Bách Yêu Phổ 5 - Chương 5: Hộ Môn 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:38
Lượt xem: 86
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngươi … bản thể của con yêu đang ở đây ?” Thạch Thiết Lam chỉ cánh cửa gỗ: “Cửa? Cửa là yêu quái ?”
Trước chuyện hoang đường thế , Tư Cuồng Lan vẫn bình thản. Dù gì từ khi thêm Đào Yêu trong cuộc đời, những thứ kỳ quái gặp cũng ngày càng nhiều, từ Yêu đến Thần đều thiếu.
“Muốn thực sự chế ngự kẻ lầu , chỉ thể…” Ngón tay Đào Yêu khẽ lướt qua đám cỏ dại mọc cánh cửa.
“G.i.ế.c ?” Ma Nha mềm lòng, bước lên kỹ đám cỏ cửa, định chạm thử mà vẫn do dự: “Phát điên đến mức , hẳn là cũng nỗi khổ riêng chứ nhỉ.”
“Trong cái tấm lòng đáng giá của ngươi, ai cũng nỗi khổ riêng.” Đào Yêu búng trán : “Muốn chế ngự nó, hết chữa lành cho nó .”
Nàng dừng chốc lát tiếp lời: “Có điều, cho dù chữa khỏi cũng chẳng còn mấy giá trị.”
“Thứ rốt cuộc là gì? Nhìn quen mắt mà nhớ nổi tên.” Liễu công tử ghé gần, nghiêng đầu ngắm đám cỏ .
“Giá mà ngươi chịu bớt thời gian thơ, nấu nướng để sách học hành mở mang kiến thức thì cũng đến mức nhận nó.” Đào Yêu dí tay trán , : “Phía bắc núi Thường một loài cỏ, khi rơi xuống đất sẽ hóa thành hình , dù là nam nữ đều sức mạnh phi thường, giỏi võ nghệ, chọn cửa mà ở, thành Yêu . Ai xâm nhập sẽ trừng phạt. Bọn chúng thể giữ cho một vùng bình an, gọi là Hộ Môn, là thần giữ cửa trong Yêu giới.”
“Hộ Môn ?” Liễu công tử giậm chân: “Ý ngươi là cái loại thiên giới ở Côn Luân tranh thu nhận hả?”
“Tranh thu nhận ư?” Ma Nha gãi đầu: “Sao yêu quái thượng giới coi như của quý thế?”
“Nhiều năm , giống loài lẽ vướng kiếp nạn, quê hương thiên hỏa thiêu rụi, hơn nửa giống loài đốt thành tro. Hộ Môn khi nhập thổ thì vô cùng mạnh mẽ, nhưng khi hóa thì yếu ớt như bèo trôi liễu bay. Sau trận thiên hỏa đó, lượng Hộ Môn giảm mạnh. Trước , Côn Luân thích thu nhận Hộ Môn để trấn giữ các cửa lớn, còn thiên giới thì khinh thường. , vật hiếm thì quý, đến cả thiên giới cũng bỏ thành kiến mà thu nhận bọn chúng, ưa dùng để trông coi Thần thực pháp bảo.”
“Yêu quái bản tính thuần lương, sinh tà niệm, vô cùng cố chấp. Một khi nhận trông cửa thì cứng rắn thiên vị, tuyệt đối để kẻ xâm nhập lọt qua. Kẻ nào dám hành động mờ ám trong phạm vi canh gác của chúng, đều đ.á.n.h nhừ tử. Danh xưng thần giữ cửa của Yêu giới cũng chẳng sai gì.”
Ngón tay Đào Yêu nhẹ lướt qua cánh cửa, ánh mắt nghi ngờ: “Cho nên, so với việc nó phát điên, càng thấy kỳ lạ là, với phận như nó vì thu ở một trấn nhỏ như Long Vĩ? Hơn nữa…” Nàng thì thầm: “Nó già . Giữ cửa ở nhân gian khác xa với thiên giới, tiên khí nuôi dưỡng, pháp lực chẳng những tăng mà còn tiêu hao, thọ mạng cũng ngắn nhiều. Nó còn sống đến giờ là kỳ tích .”
Liễu công tử thì càng phẫn uất: “Nghĩa là một con yêu quái già điên bắt nạt hả?!”
“Đã bảo bản chất nó thuần lương thì bắt nạt ?” Ma Nha an ủi : “Đừng giận nữa, nó chỉ là bệnh thôi.”
“Là do cây đàn Vô Huyền của …” Tư Cuồng Lan chau mày.
“Nó cố giữ một tàn vốn định. Hẳn là do Tĩnh Tĩnh nhà ngươi chuyện gì chọc giận nó nên nó mới nổi điên, tạo cái yêu chướng đầu tiên để nhốt . Sau đó, các ngươi đến mà chẳng gì, ngươi theo thói quen dùng đàn Vô Huyền gọi hồn về, quên mất tiếng đàn vốn thiện với Yêu vật, nhất là một kẻ đang suy kiệt như nó.
Cho nên, âm thanh cây đàn như một lưỡi dao, khiến cơn giận trong lòng nó bùng nổ ngay tức khắc. Nó phát điên , dốc bộ yêu lực tạo yêu chướng thứ hai để đối phó với các ngươi, những kẻ đột ngột xuất hiện nó xem như kẻ thù đáng ghét nhất trong lòng.”
Đào Yêu nhớ những dáng vẻ kỳ quái của họ khi nãy, tiếp: “Trong yêu chướng của nó, những kẻ xâm nhập như các ngươi đều biến thành hình dạng của những kẻ mà nó oán hận nhất. Vì chi phối bởi ý thức mãnh liệt của nó, những kẻ xí trong ký ức trong mắt nó chỉ là bọn thô lỗ chỉ vung tay vung chân, nên các ngươi cũng thể phát huy chút bản lĩnh nào.”
Ánh mắt nàng rơi bên hông Tư Cuồng Lan, khẽ lắc đầu: “Dù mang theo Huyết Kiếm lợi hại nhất của nhà ngươi, cũng vô ích.”
Ma Nha bừng tỉnh: “Thì kẻ thù trong ký ức của nó trông như … dáng vẻ , hình như là từ lâu .”
“Ta , nó sống lâu .” Đào Yêu lục lọi trong cái túi vải : “Không chữa khỏi cho nó thì chẳng ai rốt cuộc chuyện gì xảy .”
“Có .” Tư Cuồng Lan như sực nhớ điều gì.
“ nhỉ!” Đào Yêu chợt nhớ đến khi nãy Tư Tĩnh Uyên ngăn tay, nhớ tới tình hình lúc đối phó với Bách Tri: “Tĩnh Tĩnh nhà ngươi khi ‘trần như nhộng’ là thể thấy ký ức của khác. Hắn ở cạnh cô nương suốt một thời gian, thấy gì .”
“Cân nhắc lời của ngươi , cái gì mà ‘trần như nhộng’?” Tư Cuồng Lan tỏ vẻ hài lòng với cách diễn đạt thẳng tuột của nàng.
“Thân xác còn, chẳng là trần như nhộng ?” Đào Yêu lườm .
“Vậy mau đưa về !” Liễu công tử nhịn hét lên: “Lúc chúng rơi yêu chướng, con chuột tinh hoảng loạn chạy khỏi ! Cho nên mới…”
“Không tự ý chạy !” Chuột tinh lập tức thanh minh: “Yêu lực quá mạnh, trụ nổi trong , đ.á.n.h bật đấy chứ!”
“Thôi , ai quan tâm ngươi động chủ động, tóm là ngươi giữ xác .” Liễu công tử nhe răng hăm dọa, nghĩ một chút sang Tư Cuồng Lan: “Cho nên trong yêu chướng mới xuất hiện hai Tư Tĩnh Uyên, một là hồn nhốt từ , một là thể còn linh hồn… Khó trách ngươi cõng ông , cứu ông đang bắt con tin.”
“Ở nơi đó, thể trở xác của .” Tư Cuồng Lan mặt biểu cảm, đột nhiên sang Thạch Thiết Lam: “Hay là lát nữa ngươi lo hậu sự giúp , thấy chắc cũng về nữa .”
Thạch Thiết Lam chớp chớp mắt, dám tin: “Làm thật ?” Lo hậu sự chắc thật, nhưng thực sự đang tức giận.
“Ngươi đừng , hồn phách Tĩnh Tĩnh nhà ngươi còn đang bắt con tin đấy. Giờ thế , lỡ yêu quái đ.â.m cho một dao, chắc còn về .” Liễu Công Tử là kẻ giỏi nhất trong việc đổ thêm dầu lửa.
“Các đừng như mà, tổn thương hồn phách hậu quả lớn nhỏ khó lường.” Ma Nha sợ họ thực sự lo hậu sự cho Tư Tĩnh Uyên, bèn lên tiếng: “Đại thiếu gia nhất định là vô tình mới chọc giận Hộ Môn. Khó khăn lắm mới tìm , chúng nhất định nhanh chóng đưa bình an trở về.”
“Còn xem phận của thế nào.” Đào Yêu móc ba viên thuốc, mỗi viên màu sắc và kích cỡ đều khác . Nàng đắn đo một lát chọn viên lớn nhất trong ba viên, màu vàng kim, lầm bầm: “Chắc cần dùng cả viên , nửa viên là đủ , Huyền Long Kim đắt lắm đấy…”
Vừa , nàng bỏ viên t.h.u.ố.c miệng c.ắ.n thử, “Cộp!” một tiếng vang lên, nàng vội nhăn mặt nhè viên t.h.u.ố.c còn nguyên vẹn : “Cứng quá.”
Nàng ôm má, ánh mắt cầu cứu dừng thanh huyết kiếm của Tư Cuồng Lan.
“Nửa viên ?” Tư Cuồng Lan hỏi.
“Ừ!” Đào Yêu lập tức đưa viên t.h.u.ố.c cho .
Kiếm khỏi vỏ, chỉ thấy một tia sáng lướt qua, nháy mắt thanh kiếm trở bao, viên t.h.u.ố.c rơi tay Tư Cuồng Lan thì c.h.é.m đôi, hai nửa đều tăm tắp như đo bằng thước. Ai nấy đều âm thầm tán thán, kiếm pháp nhanh thật.
Mới nãy còn lo hậu sự, đến lúc thể cứu thì tay nhanh hơn ai hết. Người oan gia mới thành phu thê, oan gia thành cũng . Đào Yêu thầm trong bụng.
“Xì xì, viên t.h.u.ố.c hôm nay phúc , thanh kiếm quý giá của Nhị thiếu gia chắc từng c.h.é.m t.h.u.ố.c bao giờ nhỉ.” Nàng hí hửng nhận viên t.h.u.ố.c từ tay Tư Cuồng Lan: “Cảm ơn nha!”
Chuyện nhỏ như , ăn ý. Liễu Công Tử mỉm ẩn ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-5-ho-mon-5.html.]
“Các lên đó trông chừng .” Đào Yêu nâng niu cất nửa viên thuốc, hất cằm bên trong: “Lát nữa nếu nó buông tay, các lập tức để Tư Tĩnh Uyên trở về.”
“Nhỡ nó vẫn buông thì ?” Thạch Thiết Lam đúng là miệng quạ đen.
“Vậy thì thể để nó sống nữa .” Đào Yêu trả lời nhẹ nhàng.
Tư Cuồng Lan thấy vẻ quyết tuyệt mặt nàng như từng tay bóp c.h.ế.t Ám Đao chỉ trong lúc trò chuyện. Không cảm tình, kẻ trái lệnh c.h.ế.t, rõ ràng một khắc nàng còn rạng rỡ vì tiết kiệm nửa viên thuốc.
Hắn cũng tò mò về yêu quái mà cả thần linh cũng xem trọng trong miệng Đào Yêu, quá khứ nó mang theo là gì. điều hơn, là câu chuyện của Đào Yêu. Có lẽ, còn bao gồm cả những kẻ ở bên nàng, khi rơi yêu chướng, dù giác quan cản trở, nhưng trong thoáng chốc chắc chắn rằng thấy một con rắn mạnh mẽ như rồng, mà nơi nó xuất hiện chính là chỗ của Liễu Công Tử.
“Mau lên !” Đào Yêu giục.
“Biết !”
Nửa viên t.h.u.ố.c hóa thành mấy tia sáng uốn lượn trong lòng bàn tay nàng, màu sắc .
“Ngươi là yêu quái vô dụng, còn tự tay đút t.h.u.ố.c cho ngươi uống nữa cơ đấy.” Đào Yêu mỉm , dùng đầu ngón tay kẹp lấy tia sáng, cẩn thận đưa đến gần thể đầy cỏ dại mà “đút” cho nó.
…
Rầm rầm rầm, cầu thang vang lên tiếng bước chân vội vã của .
Liễu Công Tử cùng, về phía là Thạch Thiết Lam. Dường như chỉ khi tránh khỏi ánh mắt khác, mới dám lặng lẽ ngắm bóng lưng nàng, mái tóc rối bù, dáng thô lỗ, và bắp tay lộ lúc nàng cử động là một vết bớt sẫm đỏ, hình như con rắn nhỏ.
“Ngươi chứ?” Hắn đột nhiên hỏi.
Thạch Thiết Lam sửng sốt, quanh ngoái đầu : “Ngươi hỏi ?”
“Ừ.”
“Bay xa như , sắp rã rời còn gì!” Nàng chậm , sáp đến bên cạnh Liễu Công Tử, thần bí hỏi: “Lúc đó ngươi thấy gì lạ ? Ta hình như thấy một thứ gì đó to lắm, vảy, nhưng rõ, giống như nó quăng .”
Liễu Công Tử lắc đầu: “Ta thấy. Ngươi hoa mắt .”
“Không ... nhớ ai đó kéo một cái.” Nàng giơ tay áo lên: “Ngươi xem, kéo rách cả tay áo , sức cũng mạnh ghê. Đáng tiếc lúc đó loạn quá, chẳng thấy gì.”
“Có khi là Tư Cuồng Lan đấy.” Liễu Công Tử hừ một tiếng: “Dù thì ngươi sẽ gặp may như nữa . Suốt ngày đòi lo hậu sự cho khác, là tự lo cho ?”
“Nhị thiếu gia nhà ngươi á?” Đối mặt với lời mỉa mai của Liễu Công Tử, nàng chẳng giận tí nào, còn ngẩng đầu Tư Cuồng Lan ở phía : “Hắn nghĩa khí ?”
“Hay là ngươi tự hỏi ?”
“Thôi khỏi. Ta vẫn cho rằng thứ quăng là con yêu quái ! Ngươi xem, nó chỉ quăng ngoài?”
“Tất nhiên là tưởng ngươi sẽ c.h.ế.t nên mới quăng chứ còn gì!”
“Sao ngươi ?”
“Tất nhiên là ... Thôi, thèm lằng nhằng với đồ ngốc nhà ngươi. Sau nhớ mở to mắt , xảy chuyện thì đừng lúc nào cũng mong khác tới cứu.”
“Ơ nhưng chuyện cũng là nạn nhân mà? Sao giọng ngươi cứ như tự chuốc lấy ?”
“Ngươi theo thì chẳng chuyện gì. Không tự chuốc thì là gì?”
“Ta vốn dĩ tới trấn Long Vỹ mà! Ta tới đưa đồ!”
“Đưa gì?”
“Hũ tro cốt.”
“…”
“Sau ngươi cần thì cũng đưa , giá hữu nghị.”
“Miệng ngươi đúng là chẳng lời nào may mắn cả.”
“Sinh tử là chuyện thường, may mắn may mắn gì chứ.”
“Sống mới là may mắn!”
“Mọi đều sống thì chúng còn khách hàng nữa.”
“Ngươi…”
Hai cãi qua cãi vô cùng ồn ào. Ma Nha đằng , ngoài việc cảm thấy Liễu Công Tử như khi, ăn chẳng quan tâm sống c.h.ế.t, thì cảm thấy hình như quan tâm đến một cô gái mới quen quá mức. Điều giống tính cách , mà trong cơn khủng hoảng , tiếc hiện nguyên hình để cứu chẳng là Ma Nha …
A Di Đà Phật, chẳng lẽ nên khen con rắn bỗng nhiên sinh lòng từ bi phổ độ chúng sinh phân sơ? Không thì chẳng giải thích nổi.
Tư Cuồng Lan lời hai , cũng vô thức đầu , lặng lẽ liếc Liễu Công Tử một cái. lúc Liễu Công Tử ngẩng đầu lên, ánh mắt hai chạm , thế mà chột , vội vàng mặt . Lừa Thạch Thiết Lam thì , chứ Tư Cuồng Lan chắc khó lừa… Chậc, phiền thật.
Dưới lầu, t.h.u.ố.c trong tay Đào Yêu cho uống xong, nàng phủi tay ánh sáng bên trong cánh cửa gỗ đang ngày một sáng rực lên, lặng lẽ chờ đợi.
Rất nhanh đó, giọng oang oang của Thạch Thiết Lam vang lên từ lầu:
“Yêu quái xỉu ! Đại thiếu gia sống !”