Bách Yêu Phổ 5 - Chương 5: Nguyệt Đồng 5

Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:20
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chớp mắt ba năm trôi qua.

thể điều chỉnh hình thể một cách chính xác, hiện giờ là một bé gái bảy tám tuổi tiêu chuẩn.

Trong ba năm , ngoại trừ lúc những khác ngoài kiếm tiền thì nó ở trông nhà, còn họ tận tình chỉ dạy đủ loại pháp thuật kỳ lạ.

Biến đá thành vàng, rải đậu hóa binh, ngự kiếm bay trời… những thứ đó nó đều .

điều khiển chảo và thìa từ xa để xào nấu, ủ loại rượu ngọt thể khiến một đêm trở nên xinh , nháy mắt là khiến khô thịt trong bát ch.ó của Hồ Tiểu Nhị bay bát Hồ Đại Lực, khiến Hồ Tiểu Nhị đang ngay ngắn gãi đầu gãi tai hiểu chuyện gì xảy .

Nó còn giỏi hơn cả Tiểu Vương và Nam Cung trong thuật phong ấn yêu, lẽ vì nó linh tính hơn, thời gian luyện tập cũng lâu hơn.

Về , ngay cả Tiểu Vương và Nam Cung cũng đều nó đ.á.n.h bại.

Bọn họ phong ấn nó , nó thì thể dễ dàng phong ấn họ lên cây hoặc dính vách hồ, còn nghịch ngợm chọc lét họ, đến khi Tiểu Vương chịu dẫn nó chợ mua áo quần mới, hoặc Nam Cung đồng ý nấu món nó thích ăn thì mới chịu thả .

Sự tiến bộ của nó, ai nấy đều thấy, trong lòng đều mừng rỡ.

trong thời gian , đạo quán Tùy Ý thường xuyên tổ chức đủ loại lễ mừng, còn nó thì quen với dáng vẻ đùa ầm ĩ và những bất ngờ thể tưởng tượng nổi của đám .

Điều quan trọng nhất là nó quen với niềm vui và thiện ý tràn ngập khắp đạo quán Tùy Ý.

Từ việc ban đầu chỉ bọn họ lăng xăng, đến khi chính cũng lăng xăng cùng bọn họ, đó là con đường dài nhất nó từng trong mấy trăm năm cuộc đời.

nhớ rõ bắt đầu từ khi nào, mỗi sáng tỉnh dậy đều thấy ánh nắng xiên nghiêng phòng. Dù hôm trời âm u thì cũng vẫn như .

Nó vươn vai, rời giường, khi gấp chăn thì dời Hồ Tiểu Nhị đang ngủ khò khò đè lên chăn sang một bên.

Trước chiếm chỗ ngủ của , giờ thì Hồ Tiểu Nhị lớn, ngày nào cũng ngủ giường nó.

Rồi nó gọi Hồ Bất Sầu vẫn còn đang mớ ở bên dậy, rửa mặt súc miệng ôn những điều hôm qua Hồ Đại Lực dạy trong đầu.

Ra khỏi cửa, giẫm lên ánh sáng sớm nơi hành lang tới căn bếp thơm lừng mùi cháo, Nam Cung lúc nào cũng là dậy sớm nhất, cầm muôi múc cháo nóng từng bát lẩm bẩm tưới cây nào, bắt sâu cho chậu nào, vài lời ngọt ngào với quả bí chịu lớn.

Tiểu Vương thì nhất định đang soi gương bên cạnh, sợ mặt rửa sạch sẽ hỏng “vẻ khuynh thành” của .

Đợi tập hợp đủ, Hồ Đại Lực sẽ dẫn luyện một bài quyền dưỡng sinh do tự sáng tạo.

Đánh xong thì ăn sáng.

Trên bàn ăn lúc nào cũng rộn ràng, ríu rít bàn chuyện vui hôm qua và kế hoạch hôm nay.

bao bọc trong bầu khí như , ngoài việc ăn to lớn thì chẳng thể gì khác.

Những ngày như thế trở thành cuộc sống thường nhật, thỉnh thoảng nó nghĩ, nếu mệnh nó là một thứ khiếm khuyết từ trong trứng, thì, nó thật sự dùng vận rủi tệ hại nhất để gặp những nhất.

dám suy nghĩ với bất kỳ ai trong họ.

Còn về Ngưu tẩu, lâu lâu đến đạo quán Tùy Ý.

Táo năm ngoái là nhờ khác mang tới, năm nay thì thấy bóng dáng .

Cuối năm ngoái, Hồ Bất Sầu từng đến thăm nàng , khi về thì rằng tên thợ đá tiếng tăm càng lúc càng lớn, đơn đặt hàng ngày càng nhiều, đến nỗi xuể.

Ngưu tẩu thì giúp việc, lo toan việc nhà, còn trông hai đứa con nhỏ, bận tối mắt tối mũi, căn bản thời gian chuyện trò với ai cả.

Nghe , đành tạm gác kế hoạch sang năm cùng thăm Ngưu tẩu, bảo là chờ khi nào tỷ rảnh hơn thì sẽ .

món quà chuẩn cho Ngưu tẩu, một cây bút do chính nó .

tre là do Hồ Bất Náo chặt, lông ngựa là do Hồ Bất Nan tìm về, nhưng những thứ còn đều là do nó tự tay .

Nó còn khắc lên bút bốn chữ mộc mạc: “Mộng tưởng thành chân.” (Ước mơ thành hiện thực)

Nó mãi mãi quên bóng dáng Ngưu tẩu vẽ trong thư phòng, cũng như ánh sáng dịu dàng phủ lên khuôn mặt phụ nữ bình thường .

Cây bút , coi như là món quà hồi đáp cho bao nhiêu quả táo nó ăn, và cặp dây cột tóc màu đỏ năm đó.

Nàng nhận sách, nhưng một cây bút thì chắc sẽ nhận.

Về , đạo quán Tùy Ý cũng bắt đầu bận rộn.

Tiền kiếm đó tiêu gần hết, mà rắc rối là thế đạo ngày càng loạn, triều đình yên, chiến sự liên miên.

Dân thường khổ sở nhất, thể no bụng giữ mạng là chuyện khó nhất , gì đến chuyện giàu.

Trước còn thể tham gia “Thái Bình Hữu Hội” kiếm ít lương thực, năm nay đến hội cũng hủy.

Loạn thế yêu nghiệt nhiều, các đạo hữu đều bận trừ tà cứu thế, trị bệnh cứu , còn thời gian kết giao so tài.

May là đạo quán Tùy Ý nơi hẻo lánh, tạm thời chiến loạn phiền, dựa nghề cũ thì Hồ Đại Lực bọn họ vẫn còn kiếm ít tiền, tuy nhiều nhưng đủ ăn.

Dạo gần đây, ngay cả nó cũng kéo nhóm ngoài kiếm tiền.

Lúc đầu nó tin nổi, quen với việc trông nhà , thường ngày hiếm khi bước khỏi cửa đạo quán Tùy Ý, hơn nữa nó đặt tên, xem phong thủy, trị thương… mà hình như bọn họ kiếm tiền đều dựa mấy thứ đó?

Huống hồ tới giờ nó vẫn triệu hồi Nguyệt Đồng...

khi Hồ Đại Lực gọi nó theo, nó còn tưởng uống say.

Một kẻ chỉ chút mánh khóe sơ cấp như Hữu Khuyết nó, kéo chân là may lắm , giúp gì cho bọn họ chứ?

Hồ Đại Lực chỉ tít mắt mà : “Bản lĩnh phân lớn nhỏ, nhất định sẽ lúc dùng .”

Bản lĩnh lớn nhất của con, chỉ một mà thôi.

Kết quả là, chuyến hành trình dễ dàng hơn nó tưởng nhiều. Cả nhóm cứ như đang dạo chơi trong “Đạo quán Tùy Ý”, thong dong nhàn tản, khắp các làng mạc thị trấn, khi thì nhận lời nhờ vả, khi chủ động tay. Dù cũng giương cao lá cờ “Đạo quán Tùy Ý”, thế nào cũng cần giúp đỡ tìm đến. Tất nhiên, cũng kẻ chướng mắt, mắng họ giả thần giả quỷ, nhưng họ cũng chẳng để tâm, chỉ lo chuyện của :

Đặt tên thì nhất định để sai sót;

Xem phong thủy nhà cửa thì thật tỉ mỉ, ngay cả vị trí chuồng ch.ó cũng bỏ qua;

Gặp nghèo bệnh tật thì cho t.h.u.ố.c tặng áo, thậm chí bù thêm tiền cũng là chuyện thường.

Cho nên thường là chỗ kiếm một ít, chỗ cả đống, cứ thế khiến Hồ Bất Nan phụ trách sổ sách đau đầu thôi. Hắn càu nhàu “về tuyệt đối bù lỗ nữa”, nhưng đến ngày hôm , cả bọn quên sạch, cần bù vẫn bù như thường...

May mà, họ tuyệt. Trong một vô tình giúp một gia đình phú hộ bắt kẻ trộm châu báu trong nhà, họ hậu tạ một khoản hậu hĩnh. Mà công lớn nhất là nó.

Lúc chủ nhà đang dịu dàng khuyên nhủ các nghi phạm rằng chỉ cần trả báu vật thì sẽ truy cứu nữa, thì nó lặng lẽ chỉ một trong đó, khẽ với Hồ Đại Lực: “Hắn là kẻ trộm.”

Hồ Đại Lực hỏi: “Con ... thiếu tiền nhất ?”

Nó thở dài: “Sư phụ, chúng cũng thiếu tiền, chẳng lẽ vì thiếu tiền nên trộm của khác ?”

Hồ Đại Lực vuốt râu, : “Tiểu Như Ý phản bác , lắm.”

Biết , học cái mới , nghịch ngợm, phản bác, cũng bắt đầu xem bản như một bình thường, thậm chí còn là một tệ chút nào.

Đây lẽ mới là bản lĩnh lớn nhất mà nó học từ đạo quán Tùy Ý, đó là tự nhiên học .

khen, nó vẫn thấy ngượng. Nó với Hồ Đại Lực: “Người đó, khí hư hồn bạc.”

“Cả cái cũng ?” Hồ Bất Náo và bên cạnh đều nhịn mà giơ ngón tay cái khen ngợi nó.

Kết quả mà nó chỉ tất nhiên là chính xác.

Hôm , khi nhận thù lao, họ kéo đến quán ăn ngon nhất trong thị trấn, cuối cùng cũng ăn món thịt và gà nướng mà lâu đụng tới. Không ai bảo ai, cả hai cái đùi gà to đều gắp bát của nó, ai cũng : “Tiểu Như Ý nhà dáng , chúng cũng thơm lây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-5-nguyet-dong-5.html.]

Không giấy màu sặc sỡ nghi lễ rùm beng gì, nhưng khí vô cùng rộn ràng. Hồ Bất Nan tranh thủ lúc ngà ngà say thổi sáo, Hồ Bất Náo và Hồ Bất Sầu thì đập tay, dùng đũa gõ bát nhạc đệm. Tiểu Vương thì cất giọng hát một khúc nhạc tự sáng tác:

Suối nhỏ uốn quanh, cô nương rơi giỏ trúc,

Khóc mãi hoài, ướt cả vạt váy.

Cá con lượn lờ, mấy vòng tròn,

Giỏ trúc trôi về mặt,

Cá con vẫy đuôi, cô nương mỉm .

Trời tối , về nhà thôi, mai gặp nhé.

Nó vốn khiếu âm nhạc, nhưng bài hát kỳ quặc khiến nó chỉ một là nhớ ngay, vì bọn họ hát quá buồn . Nhất là Hồ Bất Nan còn bắt chước động tác Tiểu Vương nước, giả cá lượn qua lượn . Hồ Đại Lực thì chẳng dáng sư phụ, chỉ Hồ Bất Nan lượn giống, mà còn đích mẫu. Hắn lượn nửa ngày, nhưng cả bàn đ.á.n.h giá một câu: “Xấu c.h.ế.t ...”

Hồ Bất Náo còn phụ họa: “Không giống cá mà giống một con lươn già thoái hóa đốt sống cổ.”

Thế là Hồ Đại Lực cho ăn đòn.

Bàn ăn thành chiến trường, thầy trò đ.á.n.h loạn xạ, khiến nó đến suýt sặc miếng thịt gà trong miệng.

Hôm , nó chợt thấy, điều tuyệt vời nhất đời để ăn mừng, là đám ở bên.

Họ là của đạo quán Tùy Ý.

Cũng là linh hồn của đạo quán Tùy Ý.

Sau khi kiếm đủ khẩu phần ăn cho nửa năm, họ về đạo quán Tùy Ý. Người ở là Nam Cung vui vẻ báo tin: dưa chuột trong vườn trúng mùa, sen trong ao sen cũng nở , còn cả một bông sen song sinh, điềm lành! Không uổng công ngày ngày tốn nước miếng khen chúng thông minh xinh .

Nhìn bộ dạng vui mừng hớn hở của , ai cũng cảm thấy như thể mấy thứ lớn nhanh đều là nhờ khen . Nào mỗi hoa mỗi lá, từng cọng rau trái dưa trong đạo quán Tùy Ý, đều là do Nam Cung ngày đêm chăm sóc tỉ mỉ mà nên.

Có thể mấy nổi bật trong đạo quán, ngày ngày chỉ giống một nông dân bình thường, bận bịu trong vườn rau, ao hoa. chỉ cần còn ở đây, thì dù kiếm tiền, về đến nhà cũng vẫn sẽ cơm ăn, sợ đói.

Nó lấy một gói hạt giống tặng Nam Cung, : hoa nở trông như bươm bướm, , quả ăn , giòn và ngọt, là quà nó mang về tặng, hy vọng thích.

Nam Cung tất nhiên là thích, lập tức tìm chỗ gieo trồng, trồng lẩm bẩm đủ kiểu lời ý như tụng kinh, khiến ai nấy đều bật .

Mọi đều mong chờ cảnh tượng khi hoa nở. Đến lúc đó nhất định sẽ tổ chức một bữa ăn mừng linh đình, họ thậm chí còn bàn bạc xem hôm ai sẽ hát, ai sẽ đ.á.n.h nhạc, ai sẽ phụ trách hóa trang cho Nam Cung thành một bông hoa, để múa một điệu trăng, phong hoa tuyệt thế!

Nó thậm chí tưởng tượng cảnh tượng , bật cả khi nó xảy .

Cuộc sống trong đạo quán Tùy Ý là như : phân lớn bé, phiền muộn, chịu đựng từng ngày lê thê, mà luôn cảm thấy thời gian trôi nhanh.

Thế nhưng, khi còn kịp chờ đến lúc hoa Hồ Điệp nở, họ đón nhận một tin .

Ngưu tẩu qua đời .

Đó là một tai nạn.

Trời trở lạnh, Ngưu tẩu định may quần áo mới cho cả nhà. Khi chợ mua vải, nàng gặp một con ngựa kinh sợ, tránh kịp, đụng trúng chỗ hiểm. Nghe nàng mất ngay tại chỗ, kịp để một lời nào.

Khi họ tin và vội vàng đến nhà nàng thì Ngưu tẩu chôn cất nhiều ngày.

Người thợ đá vẫn bận rộn như , qua loa tiếp đón họ, vài câu khách sáo cảm ơn, sai đưa họ mộ bái tế.

nấm mồ mới giữa gió lạnh, , cũng chẳng gì, thậm chí viền mắt cũng hồng.

Chỉ lặng lẽ chôn cây bút “Mộng tưởng thành chân” mà nó tự , xuống mộ Ngưu tẩu một cách thật cẩn thận.

Hồ Đại Lực thở dài, lấy những cuốn sách từng là bảo vật của nàng, mà nàng đành bỏ , mang đốt từng cuốn một.

Tro bụi cùng tàn tro cuốn bay hỗn loạn trong buổi hoàng hôn đầu đông, dần dần hòa sắc trời u ám.

Thời tiết thật tệ… càng khó chịu hơn là, lúc bọn họ rời , tình cờ thấy một bà mối trông vẻ vội vã bước nhà thợ đá.

Nhất định gấp như ? Mày ai nấy đều bất giác nhíu , nhưng ngoài việc nhíu mày một cái, thì còn gì?

Không khí trong đạo quán Tùy Ý từng buồn bã và tiếc nuối như hôm nay. Từ lúc trở về cho đến bữa cơm tối, ai cũng ít hơn hẳn.

Đêm xuống, nó trằn trọc ngủ . Bên ngoài vang lên tiếng sáo, êm dịu mà thong thả, xen lẫn một nỗi bi thương. Nó khoác áo ngoài, thấy Hồ Bất Nan đang bàn đá. Ánh trăng lờ mờ, chiếu thành một bóng dáng nhòe mờ rõ hình.

“Làm tỉnh ?” Hắn đặt cây sáo trúc xuống.

“Ta vốn ngủ.” Nó xuống cạnh .

“Vào , bên ngoài lạnh lắm.”

“Tiểu sư …”

“Ừ?”

“Trong tộc , nhiều kẻ từng sét đánh, lửa thiêu, đá đập… mà vẫn còn sống.”

“Rồi ?”

“Con dễ c.h.ế.t đến ? Bị ngựa đụng một cái là còn nữa?”

“Thân xác m.á.u thịt, gì kỳ lạ . Có kim đ.â.m cũng c.h.ế.t, ăn nhầm đồ ăn cũng c.h.ế.t, chậu hoa từ trời rơi xuống trúng cũng c.h.ế.t… Dù gặp mấy chuyện bất trắc , thì con cũng chỉ sống vài chục năm, so với yêu thánh?”

“Thế nhưng nhiều Yêu quái chỉ mong tu thành hình .”

“Bọn chúng chỉ một dáng vẻ giống con thôi, chứ thật sự trở thành loài , trở thành một sinh mệnh mong manh, ngắn ngủi như .”

Nó cúi đầu, gì thêm.

Hồ Bất Nan búng trán nó một cái: “Tiểu nha đầu, chẳng là một Yêu quái hình ? Tốt bao. Thân thể khỏe mạnh khó g.i.ế.c, sống cũng lâu hơn thường. Không chỉ ăn nhiều món ngon hơn, mà còn thấy bao điều mà phàm nhân tài nào thấy , quý trọng mới đúng.”

Nó chẳng nhúc nhích, đến trán cũng xoa, chỉ cúi đầu thấp hơn.

Hồ Bất Nan thấy vẻ ủ rũ của nó như tràn khỏi , bèn thở dài, xoa đầu nó: “Chuyện của Ngưu tẩu, bọn ai cũng buồn cả. sinh tử vốn là lẽ thường, ai cũng trải qua ngày đó, chỉ là sớm muộn. Muội cũng đừng quá đau lòng.”

Im lặng một lúc, cuối cùng nó cũng ngẩng đầu: “Đến một lời cũng để , thậm chí chẳng tẩu thích món quà tặng .”

“Chắc chắn là thích mà. Cây bút của , sách của sư phụ tặng, tẩu đều sẽ thích.” Hồ Bất Nan khẳng định, như điều suy tư, khẽ : “Ta nghĩ thời gian vui vẻ nhất của tẩu , là khi còn trong thư phòng của nhà chúng .”

“Tên thợ đá nhớ tẩu ?”

“Ờ… Chắc …”

chẳng đến tìm bọn .”

“Tìm bọn ư?”

“Nếu thật lòng nhớ tẩu , chẳng sẽ tìm cách để gặp cuối ? Dù gì tẩu đột ngột đến thế, lời từ biệt nào cả…”

“Chuyện … mỗi mỗi suy nghĩ. Có lẽ thợ đá chỉ nhanh chóng buông bỏ. Người sống thì sống nhẹ nhàng, cũng chẳng sai gì.”

gặp tẩu .”

“Như Ý…”

“Tiểu sư , nếu công việc chúng nhận cần dùng đến Nguyệt Đồng, thì lấy bao nhiêu tiền?”

“Cái gì?!”

 

Loading...