Bách Yêu Phổ 5 - Chương 5: Ấn Tòng 5
Cập nhật lúc: 2025-11-10 09:51:04
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn thi triển tốc độ như cần mạng, một mạch bay thẳng về phương Bắc.
Cho thêm chút thời gian , để gặp một . Có lẽ đó là cơ hội cuối cùng trong khả năng thể nắm lấy. Xé gió vượt mây, chẳng màng hậu quả. Dù chỉ một phần mười ngàn cơ hội, cũng thử!
Có lẽ do bay quá nhanh, cũng thể vì lúc phá kết giới quá liều lĩnh, chi chít những vết thương nhỏ, da xước từng mảng, m.á.u trào khô , nhưng hề .
May là, nơi cần đến rốt cuộc cũng tới. Nơi đúng như lời đồn, là vùng giao hòa âm dương, quanh năm thấy ánh mặt trời, ẩm lạnh thấu xương. Quả nhiên nơi mà sinh vật sống thể lưu lâu dài.
Trước mắt là “cổng lớn” tạo thành bởi hai tảng đá khổng lồ chống trời, quanh đó sương trắng lượn lờ, khí tức âm lãnh lạnh buốt đến thấu tim. Dù là kẻ cứng cỏi như , cảnh tượng cũng bất giác sinh lòng kính sợ.
“Yêu nghiệt phương nào dám cả gan xâm nhập địa giới phủ Thái Sơn!” Chưa kịp tới gần, từ hư hai khổng lồ mặt xám cầm rìu đá, búa đá bước , tiếng như chuông lớn, rung động tâm thần.
Lễ nghi cần vẫn giữ, khẽ cúi đầu: “Ta là Đế Hôi của núi Nguyên Khâu, chuyện gấp cần cầu kiến Thái Sơn Phủ Quân, xin hai vị thông báo giúp một tiếng, vô cùng cảm kích!”
“Con rắn nhỏ của núi Nguyên Khâu?” Hai gã khổng lồ .
Rắn nhỏ?! Thôi thì… việc nhờ , nhún nhường ba phần, thể phát tác, nhịn.
“Là , xin hai vị thông báo giúp!”
Hai gã khổng lồ đồng thanh: “Chưa lệnh triệu kiến từ Phủ Quân, kẻ tự tiện xâm nhập phủ Thái Sơn đều chịu trọng hình! Nể ngươi tuổi nhỏ, hiểu chuyện, hãy mau rời khỏi nơi đây.”
Hai tên đầu óc đá đúng là chẳng lý lẽ là gì.
“Đã đến đây , thì chẳng chuyện đầu.” Hắn ngẩng đầu: “Nếu hai vị chịu mở lối, cũng đừng trách tay lưu tình. Còn nữa, Đế Hôi núi Nguyên Khâu rắn nhỏ, cũng chẳng còn trẻ gì.”
“Ngươi to gan lắm!”
Hắn đúng là to gan thật, chỉ dám xông địa giới phủ Thái Sơn, mà còn đ.á.n.h cho hai thần giữ cửa ngã nghiêng chỏng vó. Mấy kẻ đá tảng , trông thì oai, nhưng thật chỉ để hù mà thôi.
Thái Sơn Phủ Quân cai quản sinh tử nhân gian, chỉ cần thể gặp Phủ Quân, chỉ cần A Sửu vẫn còn trong địa giới phủ Thái Sơn, sẽ cơ hội đoạt nàng về!
dù trong, phủ Thái Sơn giới rộng mênh mông, chỉ riêng sông Vong Xuyên thôi cũng kéo dài hàng vạn dặm, nơi ở của Thái Sơn Phủ Quân ở ?
Sương mù âm u tựa như quỷ ảnh chập chờn, phóng như bay. ngoài dòng Vong Xuyên u tối mắt, thì chỉ còn đóa bỉ ngạn đỏ như m.á.u ven sông. Một A Sửu nhỏ bé như thế, nên tìm ở đây?
Hắn cẩn thận hồi tưởng, dường như lão Xà vương từng , trong địa giới phủ Thái Sơn một cây cầu, quá đông, xếp hàng lâu mới qua . Mà một khi bước qua cây cầu đó, thì một đời xem như chấm dứt.
Đào Yêu sẽ xếp hàng ở đó ?
Tìm một cây cầu đông chắc cũng khó. Hắn cố gắng mở to mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nhỏ nào.
Thế nhưng, còn kịp thấy bóng dáng của bất cứ cây cầu nào, một tấm lưới mỏng như tơ nhện từ trời trùm xuống. Hắn sơ ý một chút quấn chặt, ngã thẳng bụi Bỉ Ngạn bên .
Hoa thì cũng , nhưng dịch chảy từ những cánh hoa đè dập thì chẳng dễ chịu chút nào, dính lên ngứa rát. Hơn nữa, vốn mang đầy thương tích nhỏ, giờ thì càng khổ sở gấp bội.
Tấm lưới tơ chẳng là loại pháp khí gì, trông còn mảnh hơn sợi tóc, mà cứng cáp vô cùng, còn tự co giãn theo hình thể con mồi, càng siết càng chặt. Nếu đổi là một Yêu quái yếu hơn, e rằng siết c.h.ế.t .
Hắn tạm thời nhúc nhích , cố nghiêng đầu sang, qua những cánh hoa rối rắm, thấy một nhóm mang mặt nạ dữ tợn đang tiến gần. Nửa mặc áo đen, nửa mặc áo trắng, đều mang hình thể giống thường, trong tay cầm đủ loại binh khí. Ngoài đao thương kiếm kích , một món còn từng thấy qua.
Bọn xem giỏi hơn mấy khối đá giữ cửa nhiều.
“Yêu xà to gan, dám thương tổn môn tướng của , xông địa giới của , ngươi , từng tội một đều đủ để xử tử!” Một kẻ mặc áo đen, tay cầm đao lớn, giận dữ quát lên.
Hắn vẫn cố gắng hết sức, cố giữ giọng điệu hòa hoãn: “Các vị, tuyệt ác ý, chỉ là việc gấp cần cầu kiến Thái Sơn Phủ Quân. Xin chư vị hãy giơ cao đ.á.n.h khẽ, mở cho một con đường!”
“To gan!” Kẻ áo trắng khác giận dữ quát lớn: “Quân thượng của bọn há là kẻ ngươi gặp là gặp ? Dù là thần quân Côn Luân Thiên giới, gặp quân thượng cũng theo đúng lễ nghi, Yêu quái như ngươi dám tùy tiện xông , hôm nay chúng tuyệt đối tha cho ngươi!”
“Hầy... Vậy lui ngoài gõ cửa ?” Hắn nghiến răng từng chữ, thái độ còn thành khẩn.
Không thì thôi, mở miệng khiến đám càng thêm tức giận, lập tức cho rằng cố tình khiêu khích.
Một ngọn roi dài rằng quất thẳng về phía . Hắn thấy tình thế , lập tức lăn qua bên tránh né, suýt chút nữa thì trúng. Chỉ một tiếng “chát!” vang dội, đóa Hoa Bỉ Ngạn đ.á.n.h trúng lập tức vỡ nát, hóa thành tro bụi rơi xuống đất.
Đám thật sự lấy mạng ! Dù là Xà thần Thiên giới sắc phong, thì Yêu quái bình thường cũng thể g.i.ế.c tùy tiện, phân trắng đen thế chứ?!
Đối mặt với kẻ hiểu lý lẽ, còn đạo lý gì nữa? Đã quyết liều một phen, ... tám trăm năm tu hành, dốc hết nơi đây cũng chẳng !
Hắn gầm lên một tiếng, dùng sức mạnh thuần túy x.é to.ạc lưới pháp, những sợi tơ đứt văng , đen kịt như thiêu cháy, rơi rụng giữa đám hoa.
Đám áo trắng áo đen đều giật kinh hãi. so với tiếc nuối pháp khí đắt đỏ, thứ họ cần nhặt hơn là lòng tự tôn vỡ nát. Là Vô Thường Sứ của phủ Thái Sơn, Yêu quái lăng nhục ngay địa bàn của , còn phá hủy pháp khí, đây là nỗi nhục thể tha thứ!
Trong cơn giận dữ, họ nào còn cho đường sống.
Hắn cũng , chỉ dựa lễ độ và thỉnh cầu thì thể thành việc.
Một trận đại chiến, trời đất mịt mù.
Đại yêu Đế Hôi, thua gì Thần Long. Tuy bọn họ từng qua danh tiếng của đám đại xà núi Nguyên Khâu, mạnh hơn Yêu quái thường, nhưng ngờ mạnh đến mức .
Ngay cả cũng ngờ.
Yêu tộc khác thường ngày khổ luyện, chỉ mong gia tăng yêu lực, tránh thất bại trong chiến đấu lường , dốc lực để bảo tính mạng. lão Xà vương luôn nhắc nhở bọn : nếu bất đắc dĩ tay, tuyệt đối quá mạnh tay. Đế Hôi sinh yêu lực trời ban, điều các ngươi học là tấn công mà là kiềm chế. Nếu một đòn liền g.i.ế.c , nhất định sẽ rước họa , ghi nhớ kỹ!
Từ đến nay, ai cũng . Chỉ là xảy sơ suất, nhưng hôm nay, từng thấy vui mừng vì là một Đế Hôi đến thế.
Chiến đấu, hóa là thứ khắc sâu trong m.á.u .
Ánh sáng và linh lực từ các pháp khí va chạm, hỗn loạn giao thoa. Trong cơn giận và sát ý cực độ của đám Vô Thường Sứ, xuyên qua mà phản kích. Cơ thể như bùng cháy, hừng hực như ngọn lửa, đủ sức xuyên thủng hàn khí quỷ dị bao phủ nơi đây hàng vạn năm.
Bên bờ Vong Xuyên xưa nay luôn tĩnh lặng, giờ đây sát khí cuồn cuộn, trời long đất lở, hai bên ai nhường ai, sinh tử chỉ cách trong gang tấc.
Những chiếc mặt nạ tượng trưng cho địa vị tôn quý của Vô Thường Sứ vỡ vụn bao nhiêu chiếc, gương mặt phía đều bầm dập t.h.ả.m hại. Pháp khí mà họ vẫn lấy kiêu hãnh cũng phá hủy từng cái một. Không là chúng vô dụng, rõ ràng gây thương tích , nhưng chẳng hề nao núng, sức mạnh giảm, từng đòn phản kích càng mạnh hơn .
Ai chiếm thế thượng phong quá rõ ràng, nhưng họ thể nhận thua?
Dù thể đ.á.n.h đến tan tác, đau đến mức hồn vía lên mây, nhưng ai dám đầu tiên cầu xin tha thứ chứ? Bị ngoại địch xâm phạm, là hộ vệ phủ Thái Sơn, kỹ bằng là điều đáng hổ thẹn, nếu còn mất luôn cả khí tiết, thì với tính khí của Thái Sơn Phủ Quân, cho dù c.h.ế.t, cũng sẽ quẳng vạc dầu chiên giòn!
Không thể đ.á.n.h cũng đánh!
Vô Thường Sứ từ khắp nơi kéo đến hỗ trợ, lượng vượt trăm . Phủ Thái Sơn xưa nay nghiêm ngặt như quân doanh, nay lâm cảnh báo động diện.
Hắn hề cảm thấy đau, cũng chẳng thấy mệt. Chỉ cảm thấy hồn phách như dần tách khỏi xác. Trong tầm ngày càng mơ hồ, chỉ thấy đám áo trắng áo đen cứ ào ào lao tới. Phiền thật!
Bất ngờ, một luồng ánh sáng đỏ rực nổ tung giữa chiến trường, như sóng lớn cuồn cuộn lan khắp biển hoa, cả dòng Vong Xuyên lập tức đổi màu, từ đen sang đỏ chỉ trong chớp mắt.
Cùng lúc đó, hơn trăm Vô Thường Sứ như hạt đậu rơi chảo dầu, “tách tách” b.ắ.n lên, ngã nhào trong tư thế vô cùng t.h.ả.m hại, kẻ rơi xuống bờ, rơi xuống nước, cuối cùng chẳng còn ai thể dậy.
Hắn vẫn nguyên tại chỗ, ngẩng đầu ưỡn ngực, chỉ là đang thở dốc từng nặng nhọc. Trên , thương tích chằng chịt, ghê . Dưới chân , tám trăm dặm hoa Bỉ Ngạn hóa thành tro bụi.
“Ta chỉ cầu kiến Thái Sơn Phủ Quân.” Hắn cúi đám bại tướng chân, thở dài: “Các ngươi chỉ cần báo một tiếng, mất miếng thịt nào .”
Có cố gắng dậy, nhưng vẫn thất bại.
Xung quanh, những kẻ tin kéo đến xem rộn ràng ngày càng nhiều, nam nữ đủ cả, nhưng chẳng ai dám tiến gần. Ai cũng chỉ dám xa xa về phía , kẻ khổng lồ sợ c.h.ế.t .
“Không chịu cũng chẳng , tự tìm cũng .” Hắn cố nén cơn đau đang từ từ dâng lên, nữa bay vút lên , nghiến răng : “Kẻ nào còn dám cản , nhất định sẽ tha mạng!”
Tất cả đều nín thở, dám phát dù chỉ một tiếng động.
Ngay lúc cơ thể đang run rẩy, sắp bay lên cao hơn thì một tia sáng mảnh bỗng từ hư b.ắ.n tới, chính xác đ.á.n.h trúng đỉnh đầu .
Một tiếng “ong” vang lên trong đầu, tầm vốn mờ mịt giờ biến mất.
Tia sáng nhỏ bé, trông còn nhẹ hơn bất kỳ đòn tấn công nào đó, mà tìm trúng đúng điểm yếu thể phá vỡ một bức tường đồng vách sắt.
Hắn rơi mạnh xuống đất.
Từ mặt sông đến mặt đất, thậm chí cả phủ Thái Sơn giới đều khẽ rung chuyển.
Một hạt đào lăn vài vòng đất, lăn một bên.
Trên trung hai đáp xuống, một bước lên vài bước nhặt lấy hạt đào, thổi lớp bụi bám đó đưa cho : “Còn nữa ?”
“Tất nhiên là .” Người đón lấy: “Bàn đào núi Côn Luân là vật quý hiếm, hạt đào tất nhiên cũng giữ .”
“Vẫn từ bỏ ? Ta nơi ngoài hoa Bỉ Ngạn thì trồng nổi thứ sống nào khác mà.”
“Chỉ là g.i.ế.c thời gian thôi. lỡ một ngày nào đó trồng thật, thì khỏi phiền tôn chủ lặn lội đến tận đây mang đào cho ăn.”
“Thôi , cứ để đưa thì hơn, đừng là trồng nổi, dù ngược đời mà thành công thì thứ mọc từ đất chỗ các ngươi, cũng chẳng gì ngon lành.”
“Ta cứ trồng đấy.”
“Muốn thì tùy.”
Cuộc trò chuyện của hai rời rạc truyền tai , khó khăn mới nối những câu chữ thành thứ bản thể hiểu. Khoảnh khắc chạm đất, dường như hồn phách đều tan rã, chẳng qua bao lâu, phần tan rã mới dần gom tụ .
Hắn chậm rãi mở mắt, mắt là một nữ tử. Lông mày cong như cánh bướm, mắt phượng môi son, dung mạo cực kỳ thanh tú, chỉ mặt thì độ chừng hơn hai mươi, nhưng ánh mắt trọng, thâm sâu thấy đáy. Một áo đen bọc lấy vóc dáng cao ráo, vạt áo dài phía tựa mây mực cuồn cuộn, khẽ lay động theo từng động tác của nàng. Một cành khô đơn sơ búi gọn mái tóc bạc dày đầu, ngoài nàng thêm bất kỳ món trang sức nào, đơn giản như một nhân vật chỉ vài nét bút vẽ . Thế nhưng trong từng cử chỉ, từng cái đầu đưa mắt, đều toát một vẻ kỳ lạ.
Khi mắt rõ ràng, mới thấy bên cạnh nữ tử còn một trông như thư sinh bình thường, tóc đen áo trắng, ngũ quan thanh tú. Tóc buộc gọn đỉnh đầu bằng một nhành đào, dáng cao gầy tuấn tú, đầu ngón tay đang một chuỗi trân châu xanh biếc trong suốt, chuỗi ngọc phát sinh khí dồi dào đối lập với khí âm u nơi đây, khiến lòng cũng thư thái, ngay cả vết thương cũng còn đau đớn đến .
Lại là một đen một trắng, chẳng lẽ trong phủ Thái Sơn, chỉ mặc hai màu mới phạm pháp ?
hai kẻ đen trắng mắt rõ ràng cùng đẳng cấp với đám lúc . Hai trông tưởng như đơn giản đến mức nhạt nhẽo, mà chỉ với một hạt đào đ.á.n.h đến choáng váng đầu óc… đúng , nhân gian chẳng câu: “Chó sủa là ch.ó cắn” ! Có vẻ dùng ở đây quá phù hợp, nhưng lúc đúng là nghĩ .
Hắn lắc mạnh đầu, nghiến răng gượng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bach-yeu-pho-5/chuong-5-an-tong-5.html.]
Thư sinh thấy , trong mắt như ánh lên chút tán thưởng, với nữ tử áo đen: “Không tầm thường, mà còn gượng dậy .”
Nữ tử áo đen lắc đầu, chau mày đám Vô Thường Sứ vẫn còn la liệt dậy nổi, : “Ta bảo các ngươi thường ngày rèn luyện thể, ngủ sớm dậy sớm, đừng thức đêm quá nhiều, chẳng ai chịu . Hôm nay thì , mất sạch hết mặt mũi.”
Lời nàng còn hơn cả linh đan diệu dược, đám vật bèn dốc hết sức bò dậy, lăn lộn chui đến mặt nàng, cùng quỳ rạp xuống đất: “Quân thượng dạy chí , thuộc hạ đáng c.h.ế.t, cam nguyện chịu phạt!”
“Xuống tìm y quan lấy thuốc, nếu c.h.ế.t thì xới đất trong vườn đào một lượt, trong ba ngày đừng để thấy các ngươi, kẻo nổi giận.” Nàng phất tay.
“Đa tạ Quân thượng g.i.ế.c!” Đám Vô Thường Sứ vội vàng dập đầu lạy rối rít, vẫn giống như đậu trong chảo nóng mà nháo nhào chạy , trông càng lúc càng buồn .
… bọn họ gọi nàng là “Quân thượng”?!
Hắn vẫn luôn nghĩ Thái Sơn Phủ Quân mà lão Xà vương gọi là “lão già c.h.ế.t bầm” chắc hẳn là một ông lão gầy đét râu bạc…
Nàng đ.á.n.h giá một lượt, hờ hững : “Tự tiện xông phủ Thái Sơn, đ.á.n.h trọng thương cả trăm Vô Thường Sứ, phá hủy vô hoa Bỉ Ngạn, tội nào cũng đáng c.h.ế.t.”
“Có c.h.ế.t cũng cam lòng!” Hắn lớn tiếng đáp, những sợ hãi mà còn phần mừng rỡ.
Hắn hóa thành hình , chắp tay với Thái Sơn Phủ Quân: “Hôm nay đến đây, thì nghĩ đến chuyện còn mạng về.”
“Liều cả mạng để gặp , là vì chuyện gì?” Nàng chút tò mò.
“Cầu xin Quân thượng cho một trở nhân gian!” Hắn kích động đến mức giọng cũng run lên.
Nàng thoáng thất vọng. Làm trận lớn thế , còn tưởng là chuyện gì ghê gớm tày trời… kết quả vẫn chỉ là loại thỉnh cầu . Loại yêu cầu như , nàng đến hàng nghìn hàng vạn , gì mới mẻ cả.
“Không cho.” Môi son khẽ mấp máy, nàng dứt khoát buông lời từ chối ngắn gọn nhưng mạnh mẽ.
“Quân thượng!” Hắn nghiến răng: “Cả đời nàng quá đỗi khổ sở!”
Nàng động lòng: “Những đến nơi , đời còn khổ hơn lên trời, nhiều kể xiết. Ngọt bùi đắng cay đời vốn dĩ chia đều, dễ khó, đều là mệnh mỗi .”
“Quân thượng nắm giữ sinh tử lục của nhân gian đúng ?” Hắn gắng nhịn cơn đau mỗi lúc một dữ dội, tự nhủ tuyệt đối ngất: “Cầu xin Quân thượng chỉ cần xem qua sinh mệnh nàng , hãy quyết định!”
Trước khi nàng kịp cất lời từ chối, thư sinh chen : “Hay là… cứ xem thử ? Cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.”
Tên còn giúp chuyện?! Không cần là ai, hình dáng nhớ kỹ , cơ hội báo đáp thì tùy ý trời, nhưng tám phần là chẳng .
“Ngươi đúng là luôn thiên vị Yêu quái.” Nàng liếc thư sinh một cái: “ Đế Hôi của núi Nguyên Khâu cũng do Đào Đô các ngươi quản chứ?”
“Muốn quản thì cũng là thể.” Thư sinh , chỉ một vùng tro bụi bên bờ sông: “Xem như nể mặt mấy đóa hoa vô tội , cho chúng một lời giải thích. Dù cũng nên rõ đầu đuôi, g.i.ế.c là g.i.ế.c thì phần lỗ mãng.”
“Lý lẽ của ngươi lúc nào cũng lắm thật.” Nàng suy nghĩ giây lát: “Được , nể mặt những quả bàn đào ngươi tặng.”
Thấy đối phương chịu nhượng bộ, trong lòng mừng rỡ, vội vàng rõ họ tên, tuổi tác, lai lịch và thời điểm qua đời của A Sửu. Nàng chỉ khẽ liếc mắt, lập tức một nữ tử ăn vận như quan văn trong đám vây xem bước nhận lệnh rời .
Chốc lát , nữ quan vội vã , tay nâng một quyển trục màu đen, nhẹ như , lơ lửng giữa hai bàn tay khép . Nàng khẽ động ngón tay, quyển trục bay tới mặt tự mở , ánh mắt nàng lướt nhanh qua nội dung bên , thì một đời , ngắn đến mức chỉ cần khoảnh khắc là xong.
Quyển trục khép , rơi trở về tay nàng, nhưng mặt nàng hề hiện chút biểu cảm nào.
Lúc , nữ quan ghé sát tai nàng thì thầm mấy câu. Lần nàng mới nhíu mày.
“Không chỉ gây đại họa ở phủ Thái Sơn của , mà đến nhân giới cũng khiến mất mạng.” Nàng , quyển trục trong tay, lắc đầu : “Ngươi xem mạng sống của nàng như bảo vật, còn mạng thì chẳng chút quý trọng .”
“G.i.ế.c đền mạng chẳng là luật thép ở nhân giới !” Hắn tất nhiên hiểu ý nàng, bèn ngẩng đầu đáp : “ nào tay với tên họ Uông đó, chỉ tại nhát gan yếu bóng vía, mới khiến tâm thần vững mà mất mạng. Mạng đó nên tính lên đầu . nếu quân thượng nhất định tính … thì nhận.”
“Ngươi nhận , sự thật vẫn là ngươi cố ý dọa c.h.ế.t . Việc chẳng liên quan đến luật pháp, chỉ là ngươi báo thù riêng mà thôi.” Nàng đầu với vị thư sinh: “Ngươi đưa cho bao nhiêu quả bàn đào cũng vô dụng. Yêu quái ngươi giữ nổi . Nếu còn thêm một câu vì , thì giữa và ngươi cũng chẳng còn nghĩa tình gì để mà nhớ nữa.”
Thư sinh nhún vai, mỉm , đưa tay che miệng .
Được cả Lôi Thần và Thái Sơn Phủ Quân cùng liệt danh sách tử tội, ngàn vạn năm qua chỉ một thôi nhỉ? Cũng coi như là một “vinh dự” hiếm thấy. Chỉ sợ khi lão Xà vương chuyện, uống bao nhiêu viên t.h.u.ố.c bổ tim cũng vô ích.
“Quân thượng lột da uống m.á.u , hoặc ném vạc dầu, đày xuống địa ngục, cũng chẳng một lời oán trách.” Mỗi chữ, mỗi câu của đều xuất phát từ tâm can: “Chỉ cầu quân thượng thả A Sửu về, để nàng… thật sự thể mạnh mẽ một , để nàng thời gian sửa chữa cuộc đời đổ nát .”
“Ngươi thích nàng đến ?” Nàng nheo mắt .
“Ta đúng là thích nàng đến .” Hắn chẳng chút giấu giếm: “Các chỉ thấy nàng là một kẻ ăn mày chân, còn thì thấy nàng là đóa hoa mọc lên từ vũng bùn. Khi các vị cao cao tại thượng rực rỡ vinh quang sống trong những nơi kính sợ, thì thể thấy một sinh linh bé nhỏ như nàng, co ro thể, mượn ánh trăng mà ghi chép từng nét từng nét hi vọng khó nhọc? ở bên nàng suốt, nên thấy .”
Ánh mắt đỏ: “Nàng thực sự đang dốc hết sức để sống cho . Đôi cánh mà nàng , thậm chí còn mọc lên . Các từng chán ghét cái cơ thể mục nát đó đến mức nào ? khi khoác lên đôi cánh đó, năm mươi năm phía của dường như cũng cơ hội nhẹ nhàng và vui vẻ.”
Ánh sáng trong mắt dần ảm đạm: “Chỉ cần nghĩ đến ánh sáng quý giá , vì một ý ác bất chợt mà dập tắt vĩnh viễn trong hồ nước lạnh lẽo, nghĩ đến cảm giác vỡ vụn trong lòng lúc ôm lấy thể sai gì, đắc tội với ai ... thì mạng sống của cũng chẳng còn quan trọng nữa.”
Hắn c.ắ.n răng thật chặt, nén sự bi phẫn và tiếc nuối trong lòng, cúi đầu : “Quân thượng, công minh nghiêm khắc, nhưng … thể nào mở một con đường sống, thành cho đứa trẻ ?”
Xung quanh im lặng hơn bất cứ lúc nào. Trong đám đến xem, vài kẻ thậm chí lén lau nước mắt, động tác vô cùng nhanh, sợ bên cạnh phát hiện đang xót thương cho một “ác yêu” dám thương đồng liêu, chọc giận cả quân thượng.
Thư sinh nàng, vẫn chuỗi hạt trong tay, lặng lẽ chờ đợi phán quyết của nàng. Không chỉ , tất cả đều đang đợi.
Nàng quyển trục trong tay, cất cao giọng : “Quy củ của phủ Thái Sơn, từng vì bất kỳ ai, bất kỳ câu chuyện cảm xúc nào mà đổi. Quá khứ, hiện tại, tương lai, đều như .”
Thực ai cũng đoán kết cục là như thế, nhưng vẫn kiềm lòng mà hi vọng điều gì ngoài dự đoán. Thế nhưng quân thượng vẫn là quân thượng, để một ự bất ngờ nào.
Rầm!
Hắn quỳ sụp hai đầu gối.
“Quân thượng, một ngày! Chỉ xin cho nàng một ngày thôi ?” Trán dập mạnh xuống nền đất lạnh băng: “Nàng chỉ còn cách một bước cuối cùng thôi… thật sự chỉ còn một bước thôi mà!!”
Đây là cơ hội cuối cùng thể tranh giành cho nàng. Dù chỉ một ngày, cũng nguyện lấy mạng để đổi.
Nàng im lặng một lát, lưng : “Người c.h.ế.t há thể sống , một ngày cũng thể.”
Bên tai là một tiếng “ong” vang lên. Sự mỏi mệt và tê dại kỳ lạ từ đỉnh đầu lan xuống tận bàn chân, đây là kết cục cuối cùng ?!
Sợi dây trong cơ thể vẫn luôn căng chặt nay bỗng chùng xuống, chậm rãi bệt xuống đất, ngẩng đầu nàng, gương mặt còn chút giận dữ quyết tuyệt của kẻ sắp liều c.h.ế.t cùng nàng.
“Chàng trai đến xin quả Bất Tử cũng từng lóc cầu xin, cũng dập đầu với , nhưng kết cục c.h.ế.t trong tay .” Hắn nàng, ánh mắt như xuyên qua nàng, rơi một nỗi tiếc nuối xa xăm khác: “Thật , cho một quả thì chứ.”
Hắn chẳng màng đối phương hứng thú , chỉ lặng lẽ tiếp tục: “Đợi đến khi quả cũng tự héo rụng, gốc cây chỉ còn một đống tro thối rữa. Trước đây từng nghi ngờ những gì chúng đ.á.n.h đổi để giữ lấy quả Bất Tử, nhưng ngay nãy, bỗng cảm thấy thứ bao đời Đế Hôi chúng gìn giữ, rốt cuộc cũng chỉ là khiến thứ ích tồn tại mãi mãi hình thức vô dụng mà thôi.”
Hắn mỉm với nàng: “Quân thượng, phủ Thái Sơn và núi Nguyên Khâu, thực cũng giống .”
Nàng hình như cũng mỉm , nhưng vẫn chỉ đưa lưng về phía đáp : “Ngươi cảm thấy quy củ ở chỗ và quê nhà các ngươi, đều tệ hại lắm đúng ?”
“.” Hắn còn gì để quanh co nữa, mạng cũng sắp còn.
Nàng nghiêng đầu, khóe môi hé chút bất đắc dĩ: “Ngươi vẫn còn quá trẻ. Mỗi một quy tắc trông vẻ tệ hại , khi xuất hiện, tất nhiên từng một chuyện còn tệ hại hơn xảy . Thôi , dù , ngươi cũng sẽ hiểu. Giờ đây, điều duy nhất ngươi nên , là gánh vác bộ tội mà ngươi gánh.”
“Ta thể gặp nàng một nữa ?”
“Không thể. Cho dù gặp thì lúc nàng cũng chỉ là một tờ giấy trắng, chẳng còn nhớ ngươi là ai nữa.”
Hắn thở dài một thật dài, đổ ập xuống đất, trong tầm mắt chỉ còn bầu trời tối đen như mực và những luồng khí lạnh xoáy quanh.
Dốc hết tất cả mà cũng chỉ đến thế thôi . Ha ha… Không dùng chảo dầu to cỡ nào mới thể chiên chín con rắn to xác như ? Hay là khỏi cần hóa nguyên hình, ơn phước mà tạo điều kiện cho một chút ? Hắn càng nghĩ càng cảm thấy buồn .
lúc đó, từng bước chân dồn dập vang lên từ xa tới gần. Có thần giữ cửa hoảng hốt chạy đến bẩm báo: “Bẩm quân thượng, bên ngoài hơn hai mươi thần sứ trướng Lôi Thần, phụng lệnh bắt trọng phạm vượt ngục…”
Hắn nước miếng của chính sặc , ho sặc sụa chỉ kẻ đang bẹp đất: “Là !”
Mọi dọa cho giật . Hắn… mà ngay cả bên Lôi Thần cũng tên?! Lần thì thật sự trời sập đất nứt, ai cứu nữa .
Nàng cau mày: “Đến cũng thật đúng lúc.”
Thư sinh bên cạnh thản nhiên cất lời: “Nộp xác c.h.ế.t nộp sống?”
Nàng liếc một cái, suy nghĩ chốc lát đầu : “Ngươi tên trong sổ của Lôi Thần từ , theo thứ tự thì giao cho . Theo cách Lôi Thần hành sự, ít nhất cũng là trăm roi thần côn, trừng phạt , bên sẽ miễn cho ngươi .”
Thật là độ lượng, bật thành tiếng, một trăm roi thần côn, mười cái trói cũng chắc sống nổi.
Hắn cố gắng giữ cho thể sắp tan rã thành từng mảnh vẫn vững, chắp tay hành lễ: “Đa tạ quân thượng tha tội. Chỉ là…”
Hắn ngẩng đầu, một nữa khẩn cầu: “Nếu thể, mong quân thượng chiếu cố giúp nàng, từ nay về … dù là thú, là hoa đá, cũng đừng để nàng xa lánh, đơn độc nơi nương tựa.”
Nàng đáp, chỉ bước đến bên thư sinh, nhỏ điều gì đó, rời .
Thư sinh theo bóng nàng, khẽ : “Về vẫn để đem đào đến cho nàng ăn đấy.”
Họ gì, thư sinh rốt cuộc là ai, còn quan tâm nữa. Giờ đây, chỉ kéo lê thể còn miễn cưỡng di chuyển của , cố khỏi cổng phủ Thái Sơn mà quá thê t.h.ả.m là đủ .
Lôi Thần cử nhiều như đến, thật đúng là… dư thừa.
Cổng ở hướng nhỉ…
Mỗi bước bước , từng đóa hoa Bỉ Ngạn hóa thành tro tàn xoay tròn bay lên theo bước chân , tụ chân thành một biển hoa giữa sự c.h.ế.t chóc mà vẫn tồn tại sức sống, như một thế lực vô hình nào đó đang cố gắng níu giữ .
Từ đầu đến cuối ai dám tới gần , đám xem chỉ thể kinh ngạc bóng lưng dần khuất xa, đồng loạt thở dài cảm thán.
Trong đám đông một phụ trách ghi chép nhật ký sự vụ phủ Thái Sơn, kìm mà nhanh chóng cuộn trục dài: “Ngày… tháng… năm…, đại xà xông phủ Thái Sơn, vì một hồn phách mà thành, khiến trăm tên Vô Thường Sứ thương, tám trăm dặm hoa Bỉ Ngạn hóa tro. Thái Sơn Phủ Quân hàng phục , quân thượng khoan hậu, lấy mạng .”
Hừ, mấy kẻ giỏi nịnh bợ, nơi nào mà chẳng ?