Bách Yêu Phổ 5 - Chương 5: Đế Hôi 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:50:56
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngóng chờ trăng, cuối cùng cũng trôi qua một năm.
Hắn dùng gậy chống ngày một thuần thục, cũng học từ A Sửu và đám ăn mày cách sắc mặt khác, chọn mục tiêu dễ bố thí nhất. Dù vẫn là khi đói khi no, nhưng chỉ cần c.h.ế.t đói là .
Điều duy nhất chống đỡ tinh thần mỗi ngày, là tưởng tượng một ngày tu luyện thành loài rắn lợi hại nhất trong thiên địa, đến cả trời cũng dám động đến , đó đường đường chính chính leo lên thiên giới, tóm cổ Lôi Thần tát cho mấy cái bạt tai! Chỉ nghĩ đến cảnh hả giận đó thôi cũng khiến đang ngủ cũng bật tỉnh giấc.
tỉnh dậy , mắt vẫn chỉ là một cái bát sứt mẻ.
A Sửu vẫn là xin cơm và tiền giỏi nhất trong đám ăn mày. Ngoài cơ thể tàn tật dễ khiến đồng tình, đầu óc nàng lanh lợi, miệng mồm cũng ngọt ngào. Đôi khi nàng còn cố tình vẽ ria mèo lên mặt, ở nơi đông diễn trò tay lộn ngược, lăn lộn mô phỏng loài mèo để thu hút sự chú ý. Có chán ghét, bật , lắc đầu thở dài, cũng bỏ bát nàng vài đồng tiền lẻ. Đôi khi để bố thí nhiều hơn, những ăn mày khác cũng sẽ nhập cuộc, đóng vai rùa, trâu bò heo chó, dù thì giả thứ mới là cách hiệu quả nhất để thu hút sự chú ý, cũng dễ bố thí nhiều hơn.
Hắn thuận miệng : “Trên đời vẫn .”
A Sửu đáp: “Người qua chắc ai cũng cuộc sống , nhưng khi một đám ăn mày đang cố hết sức nịnh nọt , ít nhất họ sẽ cảm thấy cuộc đời họ tệ đến thế. Nên điều đó chắc là lòng đơn thuần, khi chỉ là cảm giác ưu việt giấu kín thôi. Con mà, khiến lòng dễ chịu một chút mới thể chịu đựng những ngày tháng dễ chịu.”
Lúc nàng toe toét những lời , phần kinh ngạc. Thì nụ và ánh nắng gương mặt đứa trẻ mới mười tám tuổi … chỉ là biểu cảm ở bề ngoài.
Hắn bao giờ tham gia mấy trò cố ý lấy lòng qua đường đó, nhưng để trả ơn vì dạy chữ, A Sửu luôn hào phóng chia một phần đồ ăn hoặc vật phẩm nhận cho . Vì cuộc sống khốn khổ … miễn cưỡng vẫn thể cầm cự .
Hắn cũng ngày càng quen ở bên đứa trẻ , đôi khi thậm chí còn mong A Sửu thể sống đến sáu mươi bảy mươi tuổi, chung đừng c.h.ế.t khi "thả khỏi ngục" là . Nếu đến những đêm giật tỉnh giấc, ngay cả một bạn tám nhảm g.i.ế.c thời gian cũng , chẳng càng khó chịu ?
Phải một thời gian dài mới hiểu tại bản chỉ chúc nàng sống lâu trăm tuổi, và vì trong những thời gian vô vị buồn bã nhất, cũng chỉ thấy gương mặt nàng. Có lẽ là bởi so với những "đồng nghiệp" khác thường xuyên tự trách tự giày vò, thậm chí đau khổ đến phát điên, thì đứa trẻ luôn cách để bản trông quá thê thảm. Biết rõ đang vùi trong bùn lầy, thậm chí suốt đời thể thoát , mà vẫn còn lòng nặn chỗ bùn nhơ thành mặt trời mặt trăng, ngôi hoa lá, bày mắt tự giải sầu.
Hắn nghĩ, chuyện đến một kẻ từng sống tám trăm năm như cũng nổi. Nếu là , khi sẽ ôm tâm trạng “c.h.ế.t chắc ” mà cho nổ tung cái vũng bùn thối tha chút hy vọng thành từng mảnh vụn.
Có một , một quả cầu mây nhỏ buộc chuông từ tay một đứa trẻ nghịch ngợm rơi lăn xuống, dừng ngay bên chân họ. A Sửu vô thức nhặt quả cầu lên định trả , nhưng tay đứa trẻ còn kịp đưa thì nó kéo , mắng: “Bị ăn mày chạm , bẩn lắm, lấy nữa. Mẹ mua cho cái mới.”
Đứa trẻ kéo .
Đối với A Sửu, loại khinh miệt như bình thường như ăn cơm uống nước. Chỉ , kẻ “tân binh” mới nghề, là vẫn cảm thấy chối tai. Hắn theo bóng lưng phụ nữ mà trừng mắt khinh bỉ mấy .
A Sửu thích quả cầu mây đó, cầm trong tay tung qua tung , kêu leng keng ngớt, miệng lẩm bẩm: “Hồi nhỏ cháu thích nhất là chơi cái … nhưng khi đó còn chân, đá qua đá thật vui.”
Suýt nữa thì quên, thì nàng cũng từng một tuổi thơ. Vừa định mở miệng hỏi chuyện lúc nhỏ của nàng, thì nàng ném quả cầu cho , híp mắt tặng quà : “Dù đá , nhưng treo lên gậy đồ trang trí cũng lắm. Dù tới , chỉ cần gió thổi qua, tiếng chuông kêu leng keng thì sẽ Phúc Tinh thúc tới xin ăn .”
Nói xong nàng thu dọn đồ đạc, bảo hôm nay trời , nàng ngoài dạo xem nhặt thứ gì .
Nàng nhất định một quá khứ chẳng vui vẻ gì… chẳng khác nào thừa. Nếu tuổi thơ hạnh phúc, cha bình an, nàng lưu lạc đến nước ? Nhìn bóng dáng nàng khuất dần trong dòng buổi trưa, quả cầu trong tay cẩn thận lăn xuống đất. Chưa kịp nhặt lên thì một con ch.ó hoang từ xông tới, ngậm lấy quả cầu chạy mất.
Đã quá quen với con ch.ó , nó quanh quẩn gần “nhà” của và A Sửu. Dù bọn họ dọn mấy , nó cũng cách theo. Mỗi nó đến, A Sửu đều lấy một ít khẩu phần ít ỏi của chia cho nó. Có lẽ nó trong mắt những ăn mày khác, nó chỉ là một món ăn, chỉ A Sửu là từng nghĩ đến chuyện ăn thịt nó.
Hắn cũng từng nghĩ , vì loài rắn như vốn thích ăn thịt chó.
Không ăn nó thì chấp nhận nó ăn trộm. Mỗi khi A Sửu nhà, bát cơm của sẽ trở thành món khoái khẩu của nó. Tấm lòng hiền lành của chỉ đổi lấy việc nó ăn trộm tiểu bậy, mà cũng chẳng để cho nó hiểu rằng gần như áo quần để giặt, mà nước tiểu của nó thì hôi ngạt thở.
Lại một cơn gió thổi qua, những chiếc lá vàng xanh lẫn lộn rơi đầy, kiên nhẫn nhặt từng chiếc lên dọn dẹp sạch sẽ. Trong lòng nghĩ, điểm nhất của mùa thu là nhiều lá rụng, đặc biệt lá của cái cây to, dùng để ghi chép chắc chắn tiện. Chả trách A Sửu từng : ở nhiều nơi như thế, nơi nàng thích nhất là chỗ .
Từ khi trở thành “thầy dạy chữ” của A Sửu, thời gian ngoài việc xin ăn, gần như đều dành để nhặt lá cây. Sau khi lau sạch, chất chúng thành từng xấp dày. Đây là nhiệm vụ mà A Sửu giao cho .
Trên thị trường, bất kỳ thứ gì thể dùng để vẽ thì bọn họ đều tiền mua. Còn chuyện chặt tre thành thẻ tre thì quá phiền phức. Vật dụng dễ kiếm và thuận tiện nhất là lá cây. A Sửu gọt nhọn những que tre, dùng một chút lực đủ để đ.â.m thủng lá nhưng vẫn đủ để mỗi nét khắc hiện rõ bề mặt. Nàng thành thạo. Trong chiếc túi vải to cũ kỹ mà nàng luôn đeo bên , nhiều nhất là que tre và lá cây, đó là bảo bối của nàng.
Hắn cứ tưởng nàng chỉ dùng lá để luyện chữ, mãi đến gần đây, vô tình phát hiện , vẻ như nàng chỉ đơn thuần là đang tập . Mấy chiếc lá “” kín nội dung trong lúc nàng lục lọi đồ đạc chẳng may rơi , bay đến mặt . Hắn tiện tay nhặt lên, phát hiện ngoài chữ , còn cả những hình vẽ mà thể hiểu nổi.
Hắn tò mò hỏi đó là gì, trông giống luyện chữ cũng chẳng tranh vẽ. Nàng do dự một lúc, vì là “ông chú suy nghĩ về hướng của phân chim” nên sẽ tiết lộ cho một bí mật.
Tuy hiểu nàng cứ ám ảnh với phân chim như , nhưng vẫn chăm chú lắng . Những ngày tháng khổ sở mà rảnh rỗi như thế cần một vài bí mật để thêm phần thú vị.
“Đây là bản vẽ thiết kế của cháu.” Nàng ghé sát , thì thào : “Cháu đang chế tạo một thứ lợi hại.”
“Thứ gì?”
“Đôi cánh!”
“Ờ... là để bay ?”
“Tất nhiên! mà khi thành, thúc kể với ai .”
“Ta cũng tin.”
“Thúc cũng tin đúng ?”
“Ngươi hôm nay ăn gì ?”
“Thúc đúng là tin mà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-5-de-hoi-5.html.]
Hôm đó, sự dẫn đường của A Sửu, dùng thể bước quãng đường dài nhất từ đến nay. Từ trong thành đến vùng ngoại ô, vòng qua một hồ nước, men theo con đường dốc dẫn lên núi. Đến chạng vạng, một hang đá nhỏ mấy bắt mắt giữa vùng núi hoang.
Hang khá cạn, ánh sáng đầy đủ. Bên trong chất đầy những mảnh gỗ và tre vụn, bừa bộn. Một đống dụng cụ trông như đồ nghề mộc, rõ ràng là lượm lặt từng món, xếp bên cạnh một cái “giá” thể nhận là vật gì. gây chấn động nhất là những dòng chữ và hình vẽ dày đặc vách đá. Trong phạm vi mà nàng với tay tới , nàng dùng đá bên ngoài khắc tất cả những gì nàng cho là quan trọng, dày đặc và ngay ngắn.
Hắn ngây lâu, cuối cùng vẫn hiểu nổi, nhất là trong đó còn những ký hiệu kỳ quái do nàng tự sáng tạo.
“Phúc Tinh thúc, thúc là thứ hai đến đây đó.” Nàng từ phía .
“Ngươi...” Hắn chỉ cái giá còn thành hình : “Đó là bí mật của ngươi ?”
Nàng bước đến bên cái thứ rộng chừng ba bốn thước , vuốt ve nó như bảo vật: “Thúc đến sớm một năm, thì đến cái giá cũng .”
Hắn bước đến bên nàng, kỹ hơn. Có vẻ là một thứ ghép từ gỗ mài nhẵn và các mảnh tre. Tuy thành hình, nhưng riêng việc cắt, mài, khoan là công việc cực kỳ tốn sức và mất thời gian.
“Cháu tính , thêm một năm nữa là gần xong .” Nàng nghiêm túc : “Gỗ dùng để cố định thì mỗi lỗ khoan đều sai, các mảnh tre cánh gọt đều cả về kích thước và độ dày, ghép mới chắc chắn. Tay chân cháu chậm, chứ nếu nhanh thì nửa năm là đủ.”
“Ngươi rốt cuộc đang gì thế?” Hắn đống lộn xộn mà vẫn hiểu gì.
Nàng kéo đến một vách đá, chỉ hình vẽ lớn nhất và phức tạp nhất đó.
Đó là... một đôi cánh với cấu trúc cực kỳ tinh vi?! Trong hình, nó trông vô cùng hoành tráng, mỗi bộ phận đều thiết kế chuẩn xác và mỹ.
“Nếu thành công, những giống như thúc cháu đều thể dùng .” Nàng , chỉ đôi chân của cả hai: “Đây là đôi cánh thể đeo lên . Có nó, dù chân cũng thể đến những nơi vốn chẳng thể . Mà thúc chỗ !” Nàng quan tâm hiểu , chỉ một phần trong bản vẽ và đầy hào hứng: “Nó chỉ thể bay, mà còn dùng chỗ dựa khi . Không bay thì gập chỗ xuống, nó sẽ là đôi chân của chúng .”
Tất nhiên chẳng hiểu gì về những cái gọi là “nguyên lý” mà nàng thao thao bất tuyệt.
điều khiến ngạc nhiên là việc nàng thể vẽ một bản thiết kế trông thực sự khá giống thật, còn tự dựng nên một cái giá qua đúng là khá giống mô hình trong hình vẽ… Phần lớn đời chỉ dám mơ mộng trong đầu, hiếm ai dám xả thực hiện những ý tưởng nền tảng như .
Hắn thể tin nổi: “Ngươi đến chữ còn nhờ dạy, mà thể vẽ bản thiết kế ?!”
“Cháu bảo , trí nhớ cháu cực kỳ mà.” Nàng đắc ý.
“Ngươi nhớ từ ?” Hắn quá đỗi tò mò.
Nàng im lặng một lúc, nụ như thể hàn c.h.ế.t mặt nàng hiếm hoi biến mất một thoáng.
“Nhà cháu.” Nàng những nét khắc vách đá do chính tay vẽ nên, quen miệng nở nụ : “Có một năm mùa đông lạnh khủng khiếp, trong nhà hết củi đốt, từ ôm một đống thẻ tre và da thú, tháo đem đốt. Cháu cũng gọi giúp một tay.
Cháu hỏi bà mấy thứ đó là gì, bà là đồ do ông ngoại để , vô dụng chiếm chỗ, đốt là . Khi đó còn nhỏ, chỉ thấy đó đầy chữ, trong một cuộn da thú còn hình vẽ, bàn ghế, ngựa gỗ, bò gỗ, chim gỗ, thú vị, xem đến nhập thần, quên béng là bỏ lò. Mẹ tưởng cháu lười, còn mắng cháu một trận, định giật lấy đem đốt, may mà cháu chạy nhanh, mới giữ cuộn da thú đó. Về cháu luôn giấu nó gối, mỗi đêm khi ngủ đều lấy ngắm một hồi lâu.”
“Ông ngoại ngươi nghề gì?” Hắn bỗng nhận đây là đầu tiên A Sửu nhắc đến nhà với .
Nàng lắc đầu: “Không . Họ từng nhắc đến. Lúc cháu sinh thì ông mất từ lâu .”
Nếu nàng thật, thì cuộn da thú đó lẽ thực sự là báu vật. Hắn nghiêm túc quan sát từng thứ vách đá, hỏi: “Thế cuộn da thú đó ngươi còn giữ ? Ta từng thấy ngươi lấy .”
Nàng nhún vai đầy tiếc nuối: “Từ lâu thiêu mất trong một trận hỏa hoạn .”
Nàng thở dài: “Chắc đó là phận của nó.”
Nghe vẻ chán nản, nhưng : “Ít ngươi còn nhớ nội dung của nó, thế nên cũng hẳn là thiêu c.h.ế.t.”
Nàng bật , nghiêng đầu chằm chằm một lúc lâu: “Không sai, đúng là bạn tri kỷ của mà, Phúc Tinh thúc . Thúc chuyện thật khác với khác, thậm chí còn khác với thúc . Là đêm đó cảm sốt, nên óc thúc mới ‘cháy’ cho hơn hả?”
Là cháy c.h.ế.t thật … đồ ngốc.
Hắn hừ một tiếng mũi: “Ngươi ngàn vạn đừng dắt khác tới đây, kẻo họ tưởng đầu óc ngươi cháy hỏng.”
“Ừ, chỉ thúc sẽ nghĩ như , chỉ thúc mới tin rằng cháu từng thực sự một món đồ lợi hại đến từ nguồn gốc rõ ràng.” Nàng đắc ý vì con mắt của : “Phúc Tinh thúc, thúc giúp . Có thúc trợ thủ, chắc chắn sẽ nhanh hơn nhiều!”
“Hả? Dạy ngươi chữ đủ mệt , còn …” Hắn chỉ cái khung gỗ nguệch ngoạc : “Giúp ngươi cái thứ ngốc nghếch ?”
“Thúc và cháu đều , thứ vẽ đó là đồ .” Nàng : “Chỉ cần theo các bước nhớ trong da thú, chắc chắn sai! Cháu dồn bộ trí óc và thể lực chuyện đó!”
“Chỉ vì ăn chút xíu đồ ngươi chia, mà bao nhiêu việc như thế? Nhìn thế nào cũng là lỗ vốn mà…”
Hắn vẻ chê bai, nhưng trong lòng d.a.o động dữ dội, chẳng lẽ bữa ăn no quá, nên mới nảy ý định cùng nàng cái chuyện điên rồ ? Hay tất cả những gì nàng , sớm âm thầm đập mắt ?
Nàng thực sự đang dùng bộ bản để thành một nguyện vọng ai tin, cứ như một giấc mơ thực.
Hắn chợt nhớ đến thanh niên c.h.ế.t ngay mặt , cái sự cố chấp với trái Bất Tử , chẳng cũng là một nguyện vọng tin tưởng, căn bản thể thực hiện ?
Ánh chiều tà từ từ tràn hang động, thế giới đen trắng xám dần rút trong sắc vàng ấm áp, hai bóng , một lớn một nhỏ, nghiêm túc một giấc mơ thành hình, bàn bạc xem bước tiếp theo nên chặt tre khoan lỗ thanh gỗ…
Những ngày tháng mục nát như vũng nước c.h.ế.t, một hòn đá nhỏ ngờ tới b.ắ.n lên một đóa bọt nước sinh động.
Từ buổi chiều hôm đó, dường như cũng còn ghét bỏ cái xác vô dụng đến nữa.