Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Song thân 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:52:00
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về kinh thành, dọc đường nắng ấm gió nhẹ.

Tư Đồ Minh Đăng đổi cho bọn họ một chiếc xe ngựa hơn. Hai con tuấn mã kéo xe, nhanh vững. Trong xe chất đầy đồ ăn nước uống, nhu yếu phẩm cùng quần áo giữ ấm mà Tư Đồ Minh Đăng chuẩn kỹ càng cho họ, đúng là một vô cùng chu đáo. Không khó hiểu vì Tư Cuồng Lan hợp ý với đến , vì vốn dĩ hai cùng một kiểu tính cách.

Còn Trịnh Vũ Lương thì Đào Yêu dùng một viên t.h.u.ố.c khiến ngất xỉu, bởi chỉ cần thấy mặt là nàng thấy bực , nên dứt khoát trùm hẳn bao tải lên đầu cho khuất mắt.

Đã lâu nàng cảm nhận sự thoải mái nhẹ nhõm như thế. Thế nhưng, chỉ cần về tới kinh thành, chỉ cần ba con cóc bình an vô sự, chỉ cần nàng lấy thứ nàng … thì kinh thành, sẽ chẳng còn là nơi nàng thuộc về nữa.

Nàng nhai đồ ăn vặt thật khoa trương, ngắm cảnh vật bên ngoài cửa sổ. Càng xa, màu xanh của phong cảnh ven đường càng nhiều hơn, thị trấn Phụng Vỹ và Long Vỹ giày vò bọn họ suốt chặng đường dài, giờ cũng dần dần bỏ phía .

Tư Cuồng Lan chuyên tâm đ.á.n.h xe, Tư Tĩnh Uyên bên cạnh liên tục đưa đồ ăn, đồ uống. Liễu Công Tử và Ma Nha thì trò chuyện vẩn vơ, còn Cổn Cổn thì ngủ khò khò. Mọi chẳng khác nào như lúc , đều bộc lộ dáng vẻ bình thường nhất của , những cảm xúc nên lộ đều giấu kỹ tới mức chừa kẽ hở nào.

Hai ngày , buổi trưa, họ dừng chân nghỉ tại một quán ven đường. Trùng hợp lúc đó cũng một đoàn thương nhân đang nghỉ ở đó, trò chuyện một lát thì họ đang đường đến thị trấn Phụng Vỹ.

“Hả? Các giờ mà còn đến Phụng Vĩ ư?” Tư Tĩnh Uyên lắm lời: “Bên đó sắp bão cát lớn đấy, sẽ bao trùm cả thị trấn suốt một tháng cơ, giờ mà qua đó chẳng tự chuốc khổ ?”

Lời còn dứt, ông lão trông như dẫn đường trong đoàn thương nhân như kẻ ngốc: “Trấn Phụng Vỹ mà bão cát lớn đến thế ? Ta sống ở đó nửa đời , nhiều nhất cũng chỉ là gió cát thoáng qua một lúc, dữ dội lắm cũng chẳng đến mức vây cả thị trấn suốt một tháng . Thanh niên, ngươi ai linh tinh thế?”

“Hả?” Tư Tĩnh Uyên ngẩn .

Tư Cuồng Lan bên cạnh vốn đang định uống , sắc mặt bỗng đổi, đến cũng chẳng buồn uống, chỉ lẩm bẩm: “Không .”

Đào Yêu cũng lập tức nhận điều gì đúng, Tư Đồ Minh Đăng vốn nhiệt tình hiếu khách, còn từng ý giữ bọn họ ở lâu dài, ngoài một chuyến viện cớ thời tiết để giục bọn họ rời , lời đầy ẩn ý, cứ như đang cố đuổi cho bằng , đuổi một cách khó hiểu. Thế mà chỉ vì tin tưởng , bọn họ chẳng mảy may nghi ngờ.

Nàng nhớ đến đôi tay đầy thương tích của Tư Đồ Minh Đăng, còn cả đoạn quá khứ mà cố ý giấu , chịu rõ… Hắn đang giả vờ như chuyện gì ?!

Tư Cuồng Lan dậy: “Mọi tiếp tục , xem .”

Đào Yêu kéo : “Ta cùng về với ngươi.” Nàng thẳng mặt : “Nếu quả thực dính dáng đến Yêu quái, sợ một ngươi đối phó nổi. Lỡ mà ngươi đ.á.n.h bừa khiến mắc kẹt thì chẳng còn ai cứu ngươi .”

Tư Cuồng Lan ánh mắt kiên quyết của nàng, gật đầu: “Được.”

Đào Yêu mỉm hài lòng.

“Nếu thật sự cần ngươi giúp, sẽ trả công cho ngươi.” Tư Cuồng Lan thêm một câu.

Đào Yêu bĩu môi: “Vậy thì càng .”

Xe ngựa xoay đầu ánh hoàng hôn, tăng tốc trở thị trấn Phụng Vỹ.

Hai ngày , buổi chiều, bọn họ cổng nha phủ Giám Trấn một nữa. Tư Đồ Minh Đăng ở đó. Người hầu cho lên đường đến Bạch gia bảo từ hôm qua. Bạch gia cũng gửi thiệp mời đến phủ Giám Trấn, vốn dĩ đại nhân định , hiểu đổi ý, qua loa chuẩn một lễ vật tạm bợ xuất phát luôn.

Tư Cuồng Lan xin bản đồ Bạch gia bảo, chậm trễ lấy một khắc, lập tức đ.á.n.h xe rời . Cảm giác bất an dày đặc như chất lỏng đặc sánh quẩn quanh trong lòng, từng nghi ngờ Tư Đồ Minh Đăng, mà giờ đây chẳng thể nghi ngờ, rốt cuộc đang che giấu điều gì?

Đầu óc Đào Yêu cũng xoay chuyển nhanh, cẩn thận hồi tưởng từng ngày từng chuyện xảy tại phủ Giám Trấn: khắp phố đầy lụa đỏ hoa giấy, tin tức thiếu chủ của Bạch gia về nhà tế tổ thành … Lão Tế điên khùng từ Bạch gia chạy cùng đứa con c.h.ế.t… “đá Xá Sinh” lộ … Và cả cái tên khắc tảng đá, Bạch Đường?!

Họ Bạch, vốn họ phổ biến gì.

“Bạch gia?!” Trong xe và ngoài xe, Đào Yêu và Tư Cuồng Lan đồng thời thốt hai chữ .

Nếu Tư Đồ Minh Đăng chỉ chúc mừng một tiếng thì tìm cách đẩy Tư Cuồng Lan ? Đáng lẽ kéo theo cùng cho vui mới đúng. Hắn hiểu rõ tính cách và năng lực của Tư Cuồng Lan, cố ý để ở bên, nguyên nhân chỉ hai khả năng, hoặc là sợ liên lụy , hoặc là sợ ngăn cản … Dù khả năng nào cũng đều chuyện .

“Tư Cuồng Lan…” Đào Yêu thò đầu khỏi cửa sổ xe.

“Ta .” Vẻ mặt Tư Cuồng Lan trầm trọng, luôn là trầm tĩnh việc chắc chắn, mà trong mắt lúc cũng thấp thoáng một tia bồn chồn hiếm thấy.

Dù lời Tư Đồ Minh Đăng về bão cát là thật giả, thì một điều là thật, bầu trời càng càng u ám, mây đen từ bốn phía kéo tới dày đặc như bùn, gió mỗi lúc một mạnh, thổi cát bay rát cả mặt, cứ như từng hạt cát đang đ.â.m da, tất cả đều chẳng báo hiệu điềm lành gì cả.

Xe ngựa chạy như bay, cố gắng lao tới Bạch gia bảo giữa hoang mạc khi trời tối hẳn.

Còn cách cổng chính Bạch gia bảo chừng dặm rưỡi, dọc đường thấy những cọc gỗ dày đặc sắp đặt chủ đích, mỗi cọc đều buộc đầy lụa đỏ rực rỡ, là hàng thượng phẩm, thắt thành từng đoá hoa lớn, rắc thêm lá vàng, kiêu ngạo trải một con đường phú quý thẳng tắp tiến bên trong. Giữa các cọc gỗ còn đặt cả lư hương, rõ đốt thứ gì mà mùi hương nồng đậm, át hẳn mùi hoa giả, mà đây còn nơi tổ chức hôn lễ chính thức nữa… Quả là tiêu xài hạng thường.

“Thiện tai thiện tai, thiên hạ lắm kẻ đủ cơm ăn áo mặc, mà ở đây dùng lụa quý để trò .” Ma Nha thở dài tiếc rẻ.

“Đống lá vàng mà nạo , chắc cũng gom ít.” Đào Yêu thì hau háu tính toán trong bụng.

“Lư hương cũng hàng rẻ tiền.” Tư Tĩnh Uyên bổ sung.

“Ta thấy hương liệu trong lò càng đáng giá hơn, ngửi thôi là hàng đắt đỏ . Chỉ để đón khách mà chi đậm thế , thật đúng là một nhà giàu to thật to a!” Liễu Công Tử xoa xoa cái bụng đang kêu réo: “Không kịp tiệc nữa…”

Tư Cuồng Lan chẳng một lời, trong mắt chỉ còn sự chán chường hờ hững. Dáng vẻ điên điên dại dại của lão Tề vẫn còn in đậm trong ký ức , một kẻ sống lay lắt qua ngày, một kẻ phú quý vinh hoa, thật đúng là nực .

Cuối con đường lát hoa là cổng lớn Bạch gia bảo. Giữa mây đen cát vàng, tòa dinh cơ cao lớn sừng sững chiếm cứ một phương trời, tuy nay là “tổ trạch” vứt bỏ phân nửa, nhưng khí thế cao cao tại thượng vẫn còn nguyên vẹn. Lúc , nó trang hoàng đỏ rực vàng son, diện mạo mới.

“Lớn thật đấy, còn lớn hơn cả phủ chúng .” Tư Tĩnh Uyên lẩm bẩm một câu: “Không là cống nạp cho vị thần tiên nào…” nhanh đó, bọn họ nhận gì đó . Bạch gia bảo lúc thật quá rộn ràng, nhưng là rộn ràng như họ tưởng. Bên trong liên tục vội vàng chạy , cả tòa bảo phủ to lớn như tổ kiến đổ nước , ai nấy đều hoảng loạn rối ren, giống một gia đình đang chuẩn hỷ sự.

Tư Cuồng Lan lập tức dừng xe ngựa, nhảy xuống, túm lấy một gia nhân ăn mặc như hầu: “Chuyện gì mà hỗn loạn thế ?”

Người hầu thở , chỉ tay về phía bên Bạch gia bảo: “Thiếu chủ nhà bắt !”

Tư Cuồng Lan sững , lập tức theo hướng tay chỉ. Trên bãi đất trống phía xa gần, tiếng ồn ào, bóng lố nhố, chỉ thể xác định là đông đang vây quanh, còn thì thấy rõ.

Hắn nhíu mày, chỉ hỏi một câu: “Các ngươi thấy Giám Trấn đại nhân ?”

“Giám Trấn đại nhân?!” Người hầu dậm chân, lóc kêu trời: “Là Giám Trấn đại nhân bắt thiếu chủ nhà đó! Giờ lành sắp qua mất , đây!”

Trước khi hỏi, trong lòng Tư Cuồng Lan vẫn còn một tia hy vọng mỏng manh. giờ đây, linh cảm chẳng lành như mây đen đầu đè nặng lấy .

Tư Cuồng Lan tung lên xe ngựa, bất chấp lan can chắn ngang, cưỡng ép phóng xe vượt qua, chọn con đường ngắn nhất xông thẳng về phía .

Tiếng kêu than của gia nhân, mấy trong xe đều thấy rõ ràng. Không ai tin nổi tai . Cho đến khi xe ngựa tầng tầng lớp lớp vây chặt ở ngoài, tầm mắt họ mới rơi tòa đài cao đằng xa, dù cách một vẫn cảm nhận sự mục nát cũ kỹ.

Ma Nha giữ trông xe, những khác thì dùng tốc độ nhanh nhất, sức lực lớn nhất để chen đám đông, tiến về phía đài cao.

Đó lẽ là một vọng đài dùng để quan sát bốn phía, cao vài chục trượng, lắc lư chênh vênh nền đá vụn gồ ghề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-song-than-6.html.]

Trên đài cao, Tư Đồ Minh Đăng mặc đồ trắng mỏng manh, tay cầm một con d.a.o ngắn sáng loáng, dí sát cổ họng của thiếu chủ Bạch gia đang khoác hỉ phục. Gió cao càng mạnh, chỉ vững thôi khó, hai lảo đảo, thiếu chủ dường như thương, cử động nổi.

Đào Yêu dụi mắt đến mấy , mới xác định đang đó thật sự là Tư Đồ Minh Đăng, đó còn cùng họ một bàn trò chuyện vui vẻ, là vị Minh Đăng đại ca từng cứu giúp lạ trong cơn hoạn nạn, lòng bao dung, chính trực, đến cả Tư Cuồng Lan cũng khâm phục mến mộ… Cho nên, khi đột ngột rẽ ngoặt một dấu hiệu báo , phản ứng đầu tiên của nàng là nghi ngờ đài tà vật mê hoặc.

Những vây xem ai cũng hoảng sợ, ai hiểu rốt cuộc xảy chuyện gì. Ai nấy đều tưởng đến dự một yến tiệc rượu chè linh đình kiêm mở rộng mối quan hệ, ngờ chứng kiến một sự việc thể biến thành án mạng. Có thì góp ý, chọc giận đối phương, bảo thể chậm trễ, tìm xạ thủ giỏi nhất b.ắ.n một mũi là giải cứu thiếu chủ. Lại thì bận an ủi Bạch lão phu nhân sắp ngất , tiện thể tranh thủ nịnh vài câu.

Một nhóm hộ vệ cầm cung tên sớm phục kích đài cao. Dù gió cát mù mịt che mắt, cũng dám lơi lỏng mảy may, chỉ chờ chủ nhân lệnh một tiếng.

ai dám lệnh đây? Khoảng cách xa như thế, gió lớn như , liệu thể b.ắ.n trúng còn , mà thiếu chủ kẹp ngay , nguy cơ b.ắ.n nhầm quá cao, ai dám mạo hiểm.

Lúc , một trông như cha thiếu chủ ngửa đầu hét to với đài: “Ngươi điều kiện gì cứ ! Chỉ cần thả con ! Quan cao lộc hậu, ngươi cứ chọn tùy thích! Nếu thương, Bạch gia nhất định tru di cửu tộc họ Tư Đồ nhà ngươi!”

Đào Yêu mà tối sầm mặt mày, đến nước mà còn dám hăm dọa?

Chỉ tiếng lớn từ đài vọng xuống: “Ta cha , vợ con, cô độc một . Bạch lão gia tru di, chỉ cần diệt một là đủ.”

“Ngươi…” Lão gia họ Bạch tức đến ho sặc sụa.

“Tư Đồ Minh Đăng!” Tư Cuồng Lan chen khỏi đám đông, chắn mũi tên, ngửa đầu hét lên: “Gió to thế , đó gì! Xuống đây cho !”

Có vẻ Tư Đồ Minh Đăng bất ngờ khi thấy tiếng , một lúc mới hét : “Các ngươi về gì! Ta chẳng bảo nhanh ?!”

“Không uống chén rượu với , mãi là chuyện canh cánh trong lòng . Huynh xuống , khó khăn gì, ở đây.” Giọng Tư Cuồng Lan lớn từng thấy: “Huynh từ đến, Bạch gia , tất nhiên cũng dám ức h.i.ế.p !”

Vì cứu , bất chấp tất cả. Quy tắc từ đến giờ dựa phận để chèn ép , đến lúc vứt sang một bên.

“Cuồng Lan !” Trên cao truyền đến tiếng đáp dõng dạc, mang theo cả ngưỡng mộ và an ủi: “Gặp ngươi, thật sự vui! Ta nghĩ đây là món quà hiếm hoi mà ông trời ban cho ! điều vui nhất là, thấy ngươi trở thành một thật , ghen tỵ.”

“Chẳng cũng trở thành trở thành ? Nếu vẫn còn xem …”

Tư Cuồng Lan còn hết lời, Tư Đồ Minh Đăng lập tức đỡ lấy Bạch thiếu chủ, xoay chạy đến đầu bên của đài cao, chút do dự ôm lấy nhảy xuống từ nơi xa nhất.

thủ của Tư Cuồng Lan nhanh nhẹn đến , trong khoảnh khắc ngắn ngủi cũng thể lao đến ngăn cản, thậm chí còn chẳng kịp lao tới đỡ lấy .

Đám Đào Yêu cũng ngơ ngác sững sờ. Rõ ràng còn đang bàn bạc xem đưa họ xuống an con mắt của bao , thậm chí tính đến việc để Liễu Công Tử ẩn cứu , chỉ cần Tư Cuồng Lan thêm vài câu kéo dài thời gian là ... Vậy mà thèm hết lời nhảy ư? Sao thể quyết đoán tuyệt tình đến ?

Mấy chục trượng, chỉ trong chớp mắt.

Thực tiếng vang lớn, chỉ là một tiếng “bịch” nặng nề...

Đám đông kinh hãi kêu lên, ít lập tức bịt mắt. Bạch lão phu nhân cuối cùng cũng ngã lăn đất, Bạch lão gia thì bệt đất, cả đoàn lập tức hỗn loạn.

Tư Cuồng Lan lao đến , Đào Yêu theo sát ngay . Trên nền đất cứng, Tư Đồ Minh Đăng mắt khẽ hé, khóe môi vẫn còn vương nụ .

Tư Cuồng Lan quỳ xuống bên cạnh , nghiến răng kiểm tra thở, mới thở phào nhẹ nhõm, với Đào Yêu: “Còn sống.”

Đào Yêu nhẹ nhàng bắt mạch cổ tay , chau mày, khi buông tiếp tục kiểm tra các bộ phận khác, cuối cùng nét mặt u ám, lắc đầu với Tư Cuồng Lan: “Sống nổi, cả đều gãy .”

Tư Cuồng Lan ngẩn , ôm tia hy vọng cuối cùng nàng: “Thật sự cứu ?”

Đào Yêu đôi mắt đỏ hoe của , trả lời: “Xin .”

Liễu Công Tử và Tư Tĩnh Uyên vội vàng chạy tới, thấy câu , trong lòng xót xa vô cùng. Tư Tĩnh Uyên xổm xuống, vỗ vỗ lưng Tư Cuồng Lan: “Thôi, sinh tử mệnh, cưỡng cầu vô ích. Đêk cứu , nhưng vốn dĩ chẳng sống nữa.”

Tư Cuồng Lan cúi đầu, nắm tay đ.ấ.m mạnh xuống đất.

lúc , Tư Đồ Minh Đăng đang hấp hối khẽ mở miệng: “Cuồng Lan… …”

Tư Cuồng Lan vội vàng nắm lấy tay : “Ta đây.”

“Có thể… đưa … về Hắc Sa Địa …” Chỉ một câu , tiêu hao bộ sức của .

“Hắc Sa Địa?” Tư Cuồng Lan sững : “Là bãi cát đen đường đến khách điếm Hữu Khuyết đó ?”

Tư Đồ Minh Đăng nổi nữa, chỉ chớp mắt một cái.

“Được, đưa .” Tư Cuồng Lan lập tức dậy.

“Đợi .” Đào Yêu lục lọi trong túi vải, lấy một viên thuốc, do dự chốc lát nhét miệng Tư Đồ Minh Đăng: “Không cứu mạng, nhưng giữ một thở, nhiều nhất là ba ngày.”

Tư Cuồng Lan gật đầu: “Đa tạ.”

Mọi cùng đặt Tư Đồ Minh Đăng lên lưng Tư Cuồng Lan, định rời thì đám hộ viện hồn chắn . Lúc họ mới nhận Bạch thiếu chủ đang lăn lóc ở phía bên , nhà vây quanh chật như nêm, lóc, mắng chửi, kêu cứu.

Bạch lão gia lảo đảo bước từ đám đông, nghiến răng nghiến lợi chỉ tay họ: “Không để đứa nào chạy!”

Liễu Công Tử và Tư Tĩnh Uyên , lập tức hiểu ý.

“Các ngươi lên xe ngựa , bọn dọn dẹp xong sẽ đến.” Liễu Công Tử .

“Cẩn thận.” Tư Cuồng Lan dặn dò.

“Đừng gây án mạng.” Đào Yêu bổ sung.

“Biết .”

“Láo xược! Ai dám ! Đứng cho ! Người , chặn bọn chúng !”

Chẳng cần đầu cũng , đám xông lên đầu tiên đ.á.n.h bay ngoài, rơi bịch xuống đất, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi. Những còn ai dám cản đường, vội vàng né sang hai bên, trơ mắt hai thiếu niên đưa “hung thủ g.i.ế.c ” rời .

Trên mặt đất trải đầy đá vụn, chỉ còn vết m.á.u đậm đặc kéo dài, vẽ nên một bức tranh hỗn loạn và đầy tiếc nuối.

Trên đài cao phía , chẳng còn lấy một bóng , nom hệt như một con quái vật bất lực, miễn cưỡng giam tại chỗ, buộc chứng kiến trọn vẹn hỉ nộ ái ố.

Bóng đêm cuối cùng cũng buông xuống , gió cát cũng trở nên điên cuồng dữ dội hơn.

 

Loading...