Bách Yêu Phổ 5 - Chương 6: Ấn Tòng 6
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:05
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một trăm roi thần côn, trong điện Lôi Thần bao lâu hình phạt nặng thế.
Ai là tay, ai là đếm roi, quá trình đ.á.n.h như thế nào, chẳng nhớ gì. Một roi giáng xuống, hồn phách bay mất, còn ai thể nhớ nổi?
Hắn thậm chí phân biệt là đau , chỉ khi bản còn chút thở cuối cùng thì trận đòn cũng kết thúc.
Tai thấy gì, mắt chỉ thấy một mảng trắng xóa, xương vỡ bao nhiêu đếm nổi, da thịt còn mấy chỗ lành lặn cũng rõ, chỉ cảm nhận mơ hồ một luồng sức mạnh nhấc lên, đưa từ nơi đến nơi khác.
Khi tỉnh , thấy đang cuộn tròn một giàn cây rợp bóng, xung quanh là những giá gỗ đầy ắp các loại d.ư.ợ.c thảo đang phơi, cách đó xa là một căn nhà gỗ sơn màu sặc sỡ, mấy tiểu Yêu quái trông giống khỉ mà khỉ đang lau nhà, quét sân, lau cửa sổ ngoài căn nhà, cả khu vây bởi một hàng rào tre, trông phần nhã nhặn.
Hắn cúi đầu , cơ thể khổng lồ chẳng thứ lá xanh dài mềm dẻo nào quấn chặt, chỉ đầu là thể cử động, trông chẳng khác gì một con sâu khổng lồ ngốc nghếch.
Hắn cố gắng hít sâu một , bây giờ chỉ còn cách để xác nhận bản thật sự còn sống. Mùi t.h.u.ố.c quái lạ liên tục kích thích khứu giác , tuy khó ngửi, nhưng thật.
Ngẩng đầu lên một chút, bầu trời xanh ngắt, mây trắng trôi bồng bềnh, ánh nắng ấm áp, gió xuân nhè nhẹ… là tiết trời mà từ lâu lắm cảm nhận.
Là sống ? C.h.ế.t thì còn thấy cảnh thế .
nơi là ? Không núi Nguyên Khâu, điện Lôi Thần, càng phủ Thái Sơn giới, vẻ giống nhân giới, chỉ là… nhân giới gì nơi nào mà Yêu quái thể ngang nhiên quét nhà lau cửa giữa ban ngày như ?
Hơn nữa, điều kỳ lạ chỉ . Theo sự chuyển động của ánh sáng mặt trời, những giá gỗ đặt thảo d.ư.ợ.c mà cũng thể di chuyển, bước từng bước điều chỉnh phương hướng, bảo đảm để thảo d.ư.ợ.c thiếu một tia sáng nào. Nhìn kỹ hơn nữa thì thấy mấy giá gỗ đó thậm chí còn mọc những con mắt nhỏ xíu, luôn dõi theo hướng mặt trời...
Đến cả giá gỗ cũng là Yêu quái ?!
Lúc , cánh cửa gỗ phát một tiếng “két” mở , một bóng đỏ rực ôm một đống đồ bước ngoài.
Hắn mơ cũng ngờ, là một con Xà thần, mà một tiểu nha đầu bóp miệng , nhét mấy viên t.h.u.ố.c to bằng nắm đ.ấ.m , đắng chát suýt nữa nghẹn c.h.ế.t, còn cho uống ngụm nước nào.
những chuyện đó vẫn hoang đường nhất. Hoang đường nhất là, khi nàng ép uống t.h.u.ố.c xong, như chợt nhớ điều gì, rút từ lưng một quyển sách, gãi gãi mái tóc rối bù, xổm xuống mặt lẩm bẩm một . Hắn lơ mơ vài câu, đại khái là thêm d.ư.ợ.c liệu nào thì t.h.u.ố.c lẽ màu đỏ, giờ thành màu xanh...
Vì á?! Rõ ràng là ngươi dùng nhầm t.h.u.ố.c còn gì! Hắn mở miệng , nhưng cả miệng lưỡi đều tê dại thốt nổi, chỉ mùi t.h.u.ố.c nồng nặc xộc thẳng lên não.
Lại quyển sách nàng đang cầm, tuy nhận hết mặt chữ bìa, nhưng hai chữ "Dược điển" thì vẫn nhận . Cảm giác trong lòng lập tức trở nên tồi tệ hơn, chẳng lẽ thứ t.h.u.ố.c nàng cho uống là xem sách học luôn tại chỗ?!
Đang thấp thỏm bất an, thì bầy tiểu yêu bận dọn dẹp xung quanh đột nhiên ném hết công cụ xuống, tranh chạy tới mở cổng tre, ríu rít chào đón đang đến.
Người chống gậy gỗ, bước tập tễnh , thỉnh thoảng còn xoa mông. Hắn vung tay lên, đám tiểu yêu lập tức giải tán, càng siêng năng quét dọn hơn nữa.
Mắt xa vẫn còn khó khăn, mãi cho đến khi thấy chuỗi tràng hạt màu xanh biếc quen thuộc , mới nhận , tới là vị thư sinh luôn theo bên cạnh Thái Sơn Phủ Quân.
hôm nay thư sinh giống như thư sinh nữa, đổi sang mặc một chiếc trường bào màu xanh tre nhạt, tóc còn buộc gọn mà để thả lơi phía , đuôi tóc xoã rối, mỗi lọn một hướng. Sắc mặt tái nhợt hơn so với , ánh mặt trời chiếu hiện vẻ mỏng manh, như thể chỉ cần chạm nhẹ một cái là vỡ tan.
Tiểu nha đầu thấy bước thì lập tức dậy, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Cữu cữu.”
Cữu cữu?!
Vị “cữu cữu” bước đến mặt , cẩn thận kiểm tra một lượt, đưa tay lật mí mắt lên xem kỹ, đó hít sâu một , ngửi mùi t.h.u.ố.c trong khí, đầu hỏi tiểu nha đầu: “Ngươi dùng t.h.u.ố.c gì?”
“Hoán cốt đan.” Nàng chu môi chỉ : “Xương gần như nát hết .”
Là mấy viên ? Mới tên t.h.u.ố.c thôi thấy đáng sợ thê…
“Phối theo đúng d.ư.ợ.c điển ?”
“Không lệch một chữ.”
“ ngửi thấy mùi của cỏ Phụ Linh nhỉ?”
“Cỏ Phụ Linh? Không thể nào! Ta dùng Nguyệt Dao Tuyết Chi mà.”
“Lấy xem.”
“Ờ.”
Nàng chạy nhà, chạy , tay ôm một cái rổ tre, trong đó bày đủ loại thảo d.ư.ợ.c lộn xộn.
“Là cái !” Nàng nhặt một nhánh: “Nguyệt Dao Tuyết Chi.”
Một tiếng thở dài nặng nề vang lên.
“Ta bảo ngươi chữa cho , bảo ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t . Nguyệt Dao Tuyết Chi chỉ tám lá, thứ chín lá, là cỏ Phụ Linh đấy.”
“Còn mau điều chế t.h.u.ố.c giải!!”
“Ờ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-6-an-tong-6.html.]
Hay là… cứ khiêng về điện Lôi Thần đ.á.n.h c.h.ế.t luôn còn sướng hơn, khỏi chịu khổ như .
“Ngươi đừng trách nàng, nàng mới nghề lâu.” Người “cữu cữu” đ.á.n.h giá thể tồi tệ của : “Có thể giữ mạng tay Thần côn là kỳ tích , hồi phục cũng mất nhiều thời gian. Độc ngươi cũng cần lo, phát hiện sớm, nàng còn giải .”
Nàng là ai? Ngươi là ai? Đây là chỗ nào?
Trong cổ họng chỉ phát những tiếng “ư ư” mơ hồ.
“Còn một chuyện nữa.” “Cữu cữu” lấy từ trong tay áo một cái hộp nhỏ cỡ đầu ngón tay, mở nắp, bên trong là một sinh vật trông chẳng khác gì con muỗi đang vo ve. Hắn dùng ngón tay khẽ rạch một đường, “muỗi” lập tức nhận lệnh bay lên, lượn vài vòng đáp xuống đỉnh đầu , khách khí gì mà chích cho một phát.
“Không muỗi, mà là yêu, tên là Ấn Tòng. Trong lúc ngươi dưỡng thương thì cũng nuôi luôn nó.” “Cữu cữu” mỉm : “Chờ ngươi hồi phục , mang nó gặp Thái Sơn Phủ Quân một nữa. Là nàng yêu cầu đấy.”
Vừa tới cái tên đó, tim bất giác siết . Chẳng thành kết cục , còn gì nữa?
“Cữu cữu” thấy trừng to mắt, vẻ mặt trăm phần nghi ngờ , đành thêm: “Nơi đây là Đào Đô, là chủ nhân của Đào Đô. Thương thế của ngươi quá nặng, e là núi Nguyên Khâu chữa , nên tự quyết đưa ngươi về đây. Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương, sẽ chăm sóc.”
Hắn là… Tôn chủ Đào Đô danh chấn thiên hạ?!
Hắn đ.á.n.h giá đối phương từ đầu đến chân một lượt. Một nhân vật lớn như mà cũng chống gậy mới nổi, thật khác xa với hình tượng cao lớn pháp lực vô biên trong tưởng tượng của . Mà mắt cũng chẳng là bao, giao phó bệnh nhân cho một kẻ ngay cả t.h.u.ố.c và độc cũng phân biệt nổi...
May mà hiện giờ , nếu thì đắc tội mất .
“Ta . Hai ở chung cho .”
Quà mắt là ba viên t.h.u.ố.c độc to tướng, thì còn chung sống thế nào nữa đây...
Khi bóng dáng khập khiễng khuất tấm rèm tre, chăm sóc vội vã chạy từ căn nhà gỗ ngoài, tay nâng vài viên gì đó còn to hơn cả mấy viên t.h.u.ố.c độc ... Nàng đang chế thuốc, là đang bánh ?
Việc ăn chẳng do quyết định. Lực tay cô nhóc nhỏ chút nào, bóp miệng đổ t.h.u.ố.c vô cùng thuần thục. Lần suýt chút nữa sặc c.h.ế.t, nhưng may là đắng cũng khó uống, nuốt xuống thậm chí còn hậu vị ngọt dịu.
“Lần chắc đúng chứ hả.” Nàng xổm mặt , ánh mắt lạnh lùng quan sát.
Một luồng mát mẻ dễ chịu dần lan tỏa trong cổ họng, cảm giác tê dại khó chịu từ từ tan biến.
Nàng vẫn luôn ở cạnh , giống như một lão nông dân chăm chú quan sát hoa màu. Mà cũng chỉ thể mặt đối mặt với nàng, bởi đến cả trở cũng khó. Nhìn một lúc lâu, bỗng hiểu vì cô nhóc mặc áo đỏ mà hề rực rỡ, ánh mắt nàng , chẳng giống như đang một sinh vật sống.
Nàng canh chừng suốt ba ngày, chủ động với một câu, ngoài việc đút t.h.u.ố.c thì chỉ bên cạnh y thư, hoặc thất thần về một phương hướng nào đó. Có lúc ánh mắt trống rỗng, lúc dữ dằn, khiến thể đoán trong đầu nàng đang nghĩ gì.
Đến ngày thứ chín, nàng gỡ đám lá quấn quanh .
Cảm giác thể xoay chuyển thoải mái thật tuyệt! Dù vẫn bay , cũng đủ sức hóa thành hình , nhưng ít thể chuyện.
“Cô nhóc, ngươi định với một câu nào ?”
“Ta chỉ phụ trách chữa bệnh cho ngươi.”
“Ngươi suýt nữa g.i.ế.c bằng t.h.u.ố.c độc đấy.”
“Về sẽ nữa. Trừ khi cần ngươi c.h.ế.t.”
Nàng giống đang đùa. Đứa nhỏ thật chẳng đáng yêu chút nào.
“Ngươi là Yêu quái trong Đào Đô?”
“Ta là đại phu ở Đào Đô.”
“Ngươi là... cháu gái của tôn chủ Đào Đô ?”
“Không .”
“Vậy ngươi gọi là ‘cữu cữu?”
“Mọi đều gọi là cữu cữu.”
“Tại ?”
“Hắn tên là Minh Vô Cữu.”
“Minh Vô Cữu*?! Vô Cữu? Cữu cữu?”
*Chú thích: Là chữ 咎 chữ cữu , nghĩa là , tội . Đồng âm với cữu cữu nghĩa là .
“Hắn gọi như cho mật.”
“Ờ... Hắn trông khỏe lắm thì ?”
“Trước đây thì vẫn khỏe.”
“Gần đây mới khỏe ?”
“Hắn ngươi chịu hai mươi gậy Thần côn.”
“Cái gì cơ?!”