Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Hữu khuyết 6

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:14
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Yêu giường, đầu óc dâng lên bao nhiêu khả năng sẽ xảy , căn bản ngủ .

Nàng chỉ một tưởng tượng tới khoảnh khắc cuối cùng cũng bắt Trịnh Vũ Lương, cứu mạng đám cóc . Nói đúng , là chỉ một tưởng tượng tới khoảnh khắc nhận thứ mà Lợi Thừ hứa với nàng. Nếu thật sự như nguyện, con đường bày mắt nàng e là sẽ rẽ từ ăn chơi hưởng lạc sang nơi đầy rẫy chông gai... chín phần c.h.ế.t, một phần sống.

Hơn nữa, tới ngày đó, e rằng bản nàng cũng chẳng cái vận may thoát hiểm như Liễu Công Tử.

Kẻ mất ngủ thường dễ suy nghĩ linh tinh. May mà một tràng “nghiến răng răng rắc” vang lên đ.á.n.h gãy chuỗi suy nghĩ rối ren trong đầu nàng, Ma Nha quả thật nghiến răng khi ngủ...

Nàng sang Ma Nha đang cuộn tròn ở đầu của giường, khách sáo gì mà đá cho một cú. Cậu lẩm bẩm mấy tiếng trong mơ, trở tiếp tục ngủ say. Cổn Cổn thì dang tay dang chân ở giữa, ngủ ngon lành.

Dưới sàn là chỗ ngủ của Liễu Công Tử, lúc cũng ngủ khò khò. Trước khi ngủ, hai tên cứ nhất quyết đòi ở cùng một phòng với nàng, là vì khách điếm quái dị, nên chia thì hơn, còn đêm dài dễ sinh biến, giao thiếu niên cho nhị thiếu gia trông nom là thỏa nhất .

Thật là họ sợ thôi, từ khi bà chủ khách điếm “ thấu”. Đào Yêu cũng chẳng buồn vạch trần họ gì.

Cũng may, khi ngủ, Liễu Công Tử còn mấy chuyện hữu ích, ví như là lục soát khắp cả khách điếm một lượt, xác nhận rằng nơi mật đạo mật thất gì cả, thể giấu . Hắn còn tiện đường ghé phòng bà chủ khách điếm xem thử, về báo với Đào Yêu rằng nàng chẳng gì, lên giường ngủ sớm, nếu gì kỳ lạ thì chỉ là chuyện nàng ôm cái giỏ mây ngủ.

Hắn cẩn thận tiến gần thử, thấy bên trong cái giỏ vẫn phủ khăn vải, thấy vật gì bên . Dù ẩn , cũng dám nán lâu. Điều duy nhất thể khẳng định là từ lên , trong khách điếm tràn ngập yêu khí, càng lên cao càng đậm đặc, mà nguồn gốc phần nhiều là từ bà chủ .

Đối với bọn họ, gặp Yêu quái ở nhân giới vốn chuyện lạ. Chưa cần nguyên hình của bà chủ là gì, điều khiến thấy kỳ lạ ở yêu khí đậm đặc bao trùm khách điếm, mà là sự " thèm che giấu" của Yêu quái . Là yêu sống lẩn trốn trong nhân gian, kỵ nhất là để khác nhận phận, mà nàng thì chẳng hề bận tâm, cứ như phát hiện cũng chẳng .

Không sợ yêu khí rò rỉ, chỉ quan tâm trăng , “bệnh” của nàng thật kỳ dị, từng tiền lệ. Thêm nữa, nàng dường như thấy thiếu niên ? Còn cả tiếng “cứu mạng” mơ hồ lúc nữa...

Một loạt nghi vấn lời giải cứ lởn vởn trong đầu. Nếu đêm nay xảy chuyện gì, thì ngày mai nàng chắc chắn sẽ ngoan ngoãn rời . Đành dùng đến chút thủ đoạn... Những điều mà Đào Yêu rõ, thì ắt sẽ cách.

lúc thể nghĩ tiếp nữa. Đào Yêu ép bản nhắm mắt , dù ngủ thì cũng dưỡng thần. Nếu chỉ vì phiền muộn ngủ nổi thì nên nghĩ tới vài chuyện vui vẻ để thả lỏng đầu óc, đúng, nghĩ chuyện vui !

Ấy mà những điều nàng lập tức nghĩ tới là những cảnh dở dở với Liễu Công Tử, Ma Nha, Cổn Cổn, ví như dơ bộ áo trắng của Tư Cuồng Lan bên bếp lửa, lúc rút thẻ hoa đào y hệt ở chợ... chuyện gì . Những chuyện đó mà gọi là vui vẻ ?”

Nàng trừng mắt lườm chính một cái, mặc kệ nóng , kéo góc chăn trùm kín mặt, chỉ mong thể trùm mà ngủ một giấc thật ngon.

Thời gian chầm chậm trôi qua, bóng đêm ngoài cửa sổ càng lúc càng dày, vẫn chẳng thấy bóng dáng mặt trăng .

Thế nhưng, trong bầu khí ngột ngạt , giấc ngủ mà nàng mong ngóng mãi vẫn chẳng đến, thứ đến là một vật kỳ lạ. Một bàn tay lạnh toát vô lực, chậm rãi bấu lấy mắt cá chân nàng.

Cảm giác thật sự quá tệ. Nàng giật nảy , lập tức hất tung chăn bật dậy, quả nhiên thấy một bàn tay trong suốt đang từ giường duỗi , cố sức túm lấy chân nàng.

Cùng lúc đó, Ma Nha đang ngủ cũng thét lên một tiếng, hai chân đá loạn xạ. Nhìn kỹ thì phát hiện một bàn tay khác đang vắt ngang qua cổ , khiến thở nổi!

Đào Yêu màng đến chân nữa, lập tức lao qua cứu Ma Nha. Liễu Công Tử cũng đ.á.n.h thức, kịp thời chạy tới, trong lúc nguy cấp vung tay c.h.é.m mạnh xuống hai bàn tay nên xuất hiện . May mắn , đôi tay cũng sức mạnh gì ghê gớm, Liễu Công Tử đ.á.n.h trúng thì lập tức rút .

Cũng lúc đó, trong ánh mắt kinh hoảng của cả ba , một cảnh tượng kỳ dị bất ngờ hiện , một , đúng hơn là một hình gần trong suốt, với dáng vẻ như kẹt gầm giường, như thể tan trong giường, đang đau đớn giãy giụa bấu víu cái gì đó để thoát ...

cảnh tượng chỉ kéo dài trong thoáng chốc. Còn kịp phản ứng gì thì khí bỗng rung động, một hoa văn kỳ lạ ánh đỏ như m.á.u chợt hiện lên mặt giường. Chỉ trong chớp mắt, nó ép chặt hình xuống !

“Cứu... mạng...”

Một tiếng rên khàn đặc phát từ cổ họng, như vọng về từ một thế giới xa xăm.

Sau đó, chẳng còn dị trạng nào nữa, chỉ còn chăn gối lộn xộn giường.

Đào Yêu thở phào một , lau mồ hôi lạnh trán, sang hỏi Ma Nha mặt mũi xanh mét và Cổn Cổn dựng hết lông: “Không chứ?”

Ma Nha và Cổn Cổn cùng lắc đầu. Đừng hai kẻ nhát gan bọn họ, ngay cả Đào Yêu cũng hù dọa nhẹ. Ai mà ngờ thể từ gầm giường cơ chứ!

Liễu Công Tử dụi mắt, bảo mau xuống giường, bắt đầu kiểm tra quanh chiếc giường trông chẳng gì đặc biệt , gõ gõ nhíu mày : “Không gì cả...”

Nói xong, với họ: “Lùi xa chút, phá giường xem thử!”

Đào Yêu và Ma Nha lập tức lùi vài bước. Liễu Công Tử hít sâu một , giơ tay lên.

Ngay giây phút tay sắp hạ xuống, Đào Yêu bất ngờ lao tới ôm lấy tay : “Chờ !”

Liễu Công Tử ngạc nhiên nàng.

Đào Yêu hỏi: “Vừa các ngươi cũng thấy một ký hiệu màu đỏ lạ ? Còn thấy tiếng ai đó gọi cứu mạng nữa?”

Liễu Công Tử gật đầu: “Phải, thì ?”

“Trước đó cũng mơ hồ thấy tiếng kêu cứu, cứ tưởng là ù tai.” Đào Yêu chiếc giường, cố gắng ghép những chi tiết trong đầu, hỏi tiếp: “Cái hình lóe lên lúc nãy, chẳng trông quen lắm ?”

Liễu Công Tử hồi tưởng một lát, còn thử vẽ lên lòng bàn tay: “Hình như là… bùa Phong Yêu mà chính phái dùng?”

“Chính phái ?” Ma Nha ngờ vực: “Cái đó cũng ?”

“Bùa chú mà chính phái truyền đời sử dụng đều hệ thống rõ ràng, mỗi môn phái chút khác biệt, nhưng nền tảng đều giống . Cách vẽ, cách dùng đều quy tắc hẳn hoi, như tà môn ngoại đạo vẽ tùm lum tùm la.” Liễu Công Tử nghĩ thêm một lúc, lắc đầu: “Có điều, bùa Phong yêu thường mang khí đỏ sậm hoặc ánh kim, chứ m.á.u đỏ lè yêu khí thế … thật kỳ quặc.”

“Còn một điểm càng kỳ quặc hơn.” Đào Yêu bước tới, gạt hết chăn gối sang một bên cho đến khi để lộ tấm ván giường bên , quan sát một hồi mới : “Ta thấy hình đó, cách ăn mặc rõ ràng là nam nhân bình thường đang chuẩn ngủ. Dù phương thức tồn tại khác biệt, nhưng chẳng chút khí tức yêu ma nào cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-huu-khuyet-6.html.]

Liễu Công Tử nhíu mày: “Ý ngươi là, cái gọi là bùa Phong Yêu … thật phong ?”

“Không dám khẳng định.” Đào Yêu đáp: “ nếu đúng là thế thì lúc nãy nếu ngươi thật sự c.h.é.m nát cái giường , bùa Phong Yêu phá khi giải trừ, thứ phong bên trong e là cũng sẽ c.h.ế.t theo.”

“Không đúng… bùa Phong Yêu là để phong Yêu, ai dùng nó để phong ? Lại còn nhốt trong cái giường?” Ma Nha sức gãi đầu: “Chẳng đầu óc vấn đề ?”

Đào Yêu nhạt: “Ta , nàng bệnh mà.”

Liễu Công Tử và Ma Nha đồng loạt sững sờ: “Bà chủ quán trọ ư?!”

“Một đoàn xiếc, mười mấy sống sờ sờ mà chẳng tìm nổi lấy một sợi tóc.” Đào Yêu cuối cùng cũng tìm lỗ hổng, lẩm bẩm: “Vậy thì tốn chút thời gian . Giường, ghế, bàn, tường… khi cả bát đũa cũng thể bỏ sót.”

mà bà chủ quán…” Liễu Công Tử hết câu, phía phòng đối diện đột nhiên vang lên tiếng động lớn hỗn loạn, xen lẫn tiếng vật nặng xô đẩy, và cả tiếng hét ầm ĩ của Tư Tĩnh Uyên.

Bọn họ cũng gặp chuyện ?! Ba lập tức lao ngoài, Liễu Công Tử đá tung cửa phòng đối diện, lập tức thấy một cái thùng gỗ lớn đổ nhào đất, còn Tư Tĩnh Uyên thì trần như nhộng, rõ ràng đang tắm dở thì phá đám. Tư Cuồng Lan thì giữ lấy thiếu niên, ở góc xa nhất trong tư thế phòng , cảnh giác trưởng đang nửa đêm phát điên của .

“Có !” Tư Tĩnh Uyên dựng tóc gáy, chỉ cái thùng: “Trong thùng ! Còn đưa tay tóm lấy !”

Tư Cuồng Lan cau mày: “Cái thùng đó đến cả đứa con nít cũng chẳng chui .”

“Biết chui .” Đào Yêu bước tới, tiện tay lấy áo của Tư Tĩnh Uyên giá ném cho , kiểm tra kỹ cái thùng từ trong ngoài, nhưng ngoài vũng nước loang lổ chẳng còn gì khác: “Lúc ngươi hất đó , thấy trong khí hiện lên hình vẽ màu đỏ như m.á.u ?”

Tư Tĩnh Uyên gật đầu lia lịa: “Có! Lóe lên một cái, tuy rõ, nhưng đúng là một hình vẽ màu đỏ như máu, trong thùng chẳng còn ai nữa.” Nói mặt : “Tất cả là tại ngươi chúng hôi quá nên mới định lau qua khi ngủ, thấy trong phòng thùng thì xuống múc nửa thùng nước lạnh mang lên, mới lau sơ sơ vài cái thì một nửa với hai cánh tay từ trong nước trồi lên ôm chặt lấy … còn yếu ớt gọi ‘cứu mạng’ nữa! Hù c.h.ế.t !”

Đào Yêu và Liễu Công Tử liếc mắt . Xem bên chỗ bọn họ, là phong trong cái thùng?

Đào Yêu bèn kể suy đoán và tình huống ban nãy bên phòng nàng cho Tư Cuồng Lan , xong , Tư Tĩnh Uyên ôm ngực, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Ý ngươi là, đám của đoàn xiếc đều phong trong thứ nơi quái quỷ ?!”

Tư Cuồng Lan trầm ngâm một lúc, hỏi: “Nếu sống bùa Phong Yêu phong giải thì hậu quả thế nào?”

“Yêu phong, theo năm tháng sẽ dần mất yêu lực, nguyên hình suy yếu. chỉ cần chú lực tan, pháp khí hủy thì vẫn giữ một thở. Nói đơn giản, bùa Phong Yêu của chính phái, mục đích ban đầu là để trừng phạt, lấy mạng. Nếu vật phong hối cải, vẫn cơ hội thả .” Đào Yêu kiên nhẫn giải thích, nhưng nhíu mày: “Có điều nếu dùng thứ vốn để phong yêu sang phong , thì hậu quả cũng khó mà đoán chắc . Chỉ thể chắc rằng nếu pháp khí phá, ví dụ như cái giường bên , hoặc cái thùng bên các , thì phong trong đó e là còn đường sống. Hơn nữa, dẫu phá, sống mà nhốt lâu trong đó cũng sẽ nhanh chóng suy kiệt mà c.h.ế.t.”

“Nếu phong thật sự là đám của đoàn xiếc , chẳng chỉ nhận tiền tới biểu diễn mừng ngày lành, gặp nạn thê t.h.ả.m thế ?” Tư Tĩnh Uyên hiểu nổi.

“Ngươi chắc chắn đó là bùa Phong Yêu ?” Tư Cuồng Lan hỏi .

“Rất giống. Chỉ là… màu sắc đúng.” Đào Yêu thành thật.

Tư Cuồng Lan cái thùng gỗ, suy nghĩ một lúc lâu, hỏi: “Giả dụ ngươi đoán đúng, thì của đoàn xiếc rõ ràng phong ở đây từ lâu, hơn nữa giấu kỹ. Từ lúc chúng bước đến giờ, để lộ chút dấu vết nào. Vậy tại đúng thời điểm , 'họ' đồng loạt lộ mặt cầu cứu?”

“Chuyện đó…” Ma Nha nhỏ giọng đưa suy đoán: “Có thể nào là thi chú ngủ nên chú lực suy yếu, phong mới tranh thủ cơ hội để cầu cứu bên ngoài?”

“Sao thể.” Liễu Công Tử gõ đầu : “Bùa chú thi triển xong là tự tồn tại , nếu thi pháp mà ngủ thì chú lực cũng biến mất, chẳng bao nhiêu yêu ma phong đời đều chạy hết ngoài ? Ngay cả thần tiên còn chợp mắt huống chi con , dù là thuật sư giỏi nhất cũng ngủ chứ.”

Bọn họ bàn luận sôi nổi, còn thiếu niên bên cạnh thì lặng lẽ co lưng Tư Cuồng Lan, hai tay vô thức mân mê sợi dây đang trói lấy , vẻ mặt ngày càng trắng bệch, còn tệ hơn cả Tư Tĩnh Uyên dọa cho suýt c.h.ế.t ban nãy. Khi ai để ý đến , lẩm bẩm: “Không là bùa Phong Yêu… đây là… là… là mệnh…”

“Ngươi lẩm bẩm cái gì thế?” Đào Yêu nhận sự bất thường của : “ , chẳng ngươi cũng là đạo sĩ ? Từng thấy bùa Phong Yêu màu đỏ m.á.u bao giờ ?”

Nàng còn kịp đợi trả lời tự thấy hỏi một câu ngu ngốc, bèn khoát tay: “Thôi khỏi, hỏi ngươi cũng bằng thừa. Lúc ở bên ngoài trấn Long Vỹ chẳng thấy ngươi phát huy chút tác dụng nào, đúng là một kẻ non nớt nên .”

“Nhanh lên!” Thiếu niên đột nhiên bay , túm lấy tay Đào Yêu: “Mau tìm nàng ! Đây bùa Phong Yêu, mà là thuật Mệnh Phược!”

“Ngươi gì?” Đào Yêu hoảng hốt.

“Một Yêu quái như nàng thể sử dụng thuật Kim Quang Phong Yêu của bổn môn? Đó là nàng ép buộc vận dụng pháp môn , đường tà, lấy pháp thuật đối phó Yêu quái để áp lên con , là nghịch thiên! Tiểu sư phụ cũng , phong ấn chỉ thể thừa lúc nàng ngủ, thở yếu mới cơ hội hiện cầu cứu.” Thiếu niên sốt ruột đến mức năng lộn xộn: “Lúc còn c.h.ế.t, các ngươi mau ngăn nàng !”

Liễu Công Tử lập tức túm lấy : “Ngươi đang giấu bọn điều gì?”

“Ta…” Thiếu niên do dự chốc lát : “Người bạn cũ mà gặp… là bà chủ của khách điếm Hữu Khuyết.”

Cả đám lập tức kinh hãi.

“Từ lúc gặp nàng, ngươi từng chủ động với nàng lấy một câu. Mà trong mắt nàng cũng sự tồn tại của ngươi, đây dáng vẻ của đôi bạn cũ gặp .” Đào Yêu nhướng mày, sát khí thoáng hiện trong mắt: “Ngươi còn dối bọn cái gì nữa?”

“Không , ngươi hiểu lầm ! Ta cố ý dối, cũng chẳng ác ý!” Hắn vội xua tay, luống cuống chỉ mắt : “Ta thể thấy các ngươi một cách mơ hồ, nhưng thấy nàng. Tương tự, nàng cũng thấy . Chúng đều ‘trống rỗng’ trong mắt . Các ngươi hiểu ý ? Tóm , mắt và mắt nàng đều vấn đề, chuyện dối.”

Vừa , ngoài cửa: “Chuyện giữa và nàng, thể để sẽ với các ngươi ? Ta cũng ngờ gặp thành thế , càng ngờ nàng sử dụng tà thuật. Nếu ngăn nàng thì những sẽ c.h.ế.t đấy! Mạng đó, mà lỡ án mạng thật thì phiền to !”

Hắn sốt ruột đến mức giọng cũng đổi, giống như đang dối.

“Ngươi đúng là đồ quái đản!” Đào Yêu đẩy mạnh , thêm một lời lao khỏi cửa.

Quả nhiên đêm nay giấc mơ nào .

 

Loading...