Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Đế Hôi 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:57
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến gần cuối năm, là thời điểm rộn ràng nhất trong thành. Người thăm , mua bán tấp nập, các loại món ngon và đồ chơi tràn ngập, phố xá đèn đuốc giăng mắc, nhà nhà nôn nóng bày dáng vẻ tiễn cũ đón mới.
Về chuyện xin ăn thì “Phúc Tinh thúc” vẫn luôn mấy giỏi giang, mà chút triển vọng. Gia đình giàu nhất thành, nhà họ Uông, phát cháo từ thiện thịnh soạn nhất năm, giành một miếng thịt hun khói to! Nhờ miếng thịt , một đêm hạnh phúc nhất từ khi đến nhân giới đến nay.
A Sửu nhóm lửa từ sớm, bèn xẻ miếng thịt đôi, hào phóng nhét cho nàng một nửa.
“Đừng ăn hết đấy, loại thịt hun mặn để lâu mà.” A Sửu nhét phần thịt cho : “Thúc vất vả lắm mới giành , cất , hôm nay ăn một nửa, phần còn , đợi khi nào mộc công thành thì ăn tiếp!”
Nói , nàng thần bí lôi từ trong túi một bình rượu nhỏ nung bằng đất sét: “Hôm nay còn xin nửa bình rượu nữa! Chúng cũng đón năm mơi đàng hoàng chứ!”
Chờ tới lúc “mộc công” xong xuôi, nửa miếng thịt e là cũng mốc mất ha?
Thôi, câu nuốt , trong một ngày rượu thịt mấy lời cụt hứng. Chỉ là xẻ tiếp nửa phần thịt thành một nửa nữa, lấy nhánh cây xiên , nướng lửa cho đến khi mỡ rịn .
A Sửu đưa bình rượu cho : “Thúc uống .”
Mùi rượu thơm nồng xộc tới, cũng khách sáo, cầm lấy uống một ngụm, đúng là thứ , hương còn đọng nơi răng miệng, chỉ một ngụm mà nửa ấm hẳn lên.
Nàng cũng uống một hớp, chậc chậc miệng, bất giác nhắm mắt , chuyên tâm tận hưởng cái cảm giác lục phủ ngũ tạng dần một dòng ấm ngọt bao trùm.
Lúc trời sẩm tối, phố phần lớn là đang vội vã trở về nhà ăn tối.
Một đôi vợ chồng dắt theo hai đứa con, tay xách đồ Tết, vui vẻ ngang qua mặt bọn họ. Lũ trẻ cầm trong tay mấy con rối gỗ nhỏ trông thú vị, đùa hả hê bên cha , miệng vẫn còn dính vết đồ ăn lau sạch.
Có lẽ tiếng của lũ trẻ quá ồn ào nên nàng mở mắt , liếc gia đình một cái.
Nàng uống thêm một ngụm rượu, sát đống lửa hơn, chăm chú miếng thịt đen sì đang lật qua lật trong lửa. Chưa bao lâu, một gia đình khác vui vẻ ngang qua, nàng theo phản xạ liếc thêm nữa.
Sự chú ý của đặt cả lên miếng thịt, nhưng cũng bỏ qua mấy động tác nhỏ kín đáo của nàng.
“Lúc nhỏ, cha ngươi cũng dắt ngươi phố chơi chứ gì.” Hắn thuận miệng hỏi.
Tia lửa nhảy múa trong mắt nàng. Một lúc lâu nàng mới : “Ta nhớ nữa.”
“Ồ...” Hắn hỏi tiếp, chỉ đưa miếng thịt lên mắt xem kỹ, tự lẩm bẩm: “Đợi thêm chút nữa , da chín giòn hơn thì ăn mới ngon.”
“Phúc Tinh thúc, A Sửu là biệt danh khác đặt cho từ .” Nàng đột nhiên .
“Ồ? Ngươi đ.á.n.h một trận ?”
“Không .” Nàng : “Ta còn thích cái tên đó, nên cứ dùng mãi đến giờ.”
“Vậy đây ngươi tên là gì?”
“Để nghĩ xem...” Nàng thật sự suy nghĩ một lúc lâu, ghé sát tai , khe khẽ ba chữ.
Hắn trừng to mắt: “Tên còn nữa chứ?!”
“Chẳng qua là tên của một cô gái bình thường thôi.” Nàng bĩu môi: “Ta vẫn thích A Sửu hơn.”
“Ngươi thích những ngày tháng ?” Hắn nổi tò mò. Đã sống bằng nghề ăn xin là khổ tận cùng , chẳng lẽ đời còn thứ gì khổ hơn ăn mày nữa?
Ánh mắt nàng hề d.a.o động, thẳng đốm lửa bập bùng: “Mười năm , nhà cháy. Khi bọn ngạt khói tỉnh thì lửa thể khống chế. Ta khá xui, xà nhà sập đè lên . Họ kịp cứu , bèn dắt chạy . Ta mạng lớn, lúc suýt c.h.ế.t thì đến dập lửa. Ta giữ mạng, nhưng chân thì hỏng, nhà cũng thành tro bụi.”
Hắn cau mày, lời nào.
“Ta đưa tới chỗ vị lang y trong thành lấy tiền khám rẻ nhất.” Mắt nàng chớp, nét mặt buồn vui, như thể đang chuyện với ngọn lửa hồi đáp cũng chẳng cảm xúc: “Nhà vốn nghèo, chẳng kiếm bao nhiêu tiền, thêm thì cuộc sống càng thêm túng quẫn. Lang y chân chắc chắn giữ , mà dù cắt chân, chắc giữ mạng, vì vết thương quá nặng. Sau đó họ bèn bỏ .”
“Bỏ ?” Hắn lập tức suy đoán cái “bỏ ” rốt cuộc nghĩa là gì, đời thiếu gì những con nghèo khổ và t.a.i n.ạ.n bức bách đến mức lìa đời.
“Họ rời khỏi đây, nơi khác . Là gác cổng thành với . Họ vội, cũng là sẽ .”
Cành cây trong lửa nổ lách tách, mùi thịt ngày càng thơm, nàng hít sâu một , khóe miệng cong lên đầy mãn nguyện: “Lang y lấy tiền khám, chỉ thể dùng chút thảo d.ư.ợ.c rẻ tiền để chữa trị qua loa. Không vứt ngoài xem như lòng bác ái lắm . Ta lẽ đúng là mạng lớn, chịu đựng cả đau đớn lẫn sốt cao, cuối cùng sống sót.”
Hắn dường như quên cả việc lật miếng thịt, mãi đến khi nàng nhắc mới giật xoay .
“Sau khi lành vết thương, thể chỉ còn thế . Trong thành thích bạn bè gì cả. Khi mới bảy tuổi thôi, còn kịp kết bạn.” Nàng thản nhiên giễu : “Đã t.a.i n.ạ.n đến hai mà vẫn c.h.ế.t , xem cũng khó c.h.ế.t lắm.”
“Có một ông lão ăn xin đưa cho cái bát bể của . Dường như ăn mày là con đường hợp với nhất .”
“Hận họ lắm nhỉ?” Hắn mà cũng tức đến nuốt sống cha nàng. Chẳng lẽ nàng là con ruột của họ ?
“Không hận.” Nàng lắc đầu, gương mặt bình tĩnh chút gì là đang che giấu: “Đệ còn vững, cứu nó là đúng. vẫn hy vọng họ thể đợi đến khi thật sự qua khỏi mới rời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-de-hoi-6.html.]
Nàng ngẩng đầu những ánh đèn xa xa gần gần khắp thành, thành thật : “Ta thật sự hận họ, nhưng sẽ bao giờ tha thứ cho họ.”
Nghe mâu thuẫn ? Thấy trong mắt thoáng chút hiểu, nàng : “Hận là chuyện hao tổn sức lực. Nếu cứ ôm lấy thù hận mãi, sẽ ăn vô ngủ ngon, từ thể xác đến linh hồn đều suy sụp, chẳng còn việc gì ích cho bản nữa.”
Nàng hất cằm về phía nào đó: “Thúc cũng thường thấy Lão Hồ Đồ chứ?”
Lão Hồ Đồ cũng là một tên ăn mày, tuổi cao, răng rụng hết, cả ngày điên điên khùng khùng, thấy gì cũng cầm vũ khí, tùy hứng đ.á.n.h ngang qua. May mà lão còn sức, chẳng ai thương. Không lão đ.á.n.h bao nhiêu , đến nỗi nửa năm một tên trẻ tuổi tay quá mạnh đ.á.n.h trọng thương, chẳng bao lâu thì c.h.ế.t.
Một tên ăn mày già điên c.h.ế.t , đến nhắc tên cũng bằng một cơn mưa to.
“Ta lão.” Hắn nhiều ấn tượng về Lão Hồ Đồ, chỉ nhớ lão từng ném bùn : “Sao tự dưng nhắc tới lão?”
“Mấy năm , lúc Lão Hồ Đồ điên như bây giờ, lão còn nhớ tên , còn nhớ quá khứ. Khi đó, lão thường nghiến răng nghiến lợi kể kể chuyện bạn nhất phản bội, từ đó mất hết tất cả. Có lẽ tất cả ăn mày trong thành đều từng lão kể, thật sự là kể tới kể lui. Đến khi chán buồn để ý nữa, lão nghiến răng kể một , kể đê tiện cỡ nào, bản lão hận . Ngày kể, đêm mơ cũng kể.”
Nàng thở dài: “ cái mà lão hận suốt đời , lẽ vẫn đang sống ở nơi lão . Sự căm hận của lão chẳng khiến đó trừng phạt chút nào, chỉ khiến lão chìm mãi trong hận thù vô ích, sức khỏe mỗi lúc một kém, đầu óc ngày càng mê , cuối cùng khi ai lão gặp cũng đều trở thành hận, phát điên.”
Hắn lắc đầu: “Lão dường như cũng còn con đường nào khác.”
“Cho nên mới giống lão.” Nàng nghiêm túc : “Ta cũng mất khá nhiều thời gian mới nghĩ thông , họ hẳn là , chỉ là... yêu đủ nhiều thôi.”
Hắn sững , theo bản năng an ủi: “Không , chỉ cần ngươi sống đủ lâu, nhất định sẽ yêu thương ngươi.”
“Phúc Tinh thúc, thúc hiểu ý .”
“Hửm?”
“Được yêu thương tất nhiên là .” Nàng thẳng dậy, ánh lửa hắt lên gương mặt rạng rỡ nụ : “ ai yêu cũng vẫn sống .”
Nàng chỉ mũi , vẻ mặt tinh nghịch: “Ta là minh chứng sống cho điều đó.”
Hắn ngẩn , nên gì mới xứng với chân lý mà đứa trẻ ngộ từ một cuộc đời tệ hại đến tột cùng .
Một lúc lâu , mới rảnh tay đưa lên xoa đầu nàng.
“Cố gắng một đôi cánh cho thật , lỡ , ngươi sẽ còn ăn mày nữa, khi thành bậc đại sư thiên hạ nhắc đến.” Hắn bật : “Biết trăm ngàn năm vẫn còn nhớ đến việc kinh thiên động địa mà ngươi từng .”
“Trăm ngàn năm vẫn nhớ đến á? Nghe sướng tai quá ?” Nàng cũng bật , tít mắt như thể việc thành hiện thực, như thể nàng thật sự sống thành dáng vẻ mà mô tả.
Tất nhiên , ít nhất sẽ nhớ. Nếu gì bất trắc, thể sống đến trăm ngàn năm mà, gào lên trong lòng, nhưng lời đến miệng chỉ là: “Tất nhiên ! Làm đôi cánh giúp bay , ai chế thứ kỳ diệu hữu dụng như thế chứ! Sau ngươi mà thật sự thành đại sư, lỡ ngoài đường gặp , ngươi...”
Hắn đột ngột nín bặt. Nói nhanh quá, lỡ buột mấy điều vui thì chẳng .
“Nếu thật sự gặp đường... thì cứ lướt qua thôi.” Nàng ngại gì mà tiếp tục tưởng tượng: “Nếu họ thấy cháu sống , đúng lúc cần tới cháu, cháu sẽ chút do dự mà từ chối. Cứ để họ giữa gió lạnh mà mắng cháu bất hiếu, còn cháu thì hớn hở theo Phúc Tinh thúc uống rượu ăn thịt.”
“Được, ngươi đấy, cứ .”
“Ừ ừ.”
Sau đó, cả hai đều hiểu ý mà gì thêm, chỉ nuốt nước miếng đống thịt càng nướng càng bóng mỡ, càng lúc càng thơm nức.
Cuối cùng, cũng thể ăn .
“Ngon quá mất, ngon đến mức c.ắ.n luôn cả đầu lưỡi!”
“Ngươi ăn từ từ thôi, coi chừng c.ắ.n thật đó.”
“Nếu ăn mày, thúc thể đầu bếp!”
“Thôi cứ ăn mày , đầu bếp cực lắm. Này , thúc đừng uống nhiều thế, chừa cho cháu mấy ngụm!”
“Hôm nay là công tử nhà họ Uông phát lương đúng ?”
“Ừ, trai gầy gầy, ăn mặc sang trọng lắm, đeo đai lưng ngọc viền vàng, sáng lóa cả mắt!”
“Được sinh trong nhà giàu sang đúng là thật.”
“Chờ đến khi đôi cánh ngươi bay , ngươi cũng là nhà giàu sang kế tiếp.”
“Haha, Phúc Tinh thúc, thúc say hả?”
“Không .”
Nửa đêm lạnh giá hôm đó, vẫn vui vẻ.