là con rắn nhất thế gian! Liễu Công Tử sống lâu trăm tuổi! Liễu Công Tử lục súc hưng vượng!”

“Về tính sổ với ngươi !”

 

Loading...