Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Mục Hoàng 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:27
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có từ nơi ánh sáng cuối cùng mỉm bước về phía nàng. Thế nhưng, ngay khi nàng dốc sức chạy đến chỗ họ, thế giới sụp đổ.
“Ta tỉnh từ đống đổ nát cháy đen, cả thương tích đầy , nhưng cảm thấy đau. Cái chậu gỗ ôm trong n.g.ự.c cũng vẫn còn nguyên vẹn.” Hữu Khuyết ngơ ngác ngọn đèn chập chờn, chậm rãi kể tiếp: “Không kịp nghĩ gì khác, chỉ dùng tốc độ nhanh nhất trong đời, liều mạng chạy về thôn Minh Tuyền. Khi trời sáng rõ, nhưng cảnh tượng mắt giống như địa ngục. Cả thôn Minh Tuyền gần như san bằng, những căn nhà còn sót vẫn còn cháy âm ỉ. Đáng sợ nhất là cả thôn chỉ còn bảy, tám sống sót, kẻ thì lóc gào thét, kẻ thì mất trí.
Ta túm lấy bọn họ, hỏi thấy của đạo quán Tùy Ý . Nghe hỏi , một phụ nữ ôm con bèn hỏi là ai. Ta là sư của họ, ai ngờ nàng lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa, còn ép cả đứa con trong n.g.ự.c cùng dập đầu, miệng ngừng ơn lớn đức dày, kiếp mới trả nổi.
Tim lập tức lạnh một nửa, vội hỏi rốt cuộc xảy chuyện gì.
Nàng kể rằng hôm trong thôn đột nhiên xuất hiện một con Yêu quái xí ghê tởm, gặp là g.i.ế.c. Dân trong thôn nào từng gặp qua tai họa kinh khủng như , phản kháng cũng vô ích, chỉ cần tơ nhả từ miệng nó quấn là cả sẽ hóa thành cát bụi. Nó điên cuồng tàn sát khắp thôn, thì c.h.ế.t bởi nó, thì nhà cửa sập đè thương.
May là trong thôn A Vượng chạy nhanh kịp chạy thoát để tìm cứu viện. Không bao lâu , mấy trẻ pháp thuật lượt tới nơi. Trong trận đại chiến, dù họ cũng thương con Yêu quái, nhưng cuối cùng vẫn đối thủ. Trong lúc hỗn loạn, để cứu những đang nguy kịch, họ dùng chắn đòn tấn công của yêu quái. Nàng và đứa con là những cứu nhờ mạng sống của họ.
Ta đến đây, chỉ cảm thấy tim như d.a.o cứa, đến thở cũng khó khăn. nếu đến cả họ cũng còn, thì các ngươi còn sống đến giờ?
Phụ nhân vẫn còn hết sợ, kể tiếp rằng lúc họ tưởng còn đường sống, thì trời bỗng rơi xuống một quả cầu lửa khổng lồ, lực va chạm lớn đến mức hất bay tất cả bọn họ xa. Trước khi ngất , nàng mơ hồ thấy một thứ còn to hơn cả con Yêu quái từ trong ánh lửa bước , đen sì rõ hình dáng. Đến khi tỉnh thì trời sáng, còn thôn Minh Tuyền thì… còn nữa.”
Nàng càng kể càng đau đớn, hình bé nhỏ vì nỗi buồn mà co , trông càng thêm đáng thương.
“Không chỉ thôn Minh Tuyền, cả đạo quán Tùy Ý của cũng còn nữa. Một đêm thôi, chẳng còn gì. Ta như phát điên, giữa đống tàn tích ở Minh Tuyền, gào gọi tên từng bọn họ, cuối cùng chỉ tìm một chiếc giày của Tiểu Vương. Nó là kỹ tính, mỗi đôi giày đều hoa văn nó tự tay thêu.”
Ta còn tìm thấy một đoạn sáo trúc gãy. Ta ôm cây sáo và chiếc giày , như một đứa ngốc. Chẳng hứa sẽ sống đến khi thành lão yêu hai trăm tuổi ? Vậy mà chẳng ai !
Hôm đó gió lớn lắm, quỳ trong gió cát, mắng họ suốt một ngày trời. Trước giờ bao giờ mắng ai cả…”
Kết cục ngoài dự đoán. Ai ngờ chuyện là do một tiểu yêu non nớt thấu sinh tử hành động nông nổi, mà cuối cùng trở thành như thế . Một tiểu đạo quán tên tuổi biến mất trong dòng lịch sử mờ mịt, mà từng những con rực rỡ như ánh lửa tồn tại nơi đó.
Trong lòng Đào Yêu bắt đầu dâng lên niềm tiếc nuối. Nếu họ gặp đại kiếp , nếu cho những trẻ tuổi , cả lẫn yêu thêm chút thời gian, thế gian sẽ thêm một nhóm cao nhân chính trực thiện lương mà vẫn đủ năng lực khuấy đảo gió mây.
Họ đến thế, trong trẻo, thiên phú, chắc chắn sẽ kéo nhiều sinh linh vô tội thoát khỏi tuyệt vọng, khiến thế giới đầy nguy hiểm trở nên hơn một chút.
vận mệnh cứ cố chấp theo một con đường ai đổi . Đừng Hữu Khuyết thể chấp nhận, ngay cả Đào Yêu nàng cũng chẳng thể ung dung sống tiếp phần đời còn khi mất những đồng hành như thế.
Bởi vì… đối với những như nàng, như Hữu Khuyết, bất cứ ai ràng buộc bởi tuổi thọ con , thì “con ” vốn dĩ là những sinh mệnh định sẵn sẽ rời xa.
Nghĩ tới đây, lòng Đào Yêu như một vật nhọn đ.â.m . Không hẳn là đau… nhưng khó chịu.
Nhìn sắc mặt đổi vi diệu, thiếu niên dường như cũng đoán Hữu Khuyết gì với họ. Tuy thể thấy thấy lời nàng, nhưng quãng thời gian từng đồng hành cùng , vẫn lặng lẽ phủ lên giữa bọn họ như một tấm chăn vô hình.
“Hộp đồ họ giao cho ngươi…” ánh mắt Tư Cuồng Lan rơi hai con Nguyệt Đồng sắp tắt thở bàn: “Là chúng?”
“.” thiếu niên trả lời nàng: “Kể từ khi nỗi sợ hãi và nỗi buồn lớn nhất của Như Ý, bọn nảy ý định tự tay chế tạo một đôi Nguyệt Đồng đặc biệt nhất.”
“Đặc biệt.” Liễu Công Tử giơ tay ướm lên hai con Nguyệt Đồng: “ là đặc biệt… mập đặc biệt. So với Nguyệt Đồng thông thường thì mập hơn gấp đôi.”
Thiếu niên bật : “ là mập hơn thật, nhưng cũng giỏi hơn nhiều.”
Lúc , Ma Nha kinh ngạc chỉ tay thiếu niên: “Phải ! Nếu ngươi là ‘tượng’ sinh từ Nguyệt Đồng, thì theo lẽ thường giống như Ngưu tẩu , chỉ thể tồn tại tối đa một hai canh giờ. Làm ngươi còn kịp giải vây ở trấn Long Vỹ mới đến khách điếm Hữu Khuyết ? Suốt chặng đường mấy ngày nay mà vẫn biến mất? Ờ, tuy cũng giải vây ở trấn Long Vỹ.”
“Bởi vì… đây là ‘tượng’ của một .” thiếu niên mỉm đầy đắc ý: “Mà là năm .”
Mọi đều giật .
“Khi bọn quyết định chuyện , là dốc hết tâm trí và lực .” Thiếu niên chậm rãi kể: “Quãng thời gian đó, chúng giấu Như Ý, tìm nơi yên tĩnh bên ngoài đạo quán Tùy Ý, đem tất cả những bí pháp học phối hợp theo mục đích định. Lại nhờ thêm yêu lực của Tiểu Vương và Nam Cung, nhờ sức mạnh, vận may và cả thiên phú, cuối cùng cũng luyện thành đôi Nguyệt Đồng đặc biệt , dung hợp năm đôi Nguyệt Đồng của Như Ý do chúng triệu thành một cặp. Là hai tên mập các ngươi đang thấy đây. Một đặt trong hộp giao cho Như Ý, cái còn hóa thành năm luồng linh khí gắn bọn .”
Điều đặc biệt nhất ở chúng, là thể giữ cho ‘tượng’ của năm chúng quy tụ trong cùng một thể, mỗi xuất hiện thể duy trì ít nhất mười lăm ngày. Chỉ cần Như Ý phơi tên mập nhỏ của nó đủ ánh trăng, bọn sẽ thể trở về gặp nó. Chỉ là mỗi năm chỉ một , và mỗi ‘trở về’, dung mạo cũng luân phiên đổi. Năm nay đến lượt , năm ngoái là Tiểu Vương.”
Hắn mỉm , chút ngại ngùng: “Tuy là thành công, nhưng hình như vẫn vấn đề… Mỗi khi Nguyệt Đồng phát sáng, chúng luôn ‘tỉnh ’ ở những nơi khác . Ban đầu là tàn tích thôn Minh Tuyền, càng lúc càng xa, như thì tỉnh ở tận bãi hoang phía tây trấn Long Vỹ, khiến bọn mất bao nhiêu ngày mới tới nơi.
Các ngươi cũng , bọn chỉ là ‘tượng’, còn pháp lực chân chính, chẳng khác gì con bình thường, thậm chí còn yếu hơn nữa. Cho nên chẳng dám nghĩ đến cảnh sẽ tỉnh ở chốn xa xôi vạn dặm nào đó. Có lẽ là do lúc luyện chế hai nhóc mập , một khâu nào đó tính toán kỹ càng.”
Nghe xong, Tư Tĩnh Uyên vuốt cằm, lắc đầu: “Nghe ngươi kể như , năm các ngươi mỗi năm chỉ xuất hiện một là dễ, đúng là tượng đất qua sông mà, thế mà còn ghé trấn Long Vỹ giúp khác nữa cơ ?”
“Không còn cách nào, thấy thì giúp thôi mà.” Thiếu niên ngốc nghếch một tiếng: “Huống chi cũng ngờ đó xảy chuyện như .”
“Không ngờ một nửa Nguyệt Đồng khác động đúng .” Liễu Công Tử huých Đào Yêu một cái: “Sao , chổi đúng là đến xui xẻo đến đó, .”
Trước khi Đào Yêu kịp nổi giận đập bàn, Hữu Khuyết nổi đóa . Chỉ cần nghĩ đến chuyện , từng cọng lông nó đều dựng lên vì tức giận. Nó giáng mạnh một quyền xuống bàn: “Là nhờ Nguyệt Đồng mà bọn họ để cho , mới vớ một sợi cỏ cứu mạng trong tuyệt vọng tột cùng.
Ta quyết định cả đời sẽ rời khỏi đạo quán Tùy Ý, cho dù nơi trở thành đống hoang tàn giống như thôn Minh Tuyền, cũng sẽ ở đây mãi, đợi họ về. Ta đủ sức khôi phục đạo quán Tùy Ý về nguyên trạng, chỉ thể qua loa dựng lên mấy gian nhà để trú tạm. Ta chọn phơi Nguyệt Đồng đêm trăng tròn nhất mùa hè. Đáng hận là phơi suốt ba mươi năm, mà bọn họ vẫn về. Trong lá thư họ để thì hoành tráng lắm, kết quả chỉ là cái gối thêu rỗng ruột! Làm tức tới ba ngày nuốt nổi cơm!”
Bầu khí tràn đầy bi thương và tiếc nuối đột nhiên phá vỡ, ngờ vực, buồn . Lúc bọn họ hẳn tâm trạng giống Hữu Khuyết khi đó, đầy tin tưởng và chờ mong, mà giống như một quả pháo châm ngòi bỗng tịt ngòi ở giây cuối cùng, đành đó vô lực. Nhìn thì khó chịu, ném thì sợ nó bất ngờ nổ tiếp.
“Sao , là bí pháp gì đó, yêu lực gì đó, thì thiên phú với thực lực ? Vậy mà phơi ba mươi năm trời cũng gọi các ngươi ?” Miệng nhanh như gió, Liễu Công Tử ném câu hỏi qua.
“Thì các ngươi... cũng chẳng đáng tin cậy đến thế ha.”
Thiếu niên ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng thiếu tự tin: “Hồi đó bọn đều tưởng là thành công ... Chỉ là lúc còn sống, cách nào nghiệm chứng thực tế. Bọn cũng ngờ phơi ánh trăng đủ ba mươi năm mới ‘kích hoạt’ đôi nhóc mập đó…”
“Rốt cuộc các ngươi dùng pháp thuật gì để luyện cặp Nguyệt Đồng ?” Ngay cả Đào Yêu cũng bắt đầu tò mò, thứ mà nàng nghĩ nổi, mà bọn họ nghĩ , hơn nữa còn thật sự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-muc-hoang-6.html.]
Thiếu niên khó xử: “Đã là bí pháp , cái là học từ bí tịch, cái là phong thanh, cũng cái là sư phụ sáng tạo , còn một là... bọn tự mày mò. Ngươi đó, đầu óc mà, đôi khi càng tùy hứng thì hiệu quả càng bất ngờ. Dù thì trộn hết tất cả là thành. xin nha, chi tiết thật sự thể tiết lộ, đạo quán Tùy Ý của bọn quy củ, dù là còn sống c.h.ế.t cũng đều giữ lấy.”
“Thôi thôi, cũng chẳng học mấy cái đó.” Đào Yêu bĩu môi, đầu hỏi Hữu Khuyết: “Vậy ba mươi năm thì ?”
“Khi cố gắng đến năm thứ ba mươi mốt...” Vẻ tức giận mặt Hữu Khuyết bỗng dịu : “Họ về ! Tuy chỉ thể dùng chung một thể, nhưng họ đều mặt! Tất cả quá khứ, thiếu một mảnh. Dù mỗi năm chỉ vỏn vẹn mười lăm ngày, cũng mãn nguyện. Với mà , mỗi ngày trong mười lăm ngày đều đáng giá như một năm. Có họ ở đây, đạo quán Tùy Ý vẫn là đạo quán Tùy Ý của ngày xưa:
Sư giúp gánh nước bổ củi, sư tỷ vẫn khâu cho đủ thứ kỳ quái, tiểu sư vẫn thổi sáo như , Tiểu Vương bình phẩm xem mặc bộ nào , bộ nào , Nam Cung dạy trồng rau trồng hoa.
Cuộc sống của , như vầng trăng vùng khỏi mây mù, trở nên sáng rõ.
Ta nghĩ gì khác nữa, chẳng nghĩ gì cả, chỉ là một bình thường vui vẻ chờ đợi mười lăm ngày đoàn tụ mỗi năm mà thôi. Ta dùng thêm mấy năm nữa, xây lên một khách điếm nhỏ mang tên ‘Hữu Khuyết’ nền mấy căn phòng đổ nát, bởi vì cuộc sống vẫn tiếp diễn, kiếm tiền ăn cơm, mà cũng là để chuẩn cho họ một mái nhà ấm áp hơn.
Ta khả năng dựng đạo quán Tùy Ý, nhưng đạo quán Tùy Ý vẫn ở đây, chỉ cần chúng còn ở bên thì dù chỉ viên mãn một nửa cũng .”
Thế nhưng, sự bình thản và niềm hạnh phúc gương mặt nó cơn phẫn nộ đ.á.n.h tan trong thoáng chốc: “Ta cả đời từng điều ác, dù là tiểu Như Ý ở đạo quán Tùy Ý, là chủ khách điếm Hữu Khuyết bây giờ, đều đối xử chân thành với mà gặp, gặp kẻ khó khăn thì giúp là giúp. Ta mong thiện hữu thiện báo, nhưng ít nhất cũng đừng để lòng mang đến tai họa, ?
Bảy tám năm gần đây, lấy danh nghĩa chúc mừng, đều mời vài đoàn nghệ nhân giang hồ đến trọ biểu diễn trong mười lăm ngày mùa hè . Một là thêm chút vui vẻ rộn ràng cho những chỉ thể trở một trong năm; hai là nghĩ đến đời sống của các nghệ nhân giang hồ dễ dàng, cho họ nhiều tiền thưởng một chút, họ vui thì diễn càng , xem vui thì cũng mừng. Như ?”
Nói đến đây, hàm răng nó c.ắ.n chặt, cơ thể bé nhỏ gần như bốc cháy: “Năm nay, mời đoàn ‘Đắc Thú’ ở trấn Long Vỹ, chỉ vì quyết định mà suýt nữa hại c.h.ế.t tất cả bọn . Ban đầu việc đều bình thường, họ đến vịnh Lạc Nguyệt sớm một ngày, tiếp đãi họ, cho ăn ngon uống đủ, họ cũng hết sức chuyên nghiệp chuẩn biểu diễn.
vạn ngờ, trong họ kẻ gian.
Tên trộm chắc thấy một lo toan cả khách điếm, thể phân , bèn lén lẻn phòng trộm đồ. Đáng hận hơn là...
Hắn chỉ trộm tiền, mà còn tiện tay lấy luôn cả Nguyệt Đồng treo cửa sổ.
Cửa sổ phòng thoáng đãng, hướng , bên ngoài vật gì che chắn, vốn là vị trí dẫn đường nhất cho họ. Bao nhiêu năm , cái giỏ mây đặt Nguyệt Đồng vẫn treo ở đó. Để chú ý, bên cạnh còn treo thêm hồ lô chữ Phúc, thậm chí cả mấy thứ bình thường trong nhà như rau khô, cá khô.
Ngươi xem, tên khốn nghèo phát điên ? Ngay cả chỗ đó mà cũng bỏ qua!
Thứ đó ngoài việc phát sáng một chút thì chỗ nào trông giống đồ đáng giá chứ! Mang bán cũng chẳng ai mua!”
"Mang cho ch.ó ăn, ch.ó cũng chẳng thèm c.ắ.n một miếng! Hắn chạm nó gì? Đồ thần kinh !"
Nó càng càng giận, càng giận càng năng lộn xộn: “Nhìn thấy giỏ mây trống rỗng trong khoảnh khắc , m.á.u cả như chảy ngược, cả nổi. Thế nào là đơ như gà gỗ? Chính là lúc đó. Đến khi trời tối, mới ‘tỉnh ’, là lửa giận thiêu tỉnh. Trong đầu còn một mảnh trống, trong thể chỉ còn cơn phẫn nộ cuồng loạn thể kiềm chế. Khi thấy tiếng bước chân qua và lời của đám ban Đắc Thú bên ngoài, thậm chí còn tiếng , chỉ cảm thấy như thứ gì trong lòng n.g.ự.c sắp nổ tung. vẫn cố giữ một chút lý trí. Tuy mấy ngày đó trong khách điếm chỉ bọn họ, nhưng bắt trộm tang vật, thể đổ oan, nên dùng chút thủ đoạn, khiến tất cả trong ban Đắc Thú tạm thời mất ý thức, tiện cho lục soát từng phòng từng . Tìm đến phòng thanh niên , mới hiểu thế nào là ‘ thể mặt mà bắt hình dong’.
"Kẻ đó nho nhã, mang dáng vẻ thư sinh, ban chủ từng giới thiệu với là ‘nhân tài’ của Ban Đắc Thú, sách nhiều, tính toán nhanh, chữ , tay chân lanh lẹ, còn chút tiểu thuật, tên là… Trịnh Vũ Lương. Nhìn ban chủ xem trọng , tiếc là lầm . Lúc phòng , đáng là giờ ngủ, thế mà vẫn ăn mặc chỉnh tề, ngay cả bọc hành lý cũng thu dọn xong. Nếu hành động chậm thêm chút nữa thì chắc chắn thừa lúc đêm tối mà trốn . Quả nhiên, tiền bạc và Nguyệt Đồng của đều ở trong bọc của ."
Hữu Khuyết tức đến nỗi mũi run lên, bình tâm mới tiếp tục : “Nhìn Nguyệt Đồng mất hết hào quang, hồn như tan nát. Đó là cách duy nhất để gặp bọn họ! Nếu còn Nguyệt Đồng, tức là mấy chục năm kiên trì chờ đợi của sụp đổ, tương lai cũng còn. Họ còn đời, còn bất kỳ cơ hội nào để triệu hồi đôi Nguyệt Đồng của và bọn họ. Cuộc sống chật vật gầy dựng từ đống hoang tàn, đến đó là mất sạch chỗ dựa. Khoảnh khắc , cơn giận dữ trong biến thành sự ác độc tận cùng, hận kẻ thư sinh tham tiền đó, hận ban chủ dạy trò nghiêm, hận tất cả những kẻ lưng đ.â.m một nhát d.a.o dù đang hưởng thụ điều mà dành cho… Cho nên, giam giữ hết bọn họ . Không g.i.ế.c ngay là vì còn chút lý trí cuối cùng."
Nó hít sâu một , về phía Đào Yêu: “Mấy ngày đó, cứ ngẩn ngơ như mất hồn, trong lòng chỉ nghĩ thể để Nguyệt Đồng biến mất. Ta nóc nhà suốt mấy đêm, ánh trăng, tình trạng của Nguyệt Đồng mỗi ngày một . Ta thực sự quá tuyệt vọng, cũng quyết tâm, nếu đến rằm mà vẫn trăng, nếu Nguyệt Đồng thực sự tan biến thì sẽ đốt trụi khách điếm Hữu Khuyết, và đám Ban Đắc Thú, tất cả đều cần tồn tại nữa."
Cách sự việc diễn tiến cũng khác suy đoán ban đầu của Đào Yêu là bao, chỉ là khiến càng càng giận. Mất vật quan trọng như thế, đổi là ai mà tức? Đổi là nàng, đám chắc chẳng còn cơ hội chờ đến cứu nữa.
Những khác cũng mà chỉ lắc đầu thở dài, Tư Tĩnh Uyên còn tức đến nỗi đập bàn mắng to: “Tên trộm c.h.ế.t tiệt! Không thứ gì lành!"
Cứ như thể trộm là . Cũng đúng, dù cũng từng mất tiền, mà là mất nhiều nữa là đằng khac.
Nghe kể xong, thiếu niên nhịn mà bật . Đứa trẻ khiến yên tâm nhất trong đạo quán Tùy Ý, gắng sống đến hiện tại bằng chính sức , mà vẫn phận trêu chọc tàn nhẫn nhất. Thế mà lúc đang ở ngay mặt nó, đến ôm nó một cái cũng .
"Lúc đó, bọn còn cách khách điếm Hữu Khuyết một đoạn, khi Nguyệt Đồng bên Như Ý tắt, Nguyệt Đồng bên bọn cũng dần lụi . Điều chỉ ảnh hưởng đến thị lực, mà còn khiến bọn mất phương hướng, thể ngày càng nhẹ, rõ chạm đất . Cứ tưởng thực sự là biệt ly vĩnh viễn , may mà…"
Thiếu niên lau nước mắt, tất cả với ánh mắt cảm kích vô hạn: “May mà bọn trôi đến mặt các ngươi! Đây chắc là vận may lớn nhất mà cả đám bọn cộng mới !"
" với thì may mắn, mà là phiền phức lớn." Đào Yêu chống cằm lên bàn, mặt mày ủ rũ: “ thôi, các ngươi giày vò suốt quãng đường tới giờ, chẳng còn sức mà tức giận nữa, coi như việc thường trắc trở ."
"Việc ?" Thiếu niên hiểu.
"Việc của , ngươi cần hiểu." Đào Yêu liếc một cái bằng ánh mắt như mộng du.
Không khí căng thẳng như gươm s.ú.n.g đêm qua, giờ thực sự chỉ như một cơn ác mơ theo ánh mặt trời tan biến. Từ chỗ hô hào "ác yêu đáng g.i.ế.c", đến giờ đều nhịn xoa cái đầu nhỏ đang buồn bã và uể oải của Hữu Khuyết để an ủi nó đôi chút. Không khí trong phòng đổi.
Dù dùng tà pháp Phong là đúng, nhưng với thế và trải nghiệm như , từ nơi tồi tệ nhất những điều nhất trần gian, ai thể buông là buông ? Tốn mấy chục năm mới tìm “một nửa hài lòng”, chỉ trong một đêm hóa thành tro bụi, nó “phát điên” mới là chuyện lạ.
Ma Nha nhíu mày, Cổn Cổn trong lòng cũng nhíu mày. Cậu Đào Yêu: “Thật sự chữa ?"
Rồi lo lắng Nguyệt Đồng bàn: “Chúng dường như sắp chịu nổi nữa ."
Sự thật là độ "trong suốt" của thiếu niên cũng ngày một rõ rệt. Những còn cũng gửi gắm tia hy vọng cuối cùng Đào Yêu, dán mắt nàng, đợi nàng một câu.
Đào Yêu thở dài một , chỉ bầu trời ngoài cửa sổ đang sáng dần lên: “Chỉ cần tối nay trăng."
Câu như mang theo hy vọng vô biên. … trăng, là ?
Giọt dầu cuối cùng trong đèn cháy hết khi ánh sáng ban mai chiếu tới góc bàn.
Hôm nay, trời quang.